Chương 12
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này

Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này.

Trong khi người khác còn đang so đáp án bài thi thì cô đã ngồi lên xe của Lương Cẩm Mặc, điểm đến là quán bar.

Lương Cẩm Mặc lái xe, Chu Hách ngồi ghế phụ gọi điện thoại, nghe nội dung thì có vẻ liên quan đến việc tuyển dụng tại trường.

Hứa Chi ngồi ở ghế sau, tay nắm chặt dây đeo ba lô đến mức hơi nhăn nhúm. Trước đây cô chỉ nhìn thấy quán bar qua màn hình điện thoại, nơi đó dường như lúc nào cũng hỗn loạn ầm ĩ.

Cô đã bắt đầu diễn tập trong đầu xem lát nữa phải thể hiện thế nào cho thật sành sỏi. Tuyệt đối không được giống như Lưu mỗ vào Đại Quan Viên để người ta chê cười.

Chu Hách cúp điện thoại rồi nói với Lương Cẩm Mặc: “Đám nhân sự bọn họ phải tăng ca, lát nữa mới tới được, chúng ta cứ đi trước đi.”

Lương Cẩm Mặc không nói gì, Chu Hách lại táy máy quay đầu nhìn Hứa Chi:

“Em gái, tửu lượng của em thế nào?”

“Cũng...” Hứa Chi ấp úng đáp: “Cũng tàm tạm ạ.”

Cô căn bản chưa từng uống rượu, ngay cả đồ uống có cồn cũng rất ít khi đụng tới.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Chu Hách cười nói: “Sếp của bọn anh ngàn ly không say, uống rượu mạnh cứ như uống nước lã ấy.”

“Oa, lợi hại thế ạ?” Hứa Chi mở to mắt hỏi Chu Hách: “Các anh thường xuyên uống rượu lắm sao?”

“Cũng không hẳn, giờ uống ít hơn hồi ở nước ngoài nhiều rồi, dù sao cũng phải đi làm mà. Hồi trước ở trường bọn anh toàn chơi game thâu đêm, uống rượu mà chẳng thấy mệt mỏi gì...”

Chu Hách thao thao bất tuyệt, Hứa Chi nghe rất chăm chú.

Thực ra cô có chút tò mò về cuộc sống của Lương Cẩm Mặc ở nước ngoài, hồi đó cô từng lo lắng anh sẽ sống không tốt.

Lý do là cô đã sớm nghe Lương Mục Chi kể rằng trong thời gian Lương Cẩm Mặc học đại học, Phó Uyển Văn đã cắt đứt sinh hoạt phí của anh.

Anh có thể tiêu tốn bao nhiêu tiền chứ, số tiền đó đối với nhà họ Lương chỉ như chín trâu mất một sợi lông nhưng Phó Uyển Văn lại keo kiệt bủn xỉn với anh từng đồng.

Sau này anh đi nước ngoài học thạc sĩ, tuy nghe nói nhận được học bổng toàn phần nhưng dù sao cũng phải ăn uống.

Nghĩ vậy nên trước khi Lương Cẩm Mặc ra nước ngoài, cô đã đổi hết tiền tiêu vặt tiết kiệm được sang đô la Mỹ, bỏ vào phong bì rồi lén nhét qua khe cửa phòng anh vào một hôm đến nhà họ Lương chơi.

Cô không biết anh có ở trong phòng hay không, nhét xong là quay đầu bỏ chạy ngay.

Đối với Lương Cẩm Mặc, không biết là do áy náy hay đồng cảm mà bao năm qua cô luôn mong anh sống tốt hơn một chút. Thế nhưng những gì cô có thể làm cho anh lại rất hạn chế, giờ thấy anh có bạn bè, thực lòng cô cũng thấy mừng cho anh.

Bọn họ đến một chuỗi quán bar rất nổi tiếng ở Bắc Thành tên là Sugar.

Sau khi vào cửa Hứa Chi bắt đầu thấy căng thẳng, ánh đèn màu rực rỡ và đám người đang nhảy nhót trên sàn nhảy đều khá xa lạ đối với cô.

Hơn nữa, nhìn thấy những nam thanh nữ tú ở đây, cô cảm thấy mình hơi quê mùa. Hôm nay cô đi thi, khuôn mặt mộc hoàn toàn không trang điểm.

Ba người ngồi xuống ghế dài ở góc đông bắc đại sảnh, nhân viên phục vụ đi tới, nhìn thấy Hứa Chi thì sững lại:

“Ở đây chúng tôi không tiếp đón người chưa thành niên đâu ạ.”

Hứa Chi mất một lúc mới phản ứng kịp, lập tức đỏ mặt tía tai: “Tôi không phải trẻ chưa thành niên!”

“Ha ha ha ha ha ha!” Chu Hách cười đến mức đập bàn bồm bộp.

“Anh có muốn xem chứng minh thư của tôi không?” Hứa Chi ấm ức muốn chết: “Tôi là sinh viên năm tư rồi, sắp tốt nghiệp rồi đấy.”

Lúc cô giải thích vẻ mặt quá đỗi nghiêm túc, Lương Cẩm Mặc liếc nhìn một cái rồi cúi đầu, khóe môi cũng từ từ cong lên.

Khóe mắt Hứa Chi liếc thấy biểu cảm này của anh thì tức điên người.

Cô chưa từng thấy anh cười bao giờ, lần đầu tiên thấy thì lại là cười nhạo cô.

Nhân viên phục vụ ngượng ngùng: “Xin quý khách đừng giận, tại trông quý khách trẻ quá nên tôi mới hiểu lầm thôi ạ.”

Hứa Chi chẳng hề thấy vui khi được khen trẻ. Ngược lại cô có cảm giác bị người ta coi thường, thế là cô cố tỏ ra mình là dân chơi sành sỏi thường xuyên đi bar, hỏi nhân viên phục vụ:

“Có Tequila không?”

Tequila là rượu mạnh, Chu Hách tặc lưỡi: “Em gái từ từ thôi.”

Hứa Chi nói: “Không sao, em hay uống loại này lắm.”

Lương Cẩm Mặc nghiêng mặt nhìn cô.

Nói thật thì Hứa Chi quả thực rất lạc lõng ở nơi này, khí chất sinh viên trên người cô rất đậm, chẳng trách nhân viên phục vụ lại tưởng nhầm cô là trẻ chưa thành niên.

Sự ngoan ngoãn của Hứa Chi nổi tiếng khắp nơi, trong khu biệt thự, trong miệng cha mẹ Lương, cho đến trong trường học, tất cả những người quen biết khi đánh giá về cô thì chữ đầu tiên chắc chắn là “ngoan”.

Bây giờ cô mang khuôn mặt ngoan hiền ấy gọi rượu Tequila, cảm giác mang lại vẫn là đang cố tỏ ra vẻ ta đây.

Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Hứa Chi có cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, cô chột dạ nhưng vẫn cố trấn tĩnh hỏi anh:

“Còn các anh thì sao? Uống gì?”

“Em gái mời thật đấy à?” Chu Hách nhanh nhảu nói: “Vậy anh không khách sáo đâu nhé.”

Gọi món xong, nhân viên phục vụ nhanh chóng mang rượu và đĩa trái cây lên.

Lúc này ban nhạc thường trú đã lên sân khấu ở trung tâm sàn nhảy. Tất cả những điều này đều rất mới mẻ với Hứa Chi, cô vừa xem biểu diễn vừa nâng ly rượu lên.

Vừa uống một ngụm, cô liền nhíu mày.

Thứ này thực sự là...

Quá khó uống.

Giống như có một ngọn lửa thiêu đốt từ cổ họng xuống tận dạ dày, cô bị k*ch th*ch đến mức dây thần kinh giật giật.

Chu Hách cầm ly bia của mình còn sáp lại cụng ly với cô: “Em gái, cạn một ly không?”

Hứa Chi cắn răng cụng ly với Chu Hách rồi lại uống thêm một ngụm.

Nước mắt cô sắp trào ra rồi.

Chu Hách nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm: “Mặt em nhăn tít lại rồi kìa, không sao chứ?”

Hứa Chi lắc đầu, cô không nói nên lời, quá cay nồng.

Lương Cẩm Mặc nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh lúc này mới cử động, anh lại gần cô, với tay lấy ly rượu trái cây anh vừa gọi trên bàn trà đưa cho cô:

“Uống cái này đi.”

Cô ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, không biết là từ người mình hay từ người anh. Sau phút thất thần, cô cảm thấy Lương Cẩm Mặc đang coi thường mình, cô siết chặt ly Tequila trong tay:

“Không, em uống cái này.”

“Rượu mạnh hại người.” Giọng anh hơi nghiêm nghị: “Đừng có cố quá.”

“Không, em cứ uống cái này đấy!” Hứa Chi vừa nói vừa ngửa cổ nốc thêm một ngụm.

Lương Cẩm Mặc: “...”

Chu Hách ở bên cạnh xem kịch hay: “Sếp à, anh không quản được cô ấy đâu.”

Lương Cẩm Mặc đáp trả bằng một ánh mắt sắc lẹm.

Chu Hách rụt cổ lại: “Ở quầy bar có em kia xinh tươi, tôi qua xem thử, hai người cứ nói chuyện đi nhé.”

Nói xong Chu Hách cầm ly rượu đứng dậy đi mất.

Trong ghế dài chỉ còn lại hai người, lúc này Lương Cẩm Mặc cũng không cản Hứa Chi nữa, anh lạnh lùng liếc nhìn cô:

“Có phải em chỉ có tính khí nóng nảy với mỗi tôi thôi không?”

Hứa Chi là cô gái ngoan trong miệng người khác nhưng với anh thì hoàn toàn là chuyện khác.

Hồi mới đến Bắc Thành, anh bị ngược đãi, sống những ngày tháng dầu sôi lửa bỏng. Đối với người bạn nối khố Lương Mục Chi này anh không có ấn tượng gì mấy, lần đầu tiên nhớ mặt cô chính là lần bị bắt nạt đó.

Cô trông có vẻ rúm ró sợ sệt nhưng bị cuốn vào đám đông, cô cũng đã xé nát bài thi của anh.

Nhưng sau đó, khi anh bị nhốt vào gác xép, cô lại lén lút đến tìm anh, đưa cho anh chiếc đèn pin.

Hứa Chi vừa định nói gì đó thì điện thoại trong túi xách rung lên.

Cô hơi chóng mặt, lấy điện thoại ra, nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ “Mục Chi”.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn