Chương 115
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 115: Quân lão ma

Hai năm sau, kinh thành Cảnh Quốc.

 

Ngồi trong xe ngựa là một nam tử răng trắng môi đỏ, khuôn mặt hồng hào, tướng mạo anh tuấn đến mức khiến những cô gái qua đường phải đỏ mặt, ngồi bên cạnh là một đứa bé mặc hoa phục trắng nõn.

 

Người đi đường ai tinh mắt cũng có thể nhận ra đây là xe ngựa của Tống phủ, tân quý trong triều, hiện tại ở kinh thành có hai Tống phủ, một văn một võ đều là người có địa vị cao, để phân biệt, phủ đệ của Tống Thanh gọi là Đại tướng quân phủ.

 

Xe ngựa này là của quý phủ tiểu Tống đại nhân, ngồi bên trong là Tống Lễ Khanh và phiên vương Tống Quan Sinh, tể tướng và phiên vương trẻ tuổi nhất từ xưa đến nay.

 

Tống Lễ Khanh kể chuyện sinh động như thật: “…… Ngọn lửa kia cháy suốt ba ngày ba đêm, tro bụi bị gió thổi bay mấy chục dặm. Mọi thứ trong vương thành Lâu Lan đều bị lửa thiêu đốt, chỉ còn đống gạch đổ nát, ngay cả vàng bạc cũng bị nung chảy hết.”

 

Đứa bé chỉ khoảng năm tuổi, nhưng rất chăm chú lắng nghe, quên ăn cả kẹo hồ lô trong tay, vẻ mặt nghiêm túc, giống như nghe hiểu mọi chuyện.

 

“Người cũng chết hết ạ?” Quan Sinh mở to mắt băn khoăn hỏi.

 

“May mắn đa số người trong thành đều sống sót, bọn họ mất nhà cửa, dự định muốn gây dựng lại, nhưng có một chuyện kỳ lạ xảy ra, nguồn nước quanh thành Lâu Lan giống như bị trận hỏa hoạn bốc hơi sạch, khô cạn theo thời gian, không có nước thì làm sao sinh sống được? Người dân Lâu Lan mất hết hy vọng, đành phải bỏ quê hương tìm mảnh đất khác.”

 

Quan Sinh chững chạc đàng hoàng nói: “Chắc chắn là Lâu Lan đã làm chuyện gì đó đến ông trời cũng không chấp nhận được nên bị trừng phạt.”

 

Tống Lễ Khanh nhéo mũi Quan Sinh.

 

“Con thì biết gì mà trời phạt hay không trời phạt, ai dạy con?”

 

Quan Sinh không nói, chỉ tò mò hỏi tiếp: “Sau đó thì sao ạ?”

 

“Không có sau đó nữa.” Tống Lễ Khanh nghĩ một lúc nói, “Ta nghe Tô Chiêu thúc thúc của con nói……Là vị thương nhân Tây Vực, Tô Chiêu thúc thúc giấu con đi hồi đó ấy, con còn nhớ hắn không?”

 

Quan Sinh gật đầu: “Nhớ ạ.”

 

“Con nhớ cái quỷ, lúc đó con mới lớn có từng này.” Tống Lễ Khanh khoa tay múa chân nói, “Làm gì đã có ký ức.”

 

“Con nhớ thật mà, thúc ấy còn cho con chơi một chiếc nhẫn đá quý, bảo con ngoan ngoãn không được khóc.” Quan Sinh thúc giục nói, “Sau đó Lâu Lan thế nào ạ, cha người mau nói đi.”

 

Tống Lễ Khanh bất đắc dĩ, Quan Sinh mở mang trí óc sớm, không khéo nhớ thật.

 

“Sau đó có người đầu cơ đi qua di tích vương thành Lâu Lan, đào được một khối vàng nóng chảy lớn, giàu rồi phát tài, tiếp đó mọi người thi nhau đi Lâu Lan đào vàng, đào được rất nhiều kho báu ở trong đó. Nhưng những người từng đến Lâu Lan, bắt đầu bị lở loét khắp người mà không rõ nguyên nhân, chữa cũng không được. Bọn họ nói, đây là vương tộc Lâu Lan đã chết nguyền rủa người tham lam, từ đó không ai dám đi nữa. Bây giờ, e rằng di tích đã bị gió cát chôn vùi, biến thành sa mạc, ngay cả lạc đà già dặn có kinh nghiệm đi vào cũng chưa chắc đã đi ra được.”

 

Quan Sinh nghe xong khao khát nói: “Con cũng muốn đi.”

 

Tống Lễ Khanh hù dọa cậu bé: “Con không sợ đỉnh đầu mọc sẹo, mông lở loét à?”

 

“Đó là đất phong của con, lời nguyền rủa vô hiệu với con.”

 

Lâu Lan quốc biến mất trong dòng chảy lịch sử, nhưng mảnh đất kia được Quân Kỳ Ngọc ban cho Quan Sinh.

 

Đó cũng là lời hứa trước kia của Quân Kỳ Ngọc với Lâu Lan Vương.

 

“Cha thượng triều vất vả rồi, nào, ăn xâu kẹo hồ lô đi ạ.”

 

Giọng điệu như đang dỗ Tống Lễ Khanh.

 

Tống Lễ Khanh vui vẻ nhận lấy, cắn một miếng, trái cây chua ngọt được bao phủ bởi một lớp đường mỏng, đầy hương vị.

 

“Con cũng ăn đi.” Tống Lễ Khanh nói rồi đưa xâu kẹo hồ lô qua.

 

Quan Sinh mặt đầy chán ghét nói: “Con không thích ăn mấy thứ dành cho trẻ con này.”

 

Tống Lễ Khanh: “……”

 

“Cha ăn từ từ thôi, kẻo lại bị sặc giống như lần trước.” Quan Sinh còn rất không yên tâm dặn dò nói, “Còn nữa, mỗi ngày chỉ được phép ăn một xâu thôi, thằng nhóc nhà bên cạnh chúng ta ăn nhiều kẹo hồ lô quá, sâu hết răng rồi.”

 

“Dạ dạ dạ.”

 

Tống Lễ Khanh vâng dạ nghe theo.

 

Những lời này vốn phải do người làm cha như y nói mới đúng.

 

“Cha, khi nào thì con có thể đến đất phong của mình?”

 

“Chờ đến lúc con cao hơn ta.”

 

Quan Sinh luôn có mấy câu hỏi kỳ quái, Tống Lễ Khanh cũng học được cách qua loa lấy lệ với nó.

 

Có điều Quan Sinh càng ngày càng khó lừa, một đứa nhóc bé xíu, cả thần cả quỷ đều không sợ, còn ra vẻ đạo lý.

 

Bọn họ trở lại Tống phủ, từ sáng sớm Tiểu Địch đã đứng dựa ở tường chờ, nhìn thấy bọn họ, lập tức bước lên đón, ngồi xổm xuống muốn bế Quan Sinh.

 

Quan Sinh vươn một tay ra: “Địch tỷ xin tự trọng, đệ không còn là một đứa bé ba tuổi nữa.”

 

Tiểu Địch bị từ chối, trợn trừng mắt, nhưng cũng quen rồi.

 

“Tiểu quỷ, đệ có mười tuổi thì thế nào?”

 

“Nam nữ thụ thụ bất thân.” Quan Sinh khoanh tay nói.

 

Tiểu Địch không chịu thua: “Vậy nếu ta là nam thì sao?”

 

Quan Sinh nhăn mặt nhỏ: “Nam nam càng không thể thân.”

 

Tiểu Địch cười ha ha, cười đến Quan Sinh bực mình, đi thư phòng không muốn để ý đến nàng nữa.

 

Tiểu Địch đuổi theo sau Tống Lễ Khanh lải nhải không ngừng: “Tên tiểu quỷ này sao không giống một đứa trẻ tí nào? Công tử, khi còn bé ngài cũng chững chạc như thế à?”

 

Tống Lễ Khanh “ừm” một cái, nói: “Chắc là khá hơn nó một chút. Ai…Đứa nhỏ này từ nhỏ đã kỳ quái, thậm chí ta còn nghi ngờ có phải Mạnh Bà quên cho nó uống canh rồi không.”

 

Quan Sinh trưởng thành sớm, nói chính xác là hoàn toàn khác một đứa trẻ, ngôn hành cử chỉ đều giống như người lớn.

 

Được cái là Tống Lễ Khanh không cần phải lo lắng nuôi dạy cậu bé, cậu bé tự khắc bồi dưỡng, ngược lại cậu bé còn chăm sóc Tống Lễ Khanh nhiều hơn.

 

“Công tử công tử, phủ Ninh Quốc công gửi bái thiếp* đến, nói muốn đưa cháu gái nhỏ đến thăm, nô tỳ nghĩ ông ta muốn gả cháu gái nhỏ cho ngài đó.” Tiểu Địch cười khúc khích nói.

 

(*) Bái Thiếp (拜帖): thời xưa, đây là một tấm thiếp dùng thông báo đến thăm ai đó.

 

Tống Lễ Khanh nhận lấy bái thiếp, chưa kịp xem đã cất vào trong ngăn bàn.

 

“Lát nữa ta viết thư từ chối sau.”

 

Tiểu Địch lại nói: “Còn có Khánh Quốc công, sai một bà mai chặn cửa nhà chúng ta từ sáng sớm.”

 

Tống Lễ Khanh ấn ấn huyệt thái dương, đang không biết xử lý như thế nào, Quan Sinh không biết nghe tin từ đâu, lách người qua khe cửa.

 

Vừa bước vào cậu bé đã lôi một đống đồ từ trong ngăn kéo ra, ném trên mặt bàn.

 

“Đây là chuyện lớn đời người, vô cùng quan trọng, cha, con đến duyệt giúp cha.”

 

Dưới cái nhìn chăm chú của Tống Lễ Khanh và Tiểu Địch, Quan Sinh thật sự chọn một cái trong số đó.

 

“Người này không được, gia cảnh tầm thường, phụ thân mới là quan tứ phẩm, còn không có tước vị……Người này cũng không được, trong nhà có ba đệ đệ không nên thân, thành hôn xong chẳng phải nuôi cả à?…..Người này càng không được, bức chân dung này trông xấu xí chết đi được… Nhà này, nhà này là một nam nhân, cha, hắn nói nguyện ý tam thư lục lễ cưới người!”

 

Tống Lễ Khanh càng nghe càng thấy hoang đường, véo lỗ tai nhỏ của cậu bé kéo khỏi ghế.

 

“Chuyện cưới gả là do cha mẹ quyết định, lúc nào thì cha mẹ kết hôn, con trai làm chủ thế? Con thông minh lanh lợi như thế, để ta tìm một nhà tốt gả con đi nhé.”

 

Tiểu Địch cười nghiêng ngả.

 

“Ai bảo cha quá được ưa chuộng với cả tham ăn chứ?”

 

Trong thư phòng tràn ngập tiếng cười, một tên hạ nhân đến bẩm báo.

 

“Đại nhân, hắn, vị kia lại đến……”

 

Tống Lễ Khanh còn chưa kịp nói gì, Quan Sinh đã dựng ngược lông mày, như gặp đại địch!

 

“Quân lão ma!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng