Chương 116
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 116: Kiểm tra tuyến thể

Bùi Hành Ngộ là một alpha.

***

Bùi Yên ra vẻ người lớn vỗ vỗ lưng Bùi Hành Ngộ, "Anh là lợi hại nhất, đừng buồn nữa nha."

Bùi Hành Ngộ mắt hơi đỏ, khẽ "ừ" một tiếng rồi bế cô bé lên, kể cho cô nghe chuyện Cận Nhiên vừa nói, hỏi cô có thích không, mắt Bùi Yên lập tức sáng rực.

"Thật ạ? Vậy em nuôi vài con thỏ nhỏ được không?"

"Được."

"Vậy... A Lạc có thể ở cùng tụi mình không?"

Bùi Hành Ngộ khựng lại, rồi nói, "Được. Chỉ cần Yên Yên thích, anh nhất định sẽ làm được."

"Anh là nhất luôn đó!" Bùi Yên ôm cổ anh trai, hôn nhẹ một cái lên má anh, lập tức bị người ta nhéo nhè nhẹ cái chỏm tóc nhỏ, "Này, cô nhóc này hôn ai thế hả?"

"Anh Nhiên! Rối hết tóc rồi, mau thả tay!" Bùi Yên chu môi quay sang anh trai làm nũng, "Anh ơi mau bảo anh Nhiên thả tay đi!"

Bùi Hành Ngộ giơ tay đẩy một cái, ôm lấy em gái che chở, cùng cô bé chơi đùa, "Anh che rồi."

Bùi Yên cười khúc khích cuộn vào lòng anh trai, lè lưỡi làm mặt quỷ với Cận Nhiên, hắn giả vờ tức giận giơ vuốt nhào tới chọc cô, làm cô bé cười nghiêng ngả trốn vào lòng anh trai.

"Gâu gâu..."

Cả ba cùng nhìn về phía tiếng chó sủa vang lên ở cổng. Một chiếc xe dừng lại trước cửa, Trương Châu bước xuống, giơ tay chào theo nghi thức quân đội, rồi cẩn thận chuyển đồ xuống, "Tư lệnh, đây là toàn bộ linh kiện mà hạm trưởng Mạnh Như Tiền gấp rút sao chép lại, mời anh kiểm tra."

Bùi Hành Ngộ nhận lấy bảng danh mục, xem lướt qua một lượt, "Tôi rất yên tâm khi giao việc cho Mạnh như Tiền. Trên tàu thế nào rồi?"

Trương Châu đứng thẳng một bên, báo cáo đầy đủ tình hình hạm đội, rồi truyền đạt lại lời của Mạnh như Tiền. Cuối cùng anh ta hỏi một câu hơi cá nhân, "Khi nào tư lệnh quay về ạ? Mọi người nhớ anh lắm rồi."

Cận Nhiên "chà" một tiếng rồi choàng tay ôm cổ Trương Châu, "Không nhớ tôi à?"

Trương Châu cười cười, "Cũng nhớ cũng nhớ."

Bùi Hành Ngộ nói, "Hôm nay làm xong kiểm tra ở trụ sở Liên bang sẽ về. Cậu về trước báo cho Mạnh như Tiền biết tôi bình an, nhắc cậu ta mấy hôm này chú ý giữ mình."

Trương Châu nghiêm túc chào, "Rõ!"

**

A Lạc là robot trí tuệ nhân tạo do chính tay Bùi Hành Ngộ chế tạo. Linh kiện do Mạnh Như Tiền nghiên cứu, việc sao chép lại một bản không khó.

Anh sợ Bùi Yên thấy sẽ hoảng nên mượn tạm một phòng chứa đồ trong nhà Cận Nhiên, dọn dẹp sạch sẽ, dành cả buổi chiều để lắp lại một con robot thông minh.

"Hình dạng thế này, em gái anh thấy không khóc mới lạ." Cận Nhiên chọc tay vào cái người sắt kia, vẻ mặt đau lòng không nỡ nhìn.

Bùi Hành Ngộ đang nhập dữ liệu chi tiết vào thiết bị đầu cuối, suốt ba phút không rời mắt, dáng vẻ tập trung không gì quấy nhiễu được. Cận Nhiên ngứa tay vén sợi tóc trên trán anh lên, "Ngoan nào, anh không ghi nhớ trong đầu được à? Dữ liệu nhiều thế mà lỡ nhập sai cái, làm ra cái mặt chó mũi heo thì sao?"

Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu né tránh, "Đừng làm loạn."

Cận Nhiên thu tay lại, vòng ra sau ôm eo anh, cằm tì lên vai, cọ cọ mũi vào cổ, "Đói rồi."

"Tối còn phải đi kiểm tra ở trụ sở Liên bang, không được làm bậy."

Cận Nhiên nghịch cổ áo anh, phát hiện vết hôn vẫn chưa mờ, liền thỏa mãn hôn thêm một cái, "Mau lên, em đây không đợi nổi tới trụ sở nữa rồi."

"Ý em là không đợi nổi về chiến hạm chứ gì."

Cận Nhiên cười nhạt, "Làm gì có."

Bùi Hành Ngộ cuối cùng cũng nhập xong toàn bộ dữ liệu, kiểm tra từng chữ một, xác nhận không có sai sót mới ấn nút xác nhận trên thiết bị đầu cuối. Dữ liệu lập tức được thực thi, robot thông minh kia cũng dần dần biến từ một khối sắt lạnh lẽo thành dáng vẻ sống động như thật.

A Lạc ngồi bất động trên ghế, nhìn có phần đáng sợ. Bùi Hành Ngộ cắm chip ký ức vào đầu cuối để trích xuất dữ liệu, đầu còn lại nối vào cơ thể của robot để truyền tải.

Chốc lát sau, A Lạc chớp mắt một cái.

Cận Nhiên ghé đầu nhìn hai lần, rồi quay sang hỏi, "Vậy là xong rồi hả?"

"Còn thiếu chút."

Cận Nhiên đứng thẳng dậy, nhìn thấy Bùi Hành Ngộ nhập vào hệ thống tinh thần của robot một dòng lệnh, "Nếu có nguy hiểm xảy ra, thề chết bảo vệ Bùi Yên. Nếu hệ thống tinh thần phát sinh xung đột, thà chết cũng không được làm hại Bùi Yên."

"Ý anh là sao?"

Bùi Hành Ngộ nói, "Con chip này là em nhặt về từ nhà, tuy nhìn bên ngoài không có vấn đề gì nhưng anh không dám chắc có ai đó đã động tay. Nếu đúng như anh đoán thì trước khi nguy hiểm xảy ra, nó bắt buộc phải chết."

Cận Nhiên trêu, "Anh à, vậy là quá vô tình rồi đó. Dù sao người ta cũng bảo vệ em gái anh bao nhiêu năm mà."

"Ý nghĩa sự sống anh ban cho nó chính là để bảo vệ Yên Yên. Nếu không bảo vệ được mà lại gây hại, vậy thì không còn lý do để tồn tại."

Cận Nhiên chỉ đùa thôi. Dù sao cũng chỉ là một con robot, có chết cả vạn lần cũng làm lại được, nhưng nếu Bùi Yên gặp nguy hiểm thì đúng là không có cơ hội làm lại.

"Em đi gọi em gái anh nha?"

Bùi Hành Ngộ nói, "Chờ tụi mình về từ trụ sở Liên bang rồi hãy nói. Phải kiểm tra lần nữa."

"Được."

**

Trụ sở tổng bộ Liên bang.

Cận Nhiên dừng xe dưới tòa nhà, vừa ngẩng đầu đã thấy Liên Kính Phong đi ra từ trong. Hắn lập tức dừng bước, quay người đi theo hướng ngược lại, kỳ lạ là không đến gây chuyện như mọi khi.

"Đổi tính rồi à?"

Bùi Hành Ngộ biết hắn đang sợ mình sẽ vạch trần chuyện vụ nổ của chiến hạm Thiên Kỷ có liên quan đến hắn. Tuy rằng Chu Hoài Mậu đã đứng ra chịu tội thay, nhưng giờ Trịnh Đồng đột ngột mất tích, Quân đoàn 11 do Tiêu Trì tạm thời tiếp nhận, còn Tả Phục thì cũng đang rình rập muốn giành lấy miếng mồi béo bở đó.

Tình hình Liên bang biến động từng giờ, chẳng biết ai sẽ bị đẩy ra làm vật hy sinh để người khác tự bảo vệ mình, ai nấy đều lo giữ thân là khôn ngoan nhất.

"Nhìn cái mặt hắn thảm hại thế, đến giết cũng lười ra tay."

Bùi Hành Ngộ thậm chí không liếc hắn lấy một cái, "Hắn sống không được mấy ngày đâu, không cần phí tâm sức."

Nói rồi anh đi thẳng về phía văn phòng Thống soái.

Phương Chí Hành đang gọi điện thoại, giọng đè rất thấp, "Chuyện nhỏ thế này mà cũng cần tôi tự ra tay à? Một tên omega thì miệng có cứng được đến đâu? Dụng hình vô dụng thì không biết dùng tấn công tinh thần à? Có chết thì chết, chưa từng thấy người chết chắc?"

Hai người vừa đến cửa thì chưa nghe rõ đầu đuôi, cuộc gọi đã bị ngắt. Giọng Phương Chí Hành từ trong truyền ra: "Bùi tư lệnh cao quý từ khi nào cũng học trò tiểu nhân đi nghe lén vậy?"

Bùi Hành Ngộ đẩy cửa bước vào, "Thời hạn đánh cược đã đến, tôi tới để thực hiện lời hứa."

Phương Chí Hành mấy ngày nay luôn nghĩ đến chuyện này. Hiện Trịnh Đồng mất tích bí ẩn, nhà hắn lại có người gửi đến một phong thư chứa sự thật năm đó, không hề có vân tay, camera cũng không ghi lại được ai gửi. Mọi bằng chứng đều hướng về phía Vi Nghênh Hàn.

Năm xưa là hắn cùng Diệp Lan Trúc và Tiêu Trì liên thủ tiêu diệt Vi Nghênh Hàn, tuyệt đối không thể có chuyện chết rồi sống lại. Nhưng những bằng chứng gần đây lại cho thấy người này có khả năng chưa chết, thậm chí còn quay trở về.

Dù Vi Nghênh Hàn khiến hắn như ngồi trên đống lửa, thì kẻ đe dọa trước mắt lại chính là Bùi Hành Ngộ. Một khi anh nhớ ra chính hắn là kẻ đã tiêu diệt chiến hạm Thiên Kỷ, với tính cách của anh, bản thân hắn tuyệt đối không còn đường sống.

Từng ấy năm qua, hắn tìm đủ mọi cách để trừ khử Bùi Hành Ngộ, nhưng Chu Hoài Mậu – lão hồ ly đó – lại chèn ép mọi bước khiến hắn không có cơ hội ra tay. Khó khăn lắm mới nắm được nhược điểm anh là một omega, thì lại nhảy ra thêm một thằng điên Cận Nhiên.

Tên này nổi tiếng là kẻ điên khùng không sợ trời không sợ đất, nếu thật sự dám mang Bùi Hành Ngộ ra tòa án quân sự, chỉ e chưa kịp tuyên án thì trụ sở Liên bang đã bị hắn dẫn quân phá nát rồi. Huống chi Tử Vi Viên lại là hạm đội chỉ nghe lệnh một mình Bùi Hành Ngộ, căn bản không thể điều khiển.

Hắn bày mưu khiến Lâm Khai Tuế phản bội, vậy mà Bùi Hành Ngộ lại không chút nể tình, trực tiếp xử tử khiến toàn bộ kế hoạch tan thành mây khói.

Phương Chí Hành vẫn im lặng không nói, Cận Nhiên giơ tay gõ lên bàn, "Mặt khó coi vậy, thấy mình sắp thua nên sợ hả?"

"Bỏ tay xuống!"

Cận Nhiên chẳng giận, ngoan ngoãn rút tay về, quay lại đứng bên cạnh Bùi Hành Ngộ, nghe lời đến bất thường.

Phương Chí Hành cũng không hơi đâu suy nghĩ nhiều, nhìn sang Bùi Hành Ngộ, nói, "Đã đánh cược thì phải chịu thua, nếu hôm nay kiểm tra ra anh là omega, tôi hy vọng hai người có thể hành xử như quân nhân thật sự, đừng có làm càn làm loạn."

Bùi Hành Ngộ nhấc mắt, "Bớt nói nhảm."

Phương Chí Hành lập tức kết nối với quân y, ra lệnh tiến hành kiểm tra. Rất nhanh sau đó, một người đàn ông xách vali bước vào, hành lễ với hai người rồi mở hộp dụng cụ ra, đeo găng tay, thao tác thuần thục vô cùng.

"Xem cái điệu này, chắc luyện qua mấy lần rồi ha?" Cận Nhiên bật cười, đưa tay vỗ nhẹ cổ tay quân y, "Định mò đi đâu thế?"

Quân y bị đau, vội thu tay về: "Kiểm tra tuyến thể."

"Kiểm tra có phải omega thì mò là biết được? Tay anh thay được máy quét à? Đống thiết bị đó bày ra để làm cảnh chắc?"

Quân y bị mùi giấm của hắn xộc thẳng vào đầu, bất đắc dĩ quay sang nhìn Phương Chí Hành, thấy ông ta mặt mày căng thẳng không hề có ý lên tiếng, đành phải bỏ qua bước sờ nắn, trực tiếp dùng thiết bị chọc nhẹ vào tuyến thể của Bùi Hành Ngộ để rút một ít pheromone ra.

Một lát sau, quân y nhìn chỉ số hiển thị, nói, "Báo cáo thống soái, trong cơ thể Bùi Hành Ngộ có một lượng nhỏ pheromone omega và lượng lớn pheromone alpha, đánh giá tổng hợp cho thấy anh ta là alpha."

Phương Chí Hành lập tức bật dậy, "Cái gì?!"

Quân y tưởng hắn nghe không rõ, lặp lại lần nữa, "Bùi Hành Ngộ là alpha."

Phương Chí Hành không thể tin nổi, nhìn chằm chằm hai người họ, quân y lại nói thêm, "Tình huống như thế này, có lẽ là do anh ấy đã cắt bỏ tuyến thể omega, cấy vào tuyến thể alpha nhân tạo nên mới xảy ra hiện tượng pheromone hỗn hợp."

"Cậu... cậu thật sự dám cắt bỏ tuyến thể?!"

Cận Nhiên nhướng mày, "Ngơ ngác rồi hả?"

Phương Chí Hành không ngờ hai người này có thể điên đến mức đó. Hắn từng nghĩ Cận Nhiên sẽ giở trò phá hoại, hoặc lợi dụng địa vị của Cận Thiệu Nguyên để uy h**p, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn để nhân cơ hội tóm cả cha lẫn con một lượt. Nhưng hoàn toàn không ngờ, hắn lại để Bùi Hành Ngộ tự mình cắt bỏ tuyến thể!

"Không phải cậu thà chết cũng không muốn tổn thương cậu ta sao?!"

"Ông biết cái gì!"

Phương Chí Hành nhất thời bị chuyện này làm chấn động, nhưng phản ứng rất nhanh, lập tức nói, "Đã cắt bỏ tuyến thể thì chứng tỏ lúc trước đúng là omega, vẫn phải đưa ra tòa án quân sự để xét xử! Người đâu!"

Cận Nhiên đưa tay ra ngăn, "Khoan đã."

Phương Chí Hành nhìn hắn, "Cậu còn muốn nói gì? Muốn cướp súng bắn người? Lần này không có ai cứu được các người đâu!"

"Câu này nói sai rồi, lần này thật sự có người cứu bọn tôi đấy."

"Ai?"

Cận Nhiên khẽ cười, "Chính là ngài."

"Nói bậy! Tôi sao có thể bao che cho hành vi che giấu giới tính của Bùi Hành Ngộ? Omega không được phép ở lại quân đội, càng không thể lên chiến hạm, đây là quy định nghiêm ngặt mấy trăm năm nay, không ai được thay đổi!"

Cận Nhiên lấy ra thiết bị liên lạc, mở đoạn ghi âm cuộc trò chuyện trước đó, "Chúng ta cược một ván, ông nói Bùi Hành Ngộ che giấu thân phận trong quân đội là tội chết, vậy nếu tôi chứng minh được cậu ấy không phải omega, thì tội danh đó sẽ được xóa bỏ, thế nào?"

"Thành giao."

Cận Nhiên tắt thiết bị, nheo mắt cười với Phương Chí Hành, "Thống soái, lúc đó chính miệng ngài nói là tôi chứng minh được anh ấy không phải omega, chứ đâu có nói là từ đầu đến cuối chưa từng là omega đâu. Ngài đường đường là thống soái, chắc sẽ không lật lọng đâu nhỉ?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Đầu hàng Chương 2: Chương 2: Ly hôn Chương 3: Chương 3: Chồng nuôi từ bé Chương 4: Chương 4: Dẫn dụ pheromone Chương 5: Chương 5: Mất khống chế Chương 6: Chương 6: Sói bên gối Chương 7: Chương 7: Bôi thuốc Chương 8: Chương 8: Hôn anh Chương 9: Chương 9: Bà xã Chương 10: Chương 10: Tránh hôn Chương 11: Chương 11: Chảy máu mũi Chương 12: Chương 12: Đánh người Chương 13: Chương 13: Bị tập kích Chương 14: Chương 14: Điên cuồng Chương 15: Chương 15: Sánh vai Chương 16: Chương 16: Cấm túc Chương 17: Chương 17: Bại lộ Chương 18: Chương 18: Trấn an Chương 19: Chương 19: Bảo vệ vợ Chương 20: Chương 20: Bảo vệ vợ Chương 21: Chương 21: Ăn điểm tâm Chương 22: Chương 22: Pheromone Chương 23: Chương 23: Đau lòng Chương 24: Chương 24: Liếc trộm Chương 25: Chương 25: Biến cố Chương 26: Chương 26: Bị thương Chương 27: Chương 27: Bón thuốc Chương 28: Chương 28: Đút cháo Chương 29: Chương 29: Ghen ngầm Chương 30: Chương 30: Xuất trận Chương 31: Chương 31: Chó điên Chương 32: Chương 32: Khải hoàn Chương 33: Chương 33: Trộm quân phục Chương 34: Chương 34: Gục ngã Chương 35: Chương 35: Đổi thưởng Chương 36: Chương 36: Thay đổi giới tính Chương 37: Chương 37: Nụ hôn đầu tiên Chương 38: Chương 38: Tỉnh rượu Chương 39: Chương 39: Đùa giỡn Chương 40: Chương 40: Trêu chọc Chương 41: Chương 41: Bản năng Chương 42: Chương 42: Bảo vệ vợ Chương 43: Chương 43: Động tâm Chương 44: Chương 44: Anh có thích không Chương 45: Chương 45: Kỳ phát tình Chương 46: Chương 46: Đánh dấu tạm thời Chương 47: Chương 47: Ghen Chương 48: Chương 48: Chiếm hữu Chương 49: Chương 49: Quả báo Chương 50: Chương 50: Theo đuổi vợ Chương 51: Chương 51: Cưỡng hôn Chương 52: Chương 52: Anh trai tốt Chương 53: Chương 53: Suy đoán Chương 54: Chương 54: Quy phục Chương 55: Chương 55: Tỏ tình Chương 56: Chương 56: Rối như tơ vò Chương 57: Chương 57: Ly hôn Chương 58: Chương 58: Kiểm soát Chương 59: Chương 59: Giam lỏng Chương 60: Chương 60: Bảo vệ vợ Chương 61: Chương 61: Lấy đạn Chương 62: Chương 62: Thích anh Chương 63: Chương 63: Nhẫn Chương 64: Chương 64: Rung động Chương 65: Chương 65: Chinh phục Chương 66: Chương 66: Thân thế Cận Nhiên Chương 67: Chương 67: Sụp đổ Chương 68: Chương 68: Đáp lại Chương 69: Chương 69: Cưỡng ép Chương 70: Chương 70: Xác nhận Chương 71: Chương 71: Chó điên lên sóng Chương 72: Chương 72: Kết cục của Lâm Khai Tuế Chương 73: Chương 73: Kỳ phát tình Chương 74: Chương 74: Đánh dấu Chương 75: Chương 75: Xoa dịu Chương 76: Chương 76: Thay đổi giới tính Chương 77: Chương 77: Tôi có cậu Chương 78: Chương 78: Tù nhân Chương 79: Chương 79: Trao quyền Chương 80: Chương 80: Vì anh mà chiến Chương 81: Chương 81: Sự thật Chương 82: Chương 82: Cứu chồng Chương 83: Chương 83: Con dâu Chương 84: Chương 84: Trả một nụ hôn Chương 85: Chương 85: Đón vợ Chương 86: Chương 86: Về nhà Chương 87: Chương 87: Nuông chiều Chương 88: Chương 88: Bảo vệ chồng Chương 89: Chương 89: Đánh dấu vĩnh viễn Chương 90: Chương 90: Khám sức khỏe Chương 91: Chương 91: Vợ Chương 92: Chương 92: Ý tưởng táo bạo Chương 93: Chương 93: Chồng Chương 94: Chương 94: Gọi chồng yêu Chương 95: Chương 95: Chảy máu mũi Chương 96: Chương 96: Ghen tuông Chương 97: Chương 97: Phát tiết Chương 98: Chương 98: Hơn cả tân hôn Chương 99: Chương 99: Lấy lòng Chương 100: Chương 100: Phá gia chi tử Chương 101: Chương 101: Tiên sinh Chương 102: Chương 102: Đùa quá trớn Chương 103: Chương 103: Thuần phục chó điên Chương 104: Chương 104: Kẹo ngọt Chương 105: Chương 105: Bảo vệ Chương 106: Chương 106: Cứu Chu Nguyệt Chương 107: Chương 107: Giải cứu Chương 108: Chương 108: Nổ tung Chương 109: Chương 109: Hôn một cái Chương 110: Chương 110: Trêu ngược Chương 111: Chương 111: Ký ức Chương 112: Chương 112: Dỗ dành Chương 113: Chương 113: Diệp Lan Trúc Chương 114: Chương 114: Ăn nho Chương 115: Chương 115: Chó liếm Chương 116: Chương 116: Kiểm tra tuyến thể Chương 117: Chương 117: Giáo dục phẩm chất Chương 118: Chương 118: Chi viện Chương 119: Chương 119: Cạm bẫy Chương 120: Chương 120: Tìm chết Chương 121: Chương 121: Kề vai Chương 122: Chương 122: Huyết chiến Chương 123: Chương 123: Hoàng Tuyền Chương 124: Chương 124: Thổ phỉ Cận Nhiên Chương 125: Chương 125: Cận Nhàn Chương 126: Chương 126: Anh rể Chương 127: Chương 127: Chú nhỏ Chương 128: Chương 128: Thắng lợi Chương 129: Chương 129: Dịu dàng Chương 130: Chương 130: Khoang mô phỏng Chương 131: Chương 131: Cẩu lương Chương 132: Chương 132: Xét xử Chương 133: Chương 133: Chi viện Chương 134: Chương 134: Đại kết cục Chương 135: Chương 135: Phiên ngoại 1 Chương 136: Chương 136: Phiên Ngoại 2