Chương 115
Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 115: Phiên ngoại 7

Tống Thanh Thư bị kiểu quan tâm như chị gái của Tư Nam làm cho cả người nổi da gà, hắn nắm lấy tay nàng đang muốn xoa đầu mình, cảm nhận sự dịu dàng và an ổn nơi nàng mà lòng ấm lên.“A Nam, vậy khi nào chúng ta xuất phát?”Hai đứa vẫn còn nhỏ, Tư Nam và hắn đều phải đến chừng mười hai tuổi mới được giao việc. Tư gia không yên tâm, lại cho người âm thầm theo bảo vệ.Còn đường huynh Lộ Huấn, chỉ có thể mắt trừng tròn xoe nhìn hai người xa dần.Mỗi lần Tống Thanh Thư bắt gặp đôi mắt khao khát của Lộ Huấn, tim đều dâng trào sự hưng pấn, cuối cùng chỉ có thể có cơ hội đẩy người này đi, mấy ngày nay đúng là đủ mệt mỏi rồi.Tư Nam trái lại không quên người bạn đồng hành của mình, đi đường còn lải nhải dặn y đọc sách:“Lộ Huấn, chờ ta về mang đồ ngon cho ngươi. Ngươi nhớ chăm chỉ đọc sách, biết chưa?”Lộ Huấn cũng chỉ biết đáp nhỏ: “Ta biết rồi… A Nam, các ngươi nhớ sớm quay lại.”Sự việc thuận lợi ngoài ý muốn, giống hệt như kiếp trước, Tư Nam không định cắt đứt sinh kế của thôn này, vẫn để họ tiếp tục trồng dược liệu.Tuy nhiên, Tống Thanh Thư không muốn phiền phức nên không đưa ra thêm phương án này khác trong đời này, để mặc dân chúng tiếp tục sống theo lối sống cũ của bọn họ“A Nam, hay là chúng ta tìm mấy hộ dân chăm chỉ, mỗi tháng phát cho chút bạc, cũng xem như giúp họ trồng những loại thảo dược tốt.”Tư Nam không do dự mà từ chối:“Cuộc sống của họ đã đủ khó khăn rồi. Nếu chúng ta cứ tiếp tục bắt ép họ, điều đó chỉ dẫn đến đấu đá nội bọ. Đến lúc đó tự họ lại đánh nhau, giành bạc với nhau, chẳng phải càng loạn sao?”Tống Thanh Thư trong lòng chỉ muốn thúc đẩy cho nhanh, cảm thấy kiếp trước chỉ cần không có tân chính, dân đen thì muôn đời vẫn là dân đen, không thể thay đổi được.“Người khác đều dùng được, cớ gì đến lượt chúng ta thì không? Huống chi bạc chúng ta phát cũng không ít, bọn họ cũng vui lòng nhận kia mà.”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tư Nam đầy vẻ nghiêm túc:“A Thư, chúng ta muốn chỉ là mấy người đó thôi. Ngươi không phát hiện sao, cả thôn này đều cùng một họ, nếu để bọn họ cùng làm việc, ấy mới gọi là công bằng.”Tống Thanh Thư từ nhỏ đã quen nắm quyền, nghe Tư Nam nói vậy, cảm thấy có nàng có phần ngây thơ:“Công bằng? Chỉ cần hoàng đế và các thế gia còn ở đó thì chẳng có công bằng nào để mà nói, A Nam. Chúng ta chẳng cần vì dăm ba kẻ dân đen mà hao phí thời gian. Đợi dược liệu bán được nhiều hơn, cả thôn tự khắc sẽ thay đổi như nhau.”Tư Nam thoáng nghiêng đầu, nhìn sắc mặt Tống Thanh Thư có chút khác thường, lời nói lại xen chút ý vị sâu xa:“A Thư, thật ra ta cũng nhìn ra được… ngươi là con nhà thế gia, không biết trong các ngươi có người từng đi bắt cua chưa?”Thấy Tống Thanh Thư ánh mắt nghi hoặc, Tư Nam bèn giơ tay ví dụ:“Một cái giỏ tre nhỏ như vậy, cho dù bắt đầy ắp cua nhưng không có một con nào bò ra được, ngươi biết vì sao chăng?”Tống Thanh Thư lắc đầu. Tự nhiên hắn nhận ra, tiền kiếp của hắn chưa từng hiểu nổi những chuyện như vậy.Tư Nam tiếp tục mô tả, tay chân đều phối hợp, sống động vô cùng:“Bởi vì mỗi khi có một con muốn bò lên, bọn còn lại sẽ lập tức kéo nó xuống…”“Tôm cua bản thân có lẽ cũng không biết, kỳ thực lối ra cách chúng không xa, có con sắp bò ra được rồi, nhưng chỉ cần bị con dưới phát hiện thì lập tức sẽ bị kéo xuống. Những kẻ dân đen ấy cũng như lũ cua tôm kia, chúng ta nếu muốn dược liệu gieo trồng không bị xao động, vậy phải khiến nơi này nhất định phải đủ lớn, thôn này có lẽ chưa đủ, chỉ có khiến người trong thôn đều tốt lên, mới có thể toàn tâm toàn ý vì chúng ta mà làm việc……”Tư Nam nghe vậy tuy vẫn mờ mịt, chỉ nhỏ giọng đáp: “A Thư, ngươi có từng nghĩ chưa, cũng như lũ cua tôm kia, nếu được dạy bảo, chúng sẽ làm được việc tốt hơn. Nếu là người bước ra ngoài, biết cách sử dụng tốt bọn họ, cũng là một sự trợ giúp.”Thực ra từ khi còn ở kiếp trước, Tư Nam chưa từng để tâm đến thân phận địa vị, nàng thậm chí càng nguyện ý chạm vào những người tầng lớp thấp kém, có lẽ trong lòng nàng, mọi sinh linh đều ngang hàng, ngay cả một con chó nàng cũng coi như có tương lai để mà bồi dưỡng.Tư Nam không cãi lại, chỉ kể một chuyện thú vị lúc sinh thời của bà ngoại.“Ngày thường ai nấy đều chỉ làm ruộng, thật ra rất bình lặng. Mọi người thích tụ tập nói chuyện, không biết vì sao có lần hai nhà cãi nhau, cuối cùng tất cả đều là cười xòa. Đúng lúc vụ lúa chín, hai nhà ấy bị phạt phải gặt hết cho cả thôn, nếu không cả một mùa đều mất trắng.”Tư Nam trầm ngâm: “Những lời dạy của ngươi cũng có đạo lý, nhưng người ta cố chấp, đây chỉ là tạm thời. Chúng ta nếu xử lý không khéo, ắt sẽ phản tác dụng, lại còn tổn hại lòng người, kéo theo sau này chúng ta càng không khống chế nổi.”Tống Thanh Thư thấy nàng nói chuyện có chút rối ren, trên mặt lại không phản bác:“Được, được, ngươi nói đúng, vậy ta liền nghe theo ngươi.”Tư Nam bỗng cúi đầu, lạnh lùng bật ra một câu:“Không được, hôm nay chúng ta chuẩn bị xong việc rồi hãy đi. Ngày mai mới lên đường.”Tống Thanh Thư đứng một bên, có đôi chút ngượng ngập, hoặc có lẽ tự mình cũng ý thức được điều đó, lại không muốn chủ động mở miệng, trong lòng hắn tự nhiên hy vọng nàng được tốt, chỉ là hắn cũng có cách nghĩ của riêng mình, bất quá, cuối cùng vẫn phải lấy Tư Nam làm chủ.Hắn cúi thấp giọng đáp một câu:“Được, vậy ta đi thu dọn.”Tư Nam nhìn bóng dáng đối phương, thở ra một hơi thật dài, trong mắt ẩn hiện chút khó xử, nhưng ở xã hội cổ đại này, muốn tìm một người có tính cách hiện đại như mình chắc chắn không dễ dàng.Hai người đều không nhắc lại chuyện đó, Tư Nam chỉ cảm thấy hắn vẫn còn nhỏ, nàng đem tiêu chuẩn của mình đặt hơi cao một chút; còn Tống Thanh Thư thì cảm thấy, Tư Nam rốt cuộc vẫn còn nhiều điều hắn không hiểu, hắn không thể làm quá.Lúc ấy, Lộ Huấn đã qua được đồng sinh thí, có tư cách tiến vào phủ, châu mà học, xem như đã chính thức bước vào con đường khoa cử đầu tiên.Nghe nói Tư Nam và Tống Thanh Thư sắp về, sáng sớm Lộ gia đã sai người chuẩn bị một bàn tiệc linh đình, chờ hai người trở về.Ba người vừa đến, Lộ gia và Tư gia có chút bất hòa, Tống Thanh Thư nhà không có người lớn nên không có ai để nói chuyện với mình.Lộ Huấn xông lên ôm chặt lấy hai người:“A Thư, A Nam, cuối cùng các ngươi cũng trở về rồi!”Tống Thanh Thư bị y ôm đến mức lùi lại vài bước, trong miệng toàn là oán thán:“Không phải chỉ nửa năm thôi sao, ngươi cũng đừng như vậy được không? Sau này còn phải đi nữa mà.”Lập tức người bên cạnh lại nhào tới ôm lấy Tư Nam, cảnh tượng lập tức hỗn loạn.Tư Nam lại càng vui vẻ, còn đưa tay xoa đầu Lộ Huấn:“Ừm, bọn ta đã về rồi! Lộ Huấn, có ngoan ngoãn đọc sách không?”Lộ Huấn giống như tiểu cô nương, đôi má tròn căng, cười đến mắt cong cong:“Ừm, A Nam, ta có đọc sách mà.”Tư Nam vừa nghe vừa ôm chặt Lộ Huấn, hiển nhiên nàng cũng rất nhớ thương y, hai người đều dùng kiểu nhớ nhau rất trực tiếp, ôm suốt nửa ngày cũng không rời tay.Tống Thanh Thư đứng cạnh nhìn hai người quấn lấy nhau, có chút ngây ngẩn, lại hơi lúng túng, cứ cảm thấy bản thân đứng đâu cũng không đúng; hắn càng không hiểu, cũng không thể giống Lộ Huấn như vậy, có lẽ Tư Nam cũng nhận ra điều đó, nên trong lúc vui đùa, nàng không mang theo Lộ Huấn.Ba người làm loạn nửa canh giờ, chủ yếu là Tư Nam và Lộ Huấn trêu đùa, Tống Thanh Thư chỉ lặng lẽ ngồi một bên, thỉnh thoảng sẽ cười một cái, nhưng không hề xen vào.Hắn nhìn Tư Nam và Lộ Huấn tranh nhau miếng sườn, thân mật thân thiết như thể huynh muội, khi thì nhốn nháo, khi thì hòa thuận, bất giác lại nhớ đến việc Nặc Nặc từng hỏi hắn.Nàng hỏi hắn có từng nghĩ chưa, Tư Nam chính là Tư Nam, còn Nặc Nặc chỉ là một cái bóng mà nàng để lại, một người khác được sinh ra trong vũng tối dưới chân nàng, chỉ bởi vì nàng mới có thể xuất hiện. Nữ tử chân chính của năm đó, hoàn toàn không giống dáng vẻ bây giờ.Thế nhưng trong mắt hắn, hai người lại vô cùng giống nhau: giống nhau ở sự lương thiện cố chấp, giống nhau ở sự mạnh mẽ nhẫn nại, giống nhau ở tình ý sâu nặng…Hắn an ủi chính mình, có lẽ vì tuổi tác của nàng, hoặc đợi thêm vài năm nữa, mọi thứ rồi cũng sẽ ổn.Tống Thanh Thư nghiêng người ngồi dưới cửa sổ bằng gỗ du, ánh trăng mát lạnh như nước trải lên người, vừa khéo chiếu xuống làn da trắng đến lộ cả xương tay của nàng, sáng trong đến lạ thường.Tư Nam quay đầu nhìn Tống Thanh Thư, thấy hắn tuổi còn nhỏ như vậy, gương mặt lại lộ vẻ thương cảm xen lẫn mệt mỏi giữa hai hàng lông mày. Nàng không hiểu, cũng lười mở miệng hỏi.Suy cho cùng bọn họ không chung đường, rắc rối dường như đến từ phía nàng thì hơn, và cả việc nàng vẫn còn ngần ngại trước tình cảm của Lộ Huấn.Xuân hết thu sang, năm tháng cứ thế trôi.Đợi đến lúc Tư Nam và Tống Thanh Thư chế được Đại Hổ Hoàn, lấy số tiền đó đi mở rộng cửa hàng, thì Lộ Huấn mười ba tuổi đã vượt qua khảo thí huyện.Lộ đại nhân và Lộ phu nhân vui mừng khôn xiết, đặc biệt mời Tư Nam và Tống Thanh Thư đến phủ ăn mừng.Lộ đại nhân nhìn ba đứa nhỏ đã cao thêm một đoạn, ánh mắt đầy tự hào. Ông lại cúi đầu xoa đầu Tư Nam:“Con lúc nào cũng cười nhạo bọn chúng, giờ thì cũng cao hơn rồi đấy, xem thử sau này con còn nói được gì nữa.”Tư Nam lại rất nghiêm túc đáp:“Con là con gái, chậm chút thì chậm thôi. Nếu hai người họ còn không cao lên, vậy chắc con phải cố gắng thêm để vượt qua họ.”Lộ đại nhân nghe vậy bật cười sang sảng, quay sang nói với Tống Thanh Thư:“Này, con bé nói cố gắng, thế nó phải cố gắng cái gì?”Tư Nam lập tức nhào vào lòng ông, giọng mềm ngọt:“Bá bá, bá bá cười con rồi, con phải cố gắng nhiều lắm, nghiên cứu những phương thuốc giúp con cao hơn đó ạ~.”Tư lão gia cười không nhịn được:“Con bé này, cứ để con nghiên cứu y lý thì con lại không chịu, suốt ngày bán cái gì Đại Hổ Hoàn cũng không chán? Chuyện cao thấp là do trời định, làm gì có thuốc thay đổi được.”Tư Nam không ngạc nhiên, nếu thật sự đời trước có loại thuốc như vậy, sao không truyền lại đời sau? Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng bản thân lại tự biết đó là mộng tưởng trẻ con, chỉ để ngắm mà thôi.Tống Thanh Thư đứng bên cạnh, mày mắt cong cong nhìn Tư Nam, thấp giọng nói:“Tư Nam, nàng đừng lo. Chờ thêm hai năm nữa, nàng nhất định sẽ cao hơn.”Trong lòng hắn thì lại nghĩ, Tư Nam chắc chắn còn có thể cao thêm nửa cái đầu, sẽ cao hơn phần lớn các cô nương.Tư Nam liếc hắn một cái, môi chu lại, hai người mấy ngày nay lại cãi nhau một trận. Nếu không phải vì chuyện vui của Lộ Huấn, e rằng nàng đã không thèm để ý tới hắn.Tống Thanh Thư vốn không để bụng chuyện nhỏ, ngoan ngoãn khoác tay Tư Nam đi về phía sau nhà chính. Thấy nàng không từ chối, trái tim vẫn luôn lơ lửng của hắn cũng ổn định hơn nhiều.Lộ Huấn trái lại lại khác hai người bọn họ, tựa như đi con đường hoàn toàn riêng biệt, ngày nào cũng tự giác, làm gì cũng có quy củ, không bao giờ trì trệ.Hôm nay y hơi chậm trễ giờ học một chút, liền vội vàng ôm sách chạy ra cửa, thấy hai người tay trong tay bước đến, trong mắt không có chút phiền muộn nào, chỉ có sự vui mừng đầy tràn, vội chạy ra đón:“A Nam, A Thư! Hai người lại đến rồi? Chờ ta một lúc!”Tống Thanh Thư thấy vậy liền kéo Tư Nam đi dọc hành lang, lúc ấy đang đầu hạ, sân sau nhà họ Lộ lại vừa mở cửa sổ, gió xuân phơ phất mang theo hương cỏ non thoảng qua mũi.“A Nam.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, thấy nàng mặt mày thanh tú, vẻ đẹp mềm mại mà kiêu ngạo kia đã tan đi, dáng đứng lại thẳng thắn như ngọc, nhất thời chẳng biết nên mở lời thế nào, cuối cùng vẫn thốt lên: “Hôm qua là ta không đúng, xin lỗi.”Tư Nam hơi lùi về sau một bước, trong mắt mang ý cười dịu nhẹ, khẽ lắc đầu: “A Thư, trên thương trường ý kiến trái ngược là chuyện thường tình. Điều ta nói cũng không sai, chỉ là chuyện nhỏ thôi, đừng để trong lòng.”Tống Thanh Thư thở phào, cũng bật cười theo, cảm thấy đúng là bản thân hôm qua có hơi nóng nảy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên Chương 2: Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai Chương 3: Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba Chương 4: Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư Chương 5: Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm Chương 6: Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu Chương 7: Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy Chương 8: Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám Chương 9: Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín Chương 10: Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười Chương 11: Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11 Chương 12: Chương 12: Chu toàn ngày 12 Chương 13: Chương 13: Chu toàn ngày 13 Chương 14: Chương 14: Chu toàn ngày 14 Chương 15: Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15 Chương 16: Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16 Chương 17: Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17 Chương 18: Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18 Chương 19: Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19 Chương 20: Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20 Chương 21: Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21 Chương 22: Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22 Chương 23: Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23 Chương 24: Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24 Chương 25: Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1) Chương 26: Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2) Chương 27: Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý Chương 28: Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Sống chết muốn gặp người Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Nếu nàng không chết Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Giết người tru tâm (1) Chương 35: Chương 35: Giết người tru tâm (2) Chương 36: Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ… Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!! Chương 41: Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng Chương 42: Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt Chương 43: Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể Chương 44: Chương 44: Có thể chạy là được, có thể… Chương 45: Chương 45: Bất quá trên đời này cũng… Chương 46: Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư Chương 47: Chương 47: Nặc Nặc còn biết… Chương 48: Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không… Chương 49: Chương 49: Thời điểm ta không ở đó Chương 50: Chương 50: Chọc hắn Chương 51: Chương 51: Chúng ta cùng rời đi nơi này Chương 52: Chương 52: Nặc Nặc, khi đó Chương 53: Chương 53: Đối với hắn chính là thích Chương 54: Chương 54: Tự do thật sự quá nặng Chương 55: Chương 55: Sao có thể có người này Chương 56: Chương 56: Nữ nhân các ngươi Chương 57: Chương 57: Chỉ là tạm thời yêu cầu Chương 58: Chương 58: Nàng muốn gọi Tống Thanh Thư Chương 59: Chương 59: Chỉ cần giết hắn Chương 60: Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này Chương 61: Chương 61: Phú bà sung sướng Chương 62: Chương 62: Giết người tru tâm Chương 63: Chương 63: Duy trì hận ý Chương 64: Chương 64: Nặc Nặc luôn là như vậy Chương 65: Chương 65: Nàng thần sắc nghiêm túc Chương 66: Chương 66: Hắn muốn đem nàng ngàn đao vạn quả Chương 67: Chương 67: Không thể cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Trinh tiết của nữ tử Chương 69: Chương 69: Không thành công liền xả thân… Chương 70: Chương 70: Nàng có hóa thành tro đi nữa Chương 71: Chương 71: Nàng thật sự không muốn Chương 72: Chương 72: Nặc Nặc nàng trốn không thoát Chương 73: Chương 73: Lúc này đây, Tống Thanh Thư… Chương 74: Chương 74: Nặc Nặc, là nàng... Chương 75: Chương 75: Nặc Nặc, lần này ta… Chương 76: Chương 76: Nếu có thể ta còn hi vọng… Chương 77: Chương 77: Hắn muốn thân thủ đem nàng… Chương 78: Chương 78: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 79: Chương 79: Là ngươi thất ước Chương 80: Chương 80: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 81: Chương 81: Nặc Nặc ngươi nếm thử… Chương 82: Chương 82: Hai người cũng chỉ là… Chương 83: Chương 83: Thù đó đều là… Chương 84: Chương 84: Nặc Nặc, trốn đi Chương 85: Chương 85: Ta cần thiết phải tìm được Chương 86: Chương 86: Không cho nàng một chút thời gian Chương 87: Chương 87: Có lẽ Nặc Nặc nói Chương 88: Chương 88: Hắn mặc kệ nàng ở đâu Chương 89: Chương 89: Lúc này đây, hắn thế nhưng… Chương 90: Chương 90: Nặc Nặc lại là Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Đây là báo ứng sao? Chương 103: Chương 103: Đáp ứng Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Kết cục từ đây Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 1 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 2 Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3 Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 4 Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 5 Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 6 Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 7 Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 8 Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 9 Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 10 Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 11 Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 12