Chương 115
Tôi lại ho dữ dội.
“Tôi mở cửa sổ rộng hơn nhé?”
“Không cần.”
Làn không khí đầu xuân lạnh lẽo tràn vào phổi.
Cơn ho chỉ dừng lại khi cổ họng tôi đọng lại vị tanh của kim loại.
Tôi nuốt nước bọt.
Chắc tôi đã chớp mắt đến cả chục lần.
Khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, gương mặt của Edward hiện ra.
Cậu ấy đang mỉm cười nhẹ nhàng.
Nếu phải diễn đạt, có thể nói đó là một nụ cười dịu dàng.
Nhưng nó hoàn toàn không phù hợp với tình huống này.
“Vậy tôi đóng cửa lại nhé?”
Edward hỏi với vẻ quan tâm.
“Khói vẫn chưa thoát hết.”
Giọng tôi khàn đặc.
“Nhưng cậu đang run kìa.”
“Không phải vì lạnh.”
“Vậy thì vì gì?”
Cậu ấy thực sự không biết sao?
“Cậu có thể thả tay tôi ra không?”
Edward không buông.
Khi tôi cố xoay cổ tay để rút ra, cậu ấy ép tay tôi lên cửa sổ.
Lực nắm ban nãy vốn lỏng lẻo, giờ siết chặt lại như một chiếc còng tay.
“……”
Tay tôi bắt đầu tê rần.
Mặt kính lạnh buốt chạm vào mu bàn tay.
Cơ thể tôi bị ghìm chặt giữa cánh cửa sổ và Edward.
Cổ tay tôi hoàn toàn mất cảm giác.
Cậu ấy thật sự không hiểu tại sao tôi đang run rẩy sao?
Edward cúi xuống nhìn tôi.
Về thể chất, tôi không thể thắng được cậu ấy.
Ngay cả khi thể trạng của chúng tôi từng tương đương nhau, tôi vẫn chẳng bao giờ đấu lại Edward về sức mạnh.
Cậu ấy nói như thể đang bào chữa:
“Nếu tôi thả cậu ra, cậu sẽ chạy đi mất.” (Edward)
“Cậu định làm gì? Cậu thực sự bị làm sao vậy…?”
“Cậu đang giận à?” (Edward)
“Tôi á? Giận cậu?”
“Tôi tưởng cậu muốn chạy trốn, nhưng bây giờ thì trông như đang giận.”
Edward có vẻ như đang cố tình chọc tức tôi.
Tôi không giận cậu ấy.
Tôi chỉ muốn rời khỏi đây.
“Tức giận vẫn tốt hơn.”
Edward nói.
Tôi cảm thấy cả người nóng bừng.
Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy đến mức nhức mắt.
Nhưng Edward chỉ mỉm cười.
Đôi mắt cậu ấy khẽ nheo lại, nụ cười trên môi hoàn toàn chân thật, khiến tôi sững sờ.
“Cậu thật sự bị sao vậy? Cậu đang muốn làm gì? Cậu thích nhìn tôi khó chịu lắm sao?”
“Cậu ghét tôi à?” (Edward)
Lông mi Edward khẽ rung.
Tôi cũng vô thức run lên theo.
Ngực tôi nhói lên như bị một mũi kim đâm trúng.
“Cậu ghét tôi, hay ghét việc tôi học chung lớp với cậu?” (Edward)
“……”
“Hay là cậu ghét việc phải ở chung một không gian với tôi?”
Cậu ấy đã làm vậy trong khi biết rõ sao?
Tất nhiên là vậy rồi.
Tôi cảm giác như đang ôm chặt một quả bóng bay căng đầy không khí.
Nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Chính cậu ấy là người đã bảo tôi đừng đến gần.
Cũng chính cậu ấy đã khiến tôi sợ hãi.
“Tôi không muốn cậu như thế này.”
Edward lẩm bẩm, rồi cúi đầu.
“Tôi không muốn cậu như thế này.”
Cậu ấy nghĩ tôi ngu ngốc sao?
Một người từng đe dọa tôi rồi quay lại cười cợt tiếp cận như chưa có chuyện gì xảy ra – nếu tôi không thấy có gì sai, thì chắc chắn tôi có vấn đề.
Ít nhất là vấn đề về nhận thức nguy hiểm hoặc thiếu nhạy bén.
Thậm chí động vật cũng tránh xa kẻ đã từng đá nó.
Tôi không phải là con chó đã được thuần hóa.
Làm gì có con người nào nghe gọi là chạy lại mà không có chút tự trọng nào?
“Geoffrey, cậu bắt đầu ghét tôi rồi sao? Nếu vậy thì tôi sẽ buồn lắm.”
“Làm gì có chuyện đó...”
Tôi vốn là một kẻ chẳng có lòng tự trọng.
“Cậu muốn gì ở tôi?”
Tôi lại hỏi Edward.
Nếu tính cả những lần tôi tự hỏi trong lòng, có lẽ tôi đã hỏi câu này cả trăm lần rồi.
“Chẳng gì cả.”
Đừng nói dối.
Cậu ấy mà nói dối là lộ ngay.
Gray đã làm gì mà không nói cho tôi biết những chuyện này chứ?
Edward chớp mắt.
“Nếu có một điều tôi muốn… thì là… cậu đã đi ăn cùng những người khác rồi đấy.”
Tôi? Lúc nào cơ?
…Lần trước đó sao?
“Nếu tôi mời, cậu có ăn cùng tôi không?” (Edward)
Lông mi của Edward run lên.
Đôi mắt xanh trong suốt như pha lê của cậu ấy nhìn tôi.
Tôi nhận ra mình đang gật đầu.
Tiếng ồn ào vang lên, kéo tôi trở lại thực tại.
Mình đang làm cái quái gì vậy?
Cánh cửa phía sau bật mở thô bạo, Alex lao vào.
“Điện hạ? Ngài ở đây sao? Điện hạ!”
Alex vội vã chạy vào rồi khựng lại.
Một người lính canh theo sau cũng bị cậu chặn lại khi vừa định bước vào, trong khi vẫn hỏi: “Lửa ở đâu…?”
Edward thả tay tôi ra.
Bàn tay tôi trượt khỏi cửa kính.
Vai tôi tê cứng.
Cảm giác như có dòng điện chạy qua, máu như thể bị nghẽn lại một lúc rồi đột nhiên tuôn trào mạnh mẽ.
Alex nhìn Edward với ánh mắt đầy cảnh giác.
Lửa đã tắt, mối nguy hiểm cũng không còn.
Sau khi đánh giá tình hình, Alex sải bước đến, đứng chắn giữa tôi và Edward.
“Điện hạ. Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Không có gì.”
Sắc mặt Alex lập tức thay đổi.
“Cổ tay của ngài...”
Alex lên tiếng, nhưng tôi ngắt lời cậu.
“Edward đã dập lửa.”
“Vậy sao.”
“Cậu ấy là ân nhân cứu mạng tôi.”
“Thật vậy sao?”
Alex vẫn nhìn chằm chằm Edward đầy cảnh giác.
Giáo viên và lính canh đang nghe Edward thuật lại tình huống.
Bị bao vây bởi mọi người, cậu ấy vẫn quay đầu nhìn tôi.
“Geoffrey, đến giờ ăn tối rồi.”
Edward mỉm cười.
Alex nhìn tôi như muốn hỏi "Ý cậu ta là gì?"
Tôi cũng chẳng biết nữa.
Có khi tôi thật sự là một kẻ ngốc mất rồi.
****
Khi quay lại phòng ký túc xá, Grey đang cởi đồng phục. Thấy tôi, cậu ta liền quay lưng đi.
Không biết cậu ta đã về từ khi nào. Tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này chẳng muốn để tâm.
“Gì vậy, Grey à?”
“...Đó mà cũng gọi là lời chào sao?”
Grey quay lại nhìn tôi.
“Cậu còn chưa chào tôi một tiếng đấy.”
“Được thôi, tôi đã thất lễ rồi. Cảm ơn vì đã chào đón tôi.”
“Tính đi đâu nữa đấy?”
Thay vì trả lời, Grey lại hỏi ngược lại tôi.
“Mặt cậu bị làm sao vậy?”
“Mặt tôi?”
Tôi đưa tay lên sờ mặt mình. Vẫn còn hai mắt, một cái mũi, không thiếu gì cả.
“Chẳng có vấn đề gì cả.”
“Nhìn vào gương đi.”
Grey mở tủ quần áo, để lộ chiếc gương lớn gắn trên cánh tủ.
Tôi nhìn vào, thấy khuôn mặt mình trông cứ như một bóng ma, đờ đẫn và ngớ ngẩn.
Kệ đi.
“Tôi ra ngoài ăn tối.”
“Với Alex Baumkuchen à?”
“Không.”
“Nếu là một bữa tiệc với đám bạn mới kết giao, thì cẩn thận một chút. Đừng có say khướt như lần trước rồi về nhà trong tình trạng thảm hại. Rốt cuộc cậu đã uống bao nhiêu vậy? Người chỉ nhấp môi vài giọt rượu khai vị như cậu mà cũng say được à?”
Grey lẩm bẩm trách móc.
“Tôi không uống rượu.”
“Vậy sao.”
“Tôi đi với Edward.”
Bất chợt, Grey im bặt.
“Cậu nói đi với ai cơ?”
“Edward Biscotti.”
“Vậy à.”
Grey nhanh chóng cài nút áo. Tôi đứng sau lưng cậu ta, và cậu ta giật bắn mình khi nhìn thấy tôi trong gương.
“Cậu đứng đó làm gì vậy?”
“Cậu không có gì muốn nói với tôi à?”
“Nói gì cơ?”
“Chẳng hạn như, dạo này Edward có gì đó lạ không? Cậu ấy có vấn đề về trí nhớ không? Hay bị nhập hồn chẳng hạn?”
“Đó chẳng phải là điều mà điện hạ đang mong sao?” (Grey)
“Thế còn tôi thì sao? Trông tôi có gì bất thường không?”
“Điện hạ đã bao giờ bình thường đâu.” (Grey)
“Cái gì? Cậu luôn nghĩ vậy à?”
Bị sốc trước câu trả lời của Grey, tôi hỏi lại. Nhưng cậu ta có vẻ không muốn phí thời gian, chỉ cầm sách lên rồi đi thẳng ra cửa.
Ai bảo cậu ta được phép đi chứ?
“Hãy cẩn thận.”
Grey với vẻ mặt khó chịu nói như vậy rồi rời đi.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Cậu ta đang bảo tôi cẩn thận ai? Edward sao?
Đừng có cảnh báo một cách mơ hồ như vậy rồi bỏ đi chứ. Làm tôi thấy lo đấy.
Cẩn thận cái gì? Ít nhất cũng phải nói rõ ràng theo đúng nguyên tắc sáu chữ W và H (Who, What, When, Where, Why, How) chứ.
Càng nghĩ càng thấy bất an.
====
Edward gõ cửa ký túc xá đúng sáu giờ.
Alex là người mở cửa.
Tôi thấy Edward định mỉm cười nhưng rồi khựng lại. Ánh mắt cậu ấy lướt qua vai Alex rồi dừng lại ở tôi, người đang ngồi trên giường.
"Chào cậu, Geoffrey."
"Chào cậu, Edward."
Chúng tôi chào nhau cứ như một bài học trong sách giáo khoa lớp một vậy. Edward liếc Alex với ánh mắt đầy suy xét.
"Tôi không nghĩ bữa tối của chúng ta có thêm người."
"Cậu cũng đã nói đó, giống như những lần trước. Tôi chẳng nhớ lần nào mình đi ăn mà không có Alex cả."
"Có sự hiện diện của tôi khiến ngài khó xử sao?"
Alex hỏi Edward.
Edward nghiêng đầu.
"Không. Không đến mức đó."
"Tôi sẽ đi cùng điện hạ."
Alex chìa tay ra trước mặt tôi.
Cậu có cần phải hành xử như một hiệp sĩ mẫu mực thế này không? Nhưng dù sao tôi cũng nắm lấy tay cậu để đứng lên.
Alex đứng ngay sau lưng tôi.
Tôi cảm giác như đang được bảo vệ.
Edward nở một nụ cười, nhưng trông không có vẻ vui vẻ lắm.
Có lẽ cậu ấy không thích ý tưởng dùng bữa tối có sự tham gia của Alex.
Nhưng tôi cũng không mong đợi một bữa tối riêng tư chỉ có tôi và Edward.
"Vậy thì, được thôi. Cậu muốn ăn gì?"
"Không có gì đặc biệt." (Edward)
Edward trầm ngâm suy nghĩ.
"Món ăn yêu thích của cậu là gì?"
"Tôi không có món nào đặc biệt thích."
Vậy tức là ăn gì cũng được?
"Có món gì mà cậu chưa từng ăn nhưng muốn thử không?"
"Không có." (Edward)
"Thế còn đồ ăn vỉa hè?"
“hả”
Những thứ đó chẳng phải quá phổ biến sao?
Tôi trông giống kiểu cậu ấm con nhà tài phiệt chưa từng ăn đồ đường phố chắc?
"Cậu quên rồi à? Chúng ta cũng từng ăn cùng nhau rồi mà."
Ánh mắt Edward và tôi giao nhau.
Cả hai chắc chắn đều nhớ về cùng một chuyện.
Ngày tôi làm mất nhẫn của Dot.
Không. Đó là ngày chúng tôi đến gặp phu nhân Roze...
Edward nói với vẻ mặt không chút ý cười.
"Phải, đúng là vậy."
Tôi lỡ lời rồi.
Edward bước lên trước.
"Vậy thì cứ đi rồi tìm xem có gì ngon không?"
"Ừ."
Tốt nhất là đừng nói gì nữa.
Tôi chỉ muốn tự bóp cổ mình vì đã nhắc lại chuyện đó, nhưng cuối cùng chỉ siết chặt nắm tay rồi thả ra.
Cho đến khi rời khỏi Học viện, Edward không nói thêm gì.
"Điện hạ đã từng ăn đồ ăn vỉa hè sao?"
Alex ngạc nhiên hỏi.
"Ừ. Mà nhắc mới nhớ, hôm đó cậu cũng có mặt mà."
"…Gì cơ?"
Tên móc túi đã lấy chiếc nhẫn của Dot.
Chính là Alex.
Lúc đó, tôi không nghĩ rằng tên trộm vặt ấy sẽ trở thành hiệp sĩ của tôi. Con người có thể thay đổi, và tương lai thì không thể đoán trước.
Mối quan hệ giữa tôi và Edward cũng vậy.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden