Chương 115
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung

Kể từ sau khi viên phòng, cứ vào mồng một hàng tháng, Hạ Tấn Viễn đều bớt chút thời gian đến Thái Y Viện một chuyến để tìm Phùng đại phu khám bệnh.
Thấy hắn ngày hôm nay lại xuất hiện đúng giờ ở y thự, Phùng đại phu đưa tay vuốt mạnh chòm râu trước ngực, biểu cảm thực sự là tiến thoái lưỡng nan, một lời khó nói hết.
Từ sau khi ông chữa khỏi bệnh mắt cho Hạ Tấn Viễn, danh tiếng của ông ở trong kinh thành vang dội như cồn, ai mà không biết ông chính là một bậc thánh thủ về nhãn khoa!
Nhưng có ai ngờ được, vị Hạ đại nhân này sau khi mắt đã khỏi lại một lần nữa tới cửa, không phải để tái khám đôi mắt, mà lại là vì……
Nghĩ đến đây, Phùng đại phu vừa vuốt râu vừa lén lút như kẻ trộm mà nhìn quanh quất hai bên, thấy không có ai chú ý tới nơi này, bèn vội vàng kéo Hạ Tấn Viễn vào phòng khám, hỏi: “Hạ đại nhân, lần này vẫn dùng liều thuốc cũ chứ?”
Hạ Tấn Viễn điềm tĩnh gật đầu, nói: “Làm phiền Phùng đại phu.”
Im lặng một lát, thần sắc hắn bỗng trở nên có vài phần cổ quái, lại hỏi: “Nếu tần suất hành phòng nhiều, liệu có cần tăng thêm liều lượng thuốc hay không?”
Phùng đại phu nhíu mày nhìn hắn, càng thêm cạn lời.
Ai có thể ngờ được, vị thánh thủ chuyên trị bệnh mắt như ông, hiện tại không phải chữa mắt cho Hạ đại nhân, mà là phải đi sắc thuốc tránh thai cho hắn!
Nếu không phải nể tình đôi chút giao hảo trước đây, ông thực sự không muốn tiếp nhận cái việc nóng phỏng tay này, bằng không nếu truyền ra ngoài, thể diện của vị danh y thánh thủ như ông còn biết để vào đâu?!
Phùng đại phu thổi râu trợn mắt, giơ một ngón tay lên nhấn mạnh: “Hạ đại nhân, một chén thuốc, không thể nhiều hơn, dùng nhiều sẽ hại thân, chuyện phòng the nên tiết chế đôi chút, chớ có tham lam quá độ.”
Hạ Tấn Viễn đưa nắm tay lên môi ho nhẹ một tiếng, không tự nhiên mà gật gật đầu.
Thang thuốc tránh thai kia đã được Phùng đại phu sai y đồ sắc sẵn, chỉ đợi hắn đến dùng, lúc này đang được đặt trên bếp thuốc hâm nóng, ông đích thân bưng tới.
Hạ Tấn Viễn nhìn bát thuốc đen ngòm đắng ngắt, bưng lên uống cạn một hơi.
Hắn vốn dĩ cũng không định tìm Phùng đại phu dùng thuốc, chỉ là sau khi thăm dò được biết ông có một phương thuốc tránh thai gia truyền dành cho nam tử rất hiệu quả, nên mới đành phải tìm đến cửa thăm hỏi.
Dùng xong thuốc, Phùng đại phu nhíu mày đánh giá hắn vài lượt, nhịn không được mà hỏi một câu hỏi đã nghẹn trong lòng bấy lâu nay.
“Hạ đại nhân, ngươi hiện tại đang độ trai tráng, chính là lúc nên cần con nối dõi, vì sao còn phải dùng thuốc tránh thai này?”
Hạ Tấn Viễn nói: “Chuyện con cái, ta vẫn chưa tính đến.”
Phùng đại phu khó hiểu: “Lúc này không tính, còn phải đợi đến khi nào?”
Hạ Tấn Viễn rũ mắt khẽ cười.
Hắn và nương tử còn rất trẻ, chờ thêm dăm ba năm nữa mới muốn có con cũng không muộn, huống chi, nữ tử sinh nở vốn dĩ hung hiểm, hắn không muốn để nàng phải mạo hiểm dù chỉ một chút, nếu nàng không muốn sinh con, bọn họ không có người nối dõi cũng chẳng sao.
Hắn chỉ cười mà không đáp, Phùng đại phu cũng lười truy hỏi đến cùng nguyên nhân bên trong, vẫy vẫy tay nói: “Thôi được rồi, lão phu không hỏi nhiều nữa, chỉ là Hạ đại nhân sau này có đến, hãy đợi sau khi trời tối nhé!”
Hãy thừa lúc đêm tối lặng lẽ mà đến, vạn lần đừng để ai bắt gặp, nếu không vạn nhất người khác biết vị thái y này lén lút kê đơn thuốc tránh thai cho nam nhân, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thanh danh danh y thánh thủ của ông!
Ngày hôm đó, sau khi luyện chữ và xem sổ sách như thường lệ, xử lý xong vài việc vặt trong phủ và sắp xếp mấy hạng mục quan trọng của xưởng rượu, Khương Ức An đột nhiên muốn ăn kẹo hạt thông.
Vừa hay đã mấy ngày không ra ngoài, lúc này đang là tiết đầu xuân, trời nắng ráo, phong cảnh bên ngoài cũng đẹp, nàng liền tranh thủ lúc rảnh rỗi mang theo Hương Thảo ra phủ, đích thân đi tới cửa hàng đồ khô.
Chọn được loại kẹo hạt thông mình thích, trong lòng lại nghĩ đến bà mẫu, tổ phụ cùng các thẩm thẩm, nàng liền chọn thêm kẹo hoa mai, bánh bát trân, mứt hoa quả, hạt dưa cùng các loại ăn vặt khác.
Tuy nhiên, nhìn những loại quả khô đồ ngọt này, nàng luôn cảm thấy còn thiếu chút gì đó.
Chỉ là món đồ khô bày biện rực rỡ trong cửa hàng đều đã ở trước mắt, nàng ngó trái nhìn phải, ngoài ra không còn muốn mua gì khác, đành thôi.
Ra đến bên ngoài cửa hàng, nhìn thấy bên đường có người bán kẹo hồ lô, ánh mắt nàng không khỏi sáng lên.
“Hương Thảo, đi mua mấy xiên kẹo hồ lô lại đây.”
Hương Thảo cũng thích ăn kẹo hồ lô, nghe vậy liền vui vẻ chạy đi.
Sau một lúc mặc cả một hồi cùng người bán rong, cô bọc năm xiên kẹo hồ lô trong giấy dầu mang về.
“Tiểu thư, người bán rong nói chỉ còn lại năm xiên này thôi, nên bớt cho nô tỳ ba văn tiền, nô tỳ mua hết về rồi đây!”
Mua nhiều kẹo hồ lô như vậy, mỗi người phải ăn hai xiên rưỡi mới hết, hai chủ tớ ngồi lên xe ngựa xong liền không ngừng nghỉ mà gặm kẹo.
Kẹo hồ lô này dùng toàn nguyên liệu tốt, những quả sơn tra vừa tròn vừa lớn gần như to bằng con gà con, mỗi xiên nặng trịch đến mười mấy quả, Khương Ức An ăn được nửa xiên đã thấy hơi quá sức.
Hương Thảo hai má căng phồng, kẹo hồ lô trong tay mới tiêu diệt được hơn một nửa, “Tiểu thư, nhiều kẹo thế này, ăn không hết thì thật đáng tiếc, phải làm sao bây giờ?”
Ăn không hết cũng không thể ép bản thân đến nghẹn, Khương Ức An đặt xiên kẹo xuống, trước tiên mở cửa sổ ra hít thở không khí, bảo cô ấy cứ từ từ ăn đừng vội.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, nàng theo bản năng nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy bên đường có một đôi phu thê trẻ đang thong thả tản bộ.
Nam tử bế trên tay một bé gái khoảng hai ba tuổi, thê tử của hắn thì dắt một bé trai tầm tuổi đó.
Cả gia đình bốn người, ai nấy đều cầm một xiên kẹo hồ lô, những đứa trẻ ăn ngon lành, hai phu thê thỉnh thoảng liếc nhìn nhau, trên mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ.
Khương Ức An lặng lẽ quan sát bọn họ rất lâu, ánh mắt đảo một vòng quanh những xiên kẹo hồ lô của gia đình bốn người kia, sau đó đầy suy tư nhìn ba xiên kẹo ăn không hết trước mặt.
Nàng im lặng một lúc, đột nhiên nói: “Vẫn là người quá ít.”
Hương Thảo nhai kẹo hồ lô rôm rốp, đầy mặt mờ mịt hỏi: “Tiểu thư, người ở đâu quá ít vậy?”
Khương Ức An chống tay lên má ra vẻ suy nghĩ, nói với cô ấy: “Nếu lần này chúng ta ra ngoài mà có cả cô gia đi cùng, lại mang theo hai đứa nhỏ nữa, thì chẳng phải mấy xiên kẹo hồ lô thừa này vừa vặn mỗi người một xiên sao?”
Hương Thảo càng thêm mờ mịt, cô gia thì cô biết, nhưng hai đứa nhỏ kia là của nhà ai?
Cô nuốt gọn miếng sơn tra trong miệng, xòe ngón tay ra nghiêm túc tính toán, Quốc Công phủ mấy năm nay không có thêm người, Tấn Xuyên, Tấn Hành thiếu gia đều đã là thiếu niên mới lớn, bọn họ không thích ăn kẹo hồ lô, ngoài họ ra, trong phủ căn bản không có trẻ con.
Cô chớp chớp mắt, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ, cười tủm tỉm nhìn tiểu thư nhà mình.
“Tiểu thư! Người có thể sinh hai đứa nhỏ mà, như vậy khi chúng ta đi chơi, năm xiên kẹo hồ lô sẽ không thừa không thiếu, vừa vặn luôn!”
Khương Ức An cũng đang có ý này.
Mặc dù ý nghĩ sinh con này đến một cách đột ngột và khó tin như vậy, nhưng nàng vốn là người làm việc quyết đoán, một khi đã hạ quyết tâm là sẽ thực hiện ngay!
Buổi chiều trước khi Hạ Tấn Viễn tan làm trở về, Khương Ức An ngồi trong phòng lật xem quyển sách xuân cung hắn mới mua.
Có lẽ quyển sách hắn mua là hàng tinh phẩm, hoàn toàn khác với quyển của nàng, hình ảnh không chỉ tinh tế rõ nét mà tư thế cũng vô cùng khác biệt, nàng giữ thái độ học tập nghiêm túc, tỉ mỉ lật từ đầu đến cuối.
Khi trang cuối cùng khép lại, nàng không hề đỏ mặt tía tai mà nhắm mắt tựa vào sập mỹ nhân, thở dài đầy muộn phiền.
Những tư thế trong sách xuân cung này hầu hết đã được Hạ Tấn Viễn cùng nàng luyện tập qua không ít lần, mỗi đêm bọn họ ở trên giường quấn quýt bên nhau, tên kia cũng dùng hết sức bình sinh như trâu cày ruộng để gieo giống, nhưng viên phòng lâu như vậy, vì sao bụng mình vẫn chưa có động tĩnh gì?
Ban đầu nàng không để tâm, nhưng giờ ngẫm lại kỹ càng, nàng cảm thấy trong chuyện này có vấn đề lớn.
Thân thể nàng vốn khỏe mạnh, không lý nào lại không mang thai được, vấn đề không nằm ở nàng, mà rất có khả năng là ở phu quân nàng!
Hạ Tấn Viễn, e là không thể sinh con!
Khương Ức An bị suy đoán của chính mình làm cho kinh hãi, Hương Thảo cũng bị hành động giật mình của tiểu thư làm cho hoảng sợ.
“Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Khương Ức An trĩu nặng tâm tư thở dài.
Chuyện này Hương Thảo còn nhỏ không hiểu được, nàng đương nhiên không thể nói với cô ấy.
Sau khi cho Hương Thảo lui xuống, đúng lúc nàng đang sầu não không biết xử lý chuyện khó khăn này thế nào, bên ngoài vang lên tiếng bước chân trầm ổn quen thuộc, Hạ Tấn Viễn sải bước đi vào chính phòng, vén bức màn thêu hoa hải đường lên.
Khương Ức An vội vàng giấu quyển sách sang một bên, giả vờ như không có chuyện gì đứng dậy, cười tủm tỉm bước nhanh tới ôm lấy eo hắn, đồng thời lén liếc nhìn bụng dưới của hắn một cái.
“Phu quân, chàng tan làm về rồi, hôm nay ta ra ngoài mua kẹo hồ lô, vẫn còn để phần cho chàng đây này, chàng mau nếm thử đi.”
Bàn tay lớn của Hạ Tấn Viễn theo thói quen bao lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, khóe môi nhếch lên một độ cong, “Nương tử, không vội, ta có mang về cho nàng một thứ.”
Vừa nói, hắn vừa từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp dài dẹt, hộp mở ra, bên trong là một chiếc trâm cài hoa thạch lựu rực rỡ lung linh.
Khương Ức An vừa mừng vừa sợ, nóng lòng cầm lấy chiếc trâm, nói: “Mắt nhìn của phu quân thật tốt, chiếc trâm chàng chọn đúng là loại ta thích nhất, mau giúp ta cài thử xem.”
Hạ Tấn Viễn mỉm cười nhẹ nhàng, ngón tay nhặt chiếc trâm lên cài vào mái tóc đen nhánh dày mượt của nàng.
Nàng vốn có làn da trắng ngần, tươi tắn xinh đẹp, chiếc trâm này rất hợp với nàng, tôn lên vẻ rực rỡ lấp lánh như viên minh châu.
Khương Ức An cong môi, vui sướng dang tay xoay mấy vòng trước mặt hắn.
Mặc dù thường xuyên nhận được những món quà như trâm cài, hoa tai từ hắn, nhưng lần nào nhận được nàng cũng đều cảm thấy vui vẻ khôn xiết.
Có món quà này, nỗi sầu muộn về việc Hạ Tấn Viễn không thể sinh con tạm thời tan biến.
Buổi tối đi ngủ, sau khi hai người lên giường, Khương Ức An không muốn đọc thoại bản nên gối đầu lên cánh tay Hạ Tấn Viễn, thong thả chuyện trò cùng hắn.
“Doanh Doanh và Bùi công tử thành thân không lâu đã mang thai rồi, tính ra chắc cũng được ba tháng, hôm khác ta lại qua thăm muội ấy xem sao.”
Ba tháng đầu thai kỳ không ổn định, trưởng Công chua cứ ở lì trong phủ, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, chắc là sắp nghẹt thở đến nơi rồi, nên hễ rảnh là lại sai người đến mời nàng qua phủ chuyện trò giải khuây.
Hạ Tấn Viễn mặt không biểu cảm “ừ” một tiếng.
Khương Ức An nhẩm tính ngày thành thân của hai muội muội, chớp mắt cười nói: “Gia Nguyệt, Gia Oánh kết hôn cũng đã được một năm, hôm kia còn sai người tới báo tin, cả hai đều có hỷ rồi, chúng ta sắp được làm cữu cữu và cữu mẫu rồi đấy.”
Nhận được tin vui như vậy, Giang thị vui mừng khôn xiết, mấy ngày liền cười không khép được miệng.
Hạ Tấn Viễn khẽ gật đầu, thần sắc bình thản không chút gợn sóng, “Ta biết rồi.”
Khương Ức An nhìn hắn, nghĩ đến chiếc trâm hoa thạch lựu hắn tặng, bỗng nhiên sinh lòng nghi hoặc.
“Phu quân, thạch lựu mang ý nghĩa con đàn cháu đống, chàng tặng ta chiếc trâm này, chẳng lẽ cũng có thâm ý đó sao?”
Hạ Tấn Viễn nhìn nàng một cái sâu sắc, nói: “Ta không có ý đó, nương tử chớ nghĩ nhiều.”
Khương Ức An: “Ồ.”
Nàng vốn dĩ nghĩ gì nói nấy, thấy hắn hoàn toàn không có hứng thú với chuyện mang thai sinh con của người khác, nàng cũng yên tâm.
Như vậy cũng tốt, bản thân hắn vốn không thể sinh, nếu lại đi ngưỡng mộ người khác thuận lợi có con thì chỉ càng thêm áp lực.
Nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Hạ Tấn Viễn, đột ngột nói: “Phu quân, chúng ta thành thân lâu như vậy mà vẫn chưa có con, chàng không sốt ruột chứ?”
Nghe vậy, ánh mắt Hạ Tấn Viễn trầm xuống đánh giá nàng vài lượt, ôn tồn hỏi: “Nương tử, chuyện con cái ta không vội, nàng thấy sốt ruột sao?”
Khương Ức An lập tức lắc đầu như trống bỏi, “Không vội, không vội, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.”
Nàng không muốn nói ra suy đoán của mình để tránh làm tổn thương nghiêm trọng đến lòng tự tôn của hắn, cứ đợi thêm một hai năm nữa, chọn thời điểm thích hợp rồi lặng lẽ tìm một vị danh y thánh thủ xem bệnh cho hắn là được.
Nếu bệnh này có thể chữa khỏi thì tốt nhất, còn nếu thực sự không thể chữa được, thì để sau này tính tiếp.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, nhìn chằm chằm l*n đ*nh màn xuất thần, nàng đột nhiên nghe thấy bên tai vang lên giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Hạ Tấn Viễn.
“Nương tử, chúng ta sinh hai đứa nhỏ đi.”
Khương Ức An theo bản năng gật đầu, cười thốt lên: “Được chứ, được chứ, tốt nhất là một nam một nữ, đủ cả nếp lẫn tẻ!”
Đến khi hoàn hồn, nhận ra mình đã không đề phòng mà nói hết suy nghĩ trong lòng, nàng vội vàng bịt miệng lại, nói chữa cháy: “Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, có hay không cũng không sao cả!”
Hạ Tấn Viễn nhếch môi cười một cách khó nhận ra, ngón tay gạt bàn tay đang che miệng nàng ra, có chút buồn cười hỏi: “Nương tử muốn có con, sao không trực tiếp nói với ta?”
Khương Ức An nhíu mày, vẻ mặt lộ ra sự phiền muộn.
“Công việc của chàng đã đủ bận rồi, ta không muốn chàng vì chuyện này mà phân tâm.”
Hạ Tấn Viễn: “Ồ, chuyện này làm sao khiến ta phân tâm được chứ?”
Khương Ức An lén nhìn bụng dưới của hắn, lúc này nàng cũng không muốn giấu hắn nữa, liền nói thật: “Ta lo lắng phu quân không thể sinh con, áp lực sẽ lớn quá.”
Hạ Tấn Viễn: “……”
Hắn im lặng một lúc, thần sắc có chút cổ quái, không biết nên vui vì nương tử lo lắng cho lòng tự tôn của mình hay nên hối hận vì đã uổng công uống thuốc tránh thai suốt mấy tháng qua.
Nếu không phải phát hiện tối nay nàng nói chuyện luôn vô tình nhắc đến chủ đề trẻ con, lại còn để phần cho hắn ba xiên kẹo hồ lô, hắn chưa chắc đã đoán ra được tâm tư của nàng.
Hắn vươn ngón tay ấn mạnh vào giữa lông mày vài cái, ôn tồn nói: “Nương tử đừng lo, ta chắc chắn là có thể sinh.”
Khương Ức An áp mặt vào ngực hắn, nhìn hắn không chớp mắt, trong mắt có chút không tin tưởng nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
“Phu quân, chàng đừng áp lực quá, hay là chúng ta mời đại phu về bồi bổ thân thể cho chàng một chút, nói không chừng bồi bổ xong là có thể sinh được ngay.”
Hạ Tấn Viễn thầm nhẩm tính ngày tháng, nhất thời cảm thấy hối hận, biết thế này thì chén thuốc trước khi về phủ hắn đã không uống.
Nhưng nghĩ lại, nếu nàng mang thai, nàng sẽ không thể tùy ý nũng nịu nép vào lòng hắn như thế này nữa, chuyện sinh con hắn không vội, thậm chí còn thấy muộn một chút thì tốt hơn.
“Nương tử, không cần cố ý bồi bổ thân thể cho ta đâu.”
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của nàng, bàn tay lớn nhẹ nhàng v**t v* bả vai mảnh khảnh, yết hầu chuyển động lên xuống, khi cất lời, giọng nói bỗng trở nên khàn đục lạ thường.
“Trời không còn sớm nữa, chúng ta nên nghiên cứu phương thức thứ mười hai trong sách xuân cung thôi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Khương gia định thân Chương 2: Chương 2: Trấn Thanh Thủy Chương 3: Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi Chương 4: Chương 4: Khắc bạn khắc thê Chương 5: Chương 5: Là một người mù Chương 6: Chương 6: Giam lỏng trong viện Chương 7: Chương 7: Định đoạt của hồi môn Chương 8: Chương 8: Tân lang đến đón dâu Chương 9: Chương 9: Thành hôn (thượng) Chương 10: Chương 10: Thành hôn (trung) Chương 11: Chương 11: Thành hôn (hạ) Chương 12: Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi Chương 13: Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm Chương 14: Chương 14: Dâng trà Chương 15: Chương 15: Nắm tay phu quân Chương 16: Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy! Chương 17: Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy Chương 18: Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần! Chương 19: Chương 19: Phạt quỳ từ đường! Chương 20: Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng Chương 21: Chương 21: Băng bó cho hắn Chương 22: Chương 22: Tôn ma ma bị mắng! Chương 23: Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo Chương 24: Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm Chương 25: Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì! Chương 26: Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi! Chương 27: Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt Chương 28: Chương 28: Nỗi lòng của hắn Chương 29: Chương 29: Bất bình thay cho người khác Chương 30: Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây! Chương 31: Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi! Chương 32: Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất Chương 33: Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia Chương 34: Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta Chương 35: Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá! Chương 36: Chương 36: Về thăm nhà Chương 37: Chương 37: Bế nàng về phòng Chương 38: Chương 38: Viết tên của hắn Chương 39: Chương 39: Bà mẫu ho ra máu Chương 40: Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1) Chương 41: Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2) Chương 42: Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3) Chương 43: Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa Chương 44: Chương 44: Túi thơm Chương 45: Chương 45: Có rắn Chương 46: Chương 46: Ôm chặt nàng Chương 47: Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất! Chương 48: Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi Chương 49: Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta! Chương 50: Chương 50: Tết Trung thu Chương 51: Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử Chương 52: Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt Chương 53: Chương 53: Cúng bái Chương 54: Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống Chương 55: Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực Chương 56: Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng! Chương 57: Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi! Chương 58: Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời! Chương 59: Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên Chương 60: Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân Chương 61: Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi. Chương 62: Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao! Chương 63: Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con? Chương 64: Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia. Chương 65: Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi Chương 66: Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn Chương 67: Chương 67: Hội chùa Chương 68: Chương 68: Sổ sách Chương 69: Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân Chương 70: Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử Chương 71: Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ Chương 72: Chương 72: Bị phụ thân tát một cái Chương 73: Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục! Chương 74: Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên Chương 75: Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ Chương 76: Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành! Chương 77: Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí! Chương 78: Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con! Chương 79: Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao? Chương 80: Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn! Chương 81: Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống! Chương 82: Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần. Chương 83: Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi! Chương 84: Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ. Chương 85: Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi. Chương 86: Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được. Chương 87: Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn! Chương 88: Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn. Chương 89: Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ Chương 90: Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta! Chương 91: Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa? Chương 92: Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi. Chương 93: Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết! Chương 94: Chương 94: Phải trả giá! Chương 95: Chương 95: Không thể ngồi chờ chết. Chương 96: Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí! Chương 97: Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi. Chương 98: Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng. Chương 99: Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời. Chương 100: Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân. Chương 101: Chương 101: Không bao giờ chia lìa Chương 102: Chương 102: Đập thẳng vào mặt Cao thái giám! Chương 103: Chương 103: Có một tin tốt lành muốn nói cho chàng. Chương 104: Chương 104: Quận chúa mất tích Chương 105: Chương 105: Quận chúa bị mất trí nhớ Chương 106: Chương 106: Sự yên bình trước khi cơn bão ập đến Chương 107: Chương 107: Nương tử đợi ta trở về. Chương 108: Chương 108: Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền! Chương 109: Chương 109: Hoàn chính văn Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không? Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ. Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7 – Mang thai Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8 – Song thai Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 9 – Chỉ mong kiếp này không chia lìa.