Chương 119
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa

Sơ Vũ nhìn dáng vẻ anh đang chăm chú nhìn về phía trước, liền biết ngay anh chắc chắn vẫn chưa phản ứng được ra người cô nhắc đến là ai.

"Nếu như Lăng Viện hồi học cấp ba mà gặp phải người như anh, chắc chắn ngày nào cũng sẽ bị chọc tức đến khóc mất."

Thẩm Trạc lúc này mới nhận ra "Lăng Viện" là một người. Ánh mắt anh liếc về phía bên đường, nhìn thấy bóng người đang lén lút trước cửa tiệm thú cưng.

"Là cô ta à." Thẩm Trác dừng xe bên lề: "Anh còn chẳng biết cô ta tên gì."

Nếu không phải hôm qua Sơ Vũ nhắc lại, anh cũng không nhớ ra đây chính là cô gái bị Sơ Vũ hắt rượu trong buổi tụ họp lần trước. Anh hiếm khi có chút tò mò về loại chuyện như vậy.

"Lần trước em hắt rượu cô ta là vì Giang Ký Bạch à?" Thẩm Trạc dừng xe, nghiêng đầu nhìn cô.

Sơ Vũ không hiểu cơn ghen của người này rốt cuộc từ đâu mà ra. Nhưng khi ấy cô vốn đã không còn thích Giang Ký Bạch nữa. Cho dù có thích, cô cũng sẽ không vì một người con trai mà động tay động chân với một cô gái khác.

"Không phải. Là vì cô ta lấy chuyện hồi cấp ba của em ra làm trò đùa." Sơ Vũ nói thật.

Thẩm Trạc rất ít khi nghe cô nhắc đến chuyện cấp ba, ngay cả những chuyện liên quan đến Giang Ký Bạch cô cũng chưa từng kể nhiều, nên anh dứt khoát không hỏi thêm.

"Xuống xe xem thử tình hình đi." Thẩm Trạc mở cửa xe, đứng đợi cô xuống.

Vì gầm xe này khá cao, nên mỗi lần Sơ Vũ lên xuống đều có chút bất tiện. Anh nhìn cô gái gần như nhảy xuống khỏi xe mà bật cười khẽ.

Thẩm Trạc nghĩ có lẽ đã đến lúc anh nên cân nhắc đổi xe rồi.

Sơ Vũ đi phía trước, hoàn toàn không nhận ra người phía sau đang nghĩ gì. Khi cô đến gần cửa tiệm thú cưng thì thấy bên chân Lăng Viện có đặt một cái lồng vận chuyển hàng không.

"Cô đang làm gì thế?" Sơ Vũ nhận ra đây chính là chiếc lồng hôm trước bọn họ đi mua mèo mà Giang Ký Bạch xách theo.

Từ khe hở hai bên có thể lờ mờ thấy chú mèo con bên trong vẫn còn động đậy. Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm, lúc vừa tới gần, cô còn tưởng Lăng Viện đang định vứt xác gì đó.

Lăng Viện bị tiếng nói của cô dọa giật mình, nhìn thấy là Sơ Vũ thì lập tức lại giở bộ dáng kiêu ngạo lên mặt: "Liên quan gì đến cô!"

"Thời tiết này mà bỏ nó ngoài này thì nó sẽ bị lạnh chết đấy." Sơ Vũ chỉ vào chiếc lồng.

Bị bắt quả tang bỏ rơi mèo, Lăng Viện hơi chột dạ: "Tôi có lót chăn rồi, với lại lát nữa sẽ có người đến đón nó đi."

Nói xong mắt cô ta sáng lên: "Chẳng phải hôm đó cô cứ nhìn chằm chằm nó sao, giờ cho cô luôn đấy. Dù sao tôi cũng không nuôi nữa, chẳng giống mèo cảnh chút nào, trốn dưới gầm giường mấy ngày liền không chịu ra, ép nó ra còn nhe răng gừ tôi, chẳng mang lại tí giá trị tinh thần nào cả."

Sơ Vũ trừng mắt nhìn cô ta, giọng không thiện cảm: "Ở môi trường mới mèo nào chả thế, cô nuôi mèo mà không đọc hướng dẫn à? Còn bỏ nuôi nữa, thật chẳng có chút trách nhiệm nào."

Thẩm Trạc bước lên, thấy tình hình như vậy thì cúi người nhấc luôn cái lồng lên, chẳng buồn nhiều lời: "Được rồi, bọn tôi nuôi. Bao nhiêu tiền, chuyển cho ai?"

Lăng Viện vốn cũng chẳng rõ Giang Ký Bạch vì sao nhất định phải mua đúng con mèo này. Dù sao giữa cô ta và anh ta cũng chỉ là quen chơi mấy ngày trong kỳ nghỉ đông. Không biết anh ta nổi hứng gì, mấy hôm trước lại nói chia tay. Cô ta đang tức trong lòng.

Hôm qua cô ta đã nói với anh ta, chia tay rồi thì con mèo này cô ta không nuôi. Kết quả Giang Ký Bạch chẳng buồn để ý, cô ta liền định ném luôn dưới tầng khu chung cư.

Ai ngờ anh ta nói để trước cửa tiệm thú cưng, anh ta sẽ tới lấy.

"6000 tệ, chuyển cho tôi là được." Lăng Viện cố ý nói, Giang Ký Bạch còn muốn lấy lại ư, cô ta tuyệt đối không để anh ta toại nguyện. Ai bảo anh ta không đến sớm hơn.

Cô ta trực tiếp đưa con mèo cho Sơ Vũ, tiền cũng nhận rồi, xem Giang Ký Bạch còn mặt mũi nào mà đòi nữa. Lăng Viện cười đắc ý.

Thẩm Trạc quét mã thanh toán chuyển tiền luôn, rồi mang mèo vào tiệm thú cưng bên cạnh để nhân viên kiểm tra sức khỏe.

"Cũng may là chưa bị stress." Sơ Vũ thở phào.

Thẩm Trạc cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy, anh đứng bên cạnh trêu cô: "Xem ra thật sự là có duyên với em."

Hai người vừa bước ra khỏi tiệm thú cưng thì lại đụng ngay Giang Ký Bạch đang đi qua đi lại ở cửa như thể đang tìm ai. Thẩm Trạc đặt tay lên vai Sơ Vũ, kéo cô lùi sang bên mấy bước.

Nhờ vậy mới không va vào nhau.

Giang Ký Bạch nhìn thấy họ cũng hơi ngạc nhiên, đến khi ánh mắt dừng lại ở chiếc lồng trong tay Thẩm Trạc.

"Đó là của tôi." Anh ta chỉ vào cái lồng.

Thẩm Trạc khẽ cười lạnh, thấy buồn cười: "Thế à? Bạn gái cậu nhận tiền rồi, bây giờ không phải của cậu nữa."

Giang Ký Bạch khẽ nhíu mày: "Lăng Viện bây giờ không phải bạn gái tôi."

"Ồ, thế liên quan gì đến bọn tôi." Thẩm Trạc có chút mất kiên nhẫn. Nói cho cùng, thành phố Giang chẳng nhỏ, sao lại gặp nhau thường xuyên hơn cả ở Kinh thị thế này.

Nghĩ mà buồn cười, nếu là hồi cấp ba, ngày nào Sơ Vũ đi học cũng gặp anh ta, cũng khó trách thời đó dễ nảy sinh tình cảm, gặp nhau mãi, từ lượng biến thành chất biến thôi.

"Đi thôi, về nhà." Thẩm Trạc không muốn để ý thêm, kéo tay Sơ Vũ đi về phía xe.

Sơ Vũ phản ứng một lát, ngẩng đầu nhìn anh: "Sao lại về nhà? Đó là về nhà em, còn anh thì về khách sạn của anh."

"Rồi cũng như nhau thôi." Thẩm Trạc hờ hững nói.

Giang Ký Bạch không ngờ Lăng Viện lại chơi anh ta một vố như vậy. Còn chưa kịp gọi điện cho cô ta, thì đoạn trò chuyện của hai người phía trước đã lọt hết vào tai anh ta không sót một chữ.

Anh ta tính toán trong lòng, thời gian Sơ Vũ quen Thẩm Trạc đã vượt xa khoảng thời gian cô từng ở bên anh ta. Giờ anh ta không còn phân biệt được là còn thích, hay chỉ là không cam lòng, hay là đang hoang mang.

"Sơ Vũ." Anh ta cất tiếng gọi cô: "Tôi có một chuyện rất tò mò, hỏi xong rồi, về sau sẽ không tìm em nữa."

Thẩm Trạc cúi mắt nhìn cô gái dừng bước, anh không có ý kiến gì, chỉ thấy cô ngẩng đầu nhìn mình.

"Anh đợi em ở đây." Giọng Thẩm Trạc nhàn nhạt, chuyện có thể giải quyết dứt điểm một lần, anh còn cầu còn chẳng được. Dù sao ai lại muốn mỗi ngày nhìn thấy bên cạnh bạn gái mình có một con ong cứ vo ve mãi.

Sơ Vũ và Giang Ký Bạch đứng lại tại chỗ, giọng nói cũng không nhỏ, Thẩm Trạc đều nghe thấy rõ.

"Anh muốn hỏi gì?" Giọng Sơ Vũ bình thản giống như đang nói chuyện với một người bạn học bình thường.

Giang Ký Bạch nhận ra tóc cô đã dài hơn, cả người cũng trở nên hoạt bát hơn, có vẻ ở bên Thẩm Trạc cô thật sự rất vui vẻ.

"Lăng Viện nói em đã thích tôi từ hồi cấp ba, đến tận đại học cũng lâu như vậy. Vậy tại sao lần đó lại đột nhiên chia tay, chỉ vì bạn tôi trêu đùa vài câu thôi sao?"

Giang Ký Bạch thật sự không hiểu, một chuyện nhỏ như vậy sao lại quan trọng hơn cả tình cảm lâu dài như thế.

Sơ Vũ nhất thời cảm thấy nực cười: "Có lẽ anh không biết vì sao tôi từng thích anh. Vì anh căn bản chẳng biết tôi trông thế nào. Hồi lớp 11, tôi đi ngang qua lớp anh, mấy bạn nam trong lớp anh chế giễu tôi, nói mấy lời rất khó nghe."

"Có lẽ anh không nhớ mình đã nói gì lúc đó." Sơ Vũ cười nhạt: "Anh nói 'Đừng nói con gái như vậy, rất khó nghe.'"

Giang Ký Bạch thực sự đã hoàn toàn quên mất chuyện đó.

Sơ Vũ cũng không hiểu nổi, cô nhìn anh ta, khẽ nghiêng đầu, hỏi: "Tôi cũng rất tò mò là từ khi nào mà anh bắt đầu thay đổi tính cách vậy?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu