Chương 119
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 119: Muốn về nhà

Tráng Tráng vô cùng tự hào về bộ sưu tập sách của mình, và cậu bé cũng rất hài lòng với phản ứng của Dương Gia. Một lần nữa, từ sâu tận đáy lòng mình, cậu cảm thấy vô cùng biết ơn mẹ vì đã chắp cánh cho ước mơ của mình.
Cả bức tường đầy ắp sách do Tiểu Quả mua. Giá sách được đóng đinh cố định vào tường bằng ván gỗ. Ở căn phòng trước đây Tần An Minh từng ở, kệ sách cũng chiếm một nửa góc phòng. Dù sao căn phòng này sau này cũng là của Tráng Tráng, nên Tiểu Quả chuẩn bị trước không thừa.
Dương Gia rất muốn đọc hết những cuốn sách có trong phòng này, nhưng cậu không thể nào đọc hết từng ấy sách trong một khoảng thời gian ngắn như thế được. Cuối cùng, cậu chọn tới chọn lui mới chọn được ba quyển. Vì quá phấn khích, mong muốn được đọc sách nhanh nhất có thể, nên sau khi chào hỏi và hứa sẽ trả sách đúng ngày, cậu liền chạy một mạch về nhà.
Sau khi Dương Gia đi, Tiểu Quả đứng trước căn nhà tắm mới mà lòng tràn ngập vui mừng. Càng nhìn càng thấy hài lòng, thật sự quá tuyệt!
Diện tích đã được tính toán trước. Nàng không cần không gian lớn, chỉ cần đủ chỗ để đặt bồn tắm là được. Cánh cửa đóng bằng bản lề và chốt gỗ. Chỉ cần đẩy vào là khóa, kéo ra là mở.
Tiểu Quả thử đóng mở cửa mấy lần rồi mới thấy thỏa mãn.
Sau khi nhớ rằng mình còn chưa trả tiền ván gỗ, nàng nhét túi tiền vào áo rồi bảo Tráng Tráng trông nhà, còn mình ra cửa hàng thanh toán.
Tiểu Quả đi nửa làng mới tìm thấy cửa tiệm. Thấy cửa mở toang, nàng không tiện bước vào. Nên đứng ngoài gọi vài tiếng, đợi có người ra mới bước vào.
Nghe nàng nói ý định đến trả tiền, chủ tiệm nghĩ ngợi một lát rồi bảo tiền đã được thanh toán rồi, ba lượng bạc. Vừa nãy chính Dương Gia đã trả.
Lần này Tiểu Quả sững người. Dương Gia trả sao?
Tiểu Quả vừa buồn cười vừa thấy cảm động. Đứa trẻ này thật quá thật thà. Cuối cùng cậu chỉ nhận có hai lượng thôi, đúng là không lấy thêm một xu.
Tiểu Quả chào chủ tiệm rồi rời đi.
Trên đường về, nàng chỉ có một suy nghĩ: Dương Gia đúng là một đứa trẻ ngoan.
Phải, trong mắt nàng, là đứa trẻ. Dù ở thời đại này, tầm tuổi cậu đã là cha của mấy đứa con, nhưng trong mắt Tiểu Quả, cậu và Tráng Tráng chẳng khác nhau là mấy, đều là trẻ con.
“Mẹ ơi, con đã phủi bụi giá sách và sách rồi! Tận hai lần lận đó!”
Tráng Tráng nhướn mày, vẻ mặt khoe khoang như thể đang chờ mẹ thưởng một cái thơm lên má.
Tiểu Quả chưa bao giờ keo kiệt với lời khen. Nàng khen ngợi rồi cúi xuống thơm một cái thật kêu lên má cậu.
“Được rồi, đi nấu ăn thôi nào!”
Trans và edit: Little Jasmine
Tại kinh thành…
“Đan Hà, hôm nay ngươi đến đây, là có chuyện gì?”
Hoàng đế đương triều, Thiệu Chiến, ngồi ung dung trên long ỷ. Một tay cầm bút lông, từ tốn phê duyệt tấu chương dưới ánh nến.
Đối diện ông, trong ánh nến mờ ảo, là Giang Đan Hà. Y có chút nặng lòng, nhưng lại không biết phải mở lời như thế nào.
Không còn cách nào khác, y đành lặp lại điều mình đã viết trong tấu chương vô số lần.
“Bệ hạ, hoàng cung hiện đã yên ổn. Tàn dư triều trước cũng đã bị tiêu diệt. Thù oán của gia tộc thần cũng đã được giải quyết. Thần thật sự nhớ mẹ, nhớ thê tử và con gái nhỏ, cho nên…”
Hoàng đế đặt bút xuống, thở dài nhìn y:
“Nói ngắn thôi.”
“Bệ hạ, thần muốn về nhà.”
Giang Đan Hà vốn không quen kiểu nói văn vẻ, nhưng thân phận bây giờ của y khác rồi, phải cẩn trọng hơn.
Hoàng đế nhìn xa xăm, trầm tư suy nghĩ. Để ngồi được vị trí hôm nay thật không dễ. Phần lớn công lao thuộc về Giang Đan Hà. Nếu không có y, ông sao có thể ngồi đây? Với vai trò thuộc hạ, y là cánh tay phải, là vũ khí bí mật.
Là bạn, y là người thân cận nhất, người duy nhất ông có thể tin tưởng và tâm sự trong chốn thâm cung lạnh lẽo này.
Trước đây ông đã hứa: chỉ cần Giang Đan Hồ giúp ông đăng cơ, mọi chuyện coi như hoàn tất. Ông cũng hứa trả lại công bằng cho Giang gia. Giờ cả hai lời hứa đều đã hoàn thành, đã đến lúc để Giang Đan Hà trở về với gia đình của mình.
Nhưng… ông thật sự không nỡ.
“Đan Hà, tiền đồ của ngươi đang ở trước mắt. Ở lại đây đi. Tất cả những gì ngươi muốn, sau này đều sẽ có.”
Ý của ông rõ ràng: rời bỏ Đào Hoa thôn đi, tiếp tục con đường làm quan. Một khi có tiền tài và địa vị, phụ nữ hay con cái muốn bao nhiêu chẳng được?
Giang Đan Hà hiểu ý, nhưng không lung lay. Y nhìn thẳng Hoàng đế, kiên định lắc đầu. Y vẫn muốn trở về bên họ.
Cả hai nhìn nhau, không ai nhượng bộ. Mãi lâu sau, Thiệu Chiến thở dài:
“Thôi được, thôi được… Ngươi đúng thật là...Cứng đầu như con la vậy.”
“Mùa xuân năm sau hẵng về nhà. Hãy đi cùng ta một chặng cuối.”
Hoàng đế nhìn y nghiêm túc, nói ra mệnh lệnh cuối cùng.
Giang Đan Hà vốn định từ chối. Nỗi nhớ nhà giày vò y từng ngày. Y ước gì mình có thể mọc cánh bay về Đào Hoa thôn ngay lúc này. Không suy nghĩ, y định từ chối mệnh lệnh.
Nhưng Thiệu Trảm đoán được suy nghĩ của y, liền nói trước:
“Hãy nghĩ cho các huynh đệ của ngươi nữa.”
Cơ thể Giang Đan Hà lập tức căng lại. Đúng vậy… Những người đã cùng y vào sinh ra tử thì sao? Một bên là gia đình, một bên là huynh đệ cùng chiến đấu máu chảy đầu rơi. Y thực sự tiến thoái lưỡng nan.
Xung đột cảm xúc làm cho y đứng hình trong chốc lát. Lâu sau, y mới thở dài:
“Được… mùa xuân năm sau.”
Dù nhớ nhà đến đâu, y cũng không thể vứt bỏ những người đã cùng mình vào sinh ra tử. Y phải kết thúc mọi chuyện mới có thể an tâm trở về được.
Giang Đan Hà buồn bã rời khỏi hoàng cung, cưỡi ngựa trở về chỗ ở tạm. Lý Thủ Cát đã chờ sẵn.
Y nhảy xuống ngựa. Lý Thủ Cát dắt ngựa đi bên cạnh, nhìn sắc mặt y mà giật mình. Sao mới vào cung một chuyến thôi mà trông như đã già đi vài tuổi rồi?
Giang Đan Hà chỉ nhìn hắn một cái, như ẩn ý rằng hắn không hiểu được đâu. Lý Thủ Cát trợn mắt.
Đúng là hắn không hiểu thật. Hắn mồ côi từ nhỏ, lớn lên một mình. Nếu không gặp Giang Đan Hà, có lẽ hắn vẫn đang hành nghề trộm cắp ngoài cổng thành.
Giang Đan Hà không phải người do dự, nên mới chọn quân đội. Y sẽ dồn toàn lực lo chuyện quân ngũ trước khi trở về. Nhưng đôi khi, nỗi nhớ nhà vẫn khiến y xót xa.
Nghĩ đến Tiểu Quả ở nhà một mình chăm sóc mẹ và con gái, lòng y càng đau.
Nỗi nhớ ấy hành hạ y từng ngày. Giá như có thể tách làm hai: một nửa lo cho quân đội, một nửa về nhà.
Một ngày nọ, trên đường rời hoàng cung về phủ, y ngồi trong xe ngựa, còn Lý Thủ Cát cầm dây cương. Hiếm khi mới có được một ngày nghỉ như này. Y liền vén rèm để nhìn cảnh nhộn nhịp bên ngoài phố.
Đang nhìn, ánh mắt y bỗng dừng lại ở một quầy hàng nhỏ. Như nhìn thấy gì đó, y lập tức bảo Lý Thủ Cát dừng xe.
Lý Thủ Cát tuy không hiểu gì, nhưng vẫn tìm chỗ dừng lại.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen