Chương 116
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 116

Chương 116: Phản bội

 

Từ lâu trong kinh đã có lời đồn đãi, nói Thái Tử điện hạ đối với thứ nữ nhà Lễ Bộ thị lang Liễu Vân Khê tình cảm đậm sâu, không phải nàng không cưới, còn đến trước mặt Hoàng Thượng cầu xin, hy vọng Hoàng Thượng hạ chỉ tứ hôn.

 

Lúc ấy có một vài nhà quyền quý dòm ngó vị trí Thái Tử Phi như hổ rình mồi đều rất bất mãn, nhưng lời đồn chỉ là lời đồn, vẫn chưa có người chính mắt thấy Thái Tử cầu xin Hoàng Thượng cho lấy thứ nữ Liễu gia, cũng không có nhà quyền quý nào lên tiếng với việc này. Sau Hoàng Hậu lại tuyên con gái Liễu gia tiến cung, vừa lúc chứng thực đồn đãi không phải vô căn cứ, những người này đang chờ xem Hoàng Hậu sắp xếp con gái Liễu gia như thế nào .

 

Điều những người này không hiểu chính là, tin tức từ cái nô tài trong cung là nàng không ở cùng Thái Tử, mà là được Hoàng Hậu phái tới một ma ma giáo dưỡng dạy lễ nghi trong cung.

 

Hoàng Hậu rốt cuộc là bởi vì bất mãn với lễ nghi của đối phương mà lệnh cho ma ma giáo dưỡng toàn lực dạy dỗ, hay căn bản là không thích Liễu Vân Khê mà nhục mạ nàng không biết phép tắc?

 

Không ai biết nguyên nhân cụ thể, chỉ cần Thái Tử không thân cận với nàng ta, chỉ cần người được chọn làm Thái Tử Phi còn chưa định bọn họ sẽ còn có cơ hội.

 

Trước mắt việc này đã hoàn toàn làm cho các phu nhân và các quý nữ yên tâm!

 

Liễu Vân Khê mang thai, hài tử hiển nhiên không phải con Thái Tử! 

 

Vậy hài tử kia là của ai? Người không rõ nguyên do đều rất tò mò.

 

Bị nghìn người chỉ trích Liễu Vân Khê đã sớm có tính toán tốt nhất, nếu sự tình bại lộ, lại không đổ được cho Thái Tử, ả sẽ đem tất cả mọi chuyện tuôn ra, bởi vì đứa con trong bụng ả cũng là hoàng tôn, ả đoán Hoàng Đế sẽ không hạ lệnh xử trảm ả!

 

Vì thế Liễu Vân Khê không chút do dự nói: "Hài tử là của Tam hoàng tử! Thư quý phi nương nương có thể làm chứng! Đại cung nữ bên người nàng cũng có thể làm chứng! Nha hoàn Quả nhi của ta cũng có thể làm chứng!"

 

Lời vừa nói ra, hiện trường đều ồ lên.

 

Không đợi Hoàng Đế lên tiếng, Thư quý phi đã sợ tới mức lạnh giọng trách cứ: "Tiện tì to gan lớn mật! Cư nhiên dám bôi nhọ bổn cung và Tam hoàng tử?! Lại......" Đang muốn ra lệnh cung nhân bắt Liễu Vân Khê lại vả miệng, Thư quý phi giật mình một cái, vội quay đầu nhìn về phía Hoàng Đế, kỹ thuật diễn xuất tuyệt hảo ép ra nước mắt khóc thút thít: "Hoàng Thượng, thần thiếp oan uổng quá!"

 

Bà vừa nói vừa ủy khuất quỳ xuống, "Liễu Vân Khê này là Hoàng Hậu nương nương triệu tiến cung, là an bài cho Thái Tử điện hạ, thần thiếp sao có thể đoạt người được chọn làm Thái Tử Phi mà Hoàng Hậu nương nương nhìn trúng chứ?"

 

"Hơn nữa là mẫu phi của Tam hoàng tử, thần thiếp nhất định phải chọn lựa kỹ càng một nữ tử phẩm hạnh đoan chính, tri thư đạt lý làm chính phi cho Tam hoàng tử, tuyệt đối sẽ không sắp xếp một nữ tử còn chưa vào cửa làm chính phi đã lé đi hầu hạ Tam hoàng tử, còn làm ra một đứa con khiến đối phương mất mặt!"

 

"Thần thiếp không biết Liễu Vân Khê này vì sao phải bôi nhọ thần thiếp và Tam hoàng tử, xin Hoàng Thượng điều tra rõ!"

 

Hoàng Thượng sắc mặt cực kỳ khó coi, ở đây nhiều phu nhân quý nữ nhìn như vậy, nếu việc này không điều tra rõ, thể diện hoàng gia bỏ vào đâu?!

 

Nhưng Cố Thanh Yến là sợ Hoàng Thượng vì bận tâm thể diện hoàng gia mà không tra rõ, không định tội, lập tức vô cùng đau đớn nói với Liễu Vân Khê nói: "Tam hoàng đệ từ trước đến nay luôn kính trọng ta, hắn biết ta đối xử với ngươi khác biệt, sao có thể làm ra loại sự tình này với ngươi?! Ngươi luôn miệng nói hài tử trong bụng người là của Tam hoàng đệ, ngươi có chứng cứ gì không?"

 

"Xét tình cảm ngày xưa, ngươi thành thật nói ra ta còn có thể cầu tình với phụ hoàng, cho ngươi một đường lui! Nếu không......"

 

Liễu Vân Khê nháy mắt đã bắt được trọng điểm trong lời cậu nói, nước mắt giọt ngắn giọt dài, đem những lời đã nói với cậu trước đó dập đầu lặp lại cho Hồng Đế: "Là Tam hoàng tử ép thầnh! Thư quý phi trợ giúp kẻ tàn bạo!"

 

"Bọn họ muốn cho thần hoài thai con của Tam hoàng tử sau đó gả cho Thái Tử điện hạ!"

 

"Dấu vết trên người thần đều là do Tam hoàng tử làm ra! Chính là để vu hãm Thái Tử điện hạ!"

 

"Hắn tra tấn thần như thế, trên người thần lưu lại không ít dấu vết của hắn! Mông bên trái của Tam hoàng tử có một nốt ruồi màu đen nhỏ!"

 

"Trong phòng này này đốt mê hương, Thái Tử điện hạ mới vừa vào đã bị hôn mê, chỉ cần thần c** q**n áo ngài ra lại làm ra chút dấu vết, vậy Thái Tử điện hạ dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không thoát tội!"

 

"Vừa rồi chính là Tam hoàng tử và thái giám thân cận cùng nhau đỡ Thái Tử điện hạ lên giường, nhưng thần còn chưa kịp động thủ, Thái Tử điện hạ đã tỉnh lại!"

 

"Tam hoàng tử nhất định còn ở Chiêu Đức cung, chỉ cần Hoàng Thượng phái người đi tìm, nhất định có thể tìm được hắn!"

 

"Thần nữ nguyện ý lấy tánh mạng ra thề! Những lời thần nữ nói tuyệt không có nửa điểm giả dối! Nếu không thiên lôi đánh xuống, cả nhà thần nữ không được chết tử tế!"

 

Hoàng Đế càng nghe sắc mặt càng sầm xuống, quát lớn: "Đi tìm Tam hoàng tử!"

 

"Hoàng Thượng!" Thư quý phi sợ tới mức hét chói tai, "Ngài hoài nghi Tam hoàng tử sao? Một con tiện nhân tùy tiện nói hươu nói vượn đã có thể đem chậu phân thối đổ lên đầu Tam hoàng tử, ngài muốn Tam hoàng tử đối mặt với các hoàng tử hoàng muội khác như thế nào?"

 

Hoàng Hậu lạnh lùng nói: "Thư quý phi, ngươi không muốn tìm Tam hoàng tử tới đối chất, đó là muốn để Tam hoàng tử đeo nỗi oan trên lưng?"

 

"Nếu không phải Tam hoàng tử làm, hai người gặp mặt đối chất không phải sẽ rõ ràng chân tướng sao?"

 

"Cây ngay không sợ chết đứng, nhiều người nhìn như vậy, không ai có thể bôi nhọ Tam hoàng tử!"

 

Cố Thanh Yến cũng hát đệm theo: "Không sai, ta không tin Thư quý phi sẽ làm loại chuyện hồ đồ này, càng không tin Tam hoàng đệ dưới tình huống biết rõ ta đối xử khác biệt với Liễu Vân Khê mà làm nhục ả trong hậu cung!"

 

"Đây chính là dâm loạn hậu cung là tội lớn!"

 

Cố Thanh Yến đơn giản rõ ràng chỉ ra tội danh của hai người, đẩy cả hai cùng thượng đài, để những người đang hiện diện đều có tính toán trong lòng họ. Hoàng Đế còn đang có mặt, mọi người không dám lén nghị luận, nhưng trao đổi ánh mắt lẫn nhau có thể nhìn ra thái độ của mọi người đối với việc này—— khinh thường,

 

Thư quý phi cố nén hoảng loạn, môi run run còn muốn nói gì đó, đã nghe bên ngoài truyền đến một trận ầm ĩ, ngự tiền thị vệ cầm kiếm mang theo Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ sắc mặt đỏ bừng tiến vào.

 

"Hồi bẩm Hoàng Thượng, Tam hoàng tử không màng mệnh lệnh định rời khỏi Chiêu Đức cung, bị đại tướng quân ngăn lại, đại tướng quân bảo thần đem Tam hoàng tử vào!"

 

"Phụ Hoàng minh giám! Nhi thần cũng không biết không thể rời khỏi cung mẫu phi! Chỉ cảm thấy nữ quyến quá đông ở lại đây không tiện, sau khi nói với mẫu phi một tiếng liền rời đi!" Tam hoàng tử chảy ròng ròng mồ hôi lạnh sau lưng, trên mặt thì giả vờ bình tĩnh, thập phần nghi hoặc hỏi: "Đây là đã xảy ra chuyện gì?"

 

"Tam điện hạ! Ngài còn muốn làm bộ làm tịch tới khi nào?" Liễu Vân Khê giống như bắt được cọng rơm cứu mạng nhìn chằm chằm Nam Cung Kỳ, "Ngài vừa mới cùng thái giám bên cạnh ngài cùng nhau đem Thái Tử điện hạ lên giường, còn cảnh cáo ta rằng lát nữa mẫu phi ngài sẽ dẫn người đến bắt gian, ra lệnh cho ta diễn phải giống một chút! Những điều này ngài đều quên mất rồi sao?!"

 

"Nếu ngài quên mất ta có thể nhắc cho ngài nhớ, mẫu phi ngài sắp xếp một ma ma cho ta nói cho ta biết làm tư thế như thế nào mới dễ thụ thai, mấy đêm trước ngài đã tra tấn ra như thế nào, cho đến khi ta mang thai mới buông tha ta!"

 

Liễu Vân Khê khóc thảm thiết, những gì không chịu nổi đều nói ra, những quý nữ chưa xuất giá nghe chuyện giường chiếu đều đỏ mặt, các phu nhân nhìn về phía Thư quý phi bằng ánh mắt một lời khó nói hết.

 

"Câm miệng! Con tiện tì nhà ngươi!" Thư quý phi hãi hùng khiếp vía, nếu không phải nhiều người nhìn như vậy, bà đã muốn nhảy dựng lên xé nát miệng Liễu Vân Khê.

 

"Đủ rồi!" Hoàng Đế nổi cơn thịnh nộ, cảm thấy mặt mũi hoàng gia đều mất hết, vừa rồi đã mở miệng nói, nếu không đem sự tình làm sáng tỏ, các phu nhân và quý nữ này trở về cũng không biết sẽ lan truyền đến mức nào.

 

Hoàng đế có chút tiến thoái lưỡng nan, đành phải hướng ánh mắt về phía Hoàng Hậu, ẩn ý khiển trách nàng. Hoàng Hậu chưởng quản hậu cung, xảy ra cớ sự như vậy không thể thoái thác trách nhiệm của mình, đặc biệt Liễu Vân Khê là do nàng triệu tiến cung, Liễu Vân Khê ở trong cung nàng xảy ra chuyện cũng cần được một lời giải thích.

 

Thái Tử là vẩy ngược của Hoàng Hậu, hai mẹ con Thư quý phi Tam hoàng tử tính kế Thái Tử, Hoàng Hậu không có khả năng sẽ buông tha cho hai mẹ con họ, nàng hiểu Hoàng Thượng biết ý của ông, liền quát hỏi Liễu Vân Khê: "Bổn cung có lòng tốt sắp xếp ma ma giáo dưỡng dạy dỗ ngươi quy củ trong cung, không ngờ ngươi coi thường cung quy, tự tiện đi lại! Bổn cung hỏi ngươi! Ngươi vì sao xuất hiện ở chỗ này?"

 

"Hoàng Hậu nương nương minh giám, là Thư quý phi phái người đón thần tới!" Liễu Vân Khê chính là muốn nói tới điều này, kể lại kỹ càng tỉ mỉ tình huống Thư quý phi phái người đến liên lạc với ả.

 

Thư quý phi mặt trắng như tờ giấy, xiêm y sau lưng Tam hoàng tử ướt đẫm một mảng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn