Chương 118
Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 118: 118: Xoa Eo

Thang Ngũ Viên ngồi dậy từ trên giường, trên mặt không còn bộ dáng vô hồn như nãy, ngược lại đôi mắt lại sáng lên, khóe mắt và lông mày đều mang theo vẻ lười biếng thoải mái.
Cậu hơi nhướng mày, ung dung nhìn vào phó tướng cười hỏi, "Phó tướng, mày thì sao? Làm hải tặc có vui không?"
Phó tướng bị nòng súng bên hông dọa cho chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, hoàn toàn không dám trả lời, ngay cả thở cũng không dám thở.
Trong đầu hắn đột nhiên tràn đầy dấu chấm hỏi, cuối cùng thì Thang Ngũ Viên có bị đánh dấu hay là không? Tống Kiêu Bạch đến lúc nào vậy? Những vết tích trên cổ Thang Ngũ Viên cũng không thể do tự cậu ta làm ra được? Chẳng lẽ là Tống Kiêu Bạch?
Phó tướng gần như bác bỏ ý nghĩ này ngay lập tức, làm sao có thể? Bọn họ là đối thủ, có điều trong căn phòng trừ Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên ra thì không còn những người khác, không phải Tống Kiêu Bạch thì còn có thể là ai? Nhìn dáng vẻ của Thang Ngũ Viên, có vẻ là cơn ph*t t*nh đã tạm thời dịu xuống, vậy thì rốt cuộc là ai đánh dấu cậu?
Trong phút chốc, vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu hắn, nhưng tiếc rằng câu hỏi của hắn vẫn không có câu trả lời.
Tống Kiêu Bạch nhìn chằm chằm bọn hải tặc đang muốn theo vào kia, lạnh lùng nói với phó tướng: "Cho bọn chúng lui ra ngoài ngay lập tức, đồng thời giao chìa khóa căn phòng này ra."
Phó tướng bất động, cũng không chịu mở miệng, ai biết được sau khi đám hải tặc lui ra ngoài thì Tống Kiêu Bạch có giết hắn ngay lập tức hay không.
Tống Kiêu Bạch chĩa súng về phía trước, họng súng dán chặt vào người phó tướng, lạnh giọng tiếp tục: "Hoặc là.

.

.Tao có thể giết mày ngay bây giờ."
".

.

.

Ra ngoài! Tất cả đều đi ra ngoài!" Họng súng cứng rắn lạnh lẽo, phó tướng bất giác rùng mình, lập tức thay đổi sắc mặt, hét lớn với những tên hải tặc ở bên ngoài.
Nghe lời hắn nói, bọn hải tặc nhìn nhau lưỡng lự một hồi, đành phải đặt chìa khóa xuống, tất cả lui ra ngoài, Tống Kiêu Bạch đá cửa đóng lại, khóa cửa từ bên trong.
Phó tướng nuốt nước miếng, cố gắng tỉnh táo lại, "Chúng mày nghĩ đám chúng mày bắt tao lại thì sẽ chạy được ra ngoài sao? Bây giờ chúng mày thả tao ra, tao lập tức phái người đưa chúng mày ra, như vậy còn có thể lưu lại một mạng cho chúng mày."
Thang Ngũ Viên cười lạnh: "Phó tướng, mày cho rằng bọn tao là đứa trẻ ba tuổi sao?"
Phó tướng mấp máy môi, cũng cảm thấy đề nghị của mình khiến người ta khó mà tin nổi, nghĩ tới đây, hắn không cam lòng nói: "Mấy người có thể dùng tôi làm con tin áp chế đám hải tặc, nếu vậy nhất định bọn chúng sẽ thả mấy người đi, nhưng sau khi mấy người chạy thoát thì phải mau thả tôi ra, không được thất hứaa."
Tống Kiêu Bạch nhướng mày, không phản ứng gì với lời hắn nói ra, quay đầu hỏi Thang Ngũ Viên: "Bây giờ còn có sức không?"
Phó tướng nghĩ mình đã thuyết phục được bọn họ, không khỏi an tâm trong lòng, chỉ cần bọn họ chịu rời khỏi căn phòng này ra bên ngoài, hải tặc sẽ liền tìm được cơ hội bắt chết bọn họ, lúc đó đừng mong có ai thoát được.
Thang Ngũ Viên gật đầu với Tống Kiêu Bạch, chậm rãi đi đến trước mặt phó tướng, mỉm cười, "Sức lực cho mấy chuyện khác thì không có, nhưng sức lực để đánh hắn thì phải có."
Cậu vừa dứt lời, không để phó tướng kịp phản ứng, cậu đá thẳng vào bụng phó tướng, cậu dùng hết sức lực, phó tướng lập tức đau đến r*n r*, ôm bụng, đau đến khom người lại, mặt cắt không còn một giọt máu.

Đầu gối của Thang Ngũ Viên thúc lên, lần này thì đánh vào đầu của phó tướng, phó tướng lập tức đau đến mức mắt nổ đom đóm, cái mũi chảy ra máu tươi, trước mắt hắn biến thành màu đen, khuôn mặt trắng bệch, đau đến không nói ra lời, chỉ có thể che mũi tức giận nhìn chằm chằm Thang Ngũ Viên.
Thang Ngũ Viên nhìn thấy máu trên mặt hắn, ghét bỏ lùi lại một bức, phó tướng lại thừa cơ muốn phản công, nhân lúc Thang Ngũ Viên chưa sẵn sàng nắm lấy dao găm trên mặt đất liều mạng xông tới chỗ Thang Ngũ Viên.
Vẻ mặt Tống Kiêu Bạch lập tức biến đổi, anh nhấc chân đá về phía phó tướng, tiếng cơ thể va chạm vang lên một tiếng vang trầm nặng, một đá này của anh vừa vừa tàn nhẫn vừa mạnh mẽ, phó tướng loạng choạng, hai chân yếu ớt quỳ xuống đất, dao găm trong tay rơi ra ngoài.

Phó tướng nhăn mặt đau đớn, cũng không còn sức giãy dụa, nằm trên mặt đất liên tục cầu xin tha thứ: "Tôi sai rồi, đừng đánh đừng đánh mà..."
Thang Ngũ Viên cười lạnh, đi tới đá văng con dao đi, túm lấy tóc của hắn kéo hắn dậy từ trên mặt đất, "Thế thì mày cứ quỳ ở đây đi."
Phó tướng thấy tình huống không ổn, tự biết một mình hắn khó mà chống lại được hai người Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch, nhanh chóng lau máu mũi, tiếp tục cầu xin tha thứ: "Thiếu tướng, chỉ huy, tôi biết sai rồi, tha cho tôi lần này đi, tôi sẽ cho người đưa mấy người ra ngoài, nhất định sẽ khiến bọn chúng cung kính hai người, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương một sợi tóc nào, sau này cũng nhất định sẽ thuyết phục bọn hải tặc đầu hàng, không bao giờ dám chọc giận mấy người nữa.

"
Thang Ngũ Viên hơi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt của hắn, "Muốn chúng tao tha mạng, có thể, nói ra kẻ chủ mưu sau lưng mày là ai?"
Phó tướng sững sờ, vẻ mặt thay đổi, nhìn Tống Kiêu Bạch, sau đó lại nhìn Thang Ngũ Viên, ánh mắt né tránh, nói: "Cái gì mà kẻ chủ mưu sau lưng chứ? Chỉ huy suy nghĩ nhiều rồi, tất cả đều là chủ ý của tôi, không có kẻ chủ mưu sau lưng, là tôi phản bội đế quốc, đầu quân cho hải tặc mà thôi."
"Ồ?" Thang Ngũ Viên cười, nhưng trong nụ cười lại không có chút ấm áp, giọng điệu càng lạnh lẽo, "Phó tướng, bớt nói nhiều lời, mày chỉ cần nói cho tao vị "chủ nhân" kia là ai?"
Ánh mắt phó tướng càng thêm bối rối, nhưng vẫn mạnh miệng như cũ không chịu đổi lời, "Không có chủ nhân..."
Hắn nhìn vẻ mặt Thang Ngũ Viên khác thường, lo lắng Thang Ngũ Viên lại đánh hắn, vội vàng bụm mặt nói: "Chỉ huy, ý của cậu là người lần trước mà tôi gọi, đúng không? Người đó chính là thủ lĩnh hải tặc, nếu cậu muốn gặp, tôi có thể dẫn cậu đi gặp bọn họ." Sau khi gặp thủ lĩnh, để thủ lĩnh giết mấy người.

Thang Ngũ Viên đứng lên, từ trên cao nhìn xuống hắn, lại đạp hắn một cái, "Cứ muốn qua mặt bọn tao chứ gì? Không đánh mày thì mày không chịu nói thật?"
Phó tướng dù cho bị đau đến chảy mồ hôi lạnh vẫn kiên quyết nói: "Chỉ huy, tôi thật sự không biết cậu muốn tôi nói cái gì, "chủ nhân" ngày đó tôi kêu là thủ lĩnh hải tặc, tôi không có nói láo, không tin mấy người đi với tôi đến gặp thủ lĩnh."
Thang Ngũ Viên cười lạnh, nếu như bọn họ đi cùng phó tướng tới gặp thủ lĩnh hải tặc mới đúng là ngu, chỉ có điều nhìn bộ dạng của phó tướng, hẳn sẽ không thể dễ dàng thú nhận, tốn nhiều lời thêm nữa cũng chỉ lãng phí thời gian hơn thôi, xem ra chỉ có thể chờ sau khi trở lại quân đội mới tiếp tục thẩm vấn.
Cậu trở lại giường ngồi xuống, trong thời kỳ ph*t t*nh cả người cậu đều như nhũn ra, vừa nãy đánh tên phó tướng mấy cái đã hao hết sức lực của cậu, mà ngay từ đầu eo đã đau nhức cực kỳ, cậu nhân lúc phó tướng bị dọa cho không dám ngẩng đầu, ngồi xuống giường lén lút xoa eo, càng xoa càng tức giận, không nhịn được ngẩng đầu trừng mắt nhìn Tống Kiêu Bạch.
"..." Tống Kiêu Bạch mấp máy môi, hướng khẩu súng trong tay về phía phó tướng, lạnh giọng nói: "Quỳ về phía cửa, không được quay đầu lại."
"Vâng vâng vâng..." Phó tướng liên thanh đáp lại, lập tức thành thật quỳ về phía hướng cửa, trước kia khi hắn ở trong quân đội đã sợ Tống Kiêu Bạch, hiện tại trong tay Tống Kiêu Bạch có súng, hắn càng không dám không nghe lời.
Tống Kiêu Bạch đi đến bên cạnh Thang Ngũ Viên, lẳng lặng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Thang Ngũ Viên một chút, sau đó đưa tay lên eo Thang Ngũ Viên, yên lặng xoa xoa.
Sức lực tay Tống Kiêu Bạch vừa phải, bàn tay dày rộng ấm áp, xoa bóp bên eo cậu vô cùng thoải mái, Thang Ngũ Viên vui vẻ, cậu thấy phó tướng không nhìn cậu thì thuận thế dựa vào vai Tống Kiêu Bạch, yên tâm thoải mái hưởng thụ, dù sao cũng là Tống Kiêu Bạch hại cậu đau eo, Tống Kiêu Bạch giúp cậu xoa eo cũng là việc nên làm.

Phó tướng quỳ trên mặt đất, nhìn vào cửa, không dám nhúc nhích, nhưng lỗ tai cẩn thận chú ý tới âm thanh phía sau, lo lắng Tống Kiêu Bạch sẽ nhấn cò súng, cho nên vẫn luôn nghiêng tai lắng nghe động tác của Tống Kiêu Bạch, cũng may Tống Kiêu Bạch dường như không có ý định nổ súng muốn bắn hắn, chỉ đi tới bên giường ngồi xuống, sau khi Tống Kiêu Bạch ngồi xuống thì không có một tiếng động.

Hắn không biết Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đang làm gì, trong lòng tò mò nhưng không dám quay đầu lại.
Cảm giác không biết phía sau là cái gì khiến lòng hắn cảm thấy lạnh thấu xương, mồ hôi lạnh chảy dài trên má, hòa với máu mũi, nhỏ giọt trên mặt đất từng giọt từng giọt.
Một lúc sau, có tiếng động lớn, tiếng bước chân, tiếng súng và c*̃ng có tiếng người, Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ là quân đội đang tấn công vào.
Tống Kiêu Bạch thu lại bàn tay đang đặt bên eo Thang Ngũ Viên, cầm súng đứng lên, Thang Ngũ Viên ngồi ngay ngắn, cơn đau ở thắt lưng giảm bớt một chút, nhưng trên người vẫn còn vẻ mệt mỏi lười biếng sau khi làm, cho nên không nhúc nhích.
Tống Kiêu Bạch lấy ra một khẩu súng khác trong ngực ném cho Thang Ngũ Viên, Thang Ngũ Viên cầm khẩu súng vào tay, nghiêm túc gật đầu với anh.

Tống Kiêu Bạch thu lại ánh mắt, chĩa súng về phía phó tướng híp mắt, nói: "Đứng dậy, đi ra ngoài với tao."
Tình huống hiện tại của Thang Ngũ Viên là có thể tái ph*t t*nh bất cứ lúc nào, nếu để cho Thang Ngũ Viên và phó tướng cùng lưu lại nơi này, cho dù trong tay Thang Ngũ Viên có súng, anh c*̃ng không thể yên tâm, một khi Thang Ngũ Viên ph*t t*nh, nhất định sẽ không phải là đối thủ của phó tướng, cho nên anh chỉ có thể để phó tướng đi ra ngoài với anh, giao cho binh lính dưới tay trông giữ.

Phó tướng không dám trái lời, lập tức ngoan ngoãn đứng lên, mỗi khi khẩu súng trên tay Tống Kiêu Bạch nhắm vào hắn, hắn đều cảm thấy ớn lạnh toàn thân, cảm nhận chân thật được cái gọi là ngàn cân treo sợi tóc, trong óc của hắn hiện tại đều là dáng vẻ lạnh lùng vô tình của Tống Kiêu Bạch khi xử lý kẻ địch.

Hắn không khỏi lo lắng Tống Kiêu Bạch cũng sẽ đối với hắn như vậy, cho nên hắn luôn thấy kinh hồn bạt vía.
Hắn nghĩ sao cũng không thông, sao Tống Kiêu Bạch lại có thể chạy tới cứu Thang Ngũ Viên nhanh như vậy, hắn nghĩ rằng Tống Kiêu Bạch nhất định sẽ trở lại tinh tế chấn chỉnh lại quân đội, đồng thời khi có mệnh lệnh của cấp trên mới có thể đến đây nghĩ cách cứu viện Thang Ngũ Viên, không phải bọn họ là đối thủ sao? Là đối thủ thì không phải nên mong muốn đối phương đi chết đi sao? Hai người bọn họ tới cứu nhau là có ý gì!
Phó tướng tức đến nổ phổi muốn mắng chửi người, nhưng hắn ta không dám nói câu nào, chỉ có thể chỉ có thể cúi đầu đi trước Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch đi tới cửa, quay đầu nói với Thang Ngũ Viên nói: "Khóa chặt cửa, cẩn thận một chút."
Phó tướng: "..." Hiện tại tôi có thể nhắc nhở thân phận đối thủ của hai người không? Hai người các ngươi đấu nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chính là vì hôm nay, thế nên là trước nay đều đang diễn cho ta xem sao?"
Quả thật hắn thấy hoài nghi nhân sinh.
Thang Ngũ Viên nhìn Tống Kiêu Bạch rồi nhẹ nhàng gật đầu, cầm súng trong tay, trầm giọng nói: " Yên tâm."
Đáng tiếc với tình trạng cơ thể hiện tại, cậu không thể ra ngoài mạo hiểm, nếu không nhất định sẽ ra ngoài chém giết thật thống khoái, nhất là những tên hải tặc từng nhìn cậu với ánh mắt háo sắc, nhưng cũng không sao cả, cậu tin tưởng Tống Kiêu Bạch nhất định sẽ trừng trị bọn chúng một trận.

Khóe miệng Tống Kiêu Bạch hơi cong lên, đóng cửa lại sải bước đi ra ngoài..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Ảnh cả) Chương 2: Chương 2: Lục Thành muốn ly hôn!!! Chương 3: Chương 3: Về nhà với tôi Chương 4: Chương 4: Nhạc chuông gì vậy !? Chương 5: Chương 5: Đi ngủ Chương 6: Chương 6: Chuyện sáng sớm và thang máy Chương 7: Chương 7: Cây gậy mát xa Chương 8: Chương 8: Gậy mát xa có thể nói chuyện sao? Chương 9: Chương 9: Hi sinh bản thân vì con Chương 10: Chương 10: Nhà mình rất nghèo Chương 11: Chương 11: Bị tuồn ra tin tức Chương 12: Chương 12: Trừng phạt Chương 13: Chương 13: Giải thích tin tức Chương 14: Chương 14: Câu chuyện Bikini Chương 15: Chương 15: Lục Thành thích mặc bikini? Chương 16: Chương 16: Bài hát về Bikini Chương 17: Chương 17: Gặp lại Nguyễn Phi Chương 18: Chương 18: Cây ATM hình người Chương 19: Chương 19: Phát sốt Chương 20: Chương 20: Chơi game Chương 21: Chương 21: Tìm ba vay tiền Chương 22: Chương 22: Cuộc sống điền viên Chương 23: Chương 23: Ba muốn đánh mày!!! Chương 24: Chương 24: Ngợp trong vàng son Chương 25: Chương 25: Cãi nhau, làm hòa Chương 26: Chương 26: Trừng phạt Chương 27: Chương 27: Thang Nhất Viên đi gặp Nguyễn Phi? Chương 28: Chương 28: Nhất Viên yêu anh từ rất lâu rồi. Chương 29: Chương 29: Omega của anh ghét bỏ anh Chương 30: Chương 30: Món quà bất ngờ Chương 31: Chương 31: Bệnh viện Chương 32: Chương 32: Để anh tắm cho em Chương 33: Chương 33: Không phải con anh? Chương 34: Chương 34: Ly hôn đi Chương 35: Chương 35: Dắt vợ trở về Chương 36: Chương 36: (anh hai) Bạch nguyệt quang trở về Chương 37: Chương 37: Ăn tối Chương 38: Chương 38: Kết hôn!? Chương 39: Chương 39: Chuyện đóng phim Chương 40: Chương 40: Đến tham ban Chương 41: Chương 41: Thế thân Chương 42: Chương 42: Cảnh ân ái Chương 43: Chương 43: Ăn kem Chương 44: Chương 44: Trò chuyện Chương 45: Chương 45: Gặp mặt ba mẹ hai bên Chương 46: Chương 46: Kết hôn??? Chương 47: Chương 47: Đánh nhau Chương 48: Chương 48: Phát sinh biến hóa Chương 49: Chương 49: Hoa hồng đỏ Chương 50: Chương 50: Đánh nhau Chương 51: Chương 51: Đánh dấu Chương 52: Chương 52: Gặp hai baba Chương 53: Chương 53: Về chung một nhà Chương 54: Chương 54: ( Anh ba) Xào CP Chương 55: Chương 55: Gặp mặt Chương 56: Chương 56: Bắt đầu xào CP Chương 57: Chương 57: Chia phòng ngủ Chương 58: Chương 58: Gây họa Chương 59: Chương 59: Nấu ăn Chương 60: Chương 60: Cưng chiều Chương 61: Chương 61: Dị ứng Chương 62: Chương 62: Bị phát hiện Chương 63: Chương 63: Phát đường Chương 64: Chương 64: Tranh đấu Chương 65: Chương 65: Theo đuổi Chương 66: Chương 66: Công viên giải trí Chương 67: Chương 67: Bảo vệ Chương 68: Chương 68: Vòng quay mặt trời Chương 69: Chương 69: Ăn tối Chương 70: Chương 70: Hát ru ngủ Chương 71: Chương 71: Gặp mặt Chương 72: Chương 72: Đến gặp ông Chương 73: Chương 73: Người xa lạ Chương 74: Chương 74: Quay Mv Chương 75: Chương 75: Quá nhanh Chương 76: Chương 76: Tam Cố nhất sinh Chương 77: Chương 77: Ăn ý Chương 78: Chương 78: Phát cẩu lương Chương 79: Chương 79: Gặp mặt Từ Giang Bạch Chương 80: Chương 80: Trở về Chương 81: Chương 81: Hiểu nhầm Chương 82: Chương 82: Giải quyết hiểu nhầm (Kết thúc) Chương 83: Chương 83: (Anh tư) Bao dưỡng Chương 84: Chương 84: Thực hiện nghĩa vụ bao dưỡng Chương 85: Chương 85: Muốn bao dưỡng anh Chương 86: Chương 86: Gặp gỡ anh họ Lí Phi Chương 87: Chương 87: Đồng ý Chương 88: Chương 88: Gặp ba Yến Tần Dã Chương 89: Chương 89: Quà tặng Chương 90: Chương 90: Bắt gặp Chương 91: Chương 91: Dã ngoại Chương 92: Chương 92: Về nhà Chương 93: Chương 93: Không sinh con Chương 94: Chương 94: Tách ra Chương 95: Chương 95: Bị thương Chương 96: Chương 96: Đánh người Chương 97: Chương 97: Nguyện ý Chương 98: Chương 98: Chán ghét Omega nhất Chương 99: Chương 99: Giãi bày Chương 100: Chương 100: Thích Chương 101: Chương 101: Hôn lễ ( Kết thúc) Chương 102: Chương 102: Tranh cãi Chương 103: Chương 103: Ướt quần??? Chương 104: Chương 104: 104: Là Tôi Nuông Chiều Chương 105: Chương 105: 105: Thịt Chiên Giòn Chương 106: Chương 106: 106: Nội Gián Chương 107: Chương 107: 107: Vũ Nhục Chương 108: Chương 108: 108: Mưu Kế Chương 109: Chương 109: 109: Ở Bệnh Viện Chương 110: Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: 111: Thang Ngũ Viên Có Fans Chương 112: Chương 112: 112: Danh Tính Nội Gián Chương 113: Chương 113: 113: Con Tin Chương 114: Chương 114: 114: Phát Hiện Thân Phận Chương 115: Chương 115: 115: Thuốc Kích Dục Chương 116: Chương 116: 116: Đánh Dấu Hoàn Toàn Chương 117: Chương 117: 117: Tự Tìm Đường Chết Chương 118: Chương 118: 118: Xoa Eo Chương 119: Chương 119: 119: Tôi Cưới Ngài Chương 120: Chương 120: 120: Thoa Thuốc Chương 121: Chương 121: 121: Quyết Đấu Chương 122: Chương 122: 122: Kết Hôn Chương 123: Chương 123: 123: Thành Giao Chương 124: Chương 124: 124: Đối Đầu Thịnh Thế Bạch Liên Chương 125: Chương 125: Kẻ đứng sau màn Chương 126: Chương 126: Giận dỗi Chương 127: Chương 127: Tân hôn Chương 128: Chương 128: Mọi thứ đều thay đổi Chương 129: Chương 129: ... Chương 130: Chương 130: Em đau Chương 131: Chương 131: THÍCH!!!(Kết thúc) Chương 132: Chương 132: (Anh Sáu) Muốn tán cậu ta Chương 133: Chương 133: Hi sinh thật lớn Chương 134: Chương 134: Giăng bẫy Chương 135: Chương 135: Theo về nhà Chương 136: Chương 136: Ở lại Chương 137: Chương 137: Mèo con nhỏ Chương 138: Chương 138: Trà sữa nhỏ Chương 139: Chương 139: Ước mơ của Lục Viên Chương 140: Chương 140: Đắp mặt nạ Chương 141: Chương 141: Chơi bóng Chương 142: Chương 142: Có được hay không Chương 143: Chương 143: Phơi bày Chương 144: Chương 144: Rời xa Chương 145: Chương 145: Mùi hương quen thuộc Chương 146: Chương 146: Thờ ơ Chương 147: Chương 147: Năm năm Chương 148: Chương 148: Một đôi ??? Chương 149: Chương 149: Ghen tuông Chương 150: Chương 150: Cầu tình Chương 151: Chương 151: Về nhà Chương 152: Chương 152: Làm lại từ đầu Chương 153: Chương 153: Bữa tối dưới ánh nến Chương 154: Chương 154: Thực hiện được rồi Chương 155: Chương 155: Một nhà (Kết thúc) Chương 156: Chương 156: (Anh Bảy) Gặp gỡ Chương 157: Chương 157: Giúp đỡ Chương 158: Chương 158: Bị thương Chương 159: Chương 159: Giảng bài Chương 160: Chương 160: Mọt sách con biết cắn người Chương 161: Chương 161: Không được giống như bọn họ Chương 162: Chương 162: Ở lại nhà Chương 163: Chương 163: Không như lời đồn Chương 164: Chương 164: Lo lắng Chương 165: Chương 165: Ra ngoài chơi Chương 166: Chương 166: Câu cá Chương 167: Chương 167: Ngã xuống nước Chương 168: Chương 168: Bị sốt Chương 169: Chương 169: Tham gia bữa tiệc Chương 170: Chương 170: Buổi đấu giá Chương 171: Chương 171: Sáng hôm sau Chương 172: Chương 172: Hội thao Chương 173: Chương 173: Anh Sầm đẹp trai nhất! Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186: Chính văn hoàn. Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189: Toàn văn hoàn