Chương 117
Chương 117
Mà không ai chú ý rằng trên nóc nhà cách đó không xa, có một tiếng vang nhỏ như gió thổi qua.
Đó là tiếng vang phát ra khi Hoắc Vô Cữu khống chế Lâu Uyển Quân.
Một tay y giữ chặt hai tay Lâu Uyển Quân ra sau lưng, một tay bịt chặt miệng nàng, mãi đến khi trông thấy đám lưu manh kia biến mất khỏi tầm mắt, y mới buông nàng ra.
“Ngươi kéo ta làm gì!” Lâu Uyển Quân trở tay đánh Hoắc Vô Cữu. Hoắc Vô Cữu lười biếng giơ tay, dễ dàng đỡ hết chiêu thức của nàng.
“Thích rút dây động rừng vậy sao?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
“Động gì mà động!” Lâu Uyển Quân tức giận nói.
“Đã bao giờ nghĩ đến việc, tại sao xung quanh không có ám vệ, mà mấy tên ở dưới kia, toàn là lũ côn đồ đầu đường xó chợ?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Lâu Uyển Quân buột miệng nói: “Còn có thể vì sao nữa? Cái thằng nhóc họ Đỗ kia không nghe lời ta, phải ăn thêm chút đòn nữa mới nhớ đời mà!”
Vẻ mặt Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt, sắc mặt khó coi do nửa canh giờ trước bị cắt ngang, đến giờ vẫn chưa dịu đi.
Y vốn đã có lửa, bây giờ càng không kiên nhẫn.
“Vậy vừa rồi tại sao bọn chúng lại nói y quyến rũ tiểu cô nương?” Hoắc Vô Cữu lạnh mặt hỏi.
Lâu Uyển Quân hoàn toàn không để ý: “Còn có thể vì sao nữa? Chẳng phải là…”
Vừa nói ra miệng, nàng mới nhận ra có gì đó không đúng.
Nàng thoáng chút khiếp đảm nhìn Hoắc Vô Cữu.
“Thái tử điện hạ?” Nàng ngạc nhiên hỏi. “Lúc đó ở chỗ đấy, ngoài thằng nhóc kia ra, cũng chỉ có Thái tử điện hạ… Thái tử điện hạ chắc không làm ra chuyện như vậy đâu?”
“Hắn dám tìm đám côn đồ đến xử cái tên ẻo lả này, chẳng phải là cậy vào điều này sao?” Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt liếc nàng. “Nếu không phải tên côn đồ này lỡ miệng, ai mà tin được chúng là là do hắn tìm đến?”
Lâu Uyển Quân nghe vậy, có chút nghi ngờ mà gãi đầu.
“Không thể nào…” Nàng nói. “Thái tử điện hạ sao lại có thứ suy nghĩ đó với ta?”
Vẻ mặt nàng lúng túng, không tin cho lắm.
Hoắc Vô Cữu nhíu mày.
Y bị Ngụy Khải lôi ra khỏi giường của Giang Tùy Châu vì chuyện vặt vãnh này, trong lòng đã chứa đầy lửa giận, bây giờ lại là giữa trưa nắng gắt, càng khiến y bực bội hơn.
Hiện tại, còn phải giải thích cho cái đầu gỗ Lâu Uyển Quân chuyện Hoắc Ngọc Diễn có ý đồ bất chính với nàng.
Chuyện phiền lòng đều dồn hết vào một ngày.
“Ta nghe nói Hoắc Ngọc Diễn sờ tóc ngươi?” Hoắc Vô Cữu cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng, lạnh lùng nói.
“Đúng vậy.” Lâu Uyển Quân trả lời.
“Vậy nếu ta sờ tóc ngươi thì sao?” Hoắc Vô Cữu hỏi bằng bản mặt vô cảm.
Lâu Uyển Quân lộ vẻ ghét bỏ, suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Ngươi ghê tởm quá đi!”
Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt nhìn nàng.
Lâu Uyển Quân một lát sau mới hiểu ra, hít một hơi: “Thật đúng là…”
“Cho nên, ngươi nhìn tên ẻo lả kia nhiều hơn đôi lần, Hoắc Ngọc Diễn liền ra tay đuổi y đi.” Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt nói. “Nếu không phải nội ứng của ta trong thành phát hiện ra, bảo Ngụy Khải đến nói một tiếng, e rằng người này đã biến mất không một dấu vết rồi.”
Nghe thấy ba chữ tên ẻo lả, Lâu Uyển Quân như bừng tỉnh.
“Chuyện này để sau đi, ngươi đợi ta một chút.” Nàng nói.
“Làm gì?” Hoắc Vô Cữu khó hiểu cau mày.
Chỉ thấy Lâu Uyển Quân nhảy vụt đôi ba lần, từ lầu các cao ba tầng kia, dễ dàng nhảy xuống hẻm nhỏ.
—
Nhiếp Tông nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người như vậy.
Cô nương kia chắc là đã đứng ở đâu đó lâu rồi, bị nắng làm cho sắc mặt có chút trắng bệch, ngay cả tóc mai bên thái dương cũng bị mồ hôi làm ướt dính vào má.
Nhiếp Tông lúc này đang cúi người thu dọn hành lý ít ỏi trên mặt đất, bà nội mù của y đã được y đỡ ngồi sang một bên. Nhiếp Tông vừa ngẩng đầu lên, thì trông thấy Lâu Uyển Quân bước nhanh tới, định giúp y nhặt đồ trên mặt đất.
Nhiếp Tông lập tức vươn tay cản nàng lại.
“Cô nương không cần.” Giọng y bình ổn, âm sắc trong trẻo, rất dễ nghe.
Lâu Uyển Quân ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy áy náy, nói: “Xin lỗi… ta không biết sẽ mang đến cho ngươi nhiều phiền phức như vậy.”
Sau đó, không đợi Nhiếp Tông mở miệng, Lâu Uyển Quân đã vội nói tiếp: “Nhưng ngươi yên tâm! Ta tuyệt đối sẽ không để hắn đạt được mục đích, càng sẽ không để các ngươi phải sống lang thang.”
Một cô nương thẳng thắn phóng khoáng như vậy, trên mặt xưa nay không giấu được tâm sự. Nhiếp Tông nhìn sang, thì thấy hàng mày nàng đã nhíu lại, vẻ mặt áy náy như không biết phải làm sao, hai tay cũng lúng túng siết chặt nhau.
Bị đôi mắt chân thành của nàng nhìn chằm chằm, Nhiếp Tông không hiểu sao lại cảm thấy có chút bất lực.
Y muốn nói với nàng, thật sự không có gì. Từ nhỏ gia cảnh y đã sa sút, người lớn trong nhà lại cố gắng hết sức cho y ăn học, sự lạnh nhạt và bắt nạt của người đời, y thấy quen rồi, dần dần cũng không để bụng nữa. Y biết trên đời này người quyền quý nhiều vô kể, giẫm đạp họ còn dễ hơn giẫm chết một con kiến, thế đạo như vậy, y chỉ cần làm tốt việc của mình, chưa bao giờ có oán hận gì.
— Cũng càng không đổ lỗi chuyện hôm nay lên một tiểu nữ tử thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ.
Nhiếp Tông nghe nàng nói vậy, khẽ cười, trả lời: “Cô nương không cần để bụng.”
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến giọng nói của bà lão.
“Tông Nhi, vị cô nương này là ai vậy?”
Bà lão hai tay vịn vào chiếc ghế gỗ bà đang ngồi, thoáng băn khoăn, giọng nói cũng hơi run rẩy.
Nhiếp Tông vừa ngẩng đầu lên, thì thấy Lâu Uyển Quân đã bước nhanh tới.
— Đúng là một nữ tử hành động dứt khoát, mỗi cử chỉ, mỗi bước đi đều mang theo gió.
Ánh mắt Nhiếp Tông lướt qua nàng một cách kín đáo.
“Bà ơi, bà đừng sợ, mấy tên kia chỉ là lũ tép riu cậy thế h**p người, không liên quan gì đến hai người đâu.” Nàng ngồi xổm xuống trước mặt bà lão, nhẹ giọng nói. “Y cũng không phải là cái tên ẻo lả gì, bà đừng nghe đám vô lại nói bậy!”
Nhiếp Tông ngoài mặt không lộ vẻ gì, ánh mắt lại rơi xuống nàng.
Chỉ là một cô nương bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng bây giờ ở trong con hẻm sâu tăm tối thế này, lại giống như một vầng thái dương nhỏ bé bất ngờ xông vào.
“Bà đừng sợ, ta nhất định sẽ bồi thường cho hai người, lập tức tìm cho hai người một chỗ ở trong thành, nhất định sẽ không để bọn chúng tìm thấy đâu!” Y nghe thấy Lâu Uyển Quân nói tiếp như vậy.
Nhiếp Tông nghe đến đây thì khựng lại, sau đó gần như buột miệng nói.
“Không cần đâu, cô nương.” Y nói.
Y chưa bao giờ cảm thấy bị người khác bắt nạt là chuyện gì đáng xấu hổ, nhưng nghe đối phương muốn giúp đỡ y, lại khiến y lúng túng.
Y vốn không muốn đứng ở vị trí như thế, đưa tay ra xin người khác. Chưa kể hiện giờ người trước mặt là vị cô nương này, sự không muốn của y dường như càng sâu thêm đôi phần.
Lâu Uyển Quân chỉ tưởng y không muốn nhận lòng tốt của mình, quay đầu lại nhìn y, vội vàng nói: “Sao được chứ? Chuyện này vốn do ta mà ra.”
Nhiếp Tông từ tốn nói: “Vốn không trách cô nương. Hôm nay cô nương trượng nghĩa, bảo người kia bồi thường cho tại hạ số bạc đã vượt quá giá trị sạp thư của tại hạ rồi. Cô nương không cần tự trách, cũng không cần cô nương bồi thường. Nhà ta ở vùng quê ngoại thành còn có một căn nhà cũ, chắc chắn sẽ không phải ngủ ngoài đường.”
“Nhưng…”
Lâu Uyển Quân vừa định nói, lại nghe thấy từ đằng xa truyền đến giọng nói của Hoắc Vô Cữu.
“Đừng nhưng nhị gì nữa.” Y nói. “Ngươi phái người đưa người ta ra khỏi thành một cách an toàn, còn hơn bất cứ thứ gì.”
Lâu Uyển Quân nhìn sang, trông thấy Hoắc Vô Cữu khoanh tay, dựa vào bức tường trong hẻm.
Y nhìn thoáng qua Nhiếp Tông, rồi lại đảo mắt qua lại giữa hai người họ, sau đó nhìn Lâu Uyển Quân cười đầy ẩn ý: “Người ta có tay có chân, cần bạc của ngươi làm gì?”
Lâu Uyển Quân nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đứng đó nói chuyện không biết mỏi lưng!”
Nàng vốn đã không vừa mắt Hoắc Vô Cữu, đang định mắng thêm, thì cảm thấy một bàn tay khô gầy như vỏ cây, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay nàng.
Nàng ngẩng đầu nhìn theo, thì thấy đó là bà lão kia, đôi mắt tuy trống rỗng nhìn về một nơi nào đó phía trước, nhưng lại cúi đầu xuống, hướng về phía nàng.
“Cảm ơn cô nương.” Bà cười nói. “Có điều, tính tình Tông Nhi quật cường, xưa nay không nhận bạc bố thí, ai khuyên cũng không được. Chúng ta ở ngoài thành có nhà, cô nương không cần lo lắng.”
Lâu Uyển Quân há miệng, lại liếc nhìn Nhiếp Tông.
Trông thấy Nhiếp Tông khẽ cười với nàng, gật đầu, như trấn an.
“Vậy… vậy được rồi.” Lâu Uyển Quân không nói thêm được gì nữa, chỉ đành phải thỏa hiệp như vậy.
—
Hoắc Vô Cữu bị gọi đi, trái lại giúp Giang Tùy Châu hoàn toàn thanh tĩnh.
Y ngủ một giấc ngon lành, cuối cùng cũng giải được phần nào mệt mỏi trên người, đợi đến lúc hoàng hôn, cũng coi như có thể xuống giường được.
Hoắc Vô Cữu cũng về vào đúng lúc này.
Thật thú vị. Lúc Hoắc Vô Cữu đi, sắc mặt đen như mực, ánh mắt nhìn Ngụy Khải như thể giây tiếp theo sẽ rút đao giết hắn vậy, bây giờ trở về, vẻ mặt lại có thêm vài phần vui vẻ.
Giang Tùy Châu không khỏi tò mò hỏi: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”
Hoắc Vô Cữu ngồi xuống bên cạnh anh, kể lại chuyện vừa xảy ra, cũng như chuyện buổi sáng cho Giang Tùy Châu nghe một cách tỉ mỉ.
Nghe xong những chuyện này, Giang Tùy Châu có chút trợn mắt há mồm.
“Hoắc Ngọc Diễn làm đến nước này sao?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu cười lạnh một tiếng, trong giọng nói tràn đầy vẻ châm chọc: “Chẳng phải sao? Hắn muốn lợi dụng Lâu Uyển Quân, đã dùng hết thủ đoạn rồi, kết quả Lâu Uyển Quân căn bản không nhận ra, ngươi nói hắn có sốt ruột không?”
Giang Tùy Châu nhíu mày nói: “Vậy cũng không thể bắt nạt dân lành như thế chứ?”
“Hắn quan tâm gì đến dân lành.” Hoắc Vô Cữu hừ một tiếng. “Hắn chỉ lo sợ có người nhanh chân hơn, khiến ba mươi vạn binh mã trong tay Lâu Việt rơi vào tay kẻ khác.”
… Đây quả là đỉnh cao của thứ lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử.
Giang Tùy Châu nhất thời cũng cảm thấy buồn cười.
“Vậy sau đó thì sao?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu ngả người ra sau: “Sau đó Lâu Uyển Quân cứ khăng khăng đòi tự mình đưa họ đi? Sao được chứ, nàng nổi bật như vậy, trên đường ra khỏi thành nếu lại bị người khác nhìn thấy, để Hoắc Ngọc Diễn biết được, vậy mạng của hai người kia còn giữ được không?”
Giang Tùy Châu nghe vậy gật đầu: “Đúng là vậy.”
“Ta bèn ngăn nàng lại, tìm mấy tên trinh sát dưới tay ta, âm thầm đưa họ ra ngoài thành an toàn rồi.” Hoắc Vô Cữu nói. Giang Tùy Châu cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
“Bất quá, còn một chuyện thú vị hơn nè.” Hoắc Vô Cữu đổi giọng, ghé sát vào Giang Tùy Châu, nói. “Con lừa bướng Lâu Uyển Quân đó, ta nói sao cũng không nghe, trái lại cái tên ẻo lả kia, khuyên mấy câu, thì vuốt lông được nàng ta, bảo làm gì làm nấy. Cái tên ẻo lả kia cũng vậy, ta cứ cảm thấy mắt y không thật thà, nhìn thì có vẻ thư sinh nhã nhặn, lại cứ liếc trộm Lâu Uyển Quân.”
Chuyện này đúng là thú vị, nhưng thú vị hơn, trái lại là vẻ mặt tươi rói của Hoắc Vô Cữu lúc này.
Giang Tùy Châu bật cười.
“Hôm nay cũng coi như dẫn Lâu Uyển Quân đi xem một vở kịch hay, sẵn để nàng nhìn rõ Hoắc Ngọc Diễn là người như thế nào.” Hoắc Vô Cữu hoàn toàn không nhận ra Giang Tùy Châu đang cười y, cười với anh một lúc, rồi nói tiếp.
“Ta định thuận nước đẩy thuyền, sẵn có thể để Lâu Uyển Quân giúp một tay, chơi hắn một vố.”
Giang Tùy Châu hỏi: “Ngươi định làm thế nào?”
Hoắc Vô Cữu nghe vậy, trên mặt lại lộ ra vẻ thần bí, nhếch môi cười.
“Ngươi cứ việc đợi xem kịch hay đi.” Y nói.
—
Tác giả có lời muốn nói: Cái tên đàn ông đã xuất giá này mồm mép cũng trở nên hư hỏng rồi (chỉ chỉ trỏ trỏ)
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden