Chương 120
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 120

Kiều Dĩ Miên cười gửi lại một tin nhắn thoại: “Hài lòng hay không thì sáng mai ngủ dậy mới biết được. Nhưng theo đà này, nếu em trọng sinh về trước kỳ thi đại học, chắc chắn môn Văn cổ đại sẽ kiếm thêm được hai điểm.”

 

Tin nhắn thoại vừa gửi đi không lâu, Lê Diệu gọi video call đến.

 

Anh vừa tắm xong, tóc mái vuốt ngược lên để lộ đôi mày kiếm và đôi mắt đen láy.

 

Xương lông mày cao, sống mũi thẳng tắp, ánh mắt có phần lười biếng tùy ý hơn mọi ngày.

 

Kiều Dĩ Miên không kìm được đưa ngón tay vẽ theo đường nét khuôn mặt anh trên màn hình.

 

Lê Diệu cười khẽ với màn hình: “Làm gì đấy, cười ngốc nghếch thế?”

 

“Đang vẽ một soái ca ạ.” Kiều Dĩ Miên không giấu giếm.

 

Lê Diệu lắc đầu bất lực, cố định điện thoại lên giá đỡ trên bàn rồi hỏi cô: “Ban ngày chơi vui không?”

 

“Vâng, vui lắm ạ!” Kiều Dĩ Miên hào hứng kể lể thao thao bất tuyệt về những chuyện thú vị ban ngày nhưng tự động bỏ qua đoạn Hàn Vũ đến phá đám.

 

“Chơi bóng chuyền bãi biển với các chị ấy mệt lắm! Chạy đi chạy lại trên cát mỏi nhừ cả chân! Nhưng em đỡ được mấy quả đấy nhé, hì hì ~ Chị Khê còn bảo mai dạy em bơi nữa, tiếc là em không mang đồ bơi theo;

 

Trên đảo có nhiều hoa đẹp lắm, nhiều loại không biết tên, chiều tối em hái mấy bông định về ép khô làm thẻ kẹp sách tặng anh;

 

Cảnh cũng đẹp nữa, em chụp nhiều ảnh lắm, đăng lên mạng xã hội hút được một mớ fan! À đúng rồi, chị Khê còn rủ em tham gia cùng các chị ấy làm ăn...”

 

Nhìn cô gái nhỏ mày bay sắc múa kể chuyện, Lê Diệu nhìn cô cười trầm tĩnh.

 

Xem ra đưa cô đi giải sầu là một lựa chọn đúng đắn.

 

“Nghe có vẻ hôm nay em trải qua một ngày rất phong phú.”

 

“Vâng ạ! Vui cực kỳ luôn ~” Kiều Dĩ Miên kể lể xong chuyện của mình lại hỏi thăm tình hình của anh.

 

“Đúng rồi, việc bên anh giải quyết xong chưa ạ?”

 

“Ừ, xong rồi.” Lê Diệu khẽ thở dài, giọng điệu oán trách: “Quả nhiên không nên xuất hiện ở cơ quan trong kỳ nghỉ, về chuyến này lại bị người ta túm được. Sáng mai có lịch đi thăm hỏi đột xuất, chắc tối mới đến Hải Thành được.”

 

“Hóa ra đại lãnh đạo cũng sợ tăng ca.” Kiều Dĩ Miên cười tít mắt: “Em tưởng chỉ có lũ trâu ngựa bọn em mới than vãn thôi chứ.”

 

Lê Diệu cười bất lực: “Đại lãnh đạo chẳng qua là trâu ngựa chức cao hơn tí thôi, chẳng khác gì nhau cả.”

 

Nói rồi anh ghé sát màn hình hơn, ngắm nghía kỹ khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ của cô gái nhỏ, giọng nói trở nên quyến luyến hơn nhiều.

 

“Huống hồ cách xa ngàn dặm còn có một cô gái nhỏ khiến anh nhớ thương, càng không muốn tăng ca.”

 

Lời tình tứ bất ngờ khiến Kiều Dĩ Miên đỏ bừng mặt, tai nóng ran.

 

“Anh bây giờ đúng là...” Cô gái nhỏ ngừng vài giây mới tìm được từ thích hợp hình dung anh: “Nhiệt tình.”

 

Cô cố ý thở dài: “Chấp chính quan cao ngạo lạnh lùng trước kia đâu rồi?”

 

“Chấp chính quan là Chấp chính quan của mọi người, có thể cao ngạo lạnh lùng.” Lê Diệu đưa ngón tay chạm nhẹ vào đôi mắt cười của cô gái nhỏ trên màn hình, giọng nói cũng mang theo ý cười.

 

“Nhưng Lê Diệu là của riêng em, phải nhiệt tình.”

 

Kiều Dĩ Miên bị câu nói này làm cho tim đập loạn nhịp, vội quay điện thoại sang hướng khác, úp mặt vào gối cười trộm không thành tiếng.

 

Lão hồ ly này càng ngày càng biết cách tán tỉnh rồi.

 

“Muộn rồi, nghỉ ngơi đi em?”

 

Lê Diệu đoán được sự ngượng ngùng của cô, cười hỏi thêm: “Nếu nghe ghi âm không có cảm giác, hay là anh đọc trực tiếp dỗ em ngủ bây giờ nhé?”

 

“Không cần không cần, em ngủ đây!” Kiều Dĩ Miên không tự tin có thể ngủ được khi đối diện với khuôn mặt này của anh, vội vàng chúc “ngủ ngon” rồi cúp máy luôn.

 

Đêm khuya thanh vắng, trong phòng chỉ còn lại ngọn đèn ngủ dịu nhẹ.

 

Gió biển thổi nhẹ tấm rèm voan, tiếng sóng biển xa xăm cộng thêm giọng nam trầm ấm êm tai truyền ra từ loa điện thoại, tất cả tạo nên bản nhạc ru ngủ tuyệt vời nhất.

 

Kiều Dĩ Miên ôm chiếc gối mềm mại, khóe môi vương nụ cười nhạt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm sau, cô bị tiếng chim hót vui vẻ đánh thức.

 

Vừa vươn vai thì nghe thấy tiếng người bàn tán xôn xao ngoài cửa sổ.

 

Ngồi dậy đi đến bên cửa sổ, thò đầu nhìn ra ngoài, trên con đường nhỏ trước cửa sổ có hai nhân viên đang thì thầm to nhỏ.

 

“Người đó bảo mình là du khách, muốn đi đảo Sai-li-vi, không cẩn thận đi lạc vào đây, muốn xin ngủ nhờ một đêm nhưng bảo vệ không cho lên đảo, nghe nói phải ngủ ở ngoài cả đêm.”

 

“Chỗ mình cách đảo Sai-li-vi cũng gần mà nhỉ?”

 

“Ừ, đi cano mấy chục phút là đến, chắc người đó đi từ sáng sớm rồi.”

 

Kiều Dĩ Miên không biết họ đang nói chuyện gì nên cũng không để tâm.

 

Hòn đảo này đang trong giai đoạn đầu khai thác, công nhân xây dựng rất đông nhưng vì đoàn của họ đến đảo nên tạm thời ngừng thi công mấy ngày.

 

Giai đoạn một của hòn đảo đã hoàn thành, khu vực này thuộc khu nghỉ dưỡng riêng tư của chủ đảo, sau này dùng để ở và tiếp đãi bạn bè.

 

Đoàn người bọn họ ở khu vực này.

 

Từng căn nhà riêng biệt, một mặt hướng biển, ngoài cửa sổ là cảnh biển bao la; mặt kia là vườn tược, bên ngoài là con đường rải sỏi mới làm và rừng cây rậm rạp, dẫn đến khu vực chưa xây dựng xong.

 

Cảnh sắc trên đảo tuy đẹp nhưng áp lực an ninh rất lớn.

 

Hôm qua cô tìm hiểu được biết, khu vực họ ở thuê đến 50 bảo vệ.

 

Về mặt an toàn thì hoàn toàn có thể đảm bảo.

 

Kiều Dĩ Miên rửa mặt xong đi thẳng ra nhà hàng ngoài trời, nào ngờ hôm qua còn đông vui nhộn nhịp, sáng nay đi ăn sáng chỉ lác đác vài người.

 

Cô không quen mấy người này lắm, chào hỏi xong thì tìm một chỗ yên tĩnh ngồi ăn.

 

Mãi đến khi ăn xong bữa sáng vẫn không thấy người quen nào, xem ra mấy con sâu lười này ngủ nướng hết rồi.

 

Rảnh rỗi sinh nông nổi, cô cầm máy ảnh ra sau nhà chụp hoa cỏ.

 

Hòn đảo này vẫn còn giữ lại một phần vẻ hoang sơ, nhiều loài thực vật vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, không có quá nhiều dấu vết nhân tạo.

 

Hiếm khi thấy nhiều giống cây lạ thế này, Kiều Dĩ Miên rất hứng thú, cứ thế vừa đi vừa chụp, không biết từ lúc nào đã đi khá sâu vào trong.

 

Cô định quay lại nhưng đi chưa được bao xa thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

 

Kiều Dĩ Miên thót tim, lập tức cảnh giác quay lại, phát hiện là một bảo vệ mặc áo phông đen quần túi hộp rằn ri.

 

Người đó giọng điệu cung kính: “Thưa cô, khu vực này chưa khai thác hoàn toàn, sợ là có côn trùng rắn rết, cô mau quay lại phía trước đi ạ.”

 

Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Sơ ý đi lạc vào đây, tôi về ngay đây ạ.”

 

“Tôi còn phải đi tuần tra bên này, cô cứ đi thẳng về phía trước là đến.”

 

Kiều Dĩ Miên gật đầu cảm ơn, không ngờ công tác an ninh ở đây tốt thế.

 

Đi thêm một đoạn nữa đã nhìn thấy mái nhà thấp thoáng thì từ trong bụi rậm bất ngờ thò ra một bàn tay to lớn, chộp lấy cổ tay cô!

 

Kiều Dĩ Miên sợ hãi hét lên một tiếng, lập tức vùng vẫy hất tay đối phương ra, đồng thời ấn nút định vị trên đồng hồ đeo tay.

 

Cái này là Hứa Khê phát cho mọi người lúc mới lên đảo.

 

Bảo là đảo rộng quá, nhỡ mọi người đi lạc không tìm thấy đường về thì có thể dùng thiết bị định vị phát tín hiệu như vậy bảo vệ hoặc nhân viên gần đó có thể đến ngay lập tức.

 

Hơn nữa mã định vị của mỗi người đều khác nhau, phòng điều khiển trung tâm cũng nhìn thấy rõ ràng.

 

Lúc đó Kiều Dĩ Miên đã nghĩ thứ này chắc hữu dụng lắm, không ngờ giờ lại dùng đến.

 

Quay đầu nhìn lại, cô kinh ngạc trừng to mắt.

 

Thế mà lại là Hàn Vũ!

 

“Sao anh lại ở đây!” Cô buột miệng hỏi.

 

Hôm qua gã không phải tức giận bỏ đi rồi sao? Sao lại theo đến tận đây?

 

“Sao tao không được ở đây? Chỗ nào cắm biển cấm tao đến à?”

 

Đáy mắt Hàn Vũ tràn đầy sự ngông cuồng: “Ông đây có tiền, muốn đi đâu thì đi!”

 

Kiều Dĩ Miên biết tranh cãi với loại lưu manh vô lại này cũng chẳng đi đến đâu cũng không muốn phí lời với gã nữa, quay người bỏ đi.

 

“Tùy anh.”

 

Nhưng đối phương rõ ràng nhắm vào cô, bước nhanh vài bước chặn trước mặt cô.

 

“Đừng đi vội! Nói chuyện chút đi?”

 

Hàn Vũ nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt không có ý tốt, giọng điệu cợt nhả: “Hôm qua đông người quá, chưa có thời gian nói chuyện tử tế với em. Anh thấy chỗ này phong cảnh hữu tình lại không ai làm phiền, rất thích hợp cho hai ta hẹn hò ~”

 

Ánh mắt gã ám muội, phơi bày toàn bộ tâm tư xấu xa:

 

“Hôm qua anh nói muốn hẹn hò với em không phải nói đùa đâu, anh để ý em từ lâu rồi. Đằng nào em với Thời Diên cũng chia tay rồi, chi bằng theo anh đi, những gì nó cho em được anh đều cho được; những gì nó không cho em được, anh cũng cho được, thế nào?”

 

“Tôi không hứng thú với anh, càng không hẹn hò với anh.” Đáy mắt Kiều Dĩ Miên thoáng qua vẻ chán ghét.

 

Hàn Vũ cười khẩy: “Cái đó không do em quyết định đâu.”

 

Dường như nhận ra gã đang có ý đồ xấu, Kiều Dĩ Miên lập tức lạnh lùng cảnh cáo:

 

“Đây là đảo tư nhân, anh xông vào đây đã là sai rồi, nếu còn muốn làm chuyện bẩn thỉu gì thì tuyệt đối không thể toàn mạng trở ra đâu, anh liệu mà nghĩ cho kỹ.”

 

“Ái chà còn dọa anh cơ à? Em tưởng anh sợ chắc?” Hàn Vũ từng bước ép sát cô: “Anh hỏi thăm kỹ rồi, chủ đảo này chẳng phải là tổng giám đốc hãng hàng không sao! Cũng là dân kinh doanh, ngang ngửa nhà anh thôi, hắn làm gì được anh?

 

Hơn nữa, em chỉ là một phóng viên quèn không tên tuổi, hắn lại vì em mà đối đầu với anh à? Em đúng là không biết tự lượng sức mình!”

 

Kiều Dĩ Miên càng thêm tức giận, nhân lúc gã nói chuyện, cô lách người chạy nhanh về hướng cũ.

 

Cô bỏ chạy bất ngờ khiến Hàn Vũ sững người, vội vàng đuổi theo, định túm lấy tay cô.

 

Kiều Dĩ Miên hất tay, dây máy ảnh trên tay bị đối phương móc trúng, kéo cô loạng choạng suýt ngã.

 

Không kịp nghĩ nhiều, cô vứt máy ảnh lại, tiếp tục chạy về phía trước.

 

Hàn Vũ chửi thầm một câu: “Cầm tinh con thỏ à! Chạy nhanh thế!”

 

Nói xong ném máy ảnh sang một bên, đuổi theo sát nút.

 

Kiều Dĩ Miên chưa bao giờ chạy nhanh thế này, tim như muốn nhảy ra ngoài.

 

Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, mắt thấy sắp bị đuổi kịp thì phía trước bỗng xuất hiện một bóng đen.

 

Kiều Dĩ Miên giật mình, suýt đâm sầm vào người đó.

 

Nhưng đối phương thân thủ nhanh nhẹn, nghiêng người né cô, sau đó xông lên ngược chiều, một cước đá bay Hàn Vũ ra xa mấy mét!

 

“Dám làm loạn trên địa bàn của ông đây à, chán sống rồi!”

 

Phó Tư Hàn mặt đầy sát khí, đôi mắt hoa đào ngái ngủ bừng bừng lửa giận, hoàn toàn không còn vẻ cợt nhả thường ngày khiến người ta sợ hãi.

 

Anh ta bước nhanh tới, bồi thêm một cú đá thật mạnh.

 

“Còn làm phiền vợ ông ngủ!”

 

“Còn bắt nạt con gái nhà lành!”

 

“Còn dám xâm nhập bất hợp pháp!”

 

“Lại còn xấu thế này nữa chứ!”

 

Mấy cú đá liên tiếp khiến Hàn Vũ đau đớn lăn lộn, tức giận chửi bới: “Mày là thằng nào! Dám đánh tao, ông đây g**t ch*t mày!”

 

Phó Tư Hàn từ trên cao nhìn xuống gã, đôi mắt hẹp dài lóe lên vẻ tà khí, nụ cười lạnh lẽo âm u.

 

“Tao là cụ tổ mày.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2