Chương 12
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô.

Kỷ Nhân hỏi bác sĩ Lục muốn ăn gì, bác sĩ Lục thuận miệng nói một quán cơm khẩu vị thanh đạm, nằm ở phía sau con phố, không cần đi qua cổng chính, giá cả cũng hợp lý.

Ba người hướng về cửa sau mà đi, lúc này điện thoại của đại tỷ đột nhiên reo lên.

Đại tỷ vội vàng nghe máy, vẻ mặt tươi cười bỗng chuyển thành lo lắng hoảng hốt, quay sang nói với Kỷ Nhân: "Tiểu Kỷ, cháu trai tôi ngã từ trên bàn xuống, trong nhà chỉ có một lão nhân ở đó, tôi sợ là..."

"Chị về trước xem sao đi, tôi ở đây tạm thời không cần chị đâu."

"Cảm ơn, cảm ơn cô nhiều lắm, tôi phải chạy ngay về đây." Đại tỷ sốt ruột hoảng hốt chạy ra ngoài gọi xe.

Kỷ Nhân ấn bánh xe lăn, vừa chạm vào bánh xe, thì chiếc xe lăn liền chuyển động.

Nàng ngoái đầu lại, thấy người phía sau chính là Lục Gia Hòa: "Bác sĩ Lục, không dám làm phiền cô, tôi tự đi được rồi."

"Không sợ đâm vào cửa sao?" Lục Gia Hòa vừa cười vừa đẩy nàng ra cửa sau.

Kỷ Nhân nhớ lại tình huống lần đầu tiên hai người gặp mặt, buồn cười: "Đâm vào tường nam (*) một lần thì phải biết quay đầu lại chứ, tôi đâu ngốc tới mức đâm mãi không chán?"

(*) Bên Trung có thành ngữ: 不撞南墙不回头 - Không đụng tường nam không quay đầu => có nghĩa chỉ sự cố chấp mà không nghe theo lời khuyên của người khác.

Lục Gia Hòa cũng cong môi cười: "Thuận tay thôi, không có phiền gì. Nếu cô mà té thêm một phát ngay trước ngày xuất viện, thì tôi mới thật sự phiền."

"Vậy cảm ơn bác sĩ Lục ra tay tương trợ nhé."

Giờ này là lúc cơm chiều, khách trong quán khá đông. Lục Gia Hòa đẩy nàng đến một bàn trống bên trong.

"Bác sĩ Lục, cô gọi món đi, muốn ăn gì thì tùy ý chọn." Kỷ Nhân hào phóng nói.

Bác sĩ Lục gọi hai món, quán cơm này không có quét mã gọi món, vẫn là thực đơn viết tay giản dị nhất.

Lục Gia Hòa viết hai món ăn, rồi đưa thực đơn cho Kỷ Nhân: "Cô xem có muốn thêm gì nữa không?"

Kỷ Nhân liếc qua liền xuýt xoa: "Wow, chữ của bác sĩ Lục đẹp quá, tôi còn tưởng các bác sĩ ai cũng viết chữ như vẽ bùa nữa cơ."

Lục Gia Hòa bật cười: "Đó là do thành kiến thôi."

"Đúng đúng." Kỷ Nhân gật đầu lia lịa, thấy những món cô gọi đều không đắt tiền, nên đề nghị: "Gọi thêm mấy con cua lớn nha?"

"Đừng, mắc lắm."

"Không sao, tôi mời cô mà."

"Không cần cua lớn, cô kiếm tiền cũng không dễ dàng gì... Hơn nữa tôi dị ứng với cua." Lục Gia Hòa nói.

"Dị ứng? Vậy thôi, đổi món khác, cô còn muốn ăn gì nữa không?"

"Thêm món canh đậu hũ cá trích đi, bổ sung canxi."

"Đồng ý."

Trong lúc chờ đồ ăn lên, Lục Gia Hòa nhắn tin cho lão mẹ, rồi tranh thủ trả lời vài tin công việc chưa đọc.

Xử lý xong những việc này, vừa ngẩng đầu lên liền gặp phải ánh mắt nhìn chằm chằm của ai đó.

"...... Thật ngại quá, có vài tin nhắn công việc cần trả lời gấp."

Kỷ Nhân giật mình, xua xua tay: "Không sao không sao, có gì mà xin lỗi, chơi điện thoại cũng là kỹ năng sinh tồn thời nay đó, cô cứ chơi thoải mái."

Lục Gia Hòa khẽ cười, rút khăn giấy lau mặt bàn, lấy trong túi ra một lọ dung dịch rửa tay khô, liếc Kỷ Nhân một cái: "Duỗi tay ra."

Kỷ Nhân ngoan ngoãn chìa tay ra, cảm nhận một chút chất lỏng mát lạnh rơi vào lòng bàn tay. Nàng vừa chà tay vừa nhìn chằm chằm đối phương làm động tác khử khuẩn, kinh ngạc hỏi: "Các cô trước khi ăn cơm đều phải làm nghi thức thần thánh thế này sao?"

"Không phải chỉ có thế đâu, mà trước khi mở hộp cơm còn phải tắm gội sạch sẽ thắp nhang cầu nguyện nữa."

Lục Gia Hòa nói xong, thấy có nàng vẻ không thể tin nổi, bật cười: "Cô thật sự tin hả?"

Kỷ Nhân thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói: "Chủ yếu là do bác sĩ Lục có một gương mặt vô hại, phúc hậu, khó mà nghi ngờ cô đang chém gió."

"Phúc hậu, vô hại?" Lục Gia Hòa hơi hơi nhướng mày nhẹ, khóe môi cong cong, "Có phải càng trông vô hại thì khả năng lừa người càng mạnh không."

Kỷ Nhân nhìn chằm chằm cô vài giây, tò mò hỏi: "Vậy cô đã lừa ai rồi?"

"Đã lừa rất nhiều người rồi, lừa bệnh nhân nói phẫu thuật rất đơn giản, lừa bạn thân nói cô ấy gầy, lừa lãnh đạo nói tôi không biết uống rượu."

Kỷ Nhân bật cười: "Nói chuyện với bác sĩ Lục cũng thật thú vị, bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô cả."

"Đặc biệt?"

Từ này không khỏi có chút phân lượng, tiến thêm một chút là ái muội, lùi một chút là phóng đại.

Nhưng người nói ra lại có ánh mắt trong trẻo sáng ngời, nụ cười chân thành ấm áp, không tiến không lùi, vừa đủ khiến người ta thấy gãi đúng chỗ ngứa.

Lục Gia Hòa mỉm cười: "Quá khen."

"Thật đó, tôi cũng không phải vì xã giao mới nói vậy." Kỷ Nhân nhấn mạnh.

Nàng cũng quen biết không ít người, cũng không biết là do hoàn cảnh hay do cá nhân, tóm lại những người giao tiếp với nàng, rất ít người có kiểu như bác sĩ Lục, vừa ôn nhu vừa dí dỏm.

Những người tốt với nàng không phải không có, nhưng không phải ham tiền thì chính là ham sắc, chẳng hạn như tên Từ Sướng Húc kia.

Như bác sĩ Lục thì lại khác, thuần túy chỉ là quan tâm, giọng nói thì dễ nghe, mỗi câu nói như tắm mình trong gió xuân. Kỷ Nhân thích nghe cô nói chuyện, cũng thích nghe cô cười, cảm giác tâm trạng mình theo đó mà tốt hơn.

Đang trò chuyện thì món đầu tiên được bưng lên.

"Bác sĩ Lục, sao cô không buồn hỏi tôi vừa rồi tôi gặp chuyện gì?" Kỷ Nhân tách đôi đũa, đưa cho cô.

"Chắc là bị người đeo bám tỏ tình." Lục Gia Hòa rót hai ly trà, nhẹ nhàng đặt một ly trước mặt nàng.

"Thông minh! Quá thông minh!" Kỷ Nhân nhấp một ngụm trà, buông ly xuống liền nói lảm nhảm: "Cái tên Từ Sướng Húc đó —— chính là thằng đàn ông lúc nãy, trước kia làm đồng nghiệp với tôi, lúc đó còn là đối thủ cạnh tranh nữa. Hai đứa nhìn nhau kiểu gì cũng ngứa mắt, cái bộ dạng nịnh nọt lãnh đạo của anh ta thật là làm người khác buồn nôn. Sau này tôi từ chức ra ngoài tự làm riêng, kiếm được ít tiền, anh ta liền bắt đầu đến truy tôi, cô nói xem có tức không cơ chứ......"

"Ăn thêm rau xanh đi." Lục Gia Hòa cười nói.

"Ờ, được được." Kỷ Nhân gắp một miếng cải ngồng, nhai nhai, rồi bất thình lình có chút nhiều chuyện hỏi: "Bác sĩ Lục, cô có bạn trai chưa?"

"Không có."

"Thật á?"

"Ừm, sao lại nhìn tôi kiểu đó?"

Kỷ Nhân nhìn cô với vẻ không thể tin nổi: "Tôi cứ tưởng người như cô, ưu tú như vậy, chắc chắn đã có đối tượng rồi chứ."

"Không có thời gian. Còn cô?"

"Không có tâm tư, tìm bạn trai chậm trễ việc tôi kiếm tiền, đã thế tôi còn phải đề phòng xem anh ta có phải muốn tiền của tôi không nữa."

Ăn cơm xong, Kỷ Nhân lăn xe lăn chuẩn bị đi tính tiền, kết quả có người nhanh hơn nàng một bước.

"Bác sĩ Lục! Đã nói là để tôi mời mà!" Kỷ Nhân la lên.

"Cô mời khách, tôi trả tiền, công bằng, đúng chuẩn AA." Lục Gia Hòa điềm nhiên nói.

(*) "AA" trong tiếng Trung là cách viết tắt phổ biến của cụm từ "AA制" (AA zhì), có nghĩa là chia tiền hoặc tự trả phần của mình.

"......" Kỷ Nhân không cam lòng, "Tôi thật lòng muốn mời cô ăn mà."

"Tôi biết, tâm ý cô tôi nhận rồi, tiền thì cất đi. Đợi sau này cô kiếm được tiền lớn rồi hẵng mời tôi ăn." Lục Gia Hòa đẩy xe lăn đưa nàng trở lại bệnh viện.

Ai ngờ vừa tới đại sảnh tầng một, xe lăn bỗng nhiên khựng lại.

Kỷ Nhân nghi hoặc quay đầu, phát hiện bác sĩ Lục không chớp mắt nhìn chăm chú về một hướng...... ai đó.

"Bác sĩ Lục, hóa ra cô cũng thích ngắm mỹ nữ hả?" Kỷ Nhân chọc ghẹo.

"Ai mà không thích ngắm mỹ nữ chứ." Lục Gia Hòa thu tầm mắt lại, bật cười tiếp tục đẩy xe đi.

"Cô không định xin số liên lạc của mỹ nữ kia sao?"

"Xin làm gì?"

"Tán gẫu chứ còn làm gì." Kỷ Nhân nói: "Tôi nói cô nghe nè, hồi trước nhiều cô gái chủ động đến xin WeChat của tôi lắm đó."

Lục Gia Hòa thấy mới lạ nhìn nàng: "Thật sao?"

"Thật chứ sao không! Tôi cũng không hiểu sao càng ngày càng được mấy cô gái ưa thích như vậy. Yến Tử còn nói trên người tôi toát ra khí chất 'mẫu tính' ...... Tôi có cái rắm mẫu tính! Tôi chỉ muốn đấm cho nó biến thành tinh tinh thôi!" Kỷ Nhân nghiến răng nắm chặt nắm tay.

Lục Gia Hòa bật cười thành tiếng, rồi quay đầu lại nhìn về hướng vừa rồi, nhưng bóng người kia đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn.

Không biết có phải mình nhìn nhầm rồi không.

Thang máy người đông nghẹt, Kỷ Nhân tính ra còn đỡ, có xe lăn ngồi, chứ Bác sĩ Lục thì gần như bị ép thành nhân hamburger.

"Bác sĩ Lục, lại đây ngồi nè, tôi ôm cô." Kỷ Nhân hào phóng vỗ vỗ đùi mình.

"......"

Tầng hai có hai người bước ra, nhưng lại lập tức có thêm một đám người chen vào. Hai chân Lục Gia Hòa bị xe lăn cản trở, chẳng nhúc nhích được, mà người phía sau vô tình đẩy tới, khiến cả người cô áp sáp đến gần người Kỷ Nhân.

Cô dùng hai tay chống vào tay vịn xe lăn, cong eo để ổn định thân hình, trong khoảnh khắc đó cô cùng Kỷ Nhân hai mặt nhìn nhau.

Bốn mắt giao nhau.

Không khí trong thang máy oi bức ngột ngạt, Kỷ Nhân không hiểu sao bỗng thấy khô miệng khô lưỡi, không dám cử động lung tung, sợ lại đụng trúng bác sĩ Lục. Nàng đành khẽ vỗ vỗ đùi, định nói gì đó thì nghe bác sĩ Lục chậm rãi buông một câu: "Gương mặt này của cô... đúng là kiểu rất được con gái ưa thích."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)