Chương 119
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 119

Trong viện Lô Sơn Cư, đèn đuốc rực rỡ, tiếng người ồn ã. Trên chiếc bàn tròn trong Tây Noãn Các, phòng bếp nhỏ của phủ Quốc Công đã dọn bữa tối lên, các món ăn được bày biện đầy đủ trên bàn.

Tôm viên gấm vóc, Thịt gà sợi giá đậu, Đậu phụ ngọc bích cùng một chén canh vịt nấu ý dĩ, đều là những món mà Ngô Cẩm Họa luôn thích ăn. Mấy món ăn kèm như chân ngỗng, lưỡi vịt ủ rượu, một đĩa bánh bao nhân măng mỏng vỏ và bánh cuộn như ý, đi kèm với hai bát cháo thơm Ngọc Điền, thịnh soạn nhưng cũng thanh đạm, vừa miệng.

Ngô Cẩm Họa ở trong phòng, nhân lúc được nhàn rỗi, nàng lười biếng chẳng buồn trang điểm, chỉ búi tóc bằng mấy chiếc trâm cài trơn, khoác lên mình bộ váy áo màu trơn nhưng lại toát lên vẻ thanh tân, thoát tục như đóa phù dung vừa chớm nở. Nàng cầm quyển sách lên đọc, tự tìm niềm vui cho riêng mình, Thanh Âm cùng các nha hoàn khác đứng hai bên bàn ghế hầu hạ.

Ngô Cẩm Họa vén màn từ nội thất bước vào noãn các, vừa nhìn đã thấy người đang ngồi trên ghế thêu, hắn cũng mặc một bộ thường phục màu trơn, áo choàng rộng, đôi môi mỏng nhưng mím chặt, đôi lông mày như được dao khắc, cùng đôi mắt đen láy, lạnh lùng tạo nên một khuôn mặt tuấn tú, điển trai.

Thân hình cao ráo, thẳng tắp như cột trụ, ngồi ngay ngắn trên ghế thêu, nhưng nam nhân toàn thân toát ra khí chất nghiêm nghị, lạnh nhạt ấy, khi nhìn thấy nàng bước ra từ nội thất, trong khoảnh khắc bỗng trở nên dịu dàng nhu tình.

Ngô Cẩm Họa ngồi xuống đối diện hắn, nàng liếc nhìn hắn: “Quốc Công gia, đây là viện của ta, chàng ngày nào cũng đến đây dùng bữa tối, có phải là không hợp quy củ không?”

Lục Mậu nhướng mày nhìn nàng, gắp một đũa thức ăn vào bát nàng: “Sao thế? Hôm nay có ai chọc giận nàng à?”

“Không có.” Nàng gắp miếng tôm trong bát ăn. “À không, có! Nhị gia, nhị muội muội giờ sống ở phủ Vĩnh Định Hầu ra sao rồi?”

Nàng đặt đôi đũa ngọc xuống, đôi mắt nghiêm nghị nhìn hắn.

Lục Mậu cũng đặt đũa xuống, thở dài: “Khi ấy vì nàng bị sốt cao mãi không hạ, ta mới phi ngựa gấp về phủ Tuyên thăm nàng. Đến khi ta về lại phủ Quốc Công, mọi chuyện đã không kịp rồi.”

Phủ Vĩnh Định Hầu có tước vị nhờ chiến công vốn là tước vị không truyền đời, chỉ được ba đời là chấm dứt. Để bảo vệ danh tiếng của Quách Lễ Tĩnh và công danh khoa cử mà hắn ta khó khăn lắm mới đỗ được, bọn họ sẽ còn vội vàng giải quyết chuyện này hơn cả phủ Quốc Công, bởi vậy mới gấp gáp tổ chức hôn sự đó.

Lục Trung lại vì muốn lôi kéo phủ Vĩnh An Hầu, càng khiến Kính Hoàng quý phi đích thân xin Hoàng Thượng ban ân điển, để phủ Vĩnh An Hầu được thêm một đời thừa kế.

Ngô Cẩm Họa cau mày: “Hoàng Thượng cũng đồng ý sao?”

Lục Mậu cong môi cười: “Chuyện này có gì mà không đồng ý? Đối với Hoàng Thượng mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ. Vì thế phủ Vĩnh Định Hầu cũng rất vui vẻ, chỉ là khổ cho Lục Như. Tuy nhiên, ta đã chọn mấy ma ma giỏi giang tới chăm sóc nàng ta, cũng gọi Quách Lễ Tĩnh đến dặn dò rồi, nghĩ rằng sau này hắn cũng không dám đối xử tệ với Lục Như.”

“Nhị gia, rốt cuộc Hoàng Thượng có ý gì, cục diện bây giờ là gì? Phủ Quốc Công và thậm chí cả triều đình hiện nay đều bị Nội Các và Kính Hoàng quý phi nắm giữ. Chưa kể phủ Anh Quốc Công nay đã hoàn toàn nằm trong tay Đại phòng, ta còn nghe nói Thái phu nhân đang sống ở cố đô Kim Lăng, hằng ngày cũng bị ma ma do Kính Hoàng quý phi phái từ ngàn dặm tới dạy quy củ.”

Chỉ là…

Nàng luôn cảm thấy Lục Mậu quá đỗi ung dung, không biết là hắn vốn dĩ luôn có vẻ mặt như vậy, hay là… Dù sao từ khi nàng về phủ Quốc Công gặp hắn, dù là đối mặt với cục diện triều đình như nước với lửa, hay phủ Anh Quốc Công đã nằm trong tay Lục Trung, hắn cũng không hề vội vàng, cứ như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

Thậm chí có đôi lúc trong cơn bàng hoàng, nàng còn cảm thấy hắn như chưa từng thất thế, vẫn là Anh Quốc Công cao cao tại thượng, Lục Đô Đốc uy vũ hiển hách đó.

Trong phủ Quốc Công này, hắn cũng chưa từng để nàng chịu một chút ấm ức nào, bất cứ vật gì được đưa đến trước mắt nàng đều là đã được chọn lựa kỹ càng, tinh xảo, xa hoa không gì sánh bằng.

Cũng không biết có phải là hắn tạo ra ảo giác này để nàng không lo lắng không, chỉ sợ thực chất đã là nỏ mạnh hết đà.

“Ta biết.” Hắn đẩy bát cháo thơm Ngọc Điền đến trước mặt nàng: “Nàng uống hết cháo dưỡng dạ dày này đi, những chuyện còn lại nàng không cần bận tâm, hết thảy có ta lo, mẫu thân của ta ở nơi đó không sao cả, chỉ là chịu một chút lời lẽ ấm ức mà thôi. Trưởng tỷ hiện giờ vẫn chưa dám ra tay tàn độc với kế mẫu trên danh nghĩa. Ta sai người đưa bà ấy về nhà cũ cũng là sợ nếu bà ấy còn ở Kinh đô, trưởng tỷ sẽ ngày ngày gọi bà ấy vào cung hầu hạ, như vậy bà ấy sẽ phải chịu khổ hơn.”

Hóa ra, hắn đã sớm tính toán được cục diện ngày hôm nay? Ngô Cẩm Họa nghĩ vậy rồi liền hỏi ra.

Hắn quả nhiên gật đầu: “Ừ, đúng vậy, cho nên Diệu Diệu không cần lo lắng, chỉ là bây giờ nàng không được phép nhận lời mời đi dự tiệc của bất kỳ nhà nào trong Kinh thành này, hãy thanh thản ổn định ở lại phủ Quốc Công, có rõ không? Nếu thật sự không yên lòng về Lục Như, vài ngày nữa nàng cứ gọi nàng ta về nhà, nàng hỏi kỹ lại là được. Nếu thực sự không tốt, và Lục Như cũng bằng lòng, qua một thời gian nữa hòa ly cũng không phải là chuyện khó khăn gì.”

“… Được, ta hiểu rồi.”

“Vậy rốt cuộc hôm nay ai đã khiến nàng bực mình? Ta đã lâu rồi không thấy nàng nổi giận như vậy.” Lục Mậu nhìn thẳng vào nàng: “Chỉ là, ta cũng không muốn nàng vì Lục Như mà tức giận.”

Ngô Cẩm Họa sững sờ một lát, sau đó liếc hắn một cái: “Không hề có ai khiến ta tức giận!” Nàng chầm chậm múc từng muỗng cháo trong bát đưa vào miệng.

Lục Mậu cúi đầu ghé sát nhìn nàng, qua đôi mắt cụp xuống của nàng, hắn thấy được sự bực bội ẩn giấu và… một chút e thẹn?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn