Chương 12
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 12: Dưới lớp vỏ cấm dục cao ngạo

Úc Nam hớn hở chuẩn bị tận hưởng vẻ mặt khó chịu của Sở Cứu, nhưng đời nào Trương Bằng lại để cậu được toại nguyện.

Điện thoại lại reo, lần này Úc Nam không để nó vang mãi mà bắt máy ngay: "Tôi đang trong thang máy, chờ tôi một chút."

Trương Bằng ở đầu dây bên kia thở dài: "Xin lỗi người anh em, con gái tôi lại phát bệnh, tôi phải về ngay, cậu bắt xe về nhé."

Trương Bằng là một ông bố đơn thân, Ngọc Ngọc - con gái anh ta, mới 6 tuổi, mắc bệnh tim bẩm sinh.

Vợ anh ta không chịu nổi cú sốc khi con sinh ra có bệnh dù lúc khám thai mọi thứ đều bình thường. Sau đó, cô ta mắc trầm cảm sau sinh, cuối cùng ly hôn với Trương Bằng rồi mới dần dần hồi phục.

Ngọc Ngọc do một tay Trương Bằng nuôi lớn.

Anh ta từng mạo hiểm nhận phong bì bồi dưỡng ở bệnh viện, giúp người ta xem giới tính thai nhi để kiếm thêm tiền chữa bệnh cho con. Kết quả, bị phát hiện một lần, lập tức mất việc.

Úc Nam nhíu mày: "Cần tôi giúp gì không?"

Trương Bằng đáp gọn: "Không cần đâu, cậu tự lo an toàn cho mình đi. Tôi đang lái xe rồi, cúp máy đây."

Úc Nam cúp máy, theo bản năng đặt tay lên bụng nhỏ, vuốt nhẹ, rồi thở dài.

Làm bố đơn thân quả là không dễ, mà cậu thì... chưa bao giờ chuẩn bị tâm lý để làm bố đơn thân, huống chi còn là một ông bố nghèo rớt mùng tơi.

Lúc này, điện thoại của Sở Cứu vang lên một tiếng, là âm báo tin nhắn mặc định.

Úc Nam chợt nhận ra mình vẫn đang đứng cạnh người này—một đại tổng tài lạnh lùng, cao cao tại thượng, đồng thời cũng là... bố của đứa nhỏ trong bụng cậu.

Sở Cứu chẳng buồn nhìn điện thoại, chỉ cụp mắt xuống, nhưng ánh mắt lại chẳng chút che giấu mà dừng đúng trên bụng cậu. Khuôn mặt poker face hoàn hảo, không biết trong đầu đang nghĩ cái gì.

Úc Nam lười đoán, vì đoán kiểu gì cũng không có kết quả tốt.

Ban nãy cậu định bỏ tay xuống, nhưng nghĩ lại không hiểu sao mình phải bỏ, thế là tay vẫn đặt ở đó, ánh mắt chớp chớp nhìn Sở Cứu đầy thâm tình.

Sở Cứu hờ hững nói: "Chuông điện thoại của cậu hợp với cậu đấy."

Giọng điệu tuy nhàn nhạt, nhưng ý chế giễu thì rõ mồn một.

Úc Nam dĩ nhiên nghe ra, chỉ không ngờ vị đại tổng tài mặt đơ này lại chịu mở miệng châm chọc cậu.

Ủa, không phải bình thường anh ta kiệm lời đến mức lười nhìn cậu một cái sao?

Úc Nam không mắc bẫy mà cáu kỉnh, trái lại, cậu càng nhìn anh ta với ánh mắt dịu dàng, khẽ cười nói: "Đúng không? Sâu lắng, tiếc nuối, có chút vấn vương... Anh chắc là hiểu cảm giác này đúng chứ?"

Sở Cứu: "..."

Nhìn cái vẻ mặt như bị nghẹn lời của anh ta, Úc Nam cảm thấy rất đáng giá.

Sở Cứu dời mắt đi, nhấc máy: "Alo, mẹ à."

Giọng bà Chu bên kia vang lên: "Con đang ở đâu? Lại chạy đi đâu rồi?"

Sở Cứu: "Không có, con đang ở trong nhà vệ sinh."

Úc Nam: "..."

Úc Nam nhướn mày, mở điện thoại, bật lại tiếng chuông, giả vờ bắt máy: "Alo, tôi đang trong thang máy, sắp xuống tầng một rồi, hiện tại đang ở tầng 8, thang máy số 3, không đông người lắm, chỉ có tôi và chủ tịch Sở, thang của cậu có chật lắm không? Ừ, vậy cúp máy đây."

Trong tầm mắt, thân hình cao lớn của Sở Cứu bỗng dưng cứng đờ thấy rõ.

Úc Nam cất điện thoại, vẻ mặt bình tĩnh, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, trông ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.

Đầu dây bên kia, giọng bà Chu Ngọc Hà đầy bất lực: "Con mau về ngay, Khâu Mặc sắp lên sân khấu biểu diễn đàn rồi!"

Sở Cứu đáp gọn: "Được, con biết rồi."

Anh cúp máy, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào Úc Nam.

Úc Nam không ngại mà nhìn lại.

Sở Cứu bước lên một bước, đôi giày da sáng bóng gần như chạm vào mũi giày cậu.

Úc Nam sững người, theo bản năng lùi một bước, tựa lưng vào vách thang máy.

Nhưng Sở Cứu không dừng lại, lại tiến thêm một bước nhỏ nữa, mà thang máy thì chật hẹp, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị thu hẹp.

Anh nâng một tay lên, chống lên vách thang máy ngay bên tai Úc Nam, khiến cơ thể cậu cũng theo đó mà hơi nâng lên.

Bây giờ, giữa họ chỉ còn cách nhau đúng một nắm tay.

Sở Cứu vóc dáng rộng hơn cậu, lại cao hơn cậu, đứng gần như thế này, cảm giác như một bức tường vững chãi chắn ngang trước mặt.

Úc Nam không thể nhìn thấy gì khác ngoài chiếc cằm sắc nét, hầu kết chuyển động nhẹ nhàng của anh ta.

Ánh mắt cậu theo quán tính trượt xuống, dừng lại trên chiếc cà vạt màu xanh đậm.

Úc Nam thầm chửi thề, cái ông già cổ hủ này không biết đổi màu cà vạt à?

Sở Cứu chỉ đứng đấy, nhưng bầu không khí trong thang máy vốn đã nhỏ hẹp lại càng trở nên ám muội hơn.

Úc Nam bất giác đỏ vành tai, thang máy thì đi xuống, nhưng nhịp tim cậu lại tăng tốc đi lên.

Sở Cứu nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ trên tai cậu. Anh nhớ rõ đêm đó, chỉ cần chạm vào nốt ruồi này, người cậu đã run lên từng đợt, đến mức ngón chân cũng co quắp lại.

Giọng anh khẽ vang lên: "Mặt đỏ rồi, đang nghĩ gì thế?"

Úc Nam hừ lạnh, tuyệt đối không thừa nhận: "Buồn đi vệ sinh."

Sở Cứu cúi đầu, ghé sát đến bên tai cậu, tóc mai khẽ lướt qua vành tai, ngứa đến mức Úc Nam vô thức co rụt vai lại.

Sở Cứu khẽ cười: "Lại đỏ hơn rồi."

Mặt càng đỏ, miệng Úc Nam càng cứng, "Buồn hơn nữa rồi."

Sở Cứu cười đầy ẩn ý: "Không phải cảm động đến mức đất trời rung chuyển sao? Sao lại lén lút đẩy tôi về phía người khác thế?"

Cuối cùng, con cáo già nghiêm túc cũng lộ đuôi. Dựa vào biểu hiện đêm đó của anh ta, Úc Nam dám cá rằng, dưới cái vẻ ngoài lạnh lùng tự cao này chắc chắn là một bộ xương 200 cân toàn mùi thính.

Úc Nam tỏ ra cực kỳ không phục, cư nhiên lại có người dám ở trước mặt cậu làm khổng tước xoè đuôi!

Được lắm, vậy thì cậu cũng phải xòe rộng hơn mới được!

Úc Nam lôi từ túi ra cái trâm cài mà cậu nhặt được trên bồn rửa tay, không nói không rằng, cài thẳng lên ngực áo Sở Cứu.

Trong lúc cài, cậu còn cố tình ngước mắt nhìn anh ta, hạ giọng xuống mấy phần, giọng điệu mập mờ: "Yêu ai yêu cả đường đi lối về, tôi chỉ muốn giúp dì Chu toại nguyện, không muốn bà buồn, vì anh chuyện gì tôi cũng làm được."

Sở Cứu: "......"

Cài xong trâm, Úc Nam cảm thấy không cần giấu giếm nữa, dù sao cũng bị phát hiện là cậu đã lén nghe trộm trong nhà vệ sinh. Giờ đem trả vật về tay chủ cũ cũng hợp lý thôi: "Tôi vĩ đại không?"

Sở Cứu lùi một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Anh ta lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, cúi đầu gỡ chiếc trâm xuống, tùy tiện cài lại lên áo Úc Nam.

Sở Cứu cười nhạt: "Thích nhặt đồ người khác vứt vậy sao? Cầm lấy đi."

Úc Nam nhìn cái thái độ kiêu ngạo này mà chướng cả mắt. Người này kiếp trước chắc chắn là chất lỏng phi Newton, gặp mềm thì cứng, gặp cứng thì càng cứng hơn.

Úc Nam bắn luôn một câu: "Ý anh là, tôi nhặt được anh, còn anh là đồ mà Tả Tinh Hà vứt bỏ à?"

Một câu nói, không chỉ quét sạch không khí ám muội trong thang máy, mà còn khiến tình hình căng thẳng như cung đã lên dây, đao kiếm chạm nhau.

Úc Nam nghĩ, với tình thế này, không đánh nhau một trận thì khó mà kết thúc được.

Nhớ lại tối hôm đó, Úc Nam cảm thấy đấu sức thì cậu không phải đối thủ của Sở Cứu, nhưng có bị đánh cũng chịu, ai bảo cậu vừa chọt đúng vảy ngược của người ta.

Nhưng cậu đoán sai rồi.

Trận cuồng phong sấm sét mà cậu tưởng tượng không đến, Sở Cứu vậy mà lại... cười.

Úc Nam hơi hoang mang, gì đây? Bình yên trước cơn bão à?

Cậu vắt óc suy nghĩ mà không tìm ra được ý đồ của Sở Cứu, đúng lúc đó, thang máy vang lên một tiếng "đinh", đến tầng một rồi.

Úc Nam âm thầm thở phào, ra vẻ bình tĩnh bước ra ngoài.

Trước khi đi, cậu còn rất chu đáo ấn số 24, sau đó nhanh chóng rời thang máy, quay đầu lại nói với Sở Cứu: "Mau lên đi, đừng để dì Chu đợi lâu nhé anh."

Nói xong, cậu hiên ngang rời khỏi thang máy, trong lòng thầm rủa: Hừ, biến lẹ dùm cái.

Sở Cứu nhìn con số "24" đang sáng đèn, khẽ cười lạnh.

Người này nhất định phải bị đuổi việc, ngay ngày mai!

Thang máy bắt đầu đi lên, điện thoại của Sở Cứu vang lên, là Lý Tín Dương gọi: "Sếp, trời mưa rồi, tôi lái xe xuống bãi đỗ xe ngầm, anh xuống đó đi ạ."

Sở Cứu: "Tạm thời chưa đi được."

Lý Tín Dương: "Sao thế ạ?"

Sở Cứu: "Bị chó cắn."

Lý Tín Dương: "Vậy thì tiện đi tiêm vắc-xin dại luôn ạ."

Sở Cứu: "Liên lạc sau, cúp đây."

Anh lạnh mặt trở về tầng 24, trên sân khấu, Trương Khâu Mặc vẫn đang kéo đàn cello, nhưng Sở Cứu chẳng nghe lọt nổi một nốt nào.

Ngồi cạnh anh, Chu Ngọc Hà đã nhẫn nhịn hai bản nhạc, cuối cùng không chịu nổi nữa, quay sang hỏi: "Con sao thế? Sao trông như vừa bị xe cán qua thế?"

Sở Cứu lấy lại tinh thần, hơi mơ màng nhìn bà: "Sao ạ?"

Là mẹ ruột, Chu Ngọc Hà đương nhiên hiểu rõ tính tình con trai mình. Lạnh nhạt, bình tĩnh, bao năm rèn giũa đã khiến anh càng thêm điềm nhiên, không dễ bị cảm xúc chi phối. Mà có thể khiến nó bất ổn thế này, trừ Tả Tinh Hà ra thì còn ai vào đây?

Nhìn Trương Khâu Mặc trên sân khấu kéo đàn, chắc lại chạm tới nỗi đau ngày xưa rồi, mặt mới xanh lè như trái dưa chuột thế kia.

Chu Ngọc Hà: "Gì đây? Trên đời này chỉ có mỗi Tả đại công tử của con mới được phép kéo cello à? Người khác kéo là phạm pháp chắc?"

Sở Cứu dịu sắc mặt lại: "Không có."

Chu Ngọc Hà lập tức đổi giọng: "Con trai à, con thích kiểu ngây thơ trong sáng, da trắng, mắt tròn, biết kéo cello đúng không? Khâu Mặc đều có hết đấy, hơn nữa nó còn trẻ hơn Tả Tinh Hà nữa kìa, con suy nghĩ thử xem?"

Sở Cứu chỉ nghe được nửa câu đầu, nhưng trong đầu lại hiện lên khuôn mặt Úc Nam.

Ngây thơ? Có.

Da trắng? Cũng có.

Mắt tròn? Đúng luôn.

Nhưng thêm vào đó là cái miệng độc, giỏi diễn kịch, nói chuyện ba hoa chích chòe, còn có một nốt ruồi nhỏ ở d** tai.

Sở Cứu lập tức nhíu mày, lắc đầu mạnh: "Không thích."

Chu Ngọc Hà: "......"

Sở Cứu: "Thậm chí có thể nói là cực kỳ ghét."

Chu Ngọc Hà cảm thấy, hôm nay con trai bà chắc chắn bị ma nhập rồi.

.

.

Cơn mưa ngoài kia ngày càng nặng hạt, bữa tiệc sinh nhật cuối cùng cũng kết thúc.

Lý Tín Dương kiên nhẫn đợi mãi mới thấy Sở Cứu xuất hiện.

Mà người có gương mặt ngây thơ, da trắng, mắt tròn, miệng độc, thích diễn, nói chuyện linh tinh, còn có một nốt ruồi nhỏ ở d** tai kia, sau khi ra khỏi thang máy, lại chẳng gọi được xe.

Úc Nam trú mưa ở khách sạn rất lâu, nhưng trời vẫn không tạnh. Cuối cùng, cậu đành cắn răng nộp 50 đồng để mượn ô từ khách sạn, đi bộ ra trạm xe buýt.

Trời mưa lúc hơn 10 giờ đêm, cả trạm xe chỉ có mình cậu. Úc Nam nhìn mưa rơi lất phất trước mặt, chợt thấy thế giới này thật tàn nhẫn.

Mưa luôn mang theo những kỷ niệm không vui, ngày chia tay trời mưa, ngày chết cũng trời mưa. Đến khi xuyên đến đây, đánh một trận với Sở Cứu xong, vẫn là trời mưa.

Xuyên hay không xuyên, hình như đều không có gì khác biệt.

Dưới cơn mưa tầm tã, một người phụ nữ vội vã chạy vào trạm xe buýt trú mưa. Trên vai cô đeo một chiếc túi vải xanh căng phồng, quần áo ướt sũng dính sát vào người, lộ ra vòng bụng hơi nhô lên.

Vừa một tay giữ điện thoại, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng xoa xoa, cô vừa nói: "Không cần đến đón em đâu, em có ô rồi. Anh tan làm thì đi đón con đi, nó sắp thi vào cấp ba rồi, đón nó về sớm chút để nghỉ ngơi. Em sắp lên xe buýt đây, cúp máy nhé."

Nói xong, cô lau mặt cho ráo nước mưa, lúc này mới phát hiện trong trạm còn một thanh niên trẻ tuổi.

Bị bắt gặp trong tình trạng thảm thương, cô ngại ngùng cười cười, quay mặt đi, lúng túng gạt mấy sợi tóc bết vào mặt.

Chẳng mấy chốc, xe buýt của cô đến. Nhìn thấy xe còn ở tít xa, cô đã sốt ruột giơ tay vẫy lia lịa.

Úc Nam đưa ô cho cô: "Cô dùng đi."

Người phụ nữ sững lại, vội lắc đầu từ chối: "Cậu cũng chỉ có một cái ô thôi mà, không cần đâu."

Úc Nam tỉnh bơ đáp: "Một lát nữa có người tới đón tôi rồi, không cần đâu."

Cô nghe vậy mới yên tâm nhận lấy, cười cảm kích, tiện thể nhét cái túi vải xanh phồng phồng trên vai vào tay Úc Nam: "Trong này có mấy bịch khăn giấy, loại tốt lắm đấy, còn mấy tờ rơi nữa thì cậu cứ vứt đi cũng được."

Úc Nam nhìn cái túi, thoải mái nhận: "Được thôi."

Người phụ nữ lên xe, trạm xe buýt lại trở về trạng thái ban đầu, chỉ còn mỗi Úc Nam với cơn mưa xối xả.

Mưa mỗi lúc một to, chẳng có dấu hiệu dừng lại.

Trên con đường phía trước, đèn đỏ sáng lên, dòng xe kẹt cứng, xe buýt vừa mới rời trạm chưa bao xa đã phải dừng lại lần nữa.

Mà ở sau xe buýt ba chiếc, một chiếc Bentley đen bóng cũng đang mắc kẹt trong dòng xe ấy.

Tài xế là Lý Tín Dương, còn ở ghế sau là Sở Cứu và mẹ anh – Chu Ngọc Hà.

Chu Ngọc Hà đang nhắm mắt dưỡng thần, Sở Cứu thì lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng dưng hắng giọng một tiếng: "Sao xe lại đi vào làn xe buýt thế?"

Lý Tín Dương đáp tỉnh bơ: "Giờ này không bị cấm, đi được mà ạ."

Sở Cứu lại nhìn lướt qua mẹ mình rồi nói: "Mẹ, đây có phải cái trạm xe buýt hồi nhỏ con bị lạc không?"

Chu Ngọc Hà nhíu mày liếc con trai một cái, không hiểu hôm nay nó ăn trúng cái gì mà lại có nhã hứng hoài niệm quá khứ.

Bà nhìn ra ngoài, nghi hoặc hỏi: "Đột nhiên nhắc chuyện này làm gì?"

Đúng lúc đó, đèn xanh bật lên, xe chầm chậm lăn bánh.

Sở Cứu vẫn cố chấp: "Mẹ nhìn kỹ xem, có phải không?"

Chu Ngọc Hà bất đắc dĩ quay đầu nhìn lại, còn chưa kịp kiểm chứng thì đã thấy một bóng người quen quen.

Bà giật mình: "Tín Dương, tấp xe vào lề đi, bật đèn cảnh báo."

Lý Tín Dương: "Dạ dạ, phu nhân chờ chút ạ."

Sở Cứu chậm rãi dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, trở về trạng thái lạnh nhạt như cũ, không còn bộ dáng háo hức như khi nãy.

Bên kia, Úc Nam nhàm chán mở cái túi vải ra xem, bên trong đúng là đầy khăn giấy thật. Mà không phải loại khăn giấy bình thường, mỗi bịch đều được thiết kế giống hệt ví tiền, trên đó còn in một dòng chữ to tướng:

Người đến rồi lại đi, nhưng con cái sẽ mãi mãi ở bên bạn. Khi bạn còn sống, con sẽ đồng hành cùng bạn. Khi bạn không còn, con vẫn nhớ về bạn. Bạn yêu con mấy chục năm, con yêu bạn cả đời.

Bên dưới là dòng chữ quảng cáo siêu hoành tráng: Trung tâm y học hỗ trợ sinh sản Trường Phàm – luôn đồng hành cùng bạn.

Úc Nam suýt bật cười thành tiếng. Mấy cái quảng cáo của trung tâm này còn bá đạo hơn cả mấy khẩu hiệu khuyến khích sinh con thứ ba.

Nhìn xuống túi, bên trong còn có cả tờ rơi, Úc Nam tiện tay lôi ra đọc giết thời gian, thấy trong đó còn có cây bút, cậu nhấc lên, vung tay ký lên tờ rơi, động tác khoa trương hệt như siêu sao ký tặng fan hâm mộ.

Nét chữ to đùng đập ngay vào mắt:

"Muốn chữa vô sinh, hãy đến bệnh viện tuyến đầu."

Mới viết được một câu, đang định sáng tác tiếp thì có người gọi cậu: "Úc Nam."

Cậu ngẩng đầu lên.

Chiếc Bentley đỗ ngay trước mặt.

Cửa xe hạ xuống, Chu Ngọc Hà mỉm cười vẫy tay với cậu: "Úc Nam, lên xe đi, dì đưa con về nhà."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Qua cầu rút ván Chương 2: Chương 2: Tôi không xuất gia Chương 3: Chương 3: Dùng hoa chặn đường Chương 4: Chương 4: Không biết gà trống ở thế giới này ra sao nữa Chương 5: Chương 5: Anh là trai tân à? Chương 6: Chương 6: Vẫn chưa đủ Chương 7: Chương 7: Em chờ anh gọi đấy nhé! Chương 8: Chương 8: Oa! Chương 9: Chương 9: Là rung động sao? Chương 10: Chương 10: Cứ như Tử Vi gặp được Nhĩ Khang Chương 11: Chương 11: Anh vừa từ chối cậu ta đấy! Chương 12: Chương 12: Dưới lớp vỏ cấm dục cao ngạo Chương 13: Chương 13: Đứa trẻ này tốt như vậy Chương 14: Chương 14: 200 cân xương đầy yêu khí của anh ta Chương 15: Chương 15: Đàn ông ấy mà, cũng như cá dưới biển thôi Chương 16: Chương 16: Nghe không hiểu Chương 17: Chương 17: Ừ, lần đầu tiên đấy Chương 18: Chương 18: Đối mặt với một Úc Nam như thế này Chương 19: Chương 19: Đàn ông mà, sao nhanh được Chương 20: Chương 20: Gặp người mình thích, thì phải tìm mọi cách theo đuổi! Chương 21: Chương 21: Đêm đó anh chỉ dùng cà vạt trói tay tôi, bịt mắt tôi... Chương 22: Chương 22: Cậu nói "chơi hắn" là ý gì vậy? Chương 23: Chương 23: Vì 20 vạn, liều thôi! Chương 24: Chương 24: Tôi tuyệt đối không có ý bảo anh cần bồi bổ đâu! Chương 25: Chương 25: Ồ, hóa ra Chủ tịch Sở thích hút thuốc sau khi làm chuyện đó Chương 26: Chương 26: Cậu nói sẽ sinh con cho tôi còn gì Chương 27: Chương 27: Ở bên cạnh tôi Chương 28: Chương 28: Chúng ta về nhà thôi Chương 29: Chương 29: Đây chính là cảm giác có mẹ sao... Chương 30: Chương 30: Dù gì tôi cũng có cái miệng lợi hại mà! Chương 31: Chương 31: Dù gì tôi cũng có cái miệng lợi hại mà! Chương 32: Chương 32: Cảm giác này lạ lắm Chương 33: Chương 33: Úc Nam là thư ký của con Chương 34: Chương 34: Ly hôn thì chia một nửa, không ly hôn thì tôi cho hết, chọn đi Chương 35: Chương 35: Anh hơi nghiêng đầu, rồi hôn xuống Chương 36: Chương 36: Chiến thần FA ngày lễ độc thân Chương 37: Chương 37: Úc Nam có bầu, đứa bé là của con Chương 38: Chương 38: Có người mong chờ bọn trẻ chào đời Chương 39: Chương 39: Có người mong chờ bọn trẻ chào đời Chương 40: Chương 40: Tôi cũng là ba của bọn nhỏ Chương 41: Chương 41: Chồng~ Chương 42: Chương 42: Người tôi thích là em Chương 43: Chương 43: Ôm tôi một cái đi Chương 44: Chương 44: Nhỡ đâu em ấy chạy theo người khác thì sao? Chương 45: Chương 45: Tôi chỉ muốn đứng ra chống lưng cho Úc tổng thôi Chương 46: Chương 46: Người tôi yêu, em ấy ở nhân gian, cũng ở trong tim tôi Chương 47: Chương 47: Thư ký Úc, socola ngon không? Chương 48: Chương 48: Úc tổng, tàu chìm rồi, còn lật ngược kiểu gì đây? Chương 49: Chương 49: Hoa có tiền Chương 50: Chương 50: Sếp của tôi giàu số một thế giới Chương 51: Chương 51: Mẹ nó, đàn ông Chương 52: Chương 52: Quần lót của em vẫn chưa khô Chương 53: Chương 53: Đắng mấy cũng thành ngọt Chương 54: Chương 54: Người của anh phải là người tỏa sáng nhất Chương 55: Chương 55: Hình như, cuối cùng anh cũng đã chạm được vào trái tim của Úc Nam rồi Chương 56: Chương 56: Chỉ mong làm uyên ương, không thèm làm tiên Chương 57: Chương 57: Chỉ muốn em thôi Chương 58: Chương 58: Xoá sạch mọi thứ Chương 59: Chương 59: Thanh toán xong Chương 60: Chương 60: Cầu trời cậu ấy thật sự không thích Sở Cứu Chương 61: Chương 61: Biến con mẹ nó cái gọi là "thanh toán xong" đi! Chương 62: Chương 62: Tôi muốn theo đuổi em lại từ đầu Chương 63: Chương 63: Tôi yêu em, tôi tự nguyện Chương 64: Chương 64: Người đó chính là Úc Nam Chương 65: Chương 65: Cậu muốn giữ người đàn ông này bên mình mãi mãi Chương 66: Chương 66: Bạn trai của em Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68: Hòn vọng phu Chương 69: Chương 69: Anh yêu em, em cùng anh kết hôn nhé? Chương 70: Chương 70: Em cũng yêu anh Chương 71: Chương 71: Làm nũng Chương 72: Chương 72: Sở Cứu đã biết Chương 73: Chương 73: Cùng nhau đến bạc đầu không rời Chương 74: Chương 74: Chính văn hoàn Chương 75: Chương 75: Phiên Ngoại 1: Trong phòng bệnh Chương 76: Chương 76: Phiên Ngoại 2: Tháng ở cữ Chương 77: Chương 77: Phiên Ngoại 3: Tiệc đầy tháng Chương 78: Chương 78: Phiên Ngoại 4: Nhật ký chăm con Chương 79: Chương 79: Phiên Ngoại 5: Yêu thương con cái Chương 80: Chương 80: Phiên Ngoại 6: Gọi 'ông xã' được không? Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 7: Tình yêu hàng ngày Chương 82: Chương 82: Phiên ngoại 8: Sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc. Chương 83: Chương 83: Phiên ngoại 9: Đến với thế giới của em, để yêu em thêm một lần nữa Chương 84: Chương 84: Phiên ngoại 10: Em đang nghĩ đến anh đây Chương 85: Chương 85: Phiên ngoại 11: Toàn văn hoàn