Chương 117
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 117: Ngoại truyện 10

Hạ Văn Nam chỉ gọi một tiếng rồi không nói gì nữa.

Minh Lộ Xuyên vẫn là duy trì tư thế ngồi bên giường.

Ánh nắng buổi bình minh mờ ảo, tất cả mọi thứ trong phòng lộ vẻ mập mờ không rõ dưới tia sáng yếu ớt.

Từ góc độ của Hạ Văn Nam, thân hình Minh Lộ Xuyên cũng trở nên mờ nhòe. Minh Lộ Xuyên vẫn mặc chiếc áo sơ mi tối hôm qua, không biết từ khi nào hàng cúc đã mở ra toàn bộ, vạt áo mở rộng, lưng quần tây hơi rộng do không có thắt lưng, lộ ra vòng eo săn chắc.

Hạ Văn Nam vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm Minh Lộ Xuyên, hơn nữa đây là lần đầu tiên cậu ở trong hoàn cảnh đơn độc bên cạnh một Alpha. Cậu nhìn thắt lưng thon gọn hữu lực của Minh Lộ Xuyên, dọc theo tuyến eo đi lên, khuôn ngực cùng bả vai đều bị áo sơ mi che phủ, nhưng là cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng bờ vai rộng lớn ấy.

Cùng là giới tính nam, xưa nay Hạ Văn Nam chưa từng nghĩ mình làm Beta thì có gì không bằng Alpha cả, nhưng giờ khắc này trong đầu cậu lại hiện lên ý nghĩ mơ hồ, ít nhất về thân thể cực kỳ nam tính này, quả thật nam Alpha có ưu thế hơn, mà ngoại hình Minh Lộ Xuyên còn xuất sắc hơn đại đa số Alpha.

Hạ Văn Nam nửa mê nửa tỉnh hoảng hốt, hình như cậu hiểu tại sao đêm qua Hề Văn Lộc lại để mắt đến Minh Lộ Xuyên rồi. Cậu thầm nghĩ nếu mình là một Omega xinh xắn như Hề Văn Lộc, được Minh Lộ Xuyên ôm vào lòng hẳn là thích lắm. Còn nếu cậu là Minh Lộ Xuyên, ôm Omega nhà người ta có lẽ sẽ thấy thiếu chút gì đó.

Trong lúc suy nghĩ lung tung, Minh Lộ Xuyên đột nhiên quay đầu lại nhìn cậu.

Hạ Văn Nam chưa kịp hồi thần, kinh ngạc đối mặt với Minh Lộ Xuyên.

Mãi cho đến khi Minh Lộ Xuyên mở miệng trước: “Ngại quá, làm phiền cậu rồi.”

Hạ Văn Nam mới vô thức đáp lại: “Không sao.” Thực ra phiền chuyện gì, không sao chuyện gì, chính Hạ Văn Nam cũng không rõ.

Minh Lộ Xuyên hỏi: “Có thể mượn nhà tắm của cậu không?”

Hạ Văn Nam: “Cứ tự nhiên.”

Minh Lộ Xuyên chậm rãi đứng lên từ bên giường, hắn cởi áo sơ mi, tiện tay vắt lên mép giường, bước đến nhà vệ sinh. 

Hạ Văn Nam nhìn bóng lưng của hắn, mãi đến lúc cửa nhà vệ sinh đóng lại mới nằm xuống giường, ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã sáng hẳn, Minh Lộ Xuyên đang đứng bên cửa sổ, vẫn là chiếc áo sơ mi và quần tây đó, nhưng cúc áo đã cài hết, lưng quần cũng được sơ vin và thắt lưng gọn gàng.

Hạ Văn Nam phát hiện hắn đang nhìn bên ngoài cửa sổ, mặc dù rèm cửa đã che lại một nửa nhưng rõ ràng ô cửa kính đã mở ra, gió nhẹ buổi sáng sớm khiến rèm cửa khẽ đung đưa.

“Tôi vẫn đang bật điều hòa đấy.” Hạ Văn Nam thốt ra một câu trách cứ, lục tìm điều khiển nhét dưới gối rồi vội vàng tắt điều hoà.

Minh Lộ Xuyên nghe vậy, quay đầu sang máy điều hòa không khí trong phòng, sau đó nhìn Hạ Văn Nam nói: “Xin lỗi.”

Hạ Văn Nam không nói gì, hắn từ trên giường đứng lên, mở ra tủ quần áo lấy ra quần áo sạch.

Lúc chuẩn bị thay quần áo, cậu thấy Minh Lộ Xuyên cứ dán mắt vào người mình, không hề có ý định dời mắt sang chỗ khác. Hạ Văn Nam thấy hơi ngại ngùng, nhưng dáng người của cậu cũng đẹp lắm chứ bộ, có gì phải xấu hổ? Thế là cậu cởi áo ngủ quần ngủ ngay trước mặt Minh Lộ Xuyên, trên người chỉ còn một chiếc q**n l*t, sau đó từ tốn mặc quần áo vào.

Minh Lộ Xuyên im lặng nhìn cậu thật lâu.

Hạ Văn Nam rửa mặt trong nhà vệ sinh, lúc bước ra hỏi Minh Lộ Xuyên: “Hôm nay vẫn đi làm chứ?”

“Đến thẳng phòng thí nghiệm đi.”

Từ cổng khu dân cư mà Hạ Văn Nam thuê, Minh Lộ Xuyên đứng ở ven đường, còn Hạ Văn Nam bước đi dọc theo vỉa hè phía bên trái.

Đi được hai bước, Minh Lộ Xuyên phía sau lưng hỏi: “Cậu đi đâu vậy?”

Hạ Văn Nam dừng lại, khó hiểu đáp: “Tàu điện ngầm chứ gì? Nếu không thì đi làm kiểu gì?”

Minh Lộ Xuyên trầm mặc hai giây rồi bước về phía Hạ Văn Nam, cùng cậu đi đến trạm tàu điện ngầm.

Hạ Văn Nam vừa đi vừa hỏi: “Chứ lúc nãy anh định đến phòng thí nghiệm bằng cách nào?”

Minh Lộ Xuyên nói: “Không định gì hết, đi tàu điện ngầm đi.”

Giờ cao điểm buổi sáng là lúc tàu điện ngầm chật kín người nhất.

Tàu điện ngầm chưa tiến vào trạm đã có thể nhìn thấy bên trong đầy ắp người. Lúc tàu dừng lại, cửa mở ra, những hành khách đứng chờ bên ngoài lại tiếp tục chen lên.

Hạ Văn Nam chen về phía trước hai bước, phát giác Minh Lộ Xuyên vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, cậu vội vàng nắm lấy tay hắn, kéo hắn cùng chen lên tàu.

Hai người là hai hành khách cuối cùng bước lên tàu, cửa xe sát sau lưng Minh Lộ Xuyên khó khăn lắm mới đóng lại được. Bên trong chật chội toàn người là người, rất khó để đứng vững, mà cho dù có ngã cũng không có chỗ để nằm. Cả người Hạ Văn Nam dán chặt lên người Minh Lộ Xuyên, cậu cố gắng giữ thăng bằng, nhưng sau cùng vẫn phải giữ lấy cánh tay hắn.

Minh Lộ Xuyên đưa tay ôm cậu.

Khuôn mặt Hạ Văn Nam dán vào cổ áo người kia, cậu hít lấy không khí ngột ngạt bên trong khoang tàu, một lúc sau ngẩng đầu nói với Minh Lộ Xuyên: “Trên người anh vẫn còn mùi rượu.”

Minh Lộ Xuyên cúi đầu nhìn cậu: “Tôi không có quần áo để thay.”

Khoảng cách giữa bọn họ quá gần, lúc nói chuyện, hơi thở cứ quanh quẩn cùng một chỗ.

Hạ Văn Nam đành phải cúi đầu xuống lại, nhìn chằm chằm cổ áo Minh Lộ Xuyên, đổi đề tài: “Hề Văn Lộc trông xinh đẹp thật đấy.”

Nói xong câu đó, một lúc lâu sau Hạ Văn Nam không nghe thấy tiếng Minh Lộ Xuyên đáp lại, cậu nhịn không được ngẩng lên nhìn hắn, thấy vẻ mặt âm trầm của hắn nhìn thẳng về phía trước, một lúc sau mới trả lời: “Đừng nhắc đến anh ta.”

Sau này, Hạ Văn Nam mới hiểu rõ tâm thái khi ấy của Minh Lộ Xuyên. Đối với người khác là được mỹ nhân Hề Văn Lộc ôm ấp yêu thương, nhưng đối với Minh Lộ Xuyên lại là sỉ nhục và coi thường.

Chỉ là hiện tại Hạ Văn Nam vẫn không hiểu, phải mất một thời gian dài, trải qua những lần tiếp xúc thường xuyên, Hạ Văn Nam mới hiểu được Minh Lộ Xuyên là người như thế nào.

Toàn bộ phòng nghiên cứu số một đã thay máu.

Hạ Văn Nam được thăng lên làm quản lý chi nhánh, dưới quyền của Minh Lộ Xuyên, chỉ để lại một vài chuyên viên nghiên cứu và sinh viên mới tốt nghiệp đại học tràn đầy nhiệt huyết. 

Bây giờ phần lớn thời gian Minh Lộ Xuyên đều ở bên phòng thí nghiệm này, rất ít khi trở về trụ sở chính.

Gần như từ sáng đến tối Hạ Văn Nam đều dính một chỗ cùng Minh Lộ Xuyên, kể cả có tăng ca đến tận đêm khuya, Minh Lộ Xuyên cũng thường xuyên ở lại cùng bọn họ.

“Hay là mua chút đồ ăn khuya đi?” Hạ Văn Nam thò đầu ra từ trong phòng thí nghiệm, nói với Minh Lộ Xuyên đang đọc tài liệu ở phòng bên ngoài.

Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn cậu không đáp, hai giây sau lại đứng lên bước ra ngoài.

Nửa tiếng sau, Minh Lộ Xuyên mang đồ ăn khuya trở về, thế là cuối cùng công việc hôm nay cũng kết thúc, mọi người vui vẻ tụ tập một chỗ ăn xiên nướng.

Hạ Văn Nam xách một túi về phòng làm việc của mình.

Sau khi Từ Tung chuyển đi, căn phòng tốt nhất ở tòa nhà này dành cho Hạ Văn Nam, ngược lại Minh Lộ Xuyên không có văn phòng riêng, phần lớn thời gian đều ngồi làm việc tại khu vực chung. Khi nào có công việc quan trọng cần xử lý, hắn sẽ trở về văn phòng của mình ở trụ sở chính.

Hạ Văn Nam bước vào văn phòng, mở cửa tủ lạnh nhỏ lấy một lon bia.

Vừa định khui lon bia thì cửa phòng bị người bên ngoài mở ra.

Hạ Văn Nam quay đầu thấy Minh Lộ Xuyên đang đứng trước cửa, không vui nói: “Sao anh không gõ cửa?”

Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi là cấp trên của cậu.”

Hạ Văn Nam đáp thẳng không chút nghĩ ngợi: “Cho dù có là bố tôi thì vào phòng vẫn phải gõ cửa.”

Minh Lộ Xuyên nhất thời không lời nào để nói.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)