Chương 115
Niên Đại Văn: Từ Đại Tiểu Thư Bị Bỏ Rơi Trở Thành Vợ Thủ Trưởng

Chương 115

Liễu Tư Ngữ dụi dụi mắt, yếu ớt đứng bên cạnh Cao Văn, như là sợ đ.á.n.h thức Văn Kình vậy nhẹ giọng nói: "Không sao, tôi cũng vừa mới ngủ một lát. Em Thẩm Chiếu Nguyệt ngày thường đặc biệt bận, ngoài phải dạy nhân viên y tế bệnh xá chúng ta châm cứu, còn phải phối chế các loại t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c Trung y, khẳng định không có thời gian chăm sóc Văn Kình."

Liễu Tư Ngữ chỉ thiếu không nói thẳng trừ bản thân cô ta ra, người khác ai chăm sóc Văn Kình cô ta đều không yên tâm.

Nói xong, Liễu Tư Ngữ liền đứng sang một bên, ánh mắt lên án nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt, không biết còn tưởng rằng Thẩm Chiếu Nguyệt giành công chăm sóc Văn Kình của cô ta.

Đúng như Liễu Tư Ngữ nói, Thẩm Chiếu Nguyệt rất bận, cô không có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy để phối hợp diễn xuất của Liễu Tư Ngữ.

Thẩm Chiếu Nguyệt đi đến trước giường bệnh, trực tiếp lột mí mắt Văn Kình nhìn một cái, sau đó lại nắm cổ tay anh, bắt mạch cho anh.

Hư, vẫn là hư.

Văn Kình sau khi tỉnh lại, cảm thấy trên người mình lạnh lạnh, liền bảo Liễu Tư Ngữ tìm quần áo bệnh nhân cho anh mặc vào.

Có Liễu Tư Ngữ ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Thẩm Chiếu Nguyệt lúc này không trực tiếp tự tay c** q**n áo Văn Kình, nói với Liễu Tư Ngữ: "c** q**n áo anh ấy ra."

Liễu Tư Ngữ bị ra lệnh đáy mắt hiện lên một tia không kiên nhẫn, nhưng lại giả vờ thẹn thùng, rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Sao lại muốn c** q**n áo nữa? Em Thẩm Chiếu Nguyệt không biết đâu, anh Văn Kình hôm qua thiếu chút nữa vì xấu hổ mà c.h.ế.t."

Thẩm Chiếu Nguyệt đặt gói châm cứu của mình lên tủ nhỏ cạnh giường bệnh, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại như không có lực sát thương, nhưng kỳ thật nghe kỹ là có thể nghe ra sự mỉa mai của cô: "c** q**n áo đương nhiên là phải châm cứu cho anh ấy rồi! Bằng không cô cho rằng tôi thích xem bộ n.g.ự.c to cơ bắp đầy vết răng rắn của anh ấy sao?"

Thấy Liễu Tư Ngữ làm như chiếm tiện nghi của Văn Kình vậy, động tác cực chậm cởi cúc áo bệnh nhân, Thẩm Chiếu Nguyệt chờ không kịp tiến lên một phen kéo mạnh vạt áo bệnh nhân ra, sau đó trong tiếng kinh hô của Liễu Tư Ngữ, nhanh chóng châm cứu xong cho Văn Kình.

Liễu Tư Ngữ nhặt lên cúc áo bị văng xuống đất vì động tác thô lỗ của Thẩm Chiếu Nguyệt, lên án nói: "Em Thẩm Chiếu Nguyệt, sao cô có thể làm hỏng quần áo bệnh nhân chứ?"

Thẩm Chiếu Nguyệt cảm thấy ngữ khí Liễu Tư Ngữ này giống như đã từng nghe ở đâu đó, thật giống như ngữ khí của một trà xanh trong một bộ phim cô từng xem kiếp trước: "Thỏ thỏ đáng yêu như vậy, sao bạn có thể ăn thỏ thỏ?"

Thẩm Chiếu Nguyệt nhịn xuống ý muốn trợn trắng mắt, vừa thu thập gói châm cứu vừa nói: "Nửa giờ sau gọi tôi tới lấy kim."

Thấy Thẩm Chiếu Nguyệt căn bản không để ý lời mình, Liễu Tư Ngữ xấu hổ bực bội dậm dậm chân, "Em Thẩm Chiếu Nguyệt, cô làm hỏng đồ vật của nhà nước, cô phải bồi thường!"

Thẩm Chiếu Nguyệt vốn dĩ chuẩn bị phải đi, nghe xong lời Liễu Tư Ngữ, xoay người lấy đi cúc áo trong tay cô ta, hướng về phía y tá mặt tròn Lý Hiểu Quyên hô một tiếng: "Chị Tiểu Quyên! Tôi không cẩn thận làm hỏng nút áo bệnh nhân, chị giỏi việc may vá, chị giúp tôi may hai mũi đi!"

Lý Hiểu Quyên lúc này vừa lúc không có việc gì, nghe thấy Thẩm Chiếu Nguyệt gọi mình, liền đi tới nhìn một chút.

Quần áo bệnh nhân trên người Văn Kình chỉ là rớt hai cái nút áo, Lý Hiểu Quyên không sao cả xua xua tay: "May hai mũi thôi mà, đồng chí Thẩm cô cứ đi làm việc bận của cô đi, lát nữa tôi liền làm xong cho."

Thẩm Chiếu Nguyệt nhướng mày với Liễu Tư Ngữ, cười giảo hoạt nói: "Còn phải phiền y tá Liễu thay cho Văn Kình một bộ quần áo bệnh nhân mới."

Liễu Tư Ngữ trong lòng mắng Thẩm Chiếu Nguyệt đã c.h.ế.t, cái cô tiểu thư tư bản Thẩm Chiếu Nguyệt này rốt cuộc có biết hay không cô ta thay quần áo cho Văn Kình, phải tốn bao nhiêu công sức không? Liễu Tư Ngữ giận mà không dám nói gì, giả vờ tủi thân đỏ hốc mắt: "Em Thẩm Chiếu Nguyệt, có phải tôi đã làm sai chuyện gì chọc cô không vui không? Cô tại sao phải nhằm vào tôi như vậy?"

Thẩm Chiếu Nguyệt vô tội chớp chớp mắt: "Tôi không có nhằm vào cô a! Cô nói tôi làm hỏng đồ vật của nhà nước, phải bồi thường, tôi tìm người giúp tôi may vá quần áo, khẳng định phải c** q**n áo từ trên người Văn Kình ra mới có thể may vá sao. Tổng không thể để chị Tiểu Quyên dán vào n.g.ự.c Văn Kình để may nút áo cho anh ấy đi?"

"..." Liễu Tư Ngữ tưởng tượng đến hình ảnh đó, liền một trận rùng mình.

Văn Kình là đối tượng công lược của cô ta, sao có thể cùng người phụ nữ khác có bất kỳ hành động thân mật da thịt nào!

Liễu Tư Ngữ nỗ lực không để lộ ra biểu cảm hung ác dữ tợn của mình, cô ta hướng về phía Thẩm Chiếu Nguyệt vươn tay: "Cô đưa cúc áo cho tôi là được, tôi cũng biết may nút áo."

Thẩm Chiếu Nguyệt trêu chọc nhìn Liễu Tư Ngữ, lúc đưa cúc áo trả lại cho cô ta, ở bên tai Liễu Tư Ngữ thấp giọng hỏi: "Cô không phải là muốn mượn cơ hội may nút áo, cùng Văn Kình có gì đó da thịt chi thân đi?"

Liễu Tư Ngữ thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt một cái: "Em Thẩm Chiếu Nguyệt, cô nói bậy bạ gì đó!"

Nói xong, cô ta nắm chặt cúc áo cũng không quay đầu lại chạy ra khỏi phòng bệnh.

