Chương 114
A Lê

Chương 114: Ngoại truyện 2

Giọng hét ấy gần như xuyên phá cả bầu trời, A Lê giật bắn người, vội vàng khoác áo quần và mang giày chạy xuống. Tứ Hỷ dụi nhẹ mắt ngồi dậy, cũng chạy theo sau.

Chẳng bao lâu, nhà bếp đã chật kín người. Hai vú già nhìn nhau, ngơ ngác nhìn Lai Bảo đang ngồi trên đất lăn lộn, gào khóc ăn vạ. Tiết Duyên mặt lạnh như tiền, quát mấy tiếng thấy không ăn thua, liền giơ chân định đá.

Cảnh đó làm Phùng thị sợ tái mặt, bà vội vàng quát lớn, rồi kéo Lai Bảo lại ôm vào lòng, cau mày nói, “Thằng bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Sao con lại thô lỗ như thế? Dạy dỗ thì phải kiên nhẫn chứ.”

Tiết Duyên bất lực xoa trán, liếc nhìn A Lê, trong lòng mệt mỏi.

Lần nào cũng vậy cả. Mỗi khi Lai Bảo làm sai chuyện gì, chỉ cần Tiết Duyên vừa xắn tay áo định dạy dỗ, bàn tay còn chưa chạm vào, Phùng thị đã vội vàng ra can ngăn. Người ta nói cháu cách ông bà một đời thì thương hơn, mà giữa Phùng thị và Lai Bảo là cách nhau tới ba đời, nên yêu chiều cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thứ cưng chiều không có nguyên tắc, chỉ khiến Tiết Duyên đau đầu.

Lai Bảo bây giờ nghịch ngợm, phách lối chẳng coi ai ra gì, một nửa lỗi là do Phùng thị bênh vực quá mức.

Nhưng lần này Tiết Duyên quyết tâm phải dạy cho một trận. Sắc mặt chàng không đổi, chỉ thẳng xuống đất, lạnh giọng, “Lại đây.”

Lai Bảo sụt sịt, vùi đầu trong ngực Phùng thị, chẳng thèm liếc nhìn phụ thân lấy một cái.

Tiết Duyên tức đến mức mũi cũng muốn vẹo đi.

Chàng liếc sang A Lê, ra hiệu bằng ánh mắt. A Lê hiểu ngay, quay sang Lai Bảo, giọng dịu dàng, “Bảo Bảo ngoan nào, lại đây với mẫu thân.”

Lai Bảo hít mũi mấy cái, có vẻ dao động.

A Lê bèn móc ra một viên kẹo lạc, mở lòng bàn tay ra cho cậu xem, nhẹ giọng dụ dỗ, “Lại đây, có muốn ăn kẹo không?”

Lai Bảo dán mắt nhìn viên kẹo khá lâu, cuối cùng không chịu nổi cám dỗ, bước từng bước nhỏ đi tới. Nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào kẹo, đã bị Tiết Duyên túm cổ áo xách lên.

Lai Bảo lập tức nhận ra mình bị lừa, vừa tủi thân vừa giận dữ, dang chân ra định chạy, nhưng cả người vẫn bị treo lơ lửng, giãy thế nào cũng vô ích.

Tứ Hỷ ngồi xổm dưới đất, chống cằm ngẩn ngơ nhìn, trầm trồ nói, “Ca ca, huynh bay cao ghê đó!”

Lai Bảo gào, “Bay cái gì mà bay, đệ đừng có nói nữa được không!”

Tứ Hỷ bĩu môi, thật sự im lặng, rồi quay sang chỗ A Lê xin kẹo. Lai Bảo nhìn thấy thế, suýt ngất tại chỗ vì tức.

Phùng thị đã bị A Lê khéo léo khuyên đi, vú già cũng tản hết, không còn ai cản trở hành động bạo lực của Tiết Duyên. Chàng ném Lai Bảo xuống đất, xắn cao tay áo, rút một cây chổi định quất. Lai Bảo không chịu khuất phục, chạy vòng quanh nhà tránh né, vật lộn trong tuyệt vọng.

A Lê chỉ ngồi một bên, bế Tứ Hỷ trong lòng, không hề có ý định lên tiếng can ngăn. Lai Bảo bị Tiết Duyên ép dồn vào góc tường, mặt mũi đầy tuyệt vọng.

Ngay khi cây chổi sắp giáng xuống người, Lai Bảo bỗng lóe lên linh cảm, la lớn, “Cha ơi đừng đánh con! Con cho cha tiền!”

Tiết Duyên khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ, rồi chậm rãi đặt cây chổi xuống, hứng thú hỏi, “Con lấy đâu ra tiền?”

Lai Bảo đáp: “Con tự kiếm được.”

Tiết Duyên hơi ngạc nhiên, quay lại nhìn A Lê. Thấy nàng cũng mang vẻ hoang mang, chàng l**m môi, không nói gì thêm. Một đứa trẻ mới năm tuổi mà nói tự kiếm tiền, tuổi này dường như chỉ biết nghịch để gây sự chú ý người khác thôi, nghe chẳng giống chuyện đàng hoàng gì. Tiết Duyên quyết định thuận theo, thăm dò tiếp:

“Muốn dùng tiền đổi lấy việc khỏi bị đánh, cũng được. Nhưng con định trả cho ta bao nhiêu?”

Lai Bảo nói, “Cha, nếu hôm nay cha cho con năm mươi văn, một tháng sau con trả lại cha một lượng bạc!”

Tiết gia là nhà giàu, một lượng bạc chẳng đáng gì. Nhưng với dân thường, đó là hai ba tháng tiền công. Một đứa bé năm tuổi mà nói như vậy thì làm sao làm ra nhiều tiền như vậy.

Tiết Duyên nhíu mày, “Cái tật nói khoác này học ở đâu ra?”

Lai Bảo ngẩng đầu, “Con không nói khoác!”

A Lê bước lại, nhẹ giọng hỏi, “Thế trước đây con cũng kiếm tiền kiểu này à?”

Lai Bảo đáp, “Con đã kiếm được ba lượng rồi!”

Tiết Duyên đỡ A Lê ngồi xuống, thuận miệng hỏi, “Thế tiền của con đâu?”

Lai Bảo chỉ sang Tứ Hỷ: “Cho đệ đệ mua kẹo hồ lô ăn rồi.”

A Lê ngạc nhiên, “Ba lượng bạc? Con mua bao nhiêu kẹo hồ lô vậy?”

Lai Bảo bĩu môi, “Thì ăn một que, vứt một que. Còn lại hơn nửa đem cho gà trong nhà ăn rồi…”

Chưa nói xong, Tiết Duyên đã nổi cơn thịnh nộ, giơ tay định đánh. A Lê vội giơ tay cản, khẽ lắc đầu.

Tiết Duyên tức đến bật cười, quay một vòng tại chỗ, nói, “Được! Ta cho con năm mươi văn, con đem đi làm vốn. Nếu một tháng không kiếm được một lượng bạc, phạt chép Sử Ký năm nghìn lần!”

Lai Bảo trố mắt, “Thế thì phải chép tới bao giờ ạ…”

Tiết Duyên đáp, “Chép không xong thì hai mươi năm nữa bảo nhi tử con chép tiếp! Ta chiều con quá, giờ con tưởng mình là cha ta rồi hả?”

Thấy chàng lại sắp nổi giận, A Lê vội đẩy vai chàng, kéo tay áo dắt đi.

Buổi tối, Phùng thị sợ Tiết Duyên còn cáu mà đánh con, nên cho hai đứa nhỏ ngủ trong phòng mình.

Bụng A Lê đã nhô cao, nhưng rõ ràng nhỏ hơn lúc mang Lai Bảo. Tiết Duyên đối với đứa con này tràn đầy mong chờ, hy vọng là một tiểu cô nương.

Nếu lại là một thằng nhóc, mà tính tình nghịch ngợm như cha nó, thì Tiết Duyên cảm thấy mình chắc chắn sẽ đoản thọ mất mười năm.

Theo đơn thuốc của đại phu, Tiết Duyên chuẩn bị một chậu nước thuốc đen sì bốc hơi nghi ngút cho A Lê ngâm chân.

Chàng ngồi xổm dưới đất, vừa kiên nhẫn xoa bóp bắp chân cho nàng vừa nói, “Lê nhỏ này, nàng nói xem, thằng nhóc đó hằng ngày toàn làm cái quái gì mà cứ bí bí mật mật vậy?”

A Lê bóc đậu phộng cho chàng ăn, nói nhỏ, “Dù sao cũng chẳng phải việc tốt lành gì đâu.”

Tiết Duyên cười, “Mai ta đi theo xem thử.”

A Lê phủi sạch vụn đậu phộng trên tay, cười nói “được”.

Sáng hôm sau, Lai Bảo kéo Tứ Hỷ ăn sáng xong là chạy ra khỏi nhà như cơn gió.

Tiết Duyên không vội, đặt bát cháo xuống, lau miệng, rồi vào phòng lấy cho A Lê một chiếc khăn choàng, bình thản đi theo.

Nghê Thuận hôm qua đã biết chuyện này, để thể hiện sự quan tâm đến việc giáo dục cháu trai, còn phái cả một đội mật phục đi theo dõi.

Lai Bảo chạy như con lừa con điên, băng qua phố xá ngõ hẻm, còn thỉnh thoảng quay đầu xem cha có đuổi theo không. Cậu cứ tưởng mình hành sự kín đáo, nào biết đâu quanh mình, từ người bán kẹo, quét rác cho đến ăn mày đều là quan sai cải trang.

Ngõ càng lúc càng hẹp, Tiết Duyên cau mày. Chàng thật không ngờ, giữa kinh thành phồn hoa mà vẫn có chỗ dơ bẩn thế này.

Rác thối, lá rau úa đầy góc tường, mùi phân gà hăng hắc xộc lên. Tiết Duyên nắm tay A Lê cẩn thận dẫn đi, không để váy nàng dính bẩn.

Khi họ đến nơi, Tiết Duyên bỗng hiểu vì sao lúc nãy lại có mùi đó.

—— Trường chọi gà.

Cuối thu, một gã nam nhân cao lớn vạm vỡ, chỉ mặc một mảnh vải thô quấn quanh hông, đang khom lưng bắt gà, người đầy những vết bẩn. Lai Bảo len lỏi qua đám đông như ngựa quen đường cũ, hớn hở hỏi, “Hắc chưởng quầy, con gà Lô Hoa của cháu đâu?”

Gã nam nhân chìa tay: “Tiền đâu?”

Lai Bảo huých cùi chỏ Tứ Hỷ, Tứ Hỷ “ồ” một tiếng, rồi móc từ đế giày ra năm đồng tiền.

Lai Bảo trừng mắt, “Đệ không sợ bị chai chân à!”

Tứ Hỷ ngơ ngác, “Chai chân là gì ạ?”

Lai Bảo thở dài, xoa đầu nó, thì thầm, “Nói cũng không hiểu, khỏi nói.”

Cậu đưa tiền cho chưởng quỹ, rồi kéo Tứ Hỷ ngồi xổm chờ xem trận đấu sắp bắt đầu, đầy vẻ háo hức.

Tiết Duyên và A Lê ngồi ở phía sau đám đông, nhìn hai bóng nhỏ ấy qua khe hở, ánh mắt đầy phức tạp.

A Lê nắm chặt tay Tiết Duyên, tay kia đặt lên bụng, tự trách, “Ta thật sự không biết con tìm được nơi này thế nào. Bình thường con nói ra ngoài chơi, ta cứ tưởng đến thư viện cùng học với bạn, ai ngờ là đi đánh bạc…”

Tiết Duyên đút cho nàng viên kẹo, hờ hững nói, “Không trách nàng được, nàng đang mang thai, hơn nữa, dù có mọc thêm ba con mắt cũng không trông nổi thằng đó.”

A Lê cau mày, kẹo sữa ngọt gắt, nàng xoay trong miệng một vòng rồi nhổ ra tay chồng.

Tiết Duyên nhỏ giọng mắng: “Đúng là tiểu thư yếu đuối.” Sau đó lại cho ngay vào miệng mình, nhai rộp rộp rồi nuốt: “Ngon mà.”

A Lê nhăn mặt: “Gớm quá đi!”

Hai người còn đang nói cười, thì bên kia trận đấu gà đã vào hồi kịch liệt. Gà Lô Hoa của Lai Bảo đang giao chiến với một con gà trống lông đỏ cao to, toàn cảnh đầy kịch liệt. Vì sân toàn cát, hai con gà quạt cánh mấy cái đã khiến bụi bay mù mịt, chỉ nghe thấy tiếng quác quác, phành phạch và kêu rít thảm thiết.

Lai Bảo hét khản cổ, một tay bịt miệng Tứ Hỷ, một tay hưng phấn chỉ đạo, “Xông lên! Đá nó! Đúng đúng đúng, mổ mắt nó! Ôi trời ơi sao ngu thế, đá đi chứ!”

Trận đấu càng lúc càng căng. Gà đỏ bị thương chân trái, không đứng vững, quay vòng vòng như con vụ. Gà Lô Hoa nghiêng đầu, nhìn chằm chằm sơ hở của đối thủ, dang cánh, chuẩn bị lao vào.

Lai Bảo hồi hộp tới nỗi nín thở, nên khi có người vỗ vai mình, cậu liền theo phản xạ huých cùi chỏ ra sau.

Tiết Duyên đỡ lấy, giọng trầm thấp, “Tiết Văn, vui không?”

Lai Bảo không thèm nhìn, cau có tránh ra, kéo Tứ Hỷ vào lòng, “Ngươi là ai thế, tránh ra chút coi.”

Tiết Duyên nói, “Ta là cha ngươi.”

Lai Bảo “hề” một tiếng, cuối cùng quay đầu lại, “Ngươi biết cha ta là ai mà dám nói bậy… À, cha.”

Tiết Duyên cười như không cười, nhìn cậu, “Khá lắm, Tư Văn. Dám dạo khắp trời nam đất bắc thế này, có phải lần sau định đi buôn muối lậu không?”

Lai Bảo lắp bắp: “Cha, quan muối là cha quản, con nào dám…”

Ngay khoảnh khắc ấy, thấy nụ cười cuối cùng trên môi cha tắt hẳn, Lai Bảo biết mình tiêu rồi. Cậu nuốt khan, kéo Tứ Hỷ đứng dậy, lùi lại hai bước rồi quay đầu bỏ chạy.

Tiết Duyên đặt hai ngón tay lên môi, thổi một tiếng huýt dài.

Tức thì, từ bốn phía ùn ùn xông ra hàng chục binh sĩ, bao vây kín cả trường gà.

Hai con gà sững sờ, ông chủ trường gà cũng ngẩn người, rồi bỏ cả gà, toan trèo tường chạy.

Nghê Thuận quát to, “Người đâu, kéo hắn xuống cho ta!”

Tiết Duyên mặt không biểu cảm, nhàn nhạt nói, “Theo luật, tụ tập đánh bạc, nhẹ thì trượng hình, nặng thì sung quân.”

Đám dân xem náo nhiệt đều hoảng hồn, ôm đầu ngồi xuống, nức nở không dám hó hé. Lai Bảo chết lặng, nhìn sang A Lê cầu cứu.

A Lê đáp lạnh, “Bảo Bảo, lần này con thật sự sai rồi. Mẫu thân sẽ không giúp con nữa.”

Nghê Thuận cười khoái chí, không quên quát lớn, “Nhìn cái gì đó! Ngồi xuống, ôm đầu, nói hai đứa đấy! Sao, còn muốn bị đánh à?”

Lai Bảo mím môi, kéo Tứ Hỷ ngồi xuống, mí mắt rủ xuống, suýt khóc.

Tứ Hỷ m*t tay, tò mò hỏi, “Ca ca, chúng ta sắp bị đánh hả?”

Lai Bảo r*n r*: “Đệ… có thể đừng nói nữa được không!”

Đêm hôm ấy thực sự là một cột mốc quan trọng, khắc sâu trong tâm hồn non nớt của Lai Bảo, một vết mực đậm không thể xóa.

________

Tác giả có lời muốn nói:
Câu cuối cùng nghe kỳ cục ghê [cười khóc.jpg] Chương sau muội muội xuất hiện nhé~
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 1 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 2 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 3 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 4 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 5 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 6