Chương 119
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 119

Hoàng hậu nương nương lòng biết rõ, Hoàng thượng đây là thật sự nổi giận rồi, vội vàng mềm giọng muốn dỗ dành ngài, kết quả lại bị ánh mắt sắc bén của Hiếu Đế bắn tới làm cho chấn trụ.

Hoàng hậu nương nương bèn thầm cắn răng, vội vàng cúi đầu thuận mắt hành lễ cáo lui với Hiếu Đế, khiêm nhường nói:

“Khẩn cầu Hoàng thượng bớt giận, bảo trọng long thể, thần thiếp xin phép cáo lui!”

Nhìn bóng lưng Hoàng hậu nương nương được cung nữ dìu ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, Hiếu Đế thở ra một hơi dài, ánh mắt cuối cùng cũng rơi trên người Lục Yến Đình.

“Trọng thành Nam Lăng náo loạn thành ra thế này, Lục khanh ngươi cũng khó mà chối bỏ trách nhiệm. Chuyện cứu trợ thiên tai ban đầu trẫm giao cho ngươi toàn quyền phụ trách, hiện giờ lại hao tổn thêm của triều đình bao nhiêu ngân lượng lương thực cứu trợ như vậy còn mất thêm cả tính mạng của một vị khâm sai đại thần, Thủ Phụ đại nhân ngươi định giải thích thế nào?”

Lời này của Hiếu Đế vừa thốt ra, biểu cảm trên mặt mỗi người có mặt tại đây đều có thể gọi là đặc sắc nhưng đặc sắc nhất vẫn là Lục Yến Đình.

Chỉ thấy hắn vẫn không đổi sắc mặt, khiêm tốn thành khẩn, quỳ trên nền gạch đen vững như núi Thái Sơn, không hề lay động.

Nghe lời buộc tội của Hiếu Đế, hắn không chút do dự tiếp lời:

“Phương án trị lý thành Lư Giang bắt đầu từ việc tu bổ đê đập, quả thực là đã trải qua sự hội ý của Tam Tỉnh Lục Bộ, sau đó do vi thần sàng lọc quyết đoán. Hiện giờ náo loạn đến cảnh dân chúng lầm than như vậy, thần, khó mà chối bỏ trách nhiệm!”

Hiếu Đế nghe vậy đôi con ngươi khẽ cụp xuống, biểu cảm trên mặt cũng bắt đầu trở nên không được tự nhiên.

Thực ra, ngài chính là sợ một Lục Yến Đình như vậy, dầu muối không ăn, vinh nhục không màng.

Bất kể là tốt hay xấu, hắn đều có thể bình thản mà chịu đựng từng việc một, sạch sẽ gọn gàng khiến người ta không thể bắt bẻ được nửa điểm.

Thế nhưng một bên dĩ nhiên là có người nhìn không nổi nữa.

Chỉ là mọi người đều không ngờ, người đầu tiên đứng ra nói giúp Lục Yến Đình lại chính là Lục hoàng tử.

“Xin Phụ hoàng minh giám.”

Lục hoàng tử không kiêu ngạo không siểm nịnh mà chắp tay hành lễ, gương mặt thanh tú toát ra vẻ chân thành và nghiêm nghị:

“Trận loạn ở Lư Giang gây họa cho cả Nam Lăng, nhi thần quả thực có cái lỗi suy nghĩ không chu toàn. Nhưng phụ mẫu quan ở Lư Giang cậy vào việc nơi đó cách Thượng Kinh ngàn dặm, ngồi không ăn bám, đối với tai ương hỗn loạn lại giấu giếm không báo. Tất cả những chuyện này, dù là Thủ Phụ đại nhân, e là cũng rất khó mà tính toán vẹn toàn mọi việc.”

Lục hoàng tử vừa dứt lời thì lập tức thu hút ánh mắt của mọi người.

Lời này của hắn ta, tuy không chỉ thẳng nhà họ Tiêu nhưng câu nào câu nấy đều đang nhắm vào nhà họ Tiêu, dụng ý cũng đã rất rõ ràng.

Trong lòng mọi người có mặt tại đây đều có một cán cân.

Quyết sách ở bên Nam Lăng trước nay chưa từng sai, chỉ là quan viên ở đó không có năng lực chấp hành, nửa điểm tấm lòng vì dân cũng không có, thực sự vừa đáng hận vừa đáng ghét.

Vậy mà lúc này, Thánh thượng lại định để một mình Thủ Phụ đại nhân gánh cái nồi đen này, thực sự cũng là sự hổ thẹn của hoàng gia.

Đúng lúc này, một cung nhân run rẩy vào báo, nói là Hộ bộ Thượng thư Tôn Diệu Bình cầu kiến.

Hiếu Đế vừa nghe đến cái tên này liền nhíu mày, cảm thấy đầu càng đau hơn.

Lục hoàng tử bên cạnh nghe vậy liền lặng lẽ thở phào một hơi lớn... người tranh giành ra mặt đã đến rồi, cả một bụng bản thảo của hắn ta cuối cùng cũng không cần phải nói ra nữa.

Quả nhiên không sai, Tôn Thượng thư vừa vào điện, sau khi hành lễ xong liền bắt đầu viện dẫn kinh điển mà tố cáo, ngay cả một vài chuyện cũ rích cũng bị ông ta lôi ra từng việc một.

Dù sao thì họa loạn ở Lư Giang là cái họa băng dày ba thước, không phải cái lạnh của một ngày.

Mấy năm trước đã từng có Ngự sử dâng tấu, tố cáo Tiêu Lập về chuyện biển thủ ngân lượng và lương thực cứu trợ.

Chỉ là lúc đó có Hoàng hậu nương nương bảo vệ, bên Tiêu Lập kia lại phản ứng cực nhanh, quay đầu một cái lại vu khống cho mấy vị trọng thần của Hộ bộ, kéo họ xuống nước cùng.

Tôn Thượng thư vì thế mà mất đi mấy vị tâm phúc, tuy nhiên chuyện này cuối cùng vẫn là không giải quyết được gì.

Mấy năm nay, Tôn Thượng thư vẫn luôn ghi nhớ món nợ này, chẳng qua là vẫn luôn không tìm được cơ hội thích hợp mà thôi.

Lúc này Lục Yến Đình đích thân đến Lư Giang một chuyến lại bất ngờ mang về tin tức Tiêu Lập đã chết. Tôn Thượng thư sau khi biết được vô cùng kích động, vội vàng mặc quan bào chạy đến Dưỡng Tâm Điện.

Cuối cùng cũng đã nắm được cơ hội báo thù rửa hận lần này, trả lại sự trong sạch cho các vị ở Hộ bộ.

Bên dưới, Tôn Thượng thư vẫn đang hùng hồn, phẫn nộ. Bên trên, Hiếu Đế nghe mà mi mắt cứ giật liên hồi.

Cuối cùng, đợi Tôn Thượng thư tấu xong, Hiếu Đế lúc này mới sa sầm mặt mở lời đưa ra kết luận.

“Bên Nam Lăng vẫn phải tiếp tục tra xét kỹ càng, không thể vì... khụ, vì cái chết của Tiêu Lập mà có sự dung túng, tất cả các quan viên liên quan đến vụ án này đều bắt giam vào ngục trước, chờ xử lý.”

Hiếu Đế vừa nói ra lời này, mọi người liền bất giác đưa mắt nhìn về phía Lục Yến Đình vẫn còn đang quỳ.

Nhưng dù vậy, trong mắt Lục Yến Đình, mọi người thấy vẫn là một dáng vẻ bình thản không chút gợn sóng.

Hiếu Đế bèn thuận nước đẩy thuyền, lên tiếng bảo hắn đứng dậy lại thuận miệng nói một câu:

“Bất kể thế nào, việc cấp bách vẫn là trước mắt, Lư Giang là trọng địa biên thùy, không thể bỏ được!”

Lục Yến Đình tạ ơn đứng dậy, lúc này mới từ từ mở lời:

“Vi thần đã tạm thời lệnh cho tri châu Vạn Châu Mạnh Tề Tuyển làm tri phủ tạm thời của huyện thành Lư Giang. Mạnh đại nhân đã ở Nam Lăng nhiều năm, đối với tình hình bên đó cũng hiểu rõ. Vi thần cho rằng, lần chấn chỉnh này, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng cái khó của Lư Giang, mới có thể giải quyết vấn đề từ gốc rễ.”

Dĩ nhiên, những lời này nói ra thì dễ nhưng thật sự làm khi thực hiện lại là một công trình vô cùng lớn.

Đêm đó, ngoài Lục Yến Đình ra, mấy vị hoàng tử và mấy vị quyền thần được triệu kiến đều không rời cung.

Ánh đèn của Nội Các viện sáng suốt đêm, văn thư chương trình bàn đi bàn lại, mãi cho đến lúc sắp vào triều sớm, mọi người mới chợp mắt một lát để nghỉ ngơi.

Thế nhưng Lục Yến Đình lại như thể không biết mệt mỏi, vẫn đang dựa vào ánh nến lật xem văn quyển tấu chương.

Đúng lúc này, một chén trà nóng đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Lục Yến Đình ngẩng đầu nhìn, nhướng mày khẽ cười với người đến, cung kính gọi một tiếng “Lục điện hạ”.

Sắc mặt của Lục hoàng tử có hơi không tự nhiên nhưng sự giáo dưỡng tốt đẹp được tích lũy bấy lâu của một vị hoàng tử lại khiến hắn ta không thể không vì chuyện của Tiêu Lập mà cảm thấy áy náy với Lục Yến Đình.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262