Chương 117
Nhặt Được Nữ Chủ Đáng Thương Mất Trí Nhớ

Chương 117: Phiên ngoại 2 ( Phần 2 )

Cơn mưa đến bất ngờ, hương vị ẩm ướt trong không khí nhất thời làm mùi trong con hẻm trở nên mơ hồ, nhưng Tiểu Ca vẫn nhìn thấy được vị khách không mời đến.

Đó là một con chó đen xám xịt, thân hình ngang ngửa với chú chó Đức, nhưng đôi mắt lại vô cùng đục ngầu và hung ác, càng giống một con chó hoang hơn. 

——Ý đồ đến đây của nó không nói cũng biết. 

Trong nháy mắt, chú chó Đức đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Nàng không hề có ý định lùi bước, xác nhận Tuyên Tuyên đã trốn vào chỗ an toàn, liền cẩn thận chậm rãi ra tiếp đón, chăm chú dán mắt vào kẻ xâm nhập trước mặt, chuẩn bị chọn thời điểm thích hợp để lao vào cắn.

Mà con chó đen cũng hiển nhiên cũng như thế.

Trong cơn mưa dần nặng hạt, hai thân ảnh chó từ từ tiến gần nhau.

Không khí ngày càng căng thẳng, bọn chúng chăm chú nhìn chằm chằm nhau, càng lúc càng gần, cuộc chiến sắp sửa nổ ra——

Bỗng nhiên, một cái bóng xám như tia chớp lao đến, trong chớp mắt hung hãn giáng thẳng vào đầu con chó đen. 

Chú chó Đức còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe được một tiếng thê lương đau nhức gào vang lên.

Con chó đen vì cơn đau dữ dội mà liều mạng lắc đầu, hất văng cái bóng nhỏ bé kia vào đống đồ linh tinh bên cạnh với một tiếng “phanh”, trong khi bóng dáng chú mèo con thì nhanh như chớp leo lên tường, chui vào chỗ không ai nhìn thấy được.

…Nàng lúc này mới ý thức được— là Tuyên Tuyên.

Mà con chó đen trước mặt thì đã không còn mang vẻ đe dọa như lúc ban đầu. Đòn đánh lén vừa rồi của Tuyên Tuyên vô cùng hiệu quả, nhắm thẳng vào điểm yếu là mắt của chó đen, và đã có kết quả rõ rệt. 

Lúc này, một bên mắt của nó đã bị móng vuốt sắc nhọn của mèo con cào rách, lớp màng mỏng bị lật ra, máu tuôn ra ướt đẫm trong cơn mưa, cả cơ thể co rúm lại trong đau đớn, th* d*c đầy yếu ớt, chỉ có thể miễn cưỡng giữ tư thế phòng vệ theo bản năng.

Một con mắt bị thương rõ ràng khiến sức chiến đấu của nó giảm mạnh.

Nếu lúc ban đầu, con chó đen sau khi đánh giá thực lực hai bên, cho rằng mình có cơ hội đuổi được chú chó Đức đang bị vết thương cũ hành hạ, tiện thể xử luôn con mèo nhỏ như chuột để làm bữa ăn phụ — thì giờ đây, nó không còn dám xem thường con chó đối diện nữa. 

Đặc biệt là con mèo nhỏ yếu ớt trông như được con người nuôi dưỡng và bị vứt bỏ kia, lại có thể bộc lộ sự hung hãn khiến chó đen phải khiếp sợ.

Trong cơn đau dữ dội, nó hoàn toàn không kịp phản công, lúc này cũng chẳng biết con mèo kia đang ẩn nấp ở đâu, chực chờ tấn công vào mắt còn lại của nó —

Nếu không có con chó Đức trước mặt này, thì việc cắn chết một con mèo không phải chuyện khó, nhưng với một kẻ cũng đang sống trong hoang dã như nó, tuyệt đối không thể để mất thêm một con mắt nữa.

Chó Đức lúc này cũng cảm nhận được khí thế của đối phương đang rút lui, chân trước của nàng vẫn còn đau âm ỉ, nhưng nỗi lo cho Tuyên Tuyên đã lấn át hết mọi cảm giác khác.

Trong khoảnh khắc đó, máu dồn lên não, nàng lập tức vào thế tấn công, toàn thân căng cứng, bốn chân bám chặt mặt đất, nanh trắng sắc nhọn lộ hết ra, gầm gừ đe dọa:

“Gừ——”

—— Cút ngay!

Con chó đen lảo đảo vội vàng tháo chạy khỏi lãnh địa của bọn họ, chó Đức cũng không đuổi theo, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương cho đến khi chắc chắn nó đã hoàn toàn rời đi, rồi mới căng thẳng tột độ lao tới cạnh bức tường: “Tuyên Tuyên ——”

Ngã bị thương sao? Vừa nãy có hay không bị cắn đến? Có phải là khó chịu chỗ nào —

Chó Đức khịt khịt mũi, cố gắng tìm kiếm mùi hương quen thuộc của mèo con trong đống mùi hỗn loạn.

Đúng lúc ấy, từ trên đỉnh tường lộ ra một đôi tai mèo nhọn nhỏ xíu.

Cô bé thực sự đã nghe lời Tiểu Ca, Tiểu Ca bảo lên bức tường cao nhất, Tuyên Tuyên cũng thật sự mai phục ở đó, chờ đợi cơ hội tập kích lần nữa.

Lúc này, chó đen đã rời đi, Tuyên Tuyên liền nhanh nhẹn nhảy xuống, phóng lên lưng của chó Đức, để mặc cho con chó to lớn cõng mình tìm đến một thùng container có thể trú mưa.

Sau khi đặt con mèo mướp nhỏ xuống, chó Đức lập tức kiểm tra xem mèo con có bị thương ở đâu không.

... Thật sự quá nguy hiểm.

Bản thân nàng dù có đánh nhau với đối phương cũng không sao cả, chỉ cần không trúng chỗ hiểm, bị cắn vài phát ở thân hay chân chỉ ảnh hưởng đến việc di chuyển chút thôi, nhưng Tuyên Tuyên còn nhỏ thế này —

Tuyên Tuyên, một con mèo con, thậm chí còn không dài bằng mõm của đối phương, dù không bị cắn trúng thật, chỉ cần bị răng cào qua một chút, cũng có thể gây ra vết thương chí mạng. 

Huống chi đối phương còn to lớn như thế, vừa nãy Tuyên Tuyên còn bị hất văng đi, nếu va vào đâu đó thì sẽ rất nguy hiểm...

Chó Đức từng thấy mèo bị thương do đánh nhau, không cần vết thương lớn đâu, chỉ một vết nhiễm trùng nhỏ, hay một cú va chạm, cũng đủ khiến cái cơ thể bé nhỏ ấy chỉ trong chớp mắt mất hết hơi ấm, trở nên cứng đờ và xám xịt, đôi mắt cũng không còn ánh sáng như trước nữa. 

Nhưng mà,Tuyên Tuyên chỉ nhỏ xíu thế thôi, mềm mại như bông, sẽ lật bụng ra nghịch đuôi của nàng như đang vờn món đồ chơi, sẽ nghiêm túc l**m lông cho nàng, khi nằm ngủ ngửa trên lưng nàng thì cái cơ thể bé bỏng ấy lại ấm áp như một dòng nước ngọt ngào và quý giá.

Nàng tuyệt đối—tuyệt đối không thể tưởng tượng được những chuyện như vậy lại xảy ra với Tuyên Tuyên.

Cảnh tượng vừa rồi quá nguy hiểm khiến chú chó Đức Mục dù thế nào cũng không thể yên lòng, nàng kiểm tra cơ thể của mèo con một cách nhẹ nhàng nhất có thể, liên tục đánh hơi để xem đối phương có bị thương chỗ nào không.

Không có vết thương hở nào, ngoài một ít bùn đất dính trên lông và mùi máu loáng thoáng thuộc về con chó hoang ban nãy, nàng không ngửi thấy mùi nào khác.

...Dù vậy, Đức Mục vẫn không thể hoàn toàn yên tâm.

“Vừa nãy bị quăng mạnh như vậy mà vẫn không sao à, Tuyên Tuyên?” Nàng nằm rạp xuống, dùng mũi nhẹ nhàng chạm vào trán mèo con, liên tục hỏi: “Có chỗ nào đau không... cơ thể có thấy khó chịu không?”

Mèo con bị nàng kiểm tra khắp một lượt, chỉ ngước mắt nhìn nàng một cách vô tội, để mặc móng vuốt lớn của chú chó nhẹ nhàng gạt đi bụi bẩn trên lông mình.

“Không sao đâu.” Cô trả lời, dùng đệm thịt mềm mại nhẹ nhàng đẩy mũi của Tiểu Ca. “Không bị thương mà.”

Mặc dù cô đã nói như vậy——

“Tuyên Tuyên,” Đức Mục vẫn không thể yên tâm, “chuyện nguy hiểm như thế này…”

Mèo con bị nàng dùng mũi thúc qua lại, chỉ cảm thấy hơi khó hiểu. Cô không hiểu vì sao Tiểu Ca lại căng thẳng như vậy, chỉ đơn giản là l**m chút máu trên đầu móng vuốt, rồi lộ ra vẻ mặt như vừa nếm phải thứ gì đó rất dở.

“Nhưng mà,” Tuyên Tuyên khe khẽ kêu một tiếng “meo~”, rồi mới trả lời,  

“hắn bắt nạt Tiểu Ca…”

……………Ai bảo hắn dám bắt nạt Tiểu Ca chứ.

Mùi vị thật sự rất khó chịu. Trên đầu lưỡi là mùi máu nhạt nhẽo, lạnh buốt vì bị nước mưa cuốn trôi. Mèo con cau mày. Đồ đáng ghét, mùi vị cũng thật đáng ghét.

Đáng lẽ nên cào luôn con mắt còn lại nữa, như vậy thì hắn sẽ không bao giờ quay lại được nữa… Thế mới tốt.

Trong khi nghĩ đến điều đó, mèo con đã hoàn toàn lên kế hoạch trong lòng cho lần phục kích tiếp theo. Đúng là đối phương to lớn thật, nhưng hoàn toàn không lợi hại bằng Tiểu Ca. Nếu lần sau còn chạm mặt, có lẽ cô có thể phục kích, hoặc là…

Đức Mục nhẹ nhàng dùng hai chân trước ôm lấy cô, chạm nhẹ mũi vào cô và tiếp tục cẩn thận kiểm tra khắp người. Do thân hình của chó lớn quá to, nên mèo con Tuyên Tuyên bị đẩy nghiêng nghiêng lắc lắc một chút.

Cô l**m đầu móng vuốt, cẩn thận lau sạch vết máu ướt sũng còn dính trên móng, rồi định dụi vào chú chó lớn đang nằm nghiêng cao ngang bằng với mình.

…Thế nhưng, mèo con ngẩng đầu lên lại hơi ngạc nhiên, khẽ nhúc nhích mũi. Cô hình như ngửi thấy một mùi gì đó lạ lạ từ trên người Tiểu Ca.

…Tại sao Tiểu Ca lại có mùi ẩm ướt?

Là vì trời mưa sao?

Nhưng mùi trên người Tiểu Ca không giống mùi mưa, mà là một mùi ẩm ướt lạ lẫm mà cô không nhận ra được — mèo con không thích mùi đó chút nào.

Thế là cô hơi mơ hồ dụi mũi vào chiếc mũi ấm khô của chó lớn, rồi khẽ “meo~” hỏi:  

“Tiểu Ca?”

“Quá nguy hiểm, Tuyên Tuyên,” Tiểu Ca khẽ nói,  “Đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, được không?”

Mèo con ngơ ngác nhìn nàng, còn chưa kịp trả lời thì đã thấy chú chó lớn cụp nhẹ lông mày như có vẻ buồn bã, nhìn cô chăm chú, rồi nghiêm túc lặp lại:

“Đừng bao giờ như thế nữa nhé…” Đức Mục nói, “Được không, Tuyên Tuyên?”

Mèo con định trả lời rằng, nếu không có con chó xấu bắt nạt Tiểu Ca thì sẽ ổn thôi.

Nhưng cô không biết là do cái thùng container che mưa này không đủ lớn, hay là do bị dột, mà mùi trên người Tiểu Ca thực sự quá ẩm ướt, giống như mùi mưa vậy.

…Cô không thích mùi đó chút nào.

Vì thế, khi nhìn vào đôi mắt nâu hổ phách dịu dàng kia, mèo con nhẹ nhàng an ủi bằng cách l**m l**m lông bên miệng chó lớn, rồi ngẩng đầu lên dụi mạnh vào người Tiểu Ca đầy thân thiết và lệ thuộc.

Cô muốn dùng mùi của mình để hoàn toàn che lấp đi mùi mưa ẩm ướt kia, để Tiểu Ca mang mùi của riêng cô.

“Ừm,” sau đó, mèo con mới khẽ meo meo đồng ý, “Được…”

Đức Mục liền khẽ “ừ” một tiếng, để mặc mèo con ngẩng đầu dụi lên người mình để lưu lại mùi, rồi cũng cúi đầu dùng mũi cọ nhẹ, bắt đầu giúp mèo con l**m lông.

Chó lớn l**m rất nhẹ nhàng mà cũng không kém phần mạnh mẽ. Mèo con "meo" lên một tiếng, thuận thế nằm lăn ra, nheo mắt lại, để mặc Đức Mục l**m lông cho, thoải mái đến mức bắt đầu phát ra tiếng gừ gừ khe khẽ.

Chỉ là, chó Đức Mục lại to hơn cô quá nhiều, dùng hai chân trước ôm cô lại, kiên nhẫn l**m lông từng chút một, thì tình yêu thương ấy cũng đồng nghĩa với việc… l**m tới tấp từ đầu đến chân.

Mèo con Tuyên Tuyên nhanh chóng bị l**m ướt nhẹp, cô vô thức muốn lắc mình để hất nước đi, nhưng lại bị mũi chó húc nhẹ một cái, thế là lại nhận được một lần “tắm” sạch sẽ toàn thân.

“Tiểu Ca…!” Cô lăn lộn lật ngửa người, dùng hai cái móng nhỏ đẩy đẩy mũi Đức Mục để phản đối, “Tiểu Ca, ướt quá rồi đó——”

Chó lớn chỉ nhẹ nhàng chơi đùa với cô, tiếp tục dùng đầu mũi cọ cọ bộ lông mềm mại trước ngực mèo con.

Mèo con cào cào tai to của cô nàng chó lớn, vừa cào vừa “meo——” phản đối.

Chơi đùa một hồi, Tiểu Ca nhẹ nhàng ngậm lấy gáy mèo con, sau khi chắc chắn Tuyên Tuyên thật sự không bị thương, mới đặt cô vào trong lòng mình, rồi nhẹ giọng mở lời:

“Tuyên Tuyên,” nàng nói, “Chuyện nguy hiểm như hôm nay, chúng ta đừng để xảy ra nữa, được không?”

Mèo con nằm trong lòng nàng, nghiêm túc “meo” một tiếng để đáp lại.

“Nếu vậy, Tuyên Tuyên,” Tiểu Ca nói, “chúng ta nên rời khỏi chỗ này thôi.”

“Chúng ta sẽ đi đâu vậy?”

Đức Mục nói: “Chúng ta đi tìm con người nhé, có được không, Tuyên Tuyên?”

Mèo con cắn cắn bộ lông của nàng, có chút bối rối: “Con người?”

“Ừ.” Đức Mục đáp, “Có những con người rất tốt, có thể thu nhận chúng ta. Nhưng cũng có những con người rất xấu. Rất nhiều. Vì thế phải chọn thật kỹ... giống như hai người mà ban ngày chúng ta gặp đó. Tuyên Tuyên đáng yêu như vậy, nhất định sẽ gặp được thôi.”

Tiếng mưa rơi đều đều, yên tĩnh như tiếng nền trắng, vang lên nhẹ nhàng. Hai cô đã đuổi được kẻ xâm nhập, giờ đang trú mưa trong chiếc container khô ráo, vừa nói chuyện với nhau.

Mèo con Tuyên Tuyên cuộn tròn dưới lớp lông ở bụng của Tiểu Ca, áp sát vào chỗ gần nhịp tim của nàng, cuộn tròn lại như một quả cầu lông mềm mại và ấm áp.

Nghe Đức Mục nói vậy, cô lập tức ngẩng đầu lên, meo meo nhấn mạnh: “Tiểu Ca phải ở cùng với em.”

“Đương nhiên rồi.” Chó lớn đáp, “Chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Nếu ở bên nhau, dù thật sự gặp phải người xấu, nàng cũng có thể đưa Tuyên Tuyên rời đi cùng mình. Dù có bất tiện thế nào, nàng cũng tuyệt đối không yên tâm để Tuyên Tuyên – một chú mèo con – một mình đến nơi xa lạ…

Tuyên Tuyên không có ấn tượng tốt với loài người. Cô từng bị con người ngược đãi, bị vứt bỏ như rác trong bãi rác, và chính ở nơi đó, cô mới được Tiểu Ca nhặt về. Vì vậy, cô luôn cảnh giác với con người, đặc biệt là những nam giới có độ tuổi giống người đó khi xưa.

Nhưng... cô rất tin Tiểu Ca.

Bên mép là lớp lông màu nâu của Đức Mục dính chút nước mưa, nhưng đã hoàn toàn mang theo mùi của cô. Ấm áp, khi nhai vào thì hơi giống mùi rơm. Mèo con nhai nhai vài cái, rồi vùi mình vào lòng chó lớn, bắt đầu phát ra tiếng gừ nhỏ dễ chịu.

Tiểu Ca điều chỉnh tư thế để mèo con có thể nằm thoải mái hơn, dịu dàng nói: “Được không, Tuyên Tuyên? Chúng ta cùng nhau đi tìm một mái nhà.”

Mèo con khẽ nhắm mắt, lười biếng, nhẹ giọng đáp:

“Vâng… được…”

—-----

Tác giả có điều muốn nói :

Meo meo! Hôm nay là một em mèo ngoan có móng vuốt vấy máu nhé xD  

Tiếp theo sẽ là Tiểu Ca chỉ tay về phía "tổng tài mắt xanh" và "cảnh sát văn nhã dịu dàng", chỉ huy mèo con lao tới meo meo… chơi trò "va chạm đòi đền bù" (không phải đâu nha~)  

Và rồi cả Tiểu Ca lẫn Tuyên Tuyên phiên bản người đều được con người nhặt về nhà nuôi, chúc mừng chúc mừng! (vỗ tay vỗ tay)

(P.S. Con chó đen thật ra là Thích Ngạn Bân phiên bản động vật đó, cũng chỉ có một con mắt luôn nha x)

Ngày mai là phiên ngoại thứ ba rồi! Là một AU tráo đổi thân phận~

*Và một lời nhắn nhỏ: các bé động vật thật sự rất đáng yêu, nhưng việc nuôi chúng cũng rất rất vất vả. Mọi người nhớ tìm hiểu kỹ và chuẩn bị thật tốt trước khi quyết định để một sinh mệnh nhỏ bé đồng hành cùng mình nhé! Đừng để thêm những chú chó mèo nào phải lang thang nữa nha~

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (121)
Chương 1: Chương 1: Lần đầu gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Đá quý Chương 3: Chương 3: Bẫy mèo con Chương 4: Chương 4: Cơn ác mộng Chương 5: Chương 5: Tuyên Tuyên Chương 6: Chương 6: Gia đình Chương 7: Chương 7: Ngủ chung Chương 8: Chương 8: Cái đuôi nhỏ Chương 9: Chương 9: Phép thuật Chương 10: Chương 10: Giúp đỡ Chương 11: Chương 11: Lạ lẫm Chương 12: Chương 12: Tai nạn Chương 13: Chương 13: Ôm Chương 14: Chương 14: Sở hữu Chương 15: Chương 15: Kho báu Chương 16: Chương 16: Lo lắng Chương 17: Chương 17: Thử vai Chương 18: Chương 18: Hứa Chương 19: Chương 19: Không muốn rời xa Chương 20: Chương 20: Gia nhập đoàn phim Chương 21: Chương 21: Tham lam Chương 22: Chương 22: Hôn Chương 23: Chương 23: Dã ngoại Chương 24: Chương 24: Trưởng thành Chương 25: Chương 25: Người nhà Chương 26: Chương 26: Ý xấu Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Thích Ngạn Bân Chương 29: Chương 29: Quyết định Chương 30: Chương 30: Tạm biệt Chương 31: Chương 31: Uy hiếp Chương 32: Chương 32: Hai năm sau Chương 33: Chương 33: Thẻ phòng Chương 34: Chương 34: Gặp lại Chương 35: Chương 35: Giải thích Chương 36: Chương 36: Tay Chương 37: Chương 37: Ngủ chung Chương 38: Chương 38: Mộng Chương 39: Chương 39: Đu quay Chương 40: Chương 40: Thích Chương 41: Chương 41: Lo lắng Chương 42: Chương 42: Ngạc nhiên Chương 43: Chương 43: Thỏ con Chương 44: Chương 44: Tỏ tình Chương 45: Chương 45: Đêm Chương 46: Chương 46: Quà tặng Chương 47: Chương 47: Cạm bẫy Chương 48: Chương 48: Cảm xúc Chương 49: Chương 49: Do dự Chương 50: Chương 50: Điểm yếu Chương 51: Chương 51: Răng nanh Chương 52: Chương 52: Truy đuổi Chương 53: Chương 53: Lĩnh ngộ Chương 54: Chương 54: Kỳ quái Chương 55: Chương 55: Mạo phạm Chương 56: Chương 56: Thân mật Chương 57: Chương 57: Bồn chồn Chương 58: Chương 58: Trái tim của nàng Chương 59: Chương 59: Vết đỏ Chương 60: Chương 60: Đuổi kịp nàng Chương 61: Chương 61: Trừng phạt Chương 62: Chương 62: Nhắc nhở Chương 63: Chương 63: Xiềng xích Chương 64: Chương 64: Phát giác Chương 65: Chương 65: Thẳng thắn Chương 66: Chương 66: Hẹn hò ( Thượng ) Chương 67: Chương 67: Hẹn hò ( Trung ) Chương 68: Chương 68: Hẹn hò ( Hạ ) Chương 69: Chương 69: Người đó Chương 70: Chương 70: Tiểu Thích đổng Chương 71: Chương 71: Cắn một cái Chương 72: Chương 72: Lừa đảo Chương 73: Chương 73: Hôn Chương 74: Chương 74: Hoa hồng Chương 75: Chương 75: Màu đỏ Chương 76: Chương 76: Son bóng Chương 77: Chương 77: Chuẩn bị Chương 78: Chương 78: Cắm trại Chương 79: Chương 79: An ủi Chương 80: Chương 80: Giáo dục Giới tính Chương 81: Chương 81: Cà chua đỏ Chương 82: Chương 82: Tạm biệt Chương 83: Chương 83: Công ty Chương 84: Chương 84: Thú Bông Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86: Lộ trình Chương 87: Chương 87: Hôn Trộm Chương 88: Chương 88: Sở thích Chương 89: Chương 89: Bánh ngọt Chương 90: Chương 90: Ghen Chương 91: Chương 91: Ôm Chương 92: Chương 92: Bạn bè Chương 93: Chương 93: Truyện Đồng nhân Chương 94: Chương 94: Cuộc Gọi Chương 95: Chương 95: Tan Chảy Chương 96: Chương 96: Trừng phạt Chương 97: Chương 97: Sầu Lo Chương 98: Chương 98: Ác mộng Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100: Chuyến Bay Chương 101: Chương 101: Sóng điện Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103: Khó hiểu Chương 104: Chương 104: Để ý Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Người yêu Chương 107: Chương 107: Chuẩn bị Chương 108: Chương 108: Hôn lễ Chương 109: Chương 109: Cực quang ( Thượng ) Chương 110: Chương 110: Cực quang ( Hạ ) Chương 111: Chương 111: Chương cuối Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 1 ( Phần 1 ) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 1 ( Phần 2 ) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 1 ( phần 3 ) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 1 ( kết ) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 2 ( phần 1 ) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 2 ( Phần 2 ) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 3 ( P1 ) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 3 ( P2 ) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 3 ( Kết ) Chương 121: Chương 121: Toàn văn hoàn