Chương 120
Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 120: Tôi sẽ chịu trách nhiệm

Lâm Phàn nói một tràng những điều khó hiểu rồi chạy mất, Tạ Trích Tinh mặt hầm hầm ngồi đó, Tiêu Tịch Hòa nhạy bén nhận ra bầu không khí không ổn nhưng vẫn mù tịt chẳng hiểu trời trăng gì.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Cô sốt sắng hỏi.

“Tôi mới là người nên hỏi em đó.” Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Em có giấu tôi chuyện gì không?”

“Giấu… chuyện gì?” Tiêu Tịch Hòa bất giác nín thở.

Tạ Trích Tinh im lặng nhìn cô.

Hai người cứ nhìn nhau như thế một hồi lâu, trong đầu cô cũng mơ hồ nảy lên một suy đoán: “Anh đã biết hết rồi à?”

Lòng anh nặng trĩu.

“Tôi…tôi không cố ý giấu anh đâu, chỉ là chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói với anh thôi.” Tiêu Tịch Hòa tiến lên một bước muốn lấy lòng anh, cố gắng làm dịu bầu không khí: “Mà nói thật, điều đó cũng đâu có quan trọng lắm, không đáng để anh giận đâu.”

“Không quan trọng, không đáng ư?” Tạ Trích Tinh tỏ ra châm chọc: “Em định qua loa với tôi như vậy sao?”

“Anh Tạ…”

“Tôi cho em cơ hội cuối cùng.” Tạ Trích Tinh cố kìm nén lửa giận trong lòng: “Tốt nhất em nên khai thật mọi chuyện đi.”

Tiêu Tịch Hòa cũng hoảng loạn trước thái độ của anh, bối rối một hồi mới nói lí nhí: “Tôi quả thật là con gái của Viện trưởng Liễu Giang, nhưng chỉ là con nuôi…”

Tạ Trích Tinh sững sờ.

“Thực ra công việc chính của tôi là Chuyên gia dinh dưỡng trị liệu, tuy học Y khoa nhưng không phải là bác sĩ theo nghĩa truyền thống, do đó không làm việc ở bệnh viện nhà mình. Lần này tôi đến công ty giải trí Ma Cung là vì hơi chán công việc chính nên mới muốn đổi một môi trường làm việc khác.”

Tiêu Tịch Hòa mím môi nói tiếp: “Trước đây không nói về thân phận của mình, một là vì tôi nghĩ sớm muộn gì cũng phải quay về, không cần thiết phải nói nhiều với người không thân thiết; hai là vì không ngờ sẽ… với anh.”

Những lời còn lại cô không nói hết, chỉ ngập ngừng liếc nhìn Tạ Trích Tinh.

Tạ Trích Tinh thấy cô hoảng loạn len lén nhìn mình, trái tim cũng mềm nhũn theo, nhưng vừa nghĩ đến những bức ảnh mình vừa xem, sắc mặt anh lại tối sầm: “Em là con gái của ai, trước đây làm công việc gì đối với tôi chẳng quan trọng, Tiêu Tịch Hòa, em đừng có đánh trống lảng.”

“Ý anh là sao?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác.

Thấy cô vẫn giả vờ ngây ngô, cơn giận trong lòng Tạ Trích Tinh cuối cùng đã không kìm nén được nữa: “Tiêu Tịch Hòa! Đứa bé rốt cuộc là của ai?!”

Tiêu Tịch Hòa nghe anh quát cũng giật mình, vô thức lùi về sau hai bước, lớn tiếng hỏi ngược lại: “Đứa bé nào chứ? Tôi thật sự không hiểu ý anh.”

“Em còn ở đây giả vờ với tôi?!”

“Ai giả vờ với anh chứ?!”

Cô vừa nổi giận thì Tạ Trích Tinh đã bình tĩnh lại, anh im lặng một lúc lâu mới đột nhiên nói: “Em từ chức đi.”

Tiêu Tịch Hòa sững sờ.

“Dù sao sớm muộn gì em cũng sẽ quay về làm công việc chính của mình, chi bằng bây giờ từ chức luôn đi.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nhìn cô: “Tôi sẽ bảo Lâm Phàn chuyển tiền lương và tiền bồi thường trong khoảng thời gian này cho em, về sau chúng ta đường ai nấy đi, đừng liên lạc với nhau nữa.”

Tiêu Tịch Hòa ngây người nhìn anh, một lát sau mới nhẹ nhàng cất lời: “Anh muốn sa thải tôi?”

Tạ Trích Tinh không nói gì.

“… Tại sao?” Tiêu Tịch Hòa chất vấn.

Tạ Trích Tinh uể oải vuốt sống mũi, từ chối trả lời câu hỏi của cô.

Tiêu Tịch Hòa nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng hít sâu một hơi, đáp dứt khoát: “Được thôi, cứ làm như lời anh nói đi.”

Nói xong, cô quay người đi ra ngoài với tay đóng sầm cửa lại.

Cánh cửa phát ra một tiếng vang chói tai, Tạ Trích Tinh kiệt sức ngã ngồi xuống sofa, cảm giác buồn nôn đã lâu không xuất hiện bỗng cuồn cuộn trào dâng, anh cố gắng kìm nén, lấy điện thoại gọi ngay cho Lâm Phàn: “Lăn qua đây giúp tôi thu dọn đồ đạc.”

3 phút sau, Lâm Phàn đã xuất hiện trở lại trong căn nhà nhỏ: “Sao anh biết tôi chưa đi?”

Tạ Trích Tinh chẳng buồn để mắt đến anh ta.

Lâm Phàn thở dài: “Hai người chia tay rồi à?”

Tạ Trích Tinh nhắm mắt không ừ hử gì cả.

“Thật đúng là… trông Tiểu Tiêu thật thà thế mà, không ngờ lại là kiểu người như vậy…” Lâm Phàn lẩm bẩm oán trách, thấy sắc mặt Tạ Trích Tinh không vui nên cũng không dám nói tiếp nữa.

Ban đầu khi Tạ Trích Tinh dọn vào ở chỉ mang theo một cái vali nhỏ 16 inch, nhưng khi rời đi lại chất được 5 thùng đồ đầy ắp. Những thùng đồ chất đống ở cửa gần như chắn kín hành lang, thật khó để tưởng tượng căn nhà bé tí trước đây làm sao có thể chứa hết đống đồ đạc đó.

Sau khi ngồi vào xe, dưới sự tra hỏi dai dẳng của Lâm Phàn, cuối cùng anh cũng miễn cưỡng kể lại chuyện vừa xảy ra. Lâm Phàn im lặng một lúc lâu mới không nhịn được lên tiếng bênh vực Tiêu Tịch Hòa: “Có khi nào cô ấy thật sự không biết mình mang thai không?”

“Không biết mà còn đến cửa hàng đồ mẹ và bé sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Điều này cũng không thể chối cãi được…

Lâm Phàn nhún vai: “Nhưng lẽ ra anh cũng nên nói thẳng với cô ấy là anh đã biết chuyện cô ấy mang thai rồi.”

“Không cần thiết.” Sắc mặt Tạ Trích Tinh lạnh tanh, cô vẫn mạnh miệng đến giây phút cuối cùng, anh còn gì để nói nữa?

Anh chẳng còn gì nữa, ít nhất phải giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng chứ.

Lâm Phàn nhìn vẻ mặt chán nản của anh, chỉ biết thở dài trong lòng.

Chớp mắt đã đến tối.

Tiêu Tịch Hòa kìm nén cảm xúc rất lâu, đến khi không còn nhịn được nữa mới chạy về nhà tìm Tạ Trích Tinh để nói rõ mọi chuyện, nào ngờ căn nhà trống trơn, cả anh và đồ đạc của anh đều không thấy đâu nữa.

Cô đờ đẫn đứng đó, cả người xẹp lép như quả bóng đã xì hết hơi.

Điện thoại reo lên, cô hít sâu một hơi mới ấn nghe máy: “Alo?”

“Tịch Hòa, chị tan làm rồi này, hẹn bạn trai em cùng đi ăn bữa cơm với chúng ta đi.” Đầu dây bên kia vang đến giọng nói vui vẻ của Liễu An An.

Tiêu Tịch Hòa cắn môi cố gắng bình tĩnh, nhưng vừa mở miệng đã nghẹn ngào: “Bạn trai cái con khỉ ấy, huhu!”

Liễu An An: “…”

10 phút sau, Liễu An An đã chạy như bay đến: “Sao vậy, sao vậy, sao vậy?”

“An An!” Tiêu Tịch Hòa khóc lóc nhào tới: “Em tức chết mất!”

Liễu An An giật mình, vội ôm lấy cô em gái hỏi han không ngớt lời. Tiêu Tịch Hòa vừa thút thít vừa kể lại chuyện đã xảy ra vào ban ngày, Liễu An An lùng bùng lỗ tai: “Đứa bé là sao? Sao chị nghe không hiểu gì hết vậy?”

“Em cũng có hiểu đâu!” Tiêu Tịch Hòa đau khổ khóc nấc lên.

Liễu An An gãi đầu, đang định phân tích từng câu từng chữ lại chợt liếc thấy tệp hồ sơ nằm trên bàn: “Túi tài liệu của bệnh viện chúng ta đây mà?”

“Ừm.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, đồng thời đưa tay về phía túi tài liệu.

1 phút sau, Liễu An An nhíu mày nặn ra từng chữ: “Em mang thai à?”

“Không thể nào.” Tiêu Tịch Hòa phản bác: “Em vừa mới hết kinh tuần trước.”

“Vậy là bệnh viện nhầm rồi, các chỉ số bên trên cho thấy ít nhất cũng phải mang thai hơn 4 tháng rồi đó.” Liễu An An nhíu mày: “Bệnh viện sao lại thế này, vấn đề cơ bản như vậy mà cũng sai cho được, để chị gọi điện thoại cho ba ngay… Khoan đã, vậy ra bạn trai em nhìn thấy phiếu kiểm tra sức khỏe của em nên hiểu lầm sao?”

Bản năng của bác sĩ khiến cô ấy lập tức tập trung vào lỗi sai của bệnh viện, nói đến nửa chừng mới phản ứng kịp chuyện gì đã xảy ra.

Tiêu Tịch Hòa đờ đẫn đáp: “Rõ ràng là vậy rồi.”

“… Hèn gì anh ta tức giận.” Liễu An An bật cười: “Toàn là hiểu lầm thôi!”

Tiêu Tịch Hòa: “Ừm, hiểu lầm.”

“Đừng rầu rĩ nữa, tìm anh ta nói rõ ràng sau đó hai người tiếp tục hẹn hò, không phải giải quyết xong rồi sao?” Liễu An An thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Tiêu Tịch Hòa lại ủ rũ nhìn cô ấy: “Thôi đi.”

“Hả?”

“Anh ấy còn chẳng có lòng tin tối thiểu đối với em, thà chọn tin vào bản báo cáo kiểm tra sức khỏe còn hơn tin em, yêu đương như thế còn có ý nghĩa gì nữa đâu?” Tiêu Tịch Hòa cụp mắt xuống, rõ ràng vẫn còn đang tức giận.

Liễu An An chớp chớp mắt, không hiểu rõ tâm trạng của cô lúc này cho lắm: “Ừm thì.. bình thường mọi người vẫn sẽ tin tưởng bệnh viện hơn mà?”

“Vậy anh ấy cũng nên nói chuyện tử tế với em cho rõ ràng trước, chứ không phải vừa gặp mặt đã chất vấn em ngay.” Tiêu Tịch Hòa cố chấp xoáy vào trọng điểm: “Không chỉ lên án em, mà còn muốn sa thải em nữa.”

“Nghe có vẻ không ổn thật, người này không đủ chín chắn cho lắm.” Liễu An An nhanh chóng đứng về phía cô.

Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ lên: “Tóm lại em sẽ không đi tìm anh ấy đâu, anh ấy thích hiểu lầm thì cứ hiểu lầm tiếp đi.”

Liễu An An nhìn một cái là biết ngay cô còn trong cơn giận dữ, thế nên cũng không tiện nói gì, chỉ xoa đầu cô an ủi.

Ngay sáng sớm hôm sau Tiêu Tịch Hòa đã nhận được tiền lương và bồi thường, thậm chí cô không cần đến công ty cũng đã chính thức hoàn thành thủ tục nghỉ việc. Lúc đó cô đang ngồi trong quán ăn sáng, vừa nhìn thấy thông báo biến động số dư của ngân hàng đã mất hết cảm giác ngon miệng.

“Tiểu Tiêu, sao hôm nay không thấy cháu dẫn bạn trai đến cùng?” Một ông cụ hỏi thăm.

Tiêu Tịch Hòa miễn cưỡng đáp lại qua loa, còn chưa ăn được mấy miếng đã vội vàng về nhà.

Trong khoảng thời gian sau đó, đã nhiều lần cô muốn liên lạc lại với Tạ Trích Tinh, nói rõ cho anh biết tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng vừa nghĩ đến ngày đó anh rời đi dứt khoát như muốn cắt đứt quan hệ với mình, cô lại mất đi động lực để giải thích.

Cô hệt như một chậu hoa lâu ngày không được tưới nước, cả ngày nằm ủ rũ trên ghế sofa, thỉnh thoảng mở tivi lên để nhìn mặt Tạ Trích Tinh một cái, rồi lại nhanh chóng chuyển kênh như muốn trốn tránh, sau đó tiếp tục nằm rũ rượi trên ghế sofa.

Cuộc sống như thế kéo dài hơn 10 ngày, hôm đó cô lại mở tivi giết thời gian, nào ngờ vừa mở lên đã nhìn thấy ngay khuôn mặt được quay cận của Tạ Trích Tinh.

Cô cầm điều khiển định chuyển kênh như mấy lần trước đó, nhưng trước khi nhấn nút bỗng nghe thấy phóng viên hỏi: “Xin hỏi, anh thật sự quyết định rút lui khỏi giới giải trí sao?”

Bàn tay Tiêu Tịch Hòa bỗng chốc khựng lại.

Trên màn hình tivi là hình ảnh Tạ Trích Tinh mặc vest chỉnh tề, đang đứng dưới ánh đèn flash sáng ngời: “Ừm, đã quyết định rồi, cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi trong suốt những năm vừa qua…”

Trông anh có vẻ gầy đi rất nhiều, nhưng trạng thái khá tốt, hoàn toàn không có dấu hiệu nào của người vừa thất tình.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hai người họ còn chưa từng nắm tay thì nói gì đến yêu đương chứ… Cùng lắm chỉ là ảo tưởng trong giai đoạn mập mờ bị đổ vỡ mà thôi. Tiêu Tịch Hòa tắt tivi, cuộn mình nằm xuống ghế sofa như một con thú non bị thương.

Ánh sáng và bóng tối luân phiên bên ngoài cửa sổ, mặt trời chuyển từ đằng Đông sang Tây, chẳng mấy chốc đã về đêm.

Trong nhà không bật đèn, Tiêu Tịch Hòa hòa mình vào bóng tối, tâm trạng sau khi trải qua nỗi buồn đau dữ dội cuối cùng cũng trở nên bình tĩnh. Cô thở dài một hơi, đưa tay bật đèn lên bắt đầu nghiêm túc thu dọn hành lý.

1 tiếng sau, có tiếng gõ cửa bên ngoài, cô vội vàng chạy ra mở cửa, vừa thấy người đứng ngoài đã há hốc miệng ngạc nhiên: “Sao anh lại đến đây?”

“Không chào đón anh à?” Hứa Như Thanh nhướn mày: “An An phải quay lại bệnh viện tăng ca đột xuất nên bảo anh đến đón em, em ấy không nói với em sao?”

Tiêu Tịch Hòa mở điện thoại lên, Liễu An An đã gửi tin nhắn báo tin từ nửa tiếng trước nhưng lúc đó cô đang bận thu dọn đồ đạc nên không để ý.

“Vất vả cho anh rồi.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đẩy hai cái vali cho anh trai, còn mình chỉ xách một túi nhỏ.

Hứa Như Thanh cam chịu số phận kéo hai vali ra ngoài, lặng thinh không hỏi gì về chuyện chia tay của em gái. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào, tươi cười đuổi theo sau anh ấy.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi xuống lầu, vừa ra khỏi thang máy, Tiêu Tịch Hòa đã trông thấy một chiếc xe thể thao rất bắt mắt đậu phía xa xa.

“Chiếc xe này… không phải của anh đấy chứ?” Cô nuốt nước bọt.

Hứa Như Thanh ném chìa khóa cho cô: “Cho em mượn lái 10 phút.”

“Em chưa từng lái xe thể thao lần nào cả!” Tiêu Tịch Hòa hoan hô rồi lao thẳng tới, đến khi lên xe mới sực nhớ ra một chuyện khác: “Hành lý để đâu?”

“Anh đã gọi công ty chuyển nhà rồi.” Hứa Như Thanh ra hiệu cho cô nhìn ra phía sau.

Tiêu Tịch Hòa quay đầu lại, quả nhiên có một chiếc xe tải nhỏ đang đi theo sau.

“… Anh không thể đợi hôm khác rồi hãy khoe xe mới được sao?” Tiêu Tịch Hòa rất bất lực, dù rằng cả hai cùng tốt nghiệp ngành Y, nhưng phương hướng nghiên cứu khác nhau nên thu nhập cũng có chênh lệch rất lớn.

Lúc này đây, cô rất ghen tị.

Hứa Như Thanh tươi cười lên xe: “Thôi vậy, thấy tâm trạng em không tốt, cho em mượn 1 tháng đó.”

Tiêu Tịch Hòa lập tức hết ghen tị ngay, đạp ga nghênh ngang phóng đi.

Tiếng xe gầm rú xa dần, Tạ Trích Tinh mới từ trong góc tối bước ra, vẻ mặt u ám không biết đang nghĩ gì.

Lâm Phàn đi theo bên cạnh anh, tất nhiên cũng thấy cảnh tượng vừa rồi, lúc này chỉ biết thở dài: “Anh nói xem hà cớ gì anh phải làm vậy chứ…”

Sa sút tinh thần gần như mười bữa nửa tháng, mở họp báo tuyên bố rút lui khỏi showbiz xong vẫn không kìm lòng được chạy ngay đến đây, vậy mà phải chứng kiến cảnh tượng này.

Gò má Tạ Trích Tinh hóp lại, ánh mắt cũng lạnh lùng hơn trước: “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”

… Đến nước này rồi mà vẫn còn mạnh miệng! Lâm Phàn lắc đầu, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.

Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống đi thẳng ra ngoài, Lâm Phàn vội vàng theo sau, đi được vài bước lại bất giác nhìn xuống eo anh.

Lạ thật, rõ ràng trong thời gian này Tạ Trích Tinh đã gầy đi rất nhiều, nhưng sao Lâm Phàn cứ có cảm giác vòng hai của anh đã to hơn trước?

Tiêu Tịch Hòa đã chuyển về nhà lớn, cũng quay lại đảm đương công việc chính của mình; Tạ Trích Tinh sau khi lên hot search mấy ngày liên tiếp, cuộc sống cũng dần yên ổn trở lại. Paparazzi và fan cuồng vẫn quấy rối không buông tha, nhưng lần này anh không dễ dàng bỏ qua nữa, xuống tay dứt khoát thuê luôn một đội ngũ luật sư giỏi nhất đưa thẳng hai người quá đáng nhất trong số đó vào tù, từ đó không ai dám chụp lén nữa.

Cuộc sống của anh đã hoàn toàn yên tĩnh hơn rất nhiều, nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng ngày càng trống rỗng, mỗi lần nhắm mắt lại sẽ bất giác nhớ đến khoảng thời gian ở lại nhà Tiêu Tịch Hòa. Thực ra đôi khi anh cũng sẽ hối hận, hối hận vì sao khi đó rời đi quá dứt khoát, thậm chí anh còn nghĩ nếu mình chấp nhận đứa bé dường như cũng không phải việc gì quá khó… Nhưng những điều này anh chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, bởi một khi đi đến quyết định đó, anh sẽ chẳng còn chút phẩm giá nào nữa.

Nằm rũ rượi chán chường trong nhà suốt mấy ngày, Lâm Phàn lại tìm đến cửa, dứt khoát gói ghém anh đưa về biệt thự gia đình.

“Con trai, con thất tình hả?” Tạ Vô Ngôn hả hê vô cùng.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn ông ấy một cái rồi đi thẳng về phòng.

Anh rút lui khỏi showbiz nên Lâm Phàn cũng rảnh rỗi theo, thế là ngày nào cũng vác xác đến tìm anh, thỉnh thoảng còn hóng hớt được vài ba tin đồn về chia sẻ với anh, dù rằng anh đã tỏ ra chẳng hứng thú nghe nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của anh ta.

Một buổi tối nọ, Lâm Phàn vác vẻ mặt thần bí tìm đến tận phòng: “Anh biết gì chưa? Tiêu Tịch Hòa là con gái nuôi của Viện trưởng Liễu đấy.”

Đã lâu không còn nghe đến cái tên này, trái tim Tạ Trích Tinh bất giác đập mạnh một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thờ ơ.

“Nhà họ cũng ở khu biệt thự này, cách nhà anh có 5 tòa thôi.” Lâm Phàn bổ sung thêm.

Tạ Trích Tinh hờ hững nhìn anh ta: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”

“Anh đừng nhạy cảm như thế chứ, tôi cũng mới nghe nói thôi.” Lâm Phàn liếc ra ngoài, hạ thấp giọng nói: “Người đàn ông trong tấm ảnh tôi chụp gửi anh lần trước tên là Hứa Như Thanh, cũng là con nuôi của Viện trưởng Liễu.”

Tạ Trích Tinh sững sờ: “Cậu nói gì?”

“Đúng vậy, hai người họ thật sự có mối quan hệ anh em.” Lâm Phàn nói xong, thấy sắc mặt Tạ Trích Tinh không ổn lắm lại vội vàng giải thích: “Nhưng anh đừng ôm hy vọng nữa, dù họ là anh em nhưng không có quan hệ huyết thống, vậy nên suy đoán trước đó của chúng ta vẫn có khả năng đúng. Chỉ không biết vợ chồng Viện trưởng Liễu có biết chuyện này hay không thôi, nhưng tôi cho rằng họ sẽ không đồng ý đâu, bởi vì gần đây bà Liễu đang ép Hứa Như Thanh đi xem mắt, tôi đoán…”

Anh ta nói một tràng dài nhưng Tạ Trích Tinh chẳng nghe lọt tai được một chữ nào, chỉ nhanh tay mặc áo khoác rồi đi ra ngoài.

“Anh đi đâu vậy?” Lâm Phàn vội hỏi.

Câu trả lời của Tạ Trích Tinh chính là tiếng đóng cửa một cái “đùng”!

Lúc này đã hơn 9 giờ tối, cả khu biệt thự chìm trong yên tĩnh, đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi xuống đường.

Tiêu Tịch Hòa đứng dưới đèn, vừa thấy Hứa Như Thanh xuất hiện đã lập tức lao tới: “Anh trai yêu dấu…”

“Đừng réo anh nữa, mua rồi đây!” Hứa Như Thanh ném túi gà rán qua cho cô: “Mẹ mà biết em ăn mấy thứ này chắc chắn sẽ mắng em cho xem.”

“Anh không mách lẻo là được rồi chứ gì.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ở nhà cái gì cũng tốt, chỉ có gọi đồ ăn ngoài là khó quá khăn.”

Hứa Như Thanh nhìn cô đầy vẻ ghét bỏ.

Tiêu Tịch Hòa lấy một miếng gà rán ra vừa ăn vừa hỏi: “Anh đi xem mắt thế nào rồi?”

“Rất suôn sẻ.” Hứa Như Thanh trả lời.

Tiêu Tịch Hòa vừa nghe đã biết là nói dối, còn trợn mắt lườm anh ấy.

Hứa Như Thanh gõ nhẹ vào đầu cô: “Anh về trước đây, em cứ từ từ ăn đi.”

Tiêu Tịch Hòa vẫy tay chào tạm biệt, đợi anh trai đi rồi mới nhanh chóng gặm hết miếng gà trên tay, sau đó còn chăm chú mò mẫm trong túi giấy chọn ra một cái đùi gà. Vừa định cắn một miếng, một bóng đen đã đổ ập xuống trước mặt, cô giật mình ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt quen thuộc, còn tưởng mình đã xuất hiện ảo giác.

“Tiêu Tịch Hòa, em vô dụng đến mức này rồi sao?” Tạ Trích Tinh nghiêm giọng hỏi: “Anh ta đi xem mắt, chỉ một túi gà rán đã đủ để dỗ dành em rồi à?”

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn anh, trong tay vẫn đang cầm đùi gà.

Tạ Trích Tinh trông thấy bộ dạng ngốc nghếch của cô cũng tức giận đến xì khói, nhưng chỉ có thể hít sâu một hơi cố kìm nén: “Rốt cuộc trong đầu em đang nghĩ cái gì?”

“Tôi nghĩ gì à?” Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn, lập tức bày ra vẻ mặt lạnh lùng đáp trả.

“Em nói xem em đang nghĩ gì hả, bây giờ anh ta có thể đi xem mắt, sau này còn có thể sẽ kết hôn với người phụ nữ khác, đến lúc đó em định làm gì? l*m t*nh nhân cho anh ta à?” Tạ Trích Tinh liên tục chất vấn.

Đầu óc Tiêu Tịch Hòa bị tấn công dồn dập đến choáng váng, đang suy nghĩ xem chuyện Hứa Như Thanh đi xem mắt thì liên quan gì đến việc mình l*m t*nh nhân, chợt nghe Tạ Trích Tinh nói tiếp: “Chia tay với anh ta đi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Cuối cùng anh cũng sẵn lòng nói ra, nhưng lại không có cảm giác nhục nhã như đã tưởng tượng mà chỉ có sự nhẹ nhõm, như thể quyết định này vốn nên được đưa ra ngay từ đầu.

Bất kể cô có con với ai, có phản bội anh hay không, anh vẫn thích cô như thường. Nếu đã như vậy, cần gì phải vì chút lòng tự trọng mà đấu tranh tâm lý chứ?

“Gì cơ?” Tiêu Tịch Hòa ngước nhìn anh.

Ánh mắt thâm trầm nặng trĩu của Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào cô: “Tôi nói em chia tay với anh ta đi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em và con em, chúng ta có thể hẹn hò một thời gian trước, cũng có thể kết hôn ngay bây giờ, chỉ cần em…”

Nói được nửa chừng, anh đột nhiên để ý thấy bụng cô phẳng lì, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: “Tiêu Tịch Hòa, đứa bé đâu rồi?!”

Còn nhớ đến đứa bé nữa cơ à? Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Không có…”

“Em giỏi lắm, còn bỏ đứa bé vì anh ta!” Tạ Trích Tinh gần như phát điên, nắm lấy tay cô tiếp tục chất vấn: “Có phải anh ta ép em không? Hay là vợ chồng Viện trưởng Liễu ép em? Em nói thật với tôi đi!”

Tiêu Tịch Hòa nhìn bộ dạng hùng hổ của anh như muốn đòi lại công bằng cho cô, cô chợt hiểu ra mọi chuyện.

Thì ra anh tưởng rằng, đứa bé không có thật kia là con của cô và Hứa Như Thanh à!

Đúng là một cái nồi to đùng!

Trước đó nói đi là đi ngay, bây giờ tự nhiên đột ngột xuất hiện lại còn tung tin đồn nhảm. Tiêu Tịch Hòa vừa bất lực vừa bực bội, nhưng cũng có hơi muốn cười: “Tôi không hề mang thai, anh có thể nào đừng tưởng tượng lung tung nữa được không?”

“Em còn định giấu tôi? Rõ ràng tôi…”

“Không có mang thai, báo cáo khám sức khỏe bị sai.” Tiêu Tịch Hòa bình tĩnh ngắt lời anh: “Tôi và anh trai tôi cũng không có mối quan hệ như anh tưởng, từ đầu đến cuối chỉ do anh hiểu lầm mà thôi.”

Tạ Trích Tinh chết lặng.

Khung cảnh dưới ánh đèn đường trở về yên tĩnh, Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn gà rán đã nguội lạnh, mím môi hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Không… không có.” Tạ Trích Tinh đứng thẳng người lại.

Tiêu Tịch Hòa nhìn anh rồi xoay người lại đi về hướng nhà mình, đi được vài bước còn ngoái đầu lại hỏi: “Vừa rồi anh nói thật chứ?”

“Cái gì?” Giọng nói của Tạ Trích Tinh khản đặc.

“Dù tôi có mang thai với người khác, anh cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm sao?” Tiêu Tịch Hòa hỏi từng chữ một.

Tạ Trích Tinh chăm chú nhìn cô: “…Ừ.”

Tiêu Tịch Hòa im lặng đối diện với ánh mắt của anh, sau một hồi lâu mới cười giễu: “Xin lỗi, tôi không cần.”

Nói xong, cô bỏ đi thẳng, Tạ Trích Tinh theo phản xạ nắm lấy cổ tay cô.

“Cút đi!” Tiêu Tịch Hòa không kìm được cơn giận nữa, giãy giụa muốn thoát khỏi anh: “Anh là đồ điên, nói chia tay là chia tay ngay, im lặng lâu như vậy không chịu chủ động liên lạc với tôi, giờ đột nhiên xuất hiện còn nói mấy lời chịu trách nhiệm nhảm nhí, tôi cần anh chịu trách nhiệm sao?! Anh đến chỉ toàn mang đến chuyện không hay thôi, gà rán cũng nguội hết rồi!”

Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy dữ dội, Tạ Trích Tinh chỉ im lặng ôm lấy cô, cho đến khi cô vô tình đánh trúng vào bụng anh, một cơn đau đột ngột lan tỏa khắp cơ thể mới khiến anh đột ngột buông cô ra.

“Đồ thần kinh!” Tiêu Tịch Hòa chửi một câu rồi bỏ đi ngay.

Tạ Trích Tinh ôm bụng th* d*c một hồi, lúc ngẩng lên Tiêu Tịch Hòa đã đi mất.

Tiêu Tịch Hòa vác cái mặt hầm hầm về đến nhà, nhìn vào túi gà rán đã nguội lạnh càng tức giận hơn, cuối cùng đành bỏ ăn hậm hực đi tắm trước.

Khi nằm lại trên giường cầm điện thoại lên lướt mạng, cô mới phát hiện ra người lạ nào đó đã nhắn tin cho cô vào 3 phút trước: [Tôi mua gà rán cho em, em ra lấy đi.]

Phía dưới còn cố tình nhấn mạnh: [Nóng hổi mới ra lò]

Tiêu Tịch Hòa: “…” Đúng là đồ điên chính hiệu!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (123)
Chương 1: Chương 1: Cô trúng phải Âm Dương Hợp Hoan cổ Chương 2: Chương 2: Ngài có thể nói năng tử tế chút được không? Chương 3: Chương 3: Có chó không thế? Chương 4: Chương 4: Ma sát sẽ sinh nhiệt Chương 5: Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta Chương 6: Chương 6: Sắp chết rồi à Chương 7: Chương 7: Tự mình làm Chương 8: Chương 8: Đến đây! Chương 9: Chương 9: Tu luyện không? Chương 10: Chương 10: Mùa xuân đến rồi! Chương 11: Chương 11: Thất đức Chương 12: Chương 12: Động đến người của ta Chương 13: Chương 13: Tên điên Chương 14: Chương 14: Gần hết rồi Chương 15: Chương 15: Cô đi rồi Chương 16: Chương 16: Tìm người Chương 17: Chương 17: Trốn đi Chương 18: Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát! Chương 19: Chương 19: Gặp lại Chương 20: Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ Chương 21: Chương 21: Sợ hãi Chương 22: Chương 22: Xem cô diễn Chương 23: Chương 23: Đêm nay ở lại với ta Chương 24: Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân Chương 25: Chương 25: Chứng âm hàn tái phát Chương 26: Chương 26: Ấp ủ ý đồ xấu Chương 27: Chương 27: Bại lộ Chương 28: Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi! Chương 29: Chương 29: Quả thật đã có thai rồi! Chương 30: Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi! Chương 31: Chương 31: Thật là trong cái rủi có cái may Chương 32: Chương 32: Đá thử vàng trong mối quan hệ vợ chồng Chương 33: Chương 33: Sức mạnh của nhóc con Chương 34: Chương 34: Lão tổ tông cũng đến rồi Chương 35: Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định Chương 36: Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con! Chương 37: Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm! Chương 38: Chương 38: Giả ngơ phải không? Chương 39: Chương 39: Đến lúc nói cho phụ huynh biết rồi Chương 40: Chương 40: Cuộc hội đàm của thông gia Chương 41: Chương 41: Đến thăm cô Chương 42: Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào Chương 43: Chương 43: Nàng biết ta tốt với nàng Chương 44: Chương 44: Thiếu phu nhân đang làm gì vậy? Chương 45: Chương 45: Ma Tôn “vừa đẹp vừa giàu” Chương 46: Chương 46: Sốt ruột muốn gả Chương 47: Chương 47: Lần đầu động thai Chương 48: Chương 48: Tìm thấy Thiếu phu nhân rồi Chương 49: Chương 49: Đừng có nịnh nọt mẹ ngươi Chương 50: Chương 50: Tâm lý sụp đổ Chương 51: Chương 51: Tên phu nhân Đảo chủ là gì Chương 52: Chương 52: Ngươi phạm quy rồi! Chương 53: Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình Chương 54: Chương 54: Tỷ là vị hôn thê của Đảo chủ chúng ta mà! Chương 55: Chương 55: Con thật sự không muốn đứa bé này sao? Chương 56: Chương 56: Quyết định rồi, đến Bồng Lai thôi Chương 57: Chương 57: Một vở kịch đảo giới tính đầy kịch tính Chương 58: Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân Chương 59: Chương 59: Địa ngục Chương 60: Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta Chương 61: Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta Chương 62: Chương 62: Có lẽ chàng phải dâng trà kính thiếp rồi Chương 63: Chương 63: Cố tình gây sự là chuyện bình thường thôi Chương 64: Chương 64: Trà của thiếp Chương 65: Chương 65: Giận dỗi Chương 66: Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai Chương 67: Chương 67: Nên hủy hôn rồi Chương 68: Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước Chương 69: Chương 69: Đi rồi đi rồi Chương 70: Chương 70: Đi suốt đêm để đến gặp cô Chương 71: Chương 71: Ta không muốn để nàng gánh vác trách nhiệm nữa Chương 72: Chương 72: Định mệnh không duyên không phận Chương 73: Chương 73: Gặp lại Chương 74: Chương 74: Cơn bệnh xuất hiện bất ngờ Chương 75: Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không! Chương 76: Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không Chương 77: Chương 77: Ngươi là thái giám à? Chương 78: Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác Chương 79: Chương 79: Đại, đại, đại biến thái Chương 80: Chương 80: Cô có ý đồ với hắn Chương 81: Chương 81: Có phải như ta nghĩ không? Chương 82: Chương 82: Đó là người bạn đời mà ta đã chọn Chương 83: Chương 83: Ngươi là sói yêu Chương 84: Chương 84: Cuối cùng ảo cảnh cũng kết thúc Chương 85: Chương 85: Sắp sinh rồi Chương 86: Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi Chương 87: Chương 87: Đau không? Chương 88: Chương 88: Nàng đã đi xa rồi… Chương 89: Chương 89: Sống lại Chương 90: Chương 90: Nó chẳng biết gì cả Chương 91: Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao? Chương 92: Chương 92: Đây là con trai của chúng ta Chương 93: Chương 93: Kết thúc phần chính Chương 94: Chương 94: Hiếm khi hồ đồ! Chương 95: Chương 95: Sắp được về nhà rồi! Chương 96: Chương 96: Cả nhà đoàn tụ! Chương 97: Chương 97: Hắn đồng ý rồi! Chương 98: Chương 98: Nuôi con Chương 99: Chương 99: Dưỡng lão? Chương 100: Chương 100: Lo lắng trước ngày cưới Chương 101: Chương 101: Phát thiệp mời Chương 102: Chương 102: Phù Không và nguyên chủ Chương 103: Chương 103: Lão tổ tông Chương 104: Chương 104: Con có muốn nạp thiếp không? Chương 105: Chương 105: Hôn lễ Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Đã Kim Đan rồi sao? Chương 108: Chương 108: Lời nguyền 7 năm Chương 109: Chương 109: Ta sẽ tự đi theo! Chương 110: Chương 110: Ngày mai đến làm việc Chương 111: Chương 111: Trong ly rượu này có thuốc Chương 112: Chương 112: Hay là chúng ta hy sinh cho nhau chút đi? Chương 113: Chương 113: Miễn cưỡng qua đêm Chương 114: Chương 114: Sau khi xong chuyện Chương 115: Chương 115: Anh xong đời rồi! Chương 116: Chương 116: Hay là ngủ cùng nhau? Chương 117: Chương 117: Xong đời rồi, cả hai người đều đã sa vào lưới tình! Chương 118: Chương 118: Em có thể mãi mãi theo tôi… Chương 119: Chương 119: Mang thai Chương 120: Chương 120: Tôi sẽ chịu trách nhiệm Chương 121: Chương 121: Yên tâm rồi! Chương 122: Chương 122: Mọi việc trên đời rồi sẽ viên mãn Chương 123: Chương 123: Xem ra vẫn phải sinh thêm đứa nữa! [Hết]