Chương 114
Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 114: Đăng cơ 02

Nhậm Triều Lan lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhậm Thiếu Trạch.

"Ồ, anh nhận ra em đang giận anh à?" Dương Kỷ Thanh liếc mắt nhìn Nhậm Triều Lan, giọng điệu mỉa mai: "Phản ứng của anh cũng nhanh thật đấy."

Nhậm Triều Lan im lặng. Dương Kỷ Thanh đang giận hắn, thực ra hắn đã sớm nhận ra, chỉ là hắn đoán không ra Dương Kỷ Thanh đang giận hắn cái gì, hơn nữa lúc đó còn có người khác ở đây, Dương Kỷ Thanh lại luôn phớt lờ hắn, hắn vẫn không tìm được cơ hội cùng đối phương trao đổi, nên mới kéo dài tới bây giờ.

Nhậm Triều Lan muốn giải thích, nhưng khi đối mặt với ánh mắt bừng bừng lửa giận của Dương Kỷ Thanh, hắn sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm khó hiểu, khiến hắn nuốt lại lời giải thích. Tuy rằng không rõ vì sao, nhưng mơ hồ cảm giác được, nếu giải thích mọi chuyện rõ ràng với Dương Kỷ Thanh, kết quả sẽ chỉ chọc đối phương càng thêm tức giận.

"Là anh làm sai cái gì sao?" Nhậm Triều Lan đi tới trước mặt Dương Kỷ Thanh, cúi đầu, bày ra thái độ sẵn sàng nhận sai bất cứ lúc nào.

"Anh không biết mình làm gì sai à?" Dương Kỷ Thanh nhếch môi, cười lạnh.

"Có thể gợi ý không?" Nhậm Triều Lan đưa tay vuốt khóe mắt Dương Kỷ Thanh.

"Anh là gia chủ Nhậm gia, rất có năng lực, muốn nhắc nhở cái gì?" Dương Kỷ Thanh hung hăng đẩy tay Nhâm Triều Lan ra, lập tức xoay người đi ra ngoài đình nghỉ mát. Khi ra đến bậc thềm bên ngoài đình, anh quay lại uy h**p Nhậm Triều Lan: "Tốt nhất trước khi trở về anh nên suy nghĩ cẩn thận mình đã làm sai cái gì."

"..." Nhìn bóng lưng Dương Kỷ Thanh rời đi, trên khuôn mặt bình thản quanh năm của Nhậm Triều Lan hiếm hoi xuất hiện biểu tình dại ra, không cho câu trả lời mà lại còn giới hạn thời gian, đề này của Dương Kỷ Thanh quả thực là làm khó hắn.

Sáng sớm hôm sau, sau bữa sáng, Dương Kỷ Thanh đeo kính râm mua ở quầy bán đồ vặt trong chùa, tay cầm quạt xếp cũng mua từ quầy bán đồ vặt, đứng ở hành lang bên ngoài ký túc xá khách hành hương, chờ bọn Dương Nhất Lạc thu dọn xong, cùng nhau trở về thành phố Z.

Nhưng mà, người Dương Kỷ Thanh chờ còn chưa tới, người không chờ lại tới trước.

Phương Hạ và Phù Cận tay trong tay từ ký túc xá khách hành hương đi ra, đi dọc theo hành lang đến bên cạnh Dương Kỷ Thanh.

Phương Hạ dừng lại bên cạnh Dương Kỷ Thanh, lắc lư đầu ngắm nghía trang bị mới của anh.

"Anh đeo kính râm trông có vẻ giống thầy bói đấy." Phương Hạ nói xong, bắt đầu khoác lên vai Dương Kỷ Thanh: "Trước khi chia tay tính cho tôi một quẻ được không?"

Chuyện khắc phục hậu quả của hang Phật giao cho ba bên bọn họ gọi tới trợ giúp, Dương Kỷ Thanh bọn họ chuẩn bị quay về thành phố Z, Phương Hạ cũng dự định cùng Phù Cẩn về nhà.

Dương Kỷ Thanh dùng quạt xếp đẩy tay Phương Hạ khoác lên vai mình, xuyên qua kính râm liếc xéo Phương Hạ: "Cả đời này cậu sẽ bị lệ quỷ quấn thân, không mang thai không sinh con, rút quẻ vĩnh viễn chỉ có quẻ xấu."

"Những điều này còn cần anh nói sao?" Phương Hạ trợn mắt nhìn Dương Kỷ Thanh, anh ta và Phù Cận không ai có khả năng sinh con, có thể mang thai có thể sinh mới là lạ!, "Này, anh vẫn còn giận lão tổ tông Nhậm gia sao? Hai người có chuyện gì vậy? Nói ra tôi phân tích giúp anh?"

"Chuyện này phải bắt đầu từ Bàn Cổ khai thiên lập địa..."

"..." Đây là ý không muốn nói cho anh ta nghe phải không? Không nói thì thôi, còn kéo cả Bàn Cổ khai thiên lập địa vào! Phương Hạ bĩu môi, cắt ngang câu chuyện thần thoại của Dương Kỷ Thanh: "Để Bàn Cổ đại thần nghỉ ngơi đi, để tôi kể anh nghe một câu chuyện."

Dương Kỷ Thanh buông tha cho Bàn Cổ đại thần, nghiêng tai lắng nghe câu chuyện của Phương Hạ.

"Câu chuyện này của tôi là liên quan đến hang Phật dưới đỉnh núi phía Tây." Phương Hạ nói: "Tối hôm qua tôi có tìm phương trượng trong chùa nói chuyện, theo như lời ông ấy nói, khoảng tám trăm năm trước, có một bạo quân đã chôn sống rất nhiều tướng sĩ trên đỉnh núi phía Tây, thế cho nên lệ quỷ nơi đó tràn lan. Sau khi bạo quân chết, quân chủ đến sau vì muốn trấn áp những lệ quỷ kia nên đã cho xây dựng hang Phật và chùa trên nơi chôn cất đám tướng sĩ kia, muốn mượn chuyện này độ hóa oán khí của bọn họ."

"Ngôi chùa đó khoảng bốn trăm năm trước bị sập một lần, đúng vào thời điểm triều đại Triệu thị sụp đổ. Sau khi triều đại Triệu thị sụp đổ, ngôi chùa đó lại được dân chúng địa phương xây dựng lại. Nhưng khi xây dựng gần xong, nghe nói có người đã đưa vài cỗ quan tài vào chùa suốt đêm."

Ánh mắt Dương Kỷ Thanh khẽ động, khi vương triều Triệu thị bị diệt, mấy cỗ quan tài suốt đêm đưa vào chùa, hẳn là quan tài ngọc đen của Triệu Thừa Huy và tám cỗ quan tài gỗ đen chôn cùng kia.

"Tên mặc long bào mà anh đuổi theo ngày hôm qua ở hang Phật, có phải là hoàng đế cuối cùng của vương triều Triệu thị, Triệu Thừa Huy không?" Phương Hạ hỏi.

"Đúng là hắn." Dương Kỷ Thanh khẳng định suy đoán của Phương Hạ.

"Chậc! Khó trách vương triều Triệu thị hắn sẽ bị diệt." Phương Hạ hừ lạnh một tiếng, chán ghét nói: "Người ta tốn công xây dựng công trình lớn hang Phật và chùa là để trấn hồn độ oán, hắn lại thất đức chỉnh đốn cải cách thành nơi nuôi xác của mình. Đáng tiếc là hôm qua không bắt được hắn, tay sai của hắn cũng không để lại ai."

"Cũng không phải là không để lại ai."

"?" Phương Hạ nhìn Dương Kỷ Thanh bằng ánh mắt nghi ngờ. Tay sai của Triệu Thừa Huy, một cô gái nhỏ và một người trung niên, không phải đều đã chạy trốn rồi sao?

"Tôi đã sửa lại mệnh của Cừu Dũng, ông ta sống không được bao lâu." Chiêm Thiên Quyết của hắn có âm dương ngư, cá chép đen có thể giết *m v*t, cá chép trắng có thể sửa mệnh người, cá chép trắng cuối cùng mà anh đánh lên người Cừu Dũng cũng không phải là hành động trút giận, đó là đang sửa lại số mệnh của đối phương.

"Anh đổi mệnh mà có thể đổi chết người luôn sao?" Phương Hạ lộ vẻ khiếp sợ, đồng thời nhịn không được lặng lẽ lui về phía sau nửa bước, anh ta đột nhiên cảm nhận được sự hung tàn của vị lão tổ tông Dương gia này.

"Đương nhiên không phải ai cũng có thể dễ dàng đổi mệnh như vậy, chỉ là hiện tại Cừu Dũng sống được là nhờ mệnh người khác."

Dựa theo số mệnh ban đầu của Cừu Dũng, lẽ ra ông ta đã phải chết bệnh nhiều năm trước, có thuật sĩ giúp ông ta nối dài tuổi thọ, mượn mệnh từ người khác để ông ta sống đến bây giờ.

Cừu Dũng cưỡng ép mượn tuổi thọ, tự tổn hại âm đức, lưng đeo nghiệt nợ, anh sửa lại số mệnh của đối phương, chỉ là dẹp loạn, nên mới dễ dàng thành công. Đổi lại là người bình thường, anh cũng không thể dễ dàng trực tiếp bóp méo số mệnh đối phương như thế. Nếu gặp phải người thích làm việc thiện tích đức, phúc đức vững mạnh, mà anh ra tay đổi mệnh hại đối phương, tất bị thuật pháp cắn trả, mù mắt là nhẹ.

Dân gian có một số người góa vợ cô độc tàn tật, rất nhiều người không biết trời cao đất rộng, hành động bừa bãi nên bị cắn trả.

Dương Kỷ Thanh đang nói chuyện với Phương Hạ, Nhậm Triều Lan và Nhậm Thiếu Trạch từ hành lang bên kia bước tới.

Công tác khắc phục hậu quả ở hang Phật đỉnh núi phía Tây chưa kết thúc, Nhậm Thiếu Trạch còn cần ở lại cùng hai đội khác một thời gian, sáng nay hắn ta tới đây, là nghe nói lão tổ tông phải trở về, đặc biệt tới tiễn đưa.

Nhậm Thiếu Trạch đi cùng Nhậm Triều Lan từ ký túc xá khách hành hương, vừa bước ra hành lang đã nhìn thấy bóng dáng Dương Kỷ Thanh từ xa, mà Nhậm Triều Lan bên cạnh hắn ta cũng đột nhiên dừng bước.

"Lão tổ tông, anh quên gì à?" Nhậm Thiếu Trạch dừng bước theo, quay đầu hỏi.

"Dương Kỷ Thanh đang giận tôi." Nhậm Triều Lan im lặng một hồi, chậm rãi mở miệng nói: "Bắt đầu từ hôm qua, đến hôm nay vẫn chưa hết giận."

"Anh đã làm gì khiến anh ấy tức giận?" Nhậm Thiếu Trạch nhìn Nhậm Triều Lan, thử hỏi.

"Không biết, em ấy không nói cho tôi biết." Nhậm Triều Lan hơi quay đầu, cau mày hỏi Nhậm Thiếu Trạch: "Cậu cảm thấy em ấy giận tôi vì chuyện gì?"

"..."

Anh cũng không biết vì sao đối tượng của mình tức giận, tôi làm sao biết được, đổi lại là những người khác, hắn ta khẳng định sẽ phun tào ngay tại chỗ, nhưng người trước mặt không phải người khác, là lão tổ tông của hắn ta.

"Dương tổ tông không giống người vô duyên vô cớ tức giận." Nhậm Thiếu Trạch nghĩ nghĩ rồi nói.

"Ừ, em ấy không phải là người vô cớ nổi giận." Nhậm Triều Lan gật đầu phụ họa.

"Dương tổ tông cũng khá rộng lượng, không phải cố ý thì anh ấy cũng không để tâm. Nhậm Du nói với tôi, cậu ấy sơ sẩy làm cho Dương Nhất Lạc bị người ta dễ dàng bắt đi, Dương tổ tông cũng chỉ nói cậu ấy hai câu, không có thật sự tức giận với cậu ấy." Nhậm Thiếu Trạch nói tiếp: "Vậy nên, lão tổ tông anh có thể đã chọc tới Dương tổ tông, hẳn là một chuyện rất nghiêm trọng."

"Chắc là vậy."

"Lão tổ tông, anh xác định không phải anh ở bên ngoài có người khác chứ?"

Nhậm Triều Lan lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhậm Thiếu Trạch.

"Khụ! Tôi đương nhiên biết điều này là không thể nào, tôi chỉ thuận miệng nói bừa thôi." Nhậm Thiếu Trạch lui về phía sau hai bước, lại thay mình giải thích: "Nhưng có thể khiến Dương tổ tông tức giận như vậy, tôi cũng chỉ có thể nghĩ đến anh ở bên ngoài có... A, không đúng, hình như còn có một việc."

Nhậm Triều Lan: "Nói."

Nhậm Thiếu Trạch: "Chuyện anh hồi sinh Dương tổ tông đã bại lộ."

Mi tâm Nhậm Triều Lan nhảy dựng, đột nhiên ngẩng đầu lên.

Nhậm Thiếu Trạch liếc mắt nhìn Dương Kỷ Thanh, hạ giọng nói: "Anh từng nói, Dương tổ tông không thích bị người ta sắp đặt, chuyện anh hồi sinh anh ấy tất nhiên sẽ khiến anh ấy nổi giận, còn lệnh cho tôi giữ bí mật."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (122)
Chương 1: Chương 1: Tổ tông 01 Chương 2: Chương 2: Tổ tông 02 Chương 3: Chương 3: Tổ tông 03 Chương 4: Chương 4: Nhậm Triều Lan 01 Chương 5: Chương 5: Nhậm Triều Lan 02 Chương 6: Chương 6: Nhậm Triều Lan 03 Chương 7: Chương 7: Nhậm Triều Lan 04 Chương 8: Chương 8: Nhậm Triều Lan 05 Chương 9: Chương 9: Nhậm Triều Lan 06 Chương 10: Chương 10: Nhậm Triều Lan 07 Chương 11: Chương 11: Chiếc nhẫn cưới 01 Chương 12: Chương 12: Chiếc nhẫn cưới 02 Chương 13: Chương 13: Chiếc nhẫn cưới 03 Chương 14: Chương 14: Chiếc nhẫn cưới 04 Chương 15: Chương 15: Chiếc nhẫn cưới 05 Chương 16: Chương 16: Chiếc nhẫn cưới 06 Chương 17: Chương 17: Chiếc nhẫn cưới 07 Chương 18: Chương 18: Khách thăm 01 Chương 19: Chương 19: Khách thăm 02 Chương 20: Chương 20: Khách thăm 03 Chương 21: Chương 21: Khách thăm 04 Chương 22: Chương 22: Khách thăm 05 Chương 23: Chương 23: Thôn Kim Yển 01 Chương 24: Chương 24: Thôn Kim Yển 02 Chương 25: Chương 25: Lệnh Trảm 01 Chương 26: Chương 26: Lệnh Trảm 02 Chương 27: Chương 27: Lệnh Trảm 03 Chương 28: Chương 28: Lệnh Trảm 04 Chương 29: Chương 29: Lệnh Trảm 05 Chương 30: Chương 30: Cô gái ốc đồng 01 Chương 31: Chương 31: Cô gái ốc đồng 02 Chương 32: Chương 32: Cô gái ốc đồng 03 Chương 33: Chương 33: Cô gái ốc đồng 04 Chương 34: Chương 34: Cô gái ốc đồng 05 Chương 35: Chương 35: Cô nhi viện 01 Chương 36: Chương 36: Cô nhi viện 02 Chương 37: Chương 37: Cô nhi viện 03 Chương 38: Chương 38: Cô nhi viện 04 Chương 39: Chương 39: Cô nhi viện 05 Chương 40: Chương 40: Cô nhi viện 06 Chương 41: Chương 41: Cô nhi viện 07 Chương 42: Chương 42: Cô nhi viện 08 Chương 43: Chương 43: Cô nhi viện 09 Chương 44: Chương 44: Cô nhi viện 10 Chương 45: Chương 45: Cô nhi viện 11 Chương 46: Chương 46: Cô nhi viện 12 Chương 47: Chương 47: Mẫu đơn 01 Chương 48: Chương 48: Mẫu đơn 02 Chương 49: Chương 49: Mẫu đơn 03 Chương 50: Chương 50: Hội thảo 01 Chương 51: Chương 51: Hội thảo 02 Chương 52: Chương 52: Hội thảo 03 Chương 53: Chương 53: Hội thảo 04 Chương 54: Chương 54: Hội thảo 05 Chương 55: Chương 55: Di vật 01 Chương 56: Chương 56: Di vật 02 Chương 57: Chương 57: Di vật 03 Chương 58: Chương 58: Di vật 04 Chương 59: Chương 59: Di vật 05 Chương 60: Chương 60: Mưa lớn 01 Chương 61: Chương 61: Mưa lớn 02 Chương 62: Chương 62: Mưa lớn 03 Chương 63: Chương 63: Mưa lớn 04 Chương 64: Chương 64: Mưa lớn 05 Chương 65: Chương 65: Mưa lớn 06 Chương 66: Chương 66: Tiếng chuông 01 Chương 67: Chương 67: Tiếng chuông 02 Chương 68: Chương 68: Tiếng chuông 03 Chương 69: Chương 69: Tiếng chuông 04 Chương 70: Chương 70: Tiếng chuông 05 Chương 71: Chương 71: Tiếng chuông 06 Chương 72: Chương 72: Tiếng chuông 07 Chương 73: Chương 73: Ký ức 01 Chương 74: Chương 74: Ký ức 02 Chương 75: Chương 75: Ký ức 03 Chương 76: Chương 76: Ký ức 04 Chương 77: Chương 77: Tiệc tối 01 Chương 78: Chương 78: Tiệc tối 02 Chương 79: Chương 79: Tiệc tối 03 Chương 80: Chương 80: Tiệc tối 04 Chương 81: Chương 81: Tiệc tối 05 Chương 82: Chương 82: Truân lung 01 Chương 83: Chương 83: Truân lung 02 Chương 84: Chương 84: Truân lung 03 Chương 85: Chương 85: Truân lung 04 Chương 86: Chương 86: Truân lung 05 Chương 87: Chương 87: Truân lung 06 Chương 88: Chương 88: Truân lung 07 Chương 89: Chương 89: Truân lung 08 Chương 90: Chương 90: Truân lung 09 Chương 91: Chương 91: Cục 01 Chương 92: Chương 92: Cục 02 Chương 93: Chương 93: Cục 03 Chương 94: Chương 94: Cục 04 Chương 95: Chương 95: Cục 05 Chương 96: Chương 96: Hôn thư 01 Chương 97: Chương 97: Hôn thư 02 Chương 98: Chương 98: Hôn thư 03 Chương 99: Chương 99: Hôn thư 04 Chương 100: Chương 100: Hôn thư 05 Chương 101: Chương 101: Hôn thư 06 Chương 102: Chương 102: Phật khóc 01 Chương 103: Chương 103: Phật khóc 02 Chương 104: Chương 104: Phật khóc 03 Chương 105: Chương 105: Phật khóc 04 Chương 106: Chương 106: Phật khóc 05 Chương 107: Chương 107: Phật khóc 06 Chương 108: Chương 108: Phật khóc 07 Chương 109: Chương 109: Phật khóc 08 Chương 110: Chương 110: Phật khóc 09 Chương 111: Chương 111: Phật khóc 10 Chương 112: Chương 112: Phật khóc 11 Chương 113: Chương 113: Đăng cơ 01 Chương 114: Chương 114: Đăng cơ 02 Chương 115: Chương 115: Đăng cơ 03 Chương 116: Chương 116: Đăng cơ 04 Chương 117: Chương 117: Đăng cơ 05 Chương 118: Chương 118: Đăng cơ 06 Chương 119: Chương 119: Đăng cơ 07 Chương 120: Chương 120: Đăng cơ 08 Chương 121: Chương 121: Đăng cơ 09 Chương 122: Chương 122: Đăng cơ 10