Chương 12
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các

Chương 12: Tôi có nên trả lại không?

Giọng bác sĩ không quá to, nhưng cũng đủ để nghe được vì phòng 204 chỉ còn lại anh với hai học sinh lớp 11/1.  Hơn nữa, Tống Bách Dương còn đứng rất gần để theo dõi sát sao Chu Trì Tự.

Bởi lẽ đó, hắn đã nghe rõ lời bác sĩ vừa nói.

Anh ấy nói đến đây, một sự hiểu ngầm kì diệu khiến Tống Bách Dương với bác sĩ lẳng lặng nhìn nhau lần, rồi hai người bật cười.

Thật là trùng hợp.

Bác sĩ mỉm cười: “Chắc là duyên số.”

Tống Bách Dương không đáp mà chỉ cười đến là rạng rỡ.

Chu Trì Tự là người duy nhất chẳng hiểu gì. Cậu không biết cái chạm mắt đó có ý nghĩa gì, lại vô tình chọc trúng ‘điểm cười’ của hai người kia. 

Chu Trì Tự nhìn bác sĩ rồi lại nhìn Tống Bách Dương: “Sao vậy?”

Bác sĩ trả lời: “Đừng hiểu lầm, anh không có ý gì đâu. Anh cảm thấy em với bạn này có duyên phận khá đặc biệt đấy.” 

Chu Trì Tự: ?

“Khụ.” Tống Bách Dương biết bác sĩ không thể nói thẳng cho Chu Trì Tự biết đặc điểm của pheromone của hắn, nhưng những lời mơ hồ như vậy càng khiến cậu hoang mang. Hắn nghĩ mình chia sẻ chuyện này với cậu cũng không sao, thế nên hắn mở lời giải thích: “Bác sĩ nói bọn mình có duyên vì tôi cũng có pheromone không mùi.”

Bác sĩ này nhiệt tình với tất cả mọi người, đối với Chu Trì Tự cũng không ngoại lệ. Trong lúc điền kết quả xét nghiệm pheromone không mùi của đối phương, anh vẫn không quên nhắc nhở cậu: “Pheromone của em không có mùi, nên nhớ uống thuốc ức chế hoặc miếng dán chặn pheromone khi đi đến những nơi công cộng vào những thời kì đặc biệt nhé.”

Tính Chu Trì Tự vốn lạnh lùng, khác với Tống Bách Dương có thể hoạt ngôn với tất cả mọi người, nên chỉ bình tĩnh gật đầu: “Dạ.”

Tống Bách Dương tin rằng bác sĩ đã có hẳn một bộ câu hỏi dành cho những người có pheromone không mùi. Có bấy nhiêu câu vừa hỏi hắn xong, bây giờ anh lại hỏi Chu Trì Tự: “Pheromone không mùi có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của em không?” 

Chu Trì Tự lập tức lắc đầu: “Không có vấn đề gì ạ.”

“Không hả?” Nhớ lại lời than phiền của Tống Bách Dương, bác sĩ hỏi: “Pheromone hạ nhiệt độ, mùa đông em không lạnh sao?”

Chu Trì Tự ngạc nhiên, có lẽ không ngờ bác sĩ hỏi khó như thế: “Không sao. Em mặc thêm quần áo là được.” 

Bác sĩ đối diện vừa viết vừa nói: “Ừ, trời lạnh thì mặc thêm áo. Nhưng nếu mùa hè nóng nực, pheromone lại tăng nhiệt độ thì phải làm sao đây?” 

Tống Bách Dương đứng sau Chu Trì Tự nghe đến đây thì sờ mũi rồi cười: “Anh cứ nói em là đứa pheromone tăng nhiệt độ đi. Cậu ấy biết cũng có sao đâu, em chẳng ngại.” 

Chu Trì Tự kinh ngạc quay đầu lại, im lặng nhìn Tống Bách Dương mấy lần. Lúc này, cậu đã hiểu được ý tứ của hắn với bác sĩ rồi. Cậu suy nghĩ một lát rồi mím môi nói với hắn: “Đợi mùa hè, tôi cho cậu mượn một ít pheromone.”

Đương nhiên, pheromone của omega không thể tùy tiện cho người khác ‘mượn’ được, huống chi là một alpha như Tống Bách Dương. Pheromone AO hấp dẫn lẫn nhau sẽ k*ch th*ch hắn vào kì đ*ng d*c sớm hơn.

Chu Trì Tự là người thông minh, có trí nhớ siêu phàm, nên cậu không thể quên kiến thức này được. Bởi lẽ đó, Tống Bách Dương nghĩ cậu chỉ nói đùa thôi.

Bản thân hắn không phải người không biết đùa, nên thay vì phản bác, hắn mỉm cười rồi hỏi tới: “Cậu cho tôi mượn pheromone rồi tôi có phải trả lại không?” 

Chu Trì Tự thế mà lại nghiền ngẫm câu hỏi này: “Có.”

Sau đó cậu gật đầu, trông có vẻ rất nghiêm túc: “Mùa đông trả lại cho tôi.”

Tống Bách Dương nghe vậy thì cười ha hả: “Vừa đẹp! Bọn mình có thể tối ưu pheromone của cả hai.” 

Câu trả lời hời hợt này cho thấy có lẽ hắn không để tâm đến những lời Chu Trì Tự vừa nói. Hắn chỉ xem đó như một cơn gió nhẹ nhàng thoảng bên tai, thổi qua rồi tan đi.

Chu Trì Tự thấy vậy thì cụp mắt xuống, nhưng không đáp lại lời Tống Bách Dương.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bác sĩ đưa lại phiếu khám sức khoẻ cho Chu Trì Tự. Nó được chuyền qua cho bác sĩ bên cạnh cửa như một quả bóng. Cuối cùng, tờ giấy này, cùng với tất cả phiếu khám sức khoẻ của lớp, rơi vào tay Tống Bách Dương.

Tống Bách Dương học theo bác sĩ đã đo chiều cao trước đó – dùng mắt thường để đo độ dày xấp phiếu, rồi chia thành hai phần tương đối bằng nhau. Hắn đưa một phần cho Chu Trì Tự, mình thì giữ phần còn lại.

Hai người bắt đầu kiểm phiếu.

Tống Bách Dương hỏi trước: “Cậu có bao nhiêu?”

Vài giây sau, Chu Trì Tự đếm xong mấy tờ phiếu khám sức khoẻ trong tay: “Hai mươi bốn.”

Nghe vậy, Tống Bách Dương thở phào nhẹ nhõm: “Tôi có ba mươi bốn, cộng lại đúng năm mươi tám tờ.”

Quá trình kiểm tra sức khỏe diễn ra suôn sẻ, không có vấn đề gì, khiến Tống Bách Dương rất vui mừng. Hắn còn đắc ý với Chu Trì Tự: “Tôi hơn cậu hẳn mười tờ, nhưng tôi đếm nhanh hơn cậu đấy!” 

Chu Trì Tự không khỏi bật cười: “Khùng quá.”

Tống Bách Dương nghĩ cậu chỉ toàn nói lời hay ý đẹp, thế là cười tươi: “Cảm ơn cậu đã khen!”

Chu Trì Tự cẩn thận đặt xấp phiếu thẳng đứng trên bàn để chỉnh lại các cạnh. Sau khi đã sắp xếp, cậu đưa sang cho Tống Bách Dương. Hắn lập tức cầm lấy, rồi cũng làm y hệt Chu Trì Tự.

Trong lúc đang xếp lại phiếu, Tống Bách Dương vô tình liếc thấy tờ phiếu trên cùng của Phương Văn Trạch. Cột ghi mùi pheromone có một hàng chữ dài, nghĩa là cậu ta cũng có pheromone không mùi.

Lớp này nhiều pheromone không mùi ghê.

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Tống Bách Dương như một con ngỗng bay qua không để lại dấu vết. Đến cuối cùng, nó vẫn là một bí mật không được bật mí, giống mấy tờ phiếu khám bệnh hắn đã bỏ vào túi hồ sơ niêm phong.

Một tuần sau kì thi tháng đầu tiên, trường A, với chủ trương phát triển toàn diện văn – thể – mĩ, giao cho học sinh khối mười một nhiệm vụ mới: làm báo tường.

Vì Ngày Quốc khánh đang đến gần, nên chủ đề báo tường phải liên quan đến lòng yêu nước.

Đây là trách nhiệm của lớp phó văn – thể – mĩ lớp 11/1: Hạ Thi Đào. Cô nhóc lập tức huy động một số bạn trong lớp, tranh thủ giờ ra chơi để bắt đầu trang trí tấm bảng đen cuối lớp.

Giang Quân thường không muốn làm bài tập trong giờ ra chơi, thế là quay lưng lại quan sát tiến độ làm báo tường: “Ôi, hiệu suất cao quá! Mới hai ngày mà đã bắt đầu tô màu rồi. Nhỏ tuyệt vời quá đi!”

Tuy Giang Quân không nói ‘nhỏ’ là ai, nhưng bạn cùng bàn Tống Bách Dương của cậu ta thì đã nghe được hàm ý.

Tống Bách Dương thò đầu ra khỏi biển câu hỏi, bắt chước Giang Quân mà quay đầu lại nhìn báo tường trên tấm bảng đen sau lưng. Trong mắt hắn có mấy phần ngưỡng mộ, trong giọng nói lại là mấy phần cợt nhả: “Ái chà, người ta nói gì ấy nhỉ, liệu có phải là người tình trong mắt…” 

Lúc này, Giang Quân nhảy dựng lên che miệng hắn lại.

Cậu ta bắt đầu hoảng loạn: “Mày túm cái miệng lại! Muốn nói cho cả lớp biết hả?!” 

Tống Bách Dương kéo tay Giang Quân ra, nhìn cậu ta từ đầu đến chân rồi động viên: “Đừng sợ. Thay vì giấu giếm, mày cứ tấn công thẳng đi!”

Giang Quân: …

“Nếu ông trời cho tao một cơ hội, tao sẽ không bao giờ nói mày nghe chuyện này.” Giang Quân hối hận lắc đầu: “Mày thì cảm nắng ai chứ? Toà không chơi, toà không hiểu được đâu.” 

Vừa dứt lời, Giang Quân đã nhanh chóng phủ nhận quan điểm của mình: “À không. Nhìn mặt mày là biết đường tình duyên bằng phẳng, cho dù toà có chơi thì toà cũng không hiểu được.”

Tống Bách Dương thắc mắc: “Chẳng lẽ Giang Quân hiên ngang như thế mà cũng tự ti về ngoại hình sao?”

“Trời, tao nói mày nghe, tao từng nghĩ mình đẹp trai lắm.” Giang Quân đổi chủ đề, thở dài lắc đầu: “Cho đến khi tao có crush…”

“Crush có thể khiến người ta lo lắng về ngoại hình…” Nói đến đây, cậu ta chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt bắt đầu di chuyển quanh các đường nét gương mặt Tống Bách Dương: “Haiz, cũng không hẳn, vì đẹp trai như mày là ngoại lệ.”

Mới nói mấy câu, Tống Bách Dương đã nhận ra bạn thân của hắn hơi ủ dột. Hắn không cười nữa, bày ra vẻ nghiêm túc để an ủi cậu ta: “Tự tin lên. Biết đâu crush thích người như mày thì sao? Tao thấy mày đẹp trai mà.” 

“Người như tao?” Giang Quân tự giễu: “Một đứa dở thể thao, vô dụng đến mức không thể hít xà? Một thằng mọt sách ngoại hình bình thường, không có tài cán gì?”

Tống Bách Dương đảo mắt: “Khó nói lắm.”

“Mày nghĩ mày không có ưu điểm, không có nghĩa là người khác cũng nghĩ như thế.” Tống Bách Dương nói thêm: “Mấy năm liền mày làm đại thần trong phòng thi số một, còn dám nói mình chỉ là thằng mọt sách à? Nhiều người muốn được điểm như mày mà không được đấy!”

“Điểm tao cũng được thôi.” Giang Quân không đồng ý lắm với lời khen của Tống Bách Dương. Vởi vẻ mặt còn hơi bực bội, cậu quay đầu theo thói quen rồi thốt lên: “đ*t mẹ!”

Tống Bách Dương hỏi: “Gì vây?”

“Mày nhìn đi, phải Chu Trì Tự đứng trong góc không?” Giang Quân hất cằm về một hướng nào đó. Đằng sau cặp đít chai trong suốt dày cộp, đôi mắt hí nheo lại để nhìn kĩ hơn, sau đó than thở: “Tao thấy hơi sợ rồi! Có vẻ như Hạ Thị Đào đã nhờ Chu Trì Tự giúp nhỏ làm báo tường!”

Tống Bách Dương đáp ngay: “Tao nhớ chữ cậu ấy đẹp lắm.” 

Nhìn theo hướng của Giang Quân, Tống Bách Dương thấy Chu Trì Tự một tay cầm cọ, một tay cầm khay pha màu. Đầu cọ xoay tròn trong khay, hoà lẫn màu gouache đỏ với vàng thành màu cam ấm.

Bàn tay cầm cọ trắng trẻo, xương xương nhưng không thô kệch. Bộ đồng phục học sinh cực kì bình thường khoác trên người cậu mang đến vẻ ngoài trẻ trung, tươm tất, trong sáng.

Giang Quân cứ thì thầm vào tai hắn: “Anh Tống, anh Tống, nếu tao vẽ đẹp hoặc viết đẹp thì có thể giúp nhỏ làm báo tường!”

Tống Bách Dương không trả lời. Hắn chợt nhớ lễ bế mạc đại hội thể thao, Chu Trì Tự đã viết tên vào phiếu đăng kí; b kí tự đều đẹp, kiểu đẹp có thể gây ấn tượng với Tống Bách Dương. Ngoài ra, còn mấy chữ trên phiếu kiểm tra sức khoẻ của cậu – nét chữ ngay ngắn, cứng cáp, lại rất có hồn. 

Người ta thường nói thư pháp và hội họa không thể tách rời, nên Tống Bách Dương đoán có lẽ Chu Trì Tự cũng có tài vẽ? Thế nhưng, dù cậu không vẽ, mà chỉ viết phấn mấy chữ trên bảng đen thôi, cũng đã khiến mọi người thoạt nhìn đều kinh ngạc.

Trong thoáng chốc, Tống Bách Dương nghĩ đến tấm huy chương vàng mà Chu Trì Tự giành được ở nội dung nhảy cao tại đại hội thể thao, trong lòng không khỏi thở dài: Đại thần đều là những người toàn năng.

Sắc mặt của hắn hiếm có lúc nghiêm túc thế này. Hắn nhìn Giang Quân rồi trịnh trọng nói: “Đồng chí Giang Quân, tao nói thật, có lẽ mày nên bắt đầu hoảng loạn.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (70)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Xoài xanh. Chương 1Tao thực sự không quen biết người ta. Chương 2: Chương 2: Bút của tôi. Chương 3: Chương 3: Có phải cậu ấy… Đang đợi mình không? Chương 4: Chương 4: Giống cậu ấy ạ. Chương 5: Chương 5: Không sao đâu. Chương 6: Chương 6: Cảm ơn cậu. Chương 7: Chương 7: Cậu thì sao? Chương 8: Chương 8: Cán sự Thể dục nói đúng. Chương 9: Chương 9: Ok, cán sự Thể dục! Chương 10: Chương 10: Bạn Tiểu Chu! Chương 11: Chương 11: Vì nó như ánh nắng. Chương 12: Chương 12: Tôi có nên trả lại không? Chương 13: Chương 13: Thân cái gì? Chương 14: Chương 14: Tôi đi với cậu. Chương 15: Chương 15: Tôi tin cậu. Chương 16: Chương 16: Tao nghe được. Chương 17: Chương 17: Tôi có crush rồi. Chương 18: Chương 18: Dám làm mà không dám chịu. Chương 19: Chương 19: Tao cũng có pheromone không mùi. Chương 20: Chương 20: Không phải em. Chương 21: Chương 21: Đừng lo. Chương 22: Chương 22: Tống Bách Dương. Chương 23: Chương 23: Cá lớn khinh cá bé. Chương 24: Chương 24: Quán nướng. Chương 25: Chương 25: Cái… Cái đẹp hại người. Chương 26: Chương 26: Tôi nghĩ cậu sẽ thích. Chương 27: Chương 27: Tôi không quan tâm. Chương 28: Chương 28: Tống Bách Dương, cậu cố tình làm thế! Chương 29: Chương 29: Phần II: Bưởi đỏ. Chương 29: Kẹo là quà cảm ơn. Chương 30: Chương 30: Tôi không tính phí trò chuyện. Chương 31: Chương 31: Tự nhiên phớt lờ mình? Chương 32: Chương 32: Nhưng trời vân lạnh. Chương 33: Chương 33: Thất bại. Chương 34: Chương 34: Đứng đây đợi tôi. Chương 35: Chương 35: Nhịp tim. Chương 36: Chương 36: Cuốn sách tôi thích nhất là… Chương 37: Chương 37: Chụp ảnh chung. Chương 38: Chương 38: Tin đồn. Chương 39: Chương 39: Tin đồn? Chương 40: Chương 40: Muốn đánh nhau à? Chương 41: Chương 41: Đau chút xíu. Chương 42: Chương 42: Mặt đối mặt. Chương 43: Chương 43: Đổi chỗ. Chương 44: Chương 44: Không thể từ chối. Chương 45: Chương 45: Không vui. Chương 46: Chương 46: Một năm trước. Chương 47: Chương 47: Mày đang yêu à? Chương 48: Chương 48: Rắc rối. Chương 49: Chương 49: Có điểm của tôi. Chương 50: Chương 50: Tạm thời thì không. Chương 51: Chương 51: Phần III: Mâm xôi đen. Chương 51: Đừng tìm tôi nữa. Chương 52: Chương 52: Đánh dấu tạm thời. Chương 53: Chương 53: Cậu còn giận không? Chương 54: Chương 54: Bạn nữ? Chương 55: Chương 55: Mèo con lông xù. Chương 56: Chương 56: Chúc mừng năm mới. Chương 57: Chương 57: Lộ đề thi? Chương 58: Chương 58: Video. Chương 59: Chương 59: Bỏ đi. Chương 60: Chương 60: Tao không biết. Chương 61: Chương 61: Chocolate. Chương 62: Chương 62: Tôi thích cậu. Chương 63: Chương 63: Mình cúp học đi. Chương 64: Chương 64: Phim kinh dị. Chương 65: Chương 65: Hạng tư. Chương 66: Chương 66: Cậu đi đâu vậy? Chương 67: Chương 67: Kẻ yếu. Chương 68: Chương 68: Bọn tôi đều ở đây. Chương 69: Chương 69: Phần IV: Đào trắng. Chương 69: Xứng đôi vừa lứa. Chương 70: Chương 70: Một cặp trời sinh.