Chương 119
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 119: Ép buộc

Một câu nói khiến Bệ hạ tái mặt.

Trưởng công chúa vẫn là Trưởng công chúa năm đó, mạnh mẽ quyết đoán. Ngày xưa, dù ở trước mặt tiên đế, Ngài vẫn dám đứng lên phản bác. Uy nghiêm của quân vương đáng sợ đến thế nào, huống chi tiên đế còn từng theo thái tổ đánh chiếm giang sơn.

Uy phong của một quân vương từng trải qua chiến trường khiến tất cả hoàng tử đều run sợ, chỉ có Ngài vẫn đứng hiên ngang. Tiên đế đảo mắt nhìn xung quanh rồi chợt phá lên cười to. Thế nên mới có câu “Nếu Úy Hoa là nam tử, thì làm gì đến lượt các ngươi,” kia.

Hơn nữa, lời nói này còn mang theo chuyện năm xưa. Tiên đế đã thao túng hôn nhân của ta, chẳng lẽ đệ cũng muốn thao túng con trai của ta ư?

Bệ hạ đành mỉm cười nhún nhường:

– Hoàng tỷ chớ vội. Nếu Thôi Cảnh Dục và Anh Trinh có thể làm anh em rể với nhau thì quá tốt. Trẫm cũng đang lo trong triều không có nhân tài, có nó trông chừng quân Trấn Bắc, trẫm cũng yên tâm.

Lời nói này đã cực kỳ khoan dung, chẳng trách Bệ hạ năm ba mươi chín tuổi đã dám ám chỉ với thần tử muốn có miếu hiệu chữ “Nhân”. Chỉ nghe một câu này, ai mà ngờ được tất cả những thần tử đắc lực đều bị Người phế bỏ cơ chứ?

Nguyên văn của Diệp Thanh Lan là: “Ai cũng bảo vận nước Đại Chu hưng thịnh, sau Anh Quốc công có Dũng Quốc công, sau Dũng Quốc công lại có Ngụy Nguyên soái. Nhưng không biết sau Ngụy Nguyên soái còn có ai?”

Anh Quốc công phủ bị diệt tộc tới mức chỉ còn một độc đinh, Dũng Quốc công tuyệt tự, Ngụy Hãn Hải phải thu mình ẩn náu.

Nhưng sau Ngụy Hãn Hải, đương nhiên là Thôi Cảnh Dục và Hoắc Anh Trinh. Bệ hạ muốn hay không cũng phải chấp nhận.

Trưởng công chúa bỗng cảm thấy mình bị phản bội. Những ngày tháng ba tỷ đệ nơm nớp sợ hãi đứng trong sân nhiều năm trước, lại như mới chỉ xảy ra ngay hôm qua. Hai mươi năm trôi qua, người ngồi trên long ỷ đã thay đổi, thiếu đi sự oai hùng của phụ hoàng, lại thêm nhiều phần cay nghiệt lạnh lùng.

Bệ hạ cuối cùng vẫn là con trai của phụ hoàng.

Trưởng công chúa không bị sự nhân nhượng của Bệ hạ lừa dối. Ngài đứng dậy.

– Bệ hạ cũng không cần dỗ dành ta. Ta hiểu Bệ hạ. Thiếu phu nhân Trần gia suýt nữa hại chết A Yển, chẳng phải cũng được Bệ hạ tha bổng đó sao? Hội xuân săn này ta không đi nữa. Phụ hoàng ban cung Minh Hoa cho ta, vậy ta sẽ dọn đến đó. Ta sẽ dẫn cả Anh Trinh và cô gái Diệp gia kia đi, không cần Bệ hạ nhọc lòng nữa.

Lời này cũng có ý mỉa mai, thực sự là bão tố phong ba. Trưởng công chúa đứng dậy muốn cáo lui. Cung Minh Hoa ở Lạc Dương, thực chất là một lời uy h**p của bậc đế vương: “Trẫm đã ban cung Ôn Tuyền, coi như đã xin lỗi rồi. Nếu con vẫn không muốn giảng hòa, thì cứ đến Lạc Dương đi, không cần quay về nữa.”

Chính vì vậy, ngay cả khi Tiên đế băng hà, Trưởng công chúa cũng chưa từng bước chân vào. Khi đó Bệ hạ cũng quỳ ngay cạnh giường, nghe tiên đế gọi liên tiếp ba tiếng “Úy Hoa”. Ngài vẫn chỉ quỳ bất động ngoài điện, mãi đến khi tiên đế tắt thở cũng không bước vào trong.

Hóa ra dù là đế vương, khoảnh khắc đó cũng không thể cứu vớt trái tim đã vỡ vụn của con gái. Trong chớp mắt ấy, Bệ hạ đã hiểu rõ cảm giác của một kẻ cô đơn.

Bởi vậy, Bệ hạ cực kỳ sợ Trưởng công chúa, vì Người biết Ngài làm được điều đó. Hơn nữa, lão Thất luôn theo Ngài. Bây giờ lão Thất không còn nữa, Triệu Diễn Trạch sẽ đi theo Ngài. Một lần ra đi này là cả đời, hai mươi năm họ còn có thể chịu đựng được, huống hồ, Bệ hạ chưa chắc đã có hai mươi năm.

Bệ hạ cũng hoảng hốt đứng dậy, cuống quýt níu lấy ống tay áo của Trưởng công chúa, hấp tấp nói:

– Hoàng tỷ, từ từ đã.

Nội thị Vương Thường Trung đứng gần đó hầu hạ cũng phải cả kinh. Tuy sử sách cũng kể lại những tích đế vương lo lắng, nhưng đó đều là vì mến tài, chứ chẳng ai vì chuyện gia đình mà thất thố như vậy.

Phủ của Trưởng công chúa, e rằng sắp quay lại đỉnh cao quyền lực.

Bệ hạ lại không nhận ra mình đã mất bình tĩnh, bắt đầu phân trần:

– Chuyện của Trần gia, thực sự không phải do trẫm mềm lòng. Muốn xử lý tận gốc cũng phải chờ hoàn tất việc tra muối, không thể đánh rắn động cỏ. Ba trụ tương trợ, kiềm chế lẫn nhau là chiến lược của tiên hoàng, hoàng tỷ đừng hiểu lầm đệ. Anh Trinh là con cháu nhà mình, sao đệ lại nghi ngờ nó? Nếu thật sự có lòng đó, thì thiên địa bất dung!

Vương Thường Trung đứng nghe mà run hết cả người.

Trưởng công chúa từ thời tiên đế đã thịnh sủng không suy, ông luôn cảm thấy hành động của Ngài quá cứng rắn, khác hẳn với thủ đoạn uyển chuyển chốn cung đình. Ai ngờ hôm nay chỉ vài câu mà Ngài có thể ép thiên tử thề thốt như vậy.

Đến đây, Trưởng công chúa mới thu tay lại. Trên mặt Ngài hiện lên vẻ đau khổ, nói:

– Không phải ta muốn hiểu lầm đệ. Nhưng một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Những tháng ngày kinh hoàng của hai mươi năm trước, ta và A Yển không muốn trải qua nữa.

Một câu nói mà khiến hai mắt Bệ hạ nóng rát. Ngày tháng của hai mươi năm trước là gì, chỉ có ba người họ nhớ tới. Bây giờ lão Thất không còn, hai người họ chỉ còn là những kẻ cô độc còn sót lại.

Các hoàng tử khác đều đã bị Bệ hạ xử lý gọn gàng, người chết, kẻ bị giam cầm. Nhưng theo lẽ thường của hoàng tộc, họ không phải người nhà, không phải thân thích. Tất cả đều là kẻ địch, là hổ lang, là chó lợn, mà không phải người nhà.

Thậm chí đến cả nữ tử đang ngồi trên ghế trung cung kia, cũng không phải thê tử của Người, bằng không đứa con gái Cao gia kia sao có thể được gả cho Bình Quận vương? Ngoại thích tốt nhất của Hoàng hậu là trung thần, cô thần, thanh thần, chỉ không được làm quyền thần.

Người duy nhất đáng tin, chỉ có người đang đứng trước mặt Bệ hạ. Hai mươi năm trước là vậy, hai mươi năm sau vẫn thế, đến cả tính cách cũng không hề thay đổi, là Hoàng tỷ của Người.

Bệ hạ đảm bảo:

– Hoàng tỷ yên tâm, đệ không phải phụ hoàng…

Lời này quá mức đại nghịch bất đạo, đến trẻ con ba tuổi cũng biết đế vương hiện tại đang lấy hiếu trị thiên hạ. Bệ hạ không nói hết, nhưng Trưởng công chúa đã hiểu.

Tất cả là nghiệt quả của tiên đế. Tiên đế hủy hoại Bệ hạ, hại chết lão Thất. Nhưng họ không thể oán giận, vì điều khó nhất trong lịch sử chính là làm một thái tử của một minh quân, sống sót được đã là may mắn. Vị phụ hoàng anh minh thần võ kia tựa như cây đại thụ che kín bầu trời, họ lớn lên dưới bóng cây đã vô cùng yếu ớt. Huống hồ trên cây còn có rất nhiều dây leo ký sinh, bất cứ lúc nào cũng có thể siết chết bọn họ.

Nói ra thì, thực chất Trưởng công chúa không hề thương tiếc Anh Quốc công. Lúc trước còn là hoàng tử công chúa, cuộc sống của họ đã ngột ngạt đến mức nào. Thái phó chỉ nói một câu “thái tử nhân từ, không có thủ đoạn” đã khiến Bệ hạ lo lắng không yên mấy tháng. Về sau đăng cơ, Bệ hạ mới tìm được lý do để quật mồ Thái phó.

Sao có thể không hận đây? Anh Quốc công cũng từng là một trong những dây leo lớn lơ lửng trên đầu. Đích nữ công chúa phải gả thấp cho phủ Anh Quốc công, trong lòng ông ta vốn nên biết tiến thoái, ẩn mình, học cách tự vệ của danh tướng sử sách mới đúng.

Nhưng đang lúc cuộc đời ở đỉnh cao, gấm hoa rực rỡ, ai lại muốn thoái lui?

Phủ Anh Quốc công chết không oan, chỉ tiếc đã giết nhầm Hoắc Huyên. Khi tuổi già, tiên đế chỉ mang theo vị thần tử cuối cùng là Tả tướng Trần An, mà nguyên nhân hơn một nửa là vì Trưởng công chúa.

Nhưng bậc đế vương thì không xin lỗi. Công chúa năm nào được phong làm Trưởng công chúa. Đế vương ban cung Ôn Tuyền, Ngài không đi. Đế vương lại ban cung Minh Hoa, thì Ngài vẫn không đi, cha con ly tâm đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay. Tiên đế băng hà, Trưởng công chúa cũng đành chấp nhận.

Chuyện nhà đế vương luôn như vậy, chỉ có thể chấp nhận. Mấy năm cuối đời, lão Thất gầy đến chỉ còn da bọc xương, hắn cũng chỉ đành chấp nhận. Biết bao tiếc nuối của đế vương, đều không được viên mãn.

Bây giờ chỉ còn hai người họ, yêu yêu hận hận, đều ở nơi này.

Họ là đồng minh duy nhất. Trưởng công chúa lừa Bệ hạ cũng được, Bệ hạ thề thốt cũng được, hay dối trá cũng được, họ cũng chỉ còn duy nhất lẫn nhau.

.

.

.

Trưởng công chúa rời cung. Ngài quay về phủ, điều hết các nữ quan đi, chỉ gọi Lăng Ba đến.

Cô vẫn giữ nguyên vẻ cứng đầu, nhưng chỉ làm bộ ngoan ngoãn, quy củ hành lễ. Lăng Ba gọi điện hạ, còn mang lễ vật đến. Đó là một bức thêu phượng hoàng, tặng Trưởng công chúa, lời nói cũng vô cùng khéo léo:

– Hôm qua Lăng Ba đã mạo phạm điện hạ, trong lòng bất an. Đại tỷ đã trách mắng con rồi, xin điện hạ tha thứ.

Đến lúc này rồi còn không quên nói tốt cho đại tỷ của mình, thật khiến người ta phải bật cười.

Nhưng cứng quá dễ gãy. Với cái nết của Hoắc gia, quả thật cần một cô nàng tinh quái như Lăng Ba để cân bằng lại.

Những người làm mẹ chồng đều muốn soi mói con dâu, Trưởng công chúa lại càng ngày càng thấy Lăng Ba hợp mắt. Ngài đương nhiên muốn thân mật hỏi chuyện:

– Nghe nói Lăng Ba muốn nối tơ hồng?

Lăng Ba lập tức cảnh giác, quỳ bên dưới không nói lời nào. Trông cô rất gầy, cơ thể mỏng manh mà trên vai phải gánh vác cả gia nghiệp. Thế mà Lăng Ba còn muốn nối tơ hồng, đúng là nói mơ giữa ban ngày.

Nhưng ở cái tuổi của cô, ai mà không coi trời bằng vung, cảm thấy mình có thể xoay chuyển trời đất cơ chứ.

Tần nữ quan vốn lạnh lùng, hiếm khi thấy ai vừa mắt, lại có thể đánh giá cao Lăng Ba. Có lẽ bà cảm thấy cô thực sự thành tâm, nên khi thấy cô quỳ cứng đờ dưới đất, không nhịn được nhắc nhở:

– Nhị tiểu thư, chuyện trên đời này, nhất là nhân duyên không thể cưỡng cầu. Tiền duyên từ lâu đã định, không thể ép buộc.

Bà khuyên nhủ thật lòng, nhưng chỉ nhận lại được một câu trả lời.

– Ta lại càng muốn thử ép buộc một lần.

Trưởng công chúa cũng đành mỉm cười thỏa hiệp:

– Đứng lên đi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Uỷ thác Chương 2: Chương 2: Chuyện cũ Chương 3: Chương 3: Diệp gia Chương 4: Chương 4: Tỷ tỷ Chương 5: Chương 5: Bích Vi Chương 6: Chương 6: Gặp gỡ Chương 7: Chương 7: Yến hội Chương 8: Chương 8: Hầu gia Chương 9: Chương 9: Chim cưu Chương 10: Chương 10: Lăng ba Chương 11: Chương 11: Yến Yến Chương 12: Chương 12: Bóng tuyết Chương 13: Chương 13: A Thố Chương 14: Chương 14: Bùi Chiếu Chương 15: Chương 15: Ngụy gia Chương 16: Chương 16: Nhà bếp Chương 17: Chương 17: Cố nhân Chương 18: Chương 18: Nhục nhã Chương 19: Chương 19: Quá trớn Chương 20: Chương 20: Công chúa Chương 21: Chương 21: Liễu cát Chương 22: Chương 22: Bình an Chương 23: Chương 23: Cơ hội Chương 24: Chương 24: Bạch mã Chương 25: Chương 25: Can gián Chương 26: Chương 26: Cáo trạng Chương 27: Chương 27: Dân cờ bạc Chương 28: Chương 28: Thế tử Chương 29: Chương 29: Cứng đầu Chương 30: Chương 30: Đi lên Chương 31: Chương 31: Võ tướng Chương 32: Chương 32: Thương tâm Chương 33: Chương 33: Giai thoại Chương 34: Chương 34: Cầu nguyện Chương 35: Chương 35: Tận hứng Chương 36: Chương 36: Phụ lòng Chương 37: Chương 37: Đúng mực Chương 38: Chương 38: Tỷ tỷ Chương 39: Chương 39: Vọng lâu Chương 40: Chương 40: Cung tiễn Chương 41: Chương 41: Trúng kế Chương 42: Chương 42: Khóa đồng Chương 43: Chương 43: Thủ đoạn Chương 44: Chương 44: Quyết đoán Chương 45: Chương 45: Mưu tính Chương 46: Chương 46: Bảo vệ Chương 47: Chương 47: Thắp hương Chương 48: Chương 48: Tết đến Chương 49: Chương 49: Bong bóng cá Chương 50: Chương 50: Bắc Cương Chương 51: Chương 51: Ước nguyện Chương 52: Chương 52: Vẻ mặt Chương 53: Chương 53: Cọc gỗ Chương 54: Chương 54: Xử trí Chương 55: Chương 55: Gắng sức Chương 56: Chương 56: Tiếp giá Chương 57: Chương 57: Ngự liễn Chương 58: Chương 58: Phạt quỳ Chương 59: Chương 59: Lang quân Chương 60: Chương 60: Phu nhân Chương 61: Chương 61: Xinh đẹp Chương 62: Chương 62: Xin xăm Chương 63: Chương 63: Chiên la Chương 64: Chương 64: Tơ hồng Chương 65: Chương 65: Thanh Loan Chương 66: Chương 66: Xòe đuôi Chương 67: Chương 67: Nguyên Tiêu Chương 68: Chương 68: Thượng du Chương 69: Chương 69: Thanh thản Chương 70: Chương 70: Thích Chương 71: Chương 71: Cáo mệnh Chương 72: Chương 72: Kền kền Chương 73: Chương 73: Châm trà Chương 74: Chương 74: Can gián Chương 75: Chương 75: Minh hữu Chương 76: Chương 76: Chim cắt Chương 77: Chương 77: Ban thưởng Chương 78: Chương 78: Lợi ích Chương 79: Chương 79: Sinh nhật Chương 80: Chương 80: Điềm lành Chương 81: Chương 81: Duyên mỏng Chương 82: Chương 82: Chính duyên Chương 83: Chương 83: Mã cầu Chương 84: Chương 84: Hợp cẩn Chương 85: Chương 85: Sào tre Chương 86: Chương 86: Triền đấu Chương 87: Chương 87: Giải nhất Chương 88: Chương 88: Hoài nghi Chương 89: Chương 89: Diều hâu Chương 90: Chương 90: Nổi mẩn Chương 91: Chương 91: Thâm thù đại hận Chương 92: Chương 92: Điểm trà Chương 93: Chương 93: Bày tỏ Chương 94: Chương 94: Hoa đào Chương 95: Chương 95: Lời phán Chương 96: Chương 96: Sát khí Chương 97: Chương 97: Chấm dứt Chương 98: Chương 98: Dũng cảm Chương 99: Chương 99: Bơi Chương 100: Chương 100: Lựa chọn Chương 101: Chương 101: Hoàng thương Chương 102: Chương 102: Vững lòng Chương 103: Chương 103: Nghiệp chướng Chương 104: Chương 104: Thanh lan Chương 105: Chương 105: Trách nhiệm Chương 106: Chương 106: A Thiền Chương 107: Chương 107: Giá trị Chương 108: Chương 108: Vô tư Chương 109: Chương 109: Song toàn Chương 110: Chương 110: Thường đệ Chương 111: Chương 111: Lý Hạ Chương 112: Chương 112: Kết thúc Chương 113: Chương 113: Tay trắng Chương 114: Chương 114: Quốc công Chương 115: Chương 115: Người đứng đầu Chương 116: Chương 116: Cố ý Chương 117: Chương 117: Bao che Chương 118: Chương 118: Tác thành Chương 119: Chương 119: Ép buộc Chương 120: Chương 120: Hội xuân săn Chương 121: Chương 121: Giao tình Chương 122: Chương 122: Đại ưng Chương 123: Chương 123: Săn gấu Chương 124: Chương 124: Hèn nhát Chương 125: Chương 125: Đồng hoa Chương 126: Chương 126: Lồng sắt Chương 127: Chương 127: Nước mắt Chương 128: Chương 128: Cầm sắt Chương 129: Chương 129: Vua hổ Chương 130: Chương 130: Tám năm Chương 131: Chương 131: Tuyết lớn Chương 132: Chương 132: Giao tâm Chương 133: Chương 133: Hoa sen Chương 134: Chương 134: Tượng thần Chương 135: Chương 135: Ngô đồng Chương 136: Chương 136: Đáp án Chương 137: Chương 137: Giang Nam Chương 138: Chương 138: Giang Nam (2) Chương 139: Chương 139: Giang Nam (3) [Hết]