Thẩm Chiếu Nguyệt cũng không ở trong phòng bệnh lâu, chẳng qua cô vừa rời khỏi phòng bệnh một lát, liền bưng hai chén nước trở về, một ly đưa cho Cao Văn còn chưa tan tầm, một ly đặt ở đầu giường Văn Kình.

Liễu Tư Ngữ cầm gói kim chỉ trở về, quy củ ngồi bên giường bệnh may nút áo.

"Vất vả cho cô y tá Liễu." Thẩm Chiếu Nguyệt kéo một nụ cười giả tạo: "Ly nước này là cho Văn Kình uống, lát nữa anh ấy tỉnh cô cho anh ấy uống."

Thẩm Chiếu Nguyệt sợ Liễu Tư Ngữ làm ra hành động hoang đường dùng miệng đút nước cho Văn Kình, nhắc nhở Liễu Tư Ngữ: "Trong ly nước này tôi có thêm t.h.u.ố.c thanh trừ độc tố cho Văn Kình, người trúng độc uống vào không có chuyện gì, nhưng nếu là người cơ thể khỏe mạnh uống vào, có thể sẽ xuất hiện triệu chứng bài độc."

Kỳ thật ly nước kia Thẩm Chiếu Nguyệt chẳng thêm t.h.u.ố.c gì, cô chỉ là thêm chút nước suối linh tuyền.

Cô không muốn cho Liễu Tư Ngữ uống nước suối linh tuyền, cho nên mới tiện miệng nói dối.

Liễu Tư Ngữ bị tổn thương nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt: "Trong mắt em Thẩm Chiếu Nguyệt, tôi là người sẽ trộm uống t.h.u.ố.c nước của bệnh nhân sao?"

Thẩm Chiếu Nguyệt vươn một ngón tay lắc lắc: "Y tá Liễu không phải là người sẽ trộm uống t.h.u.ố.c nước của bệnh nhân, tôi cũng không phải sợ y tá Liễu cô trộm uống, tôi là sợ người khác không biết, uống nước của Văn Kình, xuất hiện triệu chứng trúng độc rất nhẹ liền không tốt. Có y tá Liễu chăm sóc đại cháu trai tôi, tôi rất yên tâm."

Liễu Tư Ngữ mím môi, vẻ mặt nhẫn nhục phụ trọng: "Được, tôi đã biết."

Thẩm Chiếu Nguyệt cười với Liễu Tư Ngữ: "Vậy tôi đi phối t.h.u.ố.c trước đây."

Văn Kình hôn mê trầm trầm ngủ một ngày, buổi sáng mơ mơ màng màng nghe được một giọng nói mềm nhẹ, chỉ là nghe thôi đã rất thoải mái, làm anh đều quên đi cơn đau vết thương.

Chờ anh cố gắng mở mắt ra, còn chưa thấy rõ sự vật trước mắt, Liễu Tư Ngữ thấy anh tỉnh, liền nhanh chóng áp sát chặn tầm mắt anh, nhẹ giọng gọi anh: "Anh Văn Kình, anh tỉnh rồi? Anh có muốn uống nước không? Tôi đỡ anh dậy uống nước nhé? Trong nước này có thêm t.h.u.ố.c giải độc, có lợi cho việc thanh trừ độc tố còn sót lại trong cơ thể anh."

Văn Kình thấy là Liễu Tư Ngữ, theo bản năng nghiêng đầu né tránh sự tiếp cận của cô ta, nhíu mày thật chặt, quen biết Liễu Tư Ngữ lâu như vậy, đây là lần đầu anh cảm thấy giọng nói nũng nịu của cô ta ồn ào, ồn ào đến tai anh đau.

Liễu Tư Ngữ làm bộ không nhận thấy sự khác thường của Văn Kình, đỡ anh ngồi dậy, xoay người bưng ly nước liền muốn đút anh uống nước.

Văn Kình duỗi tay nhận lấy ly nước, căn bản không cho Liễu Tư Ngữ cơ hội phản ứng, uống cạn nước trong ly một hơi: "Tôi tự mình làm được, không cần phiền y tá Liễu."

 
 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (194)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194: Hoàn