Chương 118
Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân

Chương 118

Chương 118

Việc thả cung nữ xuất cung và thành lập thêu trang rốt cuộc vẫn gây ra một cơn chấn động lớn, nhưng tất cả đều theo hướng tích cực. Từ tiền triều đến hậu cung, rồi đến cả những hang cùng ngõ hẻm của kinh thành, đâu đâu cũng ca ngợi Ôn Phi nương nương lòng dạ nhân từ.

Cuối tháng Bảy đầu tháng Tám, Ôn Yểu lại đặc biệt dành ra mấy ngày đích thân ra đồng xem xét tình hình vụ thu. Sự nhiệt tình của nông dân đối với việc trồng khoai tây vượt xa dự tính của nàng.

Việc quảng bá trồng trọt toàn dân vốn có độ khó nhất định về mức độ tiếp nhận, cộng thêm tình hình khá gấp rút, Ôn Yểu sợ xảy ra sai sót nên ban đầu chỉ nhắm tới các đại thế gia làm đối tượng chính. Nhưng nhờ những món ăn nàng dạy cung nhân làm như Địa tam tiên, khoai tây chiên, khoai tây phiến và khoai tây nướng bắt đầu thịnh hành ở kinh thành, nông dân đã nhận thấy cơ hội làm ăn. Đặc biệt khi nghe nói ruộng nhà các vị đại gia cũng bắt đầu trồng quy mô lớn, những nông dân vốn còn quan sát bắt đầu gia nhập ngày càng đông.

Dù sao lúa gạo mới là lương thực chính, nên nông dân đa phần trồng ở những vùng đất hạ đẳng không thích hợp trồng lúa, hoặc tự khai hoang trên núi rừng, ven mương rãnh. Bất cứ nơi nào có thể canh tác đều được trồng kín. Điều này đối với Ôn Yểu hoàn toàn là một niềm vui bất ngờ.

Vì lẽ đó, hành trình vốn đã hứa với Dung Tiễn chỉ đi hai ngày, nàng lại kéo dài thêm hai ngày nữa. Cuối cùng, Dung Tiễn không thể nhẫn nhịn thêm, đích thân xuất cung "tóm" người về.

Vì tâm trạng quá tốt, trong lòng chỉ toàn là hình bóng của những nương khoai tây phủ khắp đồi núi (trước vụ thu nàng đã chính thức đặt học danh là Mã linh tử), nàng mải mê ảo tưởng đến lúc thu hoạch sẽ có bao nhiêu thành quả, hoàn toàn không nhận ra Dung Tiễn, người bị bỏ rơi suốt 4 ngày đang tỏa ra oán khí và áp suất thấp cực độ.

Nàng không chỉ không nhận ra, mà còn thỉnh thoảng cảm thán với hắn về kết quả thị sát mấy ngày qua. Nàng vừa chia sẻ niềm vui với Dung Tiễn, vừa thầm đắc ý trong lòng.

Tốt quá rồi! Cứ thế này, nếu gặp hạn hán hay tuyết tai, sẽ có ít người bị đói hơn, biết đâu lại đủ ăn cũng nên!

Dung Tiễn đang đanh mặt đợi A Loan phát hiện ra mình không vui, nghe trong lòng nàng chỉ toàn là vụ thu, thu hoạch, bách tính... Vị Ôn Phi này của hắn làm việc còn tận tụy, trách nhiệm hơn cả một hoàng đế như hắn.

Nhìn lại khí sắc của nàng vì mấy ngày bươn chải ngoài đồng ruộng, dầm mưa dãi nắng mà kém đi rất nhiều so với trước khi xuất cung, đôi môi còn khô khốc bong tróc, Dung Tiễn rốt cuộc vẫn thấy xót xa nhiều hơn.

"Uống chút nước đi," hắn rót một chén trà hoa cúc đưa tận miệng nàng: "Nghỉ ngơi một lát."

Ôn Yểu nương theo tay hắn uống hai ngụm, tâm trí vẫn đặt vào vụ thu. Dung Tiễn khẽ thở dài: "A Loan!"

Ôn Yểu vẫn đang bấm ngón tay tính toán sản lượng mà nàng đã tính không biết bao nhiêu lần, mắt sáng rực lên. Nghe thấy tiếng gọi, nàng cũng không quay đầu lại, chỉ "ừ" một tiếng.

Dung Tiễn: "..."

Hắn đặt chén nước xuống, khẽ thở dài: "Nàng nhìn ta đi."

Ôn Yểu: "?" Nàng nghiêng đầu, thắc mắc: "Gì cơ?"

Dung Tiễn lại xích lại gần hơn để nàng nhìn mình rõ hơn: "Nàng nhìn cho kỹ, trẫm là phu quân của nàng, nàng không thấy sao?"

Tư duy của Ôn Yểu vẫn bị chuyện vụ thu chiếm đóng, nghe lời nói không đầu không đuôi của Dung Tiễn, nàng nghe tai trái ra tai phải, ngơ ngác hỏi: "Cái gì cơ? Đừng làm phiền ta!" Dứt lời, nàng lại quay đầu đi tiếp tục tính toán.

Dung Tiễn: "..."

"A Loan..."

Ôn Yểu: "?" Lại phát điên cái gì thế, không thèm để ý đến hắn!

"A Loan!"

Ôn Yểu: "?" Cứ thế này mãi à!

"A Loan!!!"

Ôn Yểu ngay cả một chút suy nghĩ cũng không buồn chia cho hắn, tiếp tục bấm ngón tay. Dung Tiễn bất lực cắn môi. Thôi vậy. Muốn nàng tự nhìn mình một cái, để nàng tự nhận ra, hôm nay là chuyện không tưởng rồi. Hắn chi bằng nói thẳng ra cho xong.

Ôn Yểu đang đầy mong đợi ước tính, theo đà phát triển tốt đẹp năm nay, sang năm có thể mở rộng thêm bao nhiêu đất, quảng bá đến những tỉnh nào, cần chuẩn bị những gì... Đang mải nghĩ, cằm nàng đột nhiên bị bóp chặt, sau đó, đầu nàng bị bàn tay ấy cưỡng ép xoay về phía Dung Tiễn.

Đối diện với ánh mắt bất lực của hắn, Ôn Yểu: "...?"

Dung Tiễn nhíu mày, khẽ chạm vào đôi môi bong tróc của nàng: "Bốn ngày không gặp, còn nhớ ta là ai không?"

Ôn Yểu thấy hôm nay Dung Tiễn cực kỳ kỳ quặc, nàng vỗ vào tay hắn một cái ý bảo buông ra, nhưng không vỗ nổi, nàng bèn mặc kệ hắn, chỉ nói: "Ngài là Hoàng thượng, Hoằng Thành Đế của Đại Lương." Nói xong còn nheo mắt cười với hắn một cái.

"Đã nhớ rồi," nhìn nụ cười trên mặt nàng, Dung Tiễn vừa giận vừa xót, nghiến răng nói: "Thế mà còn dám vi phạm cả lời hứa với Hoàng đế? Lúc xuất cung ái phi đã nói thế nào?"

Ôn Yểu: "Ta đã sai người về xin chỉ thị, chàng đã phê chuẩn rồi mà!"

Dung Tiễn: "..." Hắn hít sâu một hơi: "Vậy trẫm đã đến đây lâu như vậy rồi, nàng không nhìn trẫm lấy một cái?"

Ôn Yểu: "Ta nhìn rồi mà!" Chàng vừa xuống xe là ta thấy rồi, không lẽ mắt cứ phải dán chặt lên người ngài mới gọi là nhìn? Lại muốn kiếm chuyện phải không?

Dung Tiễn tức đến nghẹn lời. Đó mà gọi là nhìn? Chỉ một cái liếc mắt đó mà gọi là nhìn sao?

Ôn Yểu chớp chớp mắt, lại ra hiệu hắn mau buông tay. Dung Tiễn đời nào chịu bỏ qua như thế? Hắn nghiến răng, hạ thấp giọng chất vấn: "Nàng không nhớ ta sao?"

Ôn Yểu lại chớp mắt: "Ta nhớ chứ."

Niềm vui còn chưa kịp dâng lên, đối diện với biểu cảm chẳng có gì thay đổi của nàng, Dung Tiễn bùng nổ: "Thế này mà gọi là nhớ à? Trong mắt nàng ngoài vụ thu, ngoài bách tính, còn có vị trí của ta không?"

Ôn Yểu: "..." Thật là vô lý! Nhưng thôi, tính trẻ con lại phát tác rồi, ngoài việc dỗ dành ra thì còn cách nào khác đâu?

Nàng đưa tay sờ sờ mặt Dung Tiễn: "Nhớ thật mà, chỉ là mấy ngày này ta mệt quá, không còn sức lực."

Dung Tiễn: "..." Biết thừa là nàng đang lấy lệ, còn cố tình nhắc đến việc mệt mỏi, nhưng hắn vẫn cứ mắc mưu này.

Tuy nhiên, mặt hắn không lộ ra chút nào, chỉ trầm giọng nói: "Lúc xuất cung đã dặn nàng, có việc gì thì giao cho cấp dưới làm, đừng để mình quá mệt, nàng nhìn nàng xem?"

Ôn Yểu: "Cũng không có gì, tự mình tận mắt thấy mới yên tâm được."

"Tận mắt thấy?" Dung Tiễn cau mày: "Nước cũng không uống? Môi khô thành thế này rồi! Nàng nói thật cho ta, có phải nãy giờ không thèm uống nước không!"

Ôn Yểu: "Uống rồi, uống rồi, chỉ là bận quá thôi." Ở ngoài đồng, chuyện đi vệ sinh cực kỳ bất tiện, nên nàng phải hạn chế uống nước. Mấy ngày nay nàng gần như không uống giọt nào.

Dung Tiễn: "..." Nếu không có lời bổ sung trong lòng đó, có lẽ Dung Tiễn còn chưa giận đến thế, giờ thì hắn thật sự nổi lôi đình.

"Ôn Yểu!" Hắn đanh mặt lại, quát lên một tiếng.

Ôn Yểu: "???" Sao càng dỗ hỏa khí càng lớn vậy? Có còn nói chuyện được không?

Dung Tiễn chằm chằm nhìn nàng, nghiến răng giận dữ: "Nàng chăm sóc bản thân mình như vậy đấy à? Từ nay về sau nàng đừng hòng một mình xuất cung nữa!"

Ôn Yểu dùng sức gạt tay hắn ra, giận dỗi: "Không đi thì không đi!"

Dám quát mình?! Dám quát mình!!! Thái độ gì thế không biết!

Nàng hậm hực nhích sang một bên, ngồi sát mép xe, quay mặt ra cửa sổ, không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Dung Tiễn: "..."

Trong xe yên tĩnh một lúc lâu, nhìn khoảng cách đột nhiên bị kéo giãn giữa hai người và khuôn mặt nghiêng đầy vẻ tức giận của nàng, Dung Tiễn cảm thấy vô cùng hối hận. Một lát sau, hắn nhích lại gần nàng.

Ôn Yểu: "..." Hừ! Ta sắp mệt chết rồi, gặp mặt là kiếm chuyện, còn quát ta?

Dung Tiễn khẽ ho một tiếng, ướm hỏi: "Giận rồi à?"

Ôn Yểu: "..." Đúng! Siêu giận luôn! Không muốn nghe chàng nói! Không muốn nhìn chàng! Càng không muốn quan tâm chàng !

"Ta sai rồi." Dung Tiễn chân thành nói.

Ôn Yểu: "..." Ngài bây giờ nhận lỗi còn tự nhiên hơn uống nước, ai thèm tin chàng !

Dung Tiễn vạn lần không ngờ, vốn dĩ hắn là người chịu ấm ức, sao bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Hắn lại nhích thêm một chút nữa. Không gian xe ngựa vốn hạn hẹp, nhích một cái hai người đã dính sát vào nhau. Thấy A Loan không tránh ra nữa, cũng không mắng hắn trong lòng, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra việc nhận lỗi vừa rồi không phải vô ích.

"Đã bao nhiêu ngày không gặp," Dung Tiễn lại nói: "Nàng hành hạ mình mệt thành thế này, môi bong tróc chảy máu, ta xót quá nên mới không kiềm chế được cảm xúc."

Ôn Yểu: "..." Hừ, hoa ngôn xảo ngữ cũng vô ích!

Dung Tiễn quan sát thần sắc đã dịu đi nhiều của nàng, tiếp tục: "Mấy ngày qua ta lo lắng không thôi, vốn tưởng có bao nhiêu người đi theo nhất định sẽ hầu hạ nàng chu đáo, kết quả vừa gặp mặt, nàng không chỉ mệt đến tái mét cả mặt mà còn gầy đi, ta sao có thể không giận được?"

Ôn Yểu: "..." Thế đó cũng không phải lý do chàng quát ta!

"Vừa rồi ta không chú ý ngữ khí, không phải mắng nàng hay trách nàng, là thật sự quá xót thôi. Nhiều khi ta phê sớ muộn không ngủ, nàng cũng giận đến mức không thèm nhìn mặt ta đó thôi."

Ôn Yểu: "..." Cái miệng này, không đi làm biện sĩ thì thật là uổng phí! Nghe dáng vẻ đáng thương của hắn, cơn giận của nàng đã tan biến hoàn toàn. Nàng nghĩ ngợi một lát, nghiêng đầu liếc hắn một cái: "Hừ."

Dung Tiễn mỉm cười với nàng: "Ta chỉ thấy nàng không cần phải mệt như thế, những chuyện này cũng không nhất thiết phải làm ngay lúc này."

Ôn Yểu: "Đã làm thì đương nhiên phải làm cho tốt."

Vụ mùa này là mấu chốt đấy, trong tay có lương thực, ngài mới ngồi vững được ngai vàng chứ! Không có lương ăn, vạn nhất lúc đó bùng nổ lưu dân, họ tạo phản thì hỏng bét?

Khóe môi Dung Tiễn cong lên, A Loan vì hắn mà suy nghĩ nhiều như vậy, ngay cả ngai vàng cũng tìm mọi cách giúp hắn ngồi vững hơn.

... Thực sự bị tạo phản, dù có bình định được thì cũng thương vong không ít, tiêu tốn bao nhiêu, mà đều là con dân của chàng cả, thuần túy là nội hao, phục hồi cũng phải mất mấy năm.

Nếu không chống đỡ được, bị tạo phản thành công, lúc đó chàng là vua mất nước, ta là phi mất nước, thảm biết bao nhiêu! Để lại được cái xác toàn thây đã là may rồi!

Dung Tiễn: "..." Hắn không ngờ trong cái đầu nhỏ của A Loan lại nghĩ xa xôi đến vậy?

Hắn đưa tay ra ôm lấy eo nàng, thấy nàng không phản kháng bèn kéo hẳn nàng vào lòng.

"Ừ," hắn nói: "Nhưng sau này vẫn phải lấy thân thể mình làm trọng, còn thế này nữa ta vẫn sẽ không cho phép đâu."

Ôn Yểu lại bắt đầu thả hồn đi đâu đó, ậm ừ qua loa vài tiếng, trong lòng lẩm bẩm:

Theo hướng đi của lịch sử, năm nay và năm sau nhất định sẽ có chuyện lớn xảy ra, để xem tuyết tai mùa đông năm nay và hạn hán sang năm có nghiêm trọng không. Lúc đó dựa theo tình hình mà dự báo xem Dung Tiễn có bị tạo phản không...

Dung Tiễn vốn đang định ghé sát vào hôn trộm, nghe thấy lời lẩm bẩm trong lòng nàng, tức khắc cứng đờ người.

... Lúc đó phải chú ý thêm một chút, tùy cơ ứng biến... Nhưng vẫn hy vọng khoai tây năm nay đại thu hoạch, lúc đó đủ ăn thì có lẽ sẽ không có ai tạo phản. Chút nữa hồi cung mình sẽ chép kinh Phật thêm vài lần, cầu Phật tổ phù hộ, phù hộ mình và Dung Tiễn cùng nhau vượt qua hoạn nạn...

Dung Tiễn: "..."

Biết hướng đi của lịch sử?! A Loan nhận được chỉ dẫn của thượng đế sao? Hay là điều gì khác...

Nhìn dáng vẻ mím chặt môi nghiêm túc suy nghĩ của nàng, hắn chợt nhớ lại một chuyện. A Loan đôi khi luôn lẩm bẩm trong lòng về "chỗ của họ", "người ở đó thế này thế nọ". Trước đây hắn chỉ nghĩ nàng nói về bộ lạc Sa Lợi, nàng tuy là người Hán nhưng quả thực lớn lên ở Sa Lợi, mà Sa Lợi là bộ lạc du mục, phong tục mỗi nơi mỗi khác, nên hắn luôn tưởng "nơi đó" nàng nói là Sa Lợi.

Nhưng bây giờ... Hắn nảy sinh một ý nghĩ viển vông nhưng lại khiến hắn không thể không tin phục.

A Loan... có phải nàng không phải người của thời đại này?

Nàng vừa nói trong lòng hy vọng đại phong thu, hy vọng đủ lương ăn để không có người "tạo phản", thời gian qua liều mạng như vậy, lại lo ngai vàng của hắn ngồi không vững, có phải vì theo hướng đi của lịch sử, hắn thực sự đã trở thành một quân vương vong quốc?

Đây là lần đầu tiên kể từ năm tám tuổi, tâm trí Dung Tiễn rơi vào trạng thái hỗn loạn. Hắn nhìn Ôn Yểu, lúc đoán nàng đến từ hậu thế, lúc lại đoán nàng nhận được thiên cơ... Đoán đi đoán lại, giả thuyết đến từ hậu thế chiếm ưu thế hơn. Một số suy nghĩ và hành vi của A Loan thực sự lạc lõng với nơi này, đó không phải là điều có thể giải thích bằng việc nàng lớn lên ở Sa Lợi.

Vậy nên, nàng từ hậu thế đến để giúp hắn... sao?

Ôn Yểu tự mình tính toán một hồi, thấy vẫn không dự báo được tương lai sẽ ra sao, đành tạm thời từ bỏ, dốc hết sức mình là được, còn nếu đã cố gắng mà vẫn không thành công thì chỉ có thể trách ông trời thôi.

Nàng thở dài trong lòng, lẩm bẩm xong quay đầu lại thấy Dung Tiễn đang ghé sát mặt mình, sắc mặt khó coi không lời nào diễn tả được, còn nhìn mình chằm chằm không chớp mắt. Nàng kinh ngạc hỏi: "Chàng sao thế?" Nói đoạn, nàng đưa tay sờ trán hắn.

Không sốt mà!

Dung Tiễn: "..."

Thấy hắn vẫn không động đậy cũng không nói lời nào, Ôn Yểu lại sờ trán hắn lần nữa: "Có phải chỗ nào không khỏe không?"

Dung Tiễn nắm lấy tay nàng hạ xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào nàng suốt quá trình.

Ôn Yểu: "?" Rốt cuộc là làm sao, sao lại kỳ lạ thế này? "Chàng không sao chứ?" nàng lo lắng hỏi.

Hồi lâu sau, Dung Tiễn mới cau mày lên tiếng: "A Loan..."

Ôn Yểu nhướng mày ý bảo nàng đang nghe đây, thuận tiện dùng ánh mắt tiếp tục bày tỏ sự lo lắng. Dung Tiễn l**m môi: "Nàng..." Nàng rốt cuộc đến từ đâu? Lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong.

"... Nàng... nàng rốt cuộc có nhớ ta không?"

Đến từ đâu không quan trọng, quan trọng là nàng đang ở bên cạnh hắn, trong lòng nàng có hắn, nàng đang toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho hắn, thế là đủ rồi.

Ôn Yểu nhìn hắn, ánh mắt và thần tình dần trở nên phức tạp. Ngay cả chân mày cũng chau lại.

Không thể nào? Dung Tiễn năm nay đã hơn hai mươi tuổi rồi, sao... sao lại trẻ con đến mức này chứ? Hắn có còn biết mình là quân vương một nước không vậy?

Dung Tiễn nhìn nàng, không chịu buông tha truy hỏi: "Có nhớ ta không?"

Ôn Yểu vốn thấy hắn trẻ con nên có chút dở khóc dở cười, nhưng bị hắn nhìn chằm chằm một cách nghiêm túc như thế, hỏi một cách tha thiết như thế, mặt nàng đột nhiên hơi nóng lên.

"Nhớ... nhớ chứ," nàng thực sự có chút không chống đỡ nổi, nhưng nghĩ lại trong xe ngựa chỉ có hai người bọn họ, nàng bèn nhìn thẳng vào mắt Dung Tiễn: "Nhớ lắm luôn, nếu không phải vì quá nhiều việc, ta đã muốn về cung sớm rồi."

Dung Tiễn: "..."

Thấy thần sắc hắn vẫn như vừa rồi, Ôn Yểu bóp bóp tay hắn: "Chàng rốt cuộc bị làm sao thế?"

Khóe môi Dung Tiễn khẽ nhếch lên, nở một nụ cười hạnh phúc nhưng trong mắt Ôn Yểu lại có chút phức tạp khó hiểu. Nàng hơi sững sờ một chút, nhưng nghĩ lại có lẽ vừa rồi mình quá dữ dằn, bao nhiêu ngày không gặp, vừa gặp đã nổi cáu khiến hắn chịu ủy khuất rồi.

Nàng chỉ do dự một khoảnh khắc, liền đưa tay ôm lấy cổ hắn, cả người nhào vào lòng hắn. Vòng tay quen thuộc, bờ vai quen thuộc, chóp mũi quanh quẩn hơi thở quen thuộc chỉ thuộc về riêng Dung Tiễn, Ôn Yểu mệt rã rời yên tâm tựa vào vai hắn, lầm bầm: "Dung Tiễn, ta thật sự rất nhớ chàng..."

Dung Tiễn ngẩn ra một lúc mới đưa tay ôm chặt lấy nàng. Ôm thật chặt, như đang ôm một báu vật hiếm có trên đời.

Hồi lâu sau, hắn mới nhắm mắt lại, nặng nề đáp một tiếng: "Ta cũng rất nhớ nàng. Ngày nào cũng nhớ."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (169)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147: Hoàn Chính Văn Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169: Hoàn Toàn Văn