Chương 113
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 113: Trai thẳng

Mày nói như thể mày là trai thẳng vậy.

______________________

Sáng hôm sau, Tổng giám đốc Tây Môn vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng Trịnh Vô Cùng lại có tin tức trước.

Ông ta cho biết, người của Liên minh Kỹ thuật số Thông minh đã đi khắp nơi khảo sát, gặp gỡ và nói chuyện với vài bên có ý định xin giấy phép. Họ chỉ hỏi vài câu hỏi chung chung, chẳng đi vào đâu. Không đưa ra câu trả lời rõ ràng, cũng không có ý kiến chỉnh sửa cải tiến nào. Cả đoàn cứ thế thu dọn đồ đạc quay về nước M, họ chỉ nói rằng “cần thêm thời gian nghiên cứu và sẽ công bố lựa chọn cuối cùng sau một thời gian nữa.”

“Các kế hoạch hợp tác với Trầm Vũ tôi đều báo lên rồi, không biết có ổn không nữa,” Trịnh Vô Cùng lo lắng ra mặt. Nói cả buổi, mục đích chính là muốn Lục Vũ giúp ông ta dò la tin tức.

Nhân tiện, ông ta gửi cho Lục Vũ một bản khảo sát, nói là Liên minh Kỹ thuật số Thông minh yêu cầu đối tác hợp tác của ông ta điền.

Lục Vũ mở ra xem. Bản khảo sát không liên quan đến bí mật kỹ thuật, nhưng có vài câu hỏi chuyên môn sâu về chế tạo trí não. May mắn là trước đó cậu đã học tập cấp tốc, liền nhanh chóng điền xong gửi lại cho Trịnh Vô Cùng, coi như giúp Tổng giám đốc Trịnh hoàn thành nốt việc cuối cùng này.

Về phần tin tức, Lục Vũ đương nhiên không thể đi hỏi Lý Mặc Kiều, vì hai người họ thậm chí còn không có phương thức liên lạc.

Trịnh Vô Cùng chân thành nói: “Tuy cậu lúc nào cũng khiêm tốn, nhưng nếu lấy được giấy phép, thỏa thuận hợp tác của chúng ta vẫn có hiệu lực.”

Lục Vũ biết đây là mồi nhử Trịnh Vô Cùng đưa ra để dụ cậu tiếp tục giúp đỡ. Nhưng cậu cũng chẳng giúp được gì thêm, nên không nói nhiều nữa.

Bây giờ, trọng tâm công việc của cậu là Hoa Văn Viễn, phải nhanh chóng đưa tên nhóc này về hiện thực.

Livestream tiếp tục.

Không có Thẩm Ứng, đại ca đầu bảng không còn hứng thú đóng vai binh linh Ất nữa, chỉ ngồi trong đại sảnh vừa ăn vặt vừa tặng thưởng.

Hoa Văn Viễn tạm thời gửi Thẩm Ứng ở lại Làng Thợ Săn Hươu, sai cận vệ canh giữ. Còn bản thân thì dẫn đại quân, cấp tốc hành quân trong trời tuyết, quyết truy bằng được Đa Hắc để tiêu diệt Vương triều của người Mông tộc.

Y như bật chế độ cuồng bạo, hóa thành cỗ máy giết chóc. Tự tay bắn chết mười tám viên tướng lớn nhỏ của Mông tộc. Hoa Văn Viễn một lần nữa biến thành vị Chiến thần Hoa Tướng Quân của kiếp trước. Các tướng phe lĩnh địch chỉ cần nghe nhắc đến tên y đều run sợ, chỉ cần nhìn thấy áo bào đỏ giáp bạc là lập tức trốn biệt không dám ló mặt.

Quân đội như thế chẻ tre, đánh thẳng đến triều đình. Quý tộc Mông tộc nghe tin đã tháo chạy lên phía Bắc, bỏ lại hoàng thành hoang vắng.

Lục Vũ ra vẻ nghiêm túc lục soát trong hoàng cung, rồi “chính xác” tìm được phương thuốc giúp thi thể không bị thối rữa.

Hoa Văn Viễn lạnh lùng thu thập chiến lợi phẩm rồi ra lệnh cho thuộc hạ tiếp tục càn quét. Những vật quý giá mà quý tộc chưa kịp lấy được đã bị chia nhau ngay tại chỗ. Tìm đủ lương thực, y cho quân sĩ ăn một bữa no trong hoàng cung, ngủ một giấc thật đã, hôm sau tỉnh dậy rồi tiếp tục truy đuổi.

“Đại vương, tuyết rơi dày đã chặn đường núi phía trước, ngựa không thể qua được,” đội tiên phong đi do thám chạy về báo lại tình hình.

Giữa mùa đông giá rét, khu vực bên kia Trường Thành không thích hợp cho việc đột kích, quý tộc đã tháo chạy tán loạn, bỏ lại xe ngựa. Trước núi là một đống ngựa sắp chết cóng và đói lả, cùng với những người hầu già nua, cùng giáp trụ dày đặc…

Hoa Văn Viễn nhìn đám nô lệ co cụm lại, run rẩy như súc vật, quần áo tả tơi, run rẩy bất an. Y ra lệnh cho người đưa họ đến mỏ gần đó để trú ẩn. Đa phần những nô lệ này đều là thành viên cấp thấp của các bộ lạc Mông tộc hoặc tù binh bị bắt trong chiến trận. Để bọn họ mỏ làm việc trước: biểu hiện tốt, người trong sạch thì vài năm sau có thể trở thành dân thường được chia đất; có vấn đề thì tiếp tục đào mỏ.

“Đại vương, tôi là người Hán!” Có kẻ chạy ra khỏi hàng ngũ, muốn tiếp cận Hoa Văn Viễn, nhưng bị cận vệ đè xuống đất.

Hoa Văn Viễn vẫn vất động: người Hán thì sao? Lý Lâm cũng là người Hán, chẳng ảnh hưởng gì đến việc hắn trở thành gian tế. Đời trước, đến cả đại tướng trấn thủ biên cương trong kiếp trước của y cũng đã phản bội đất nước và trở thành tay sai cho Mông tộc, ai cũng không thể tin tưởng được.

Phớt lờ người nô lệ đang cố gắng xin được đối xử đặc biệt kia, Hoa Văn Viễn ra hiệu kéo hắn về hàng, rồi giơ tay ra lệnh: “Kỵ binh ở lại tại chỗ, bộ binh theo ta, đi bộ lên.”

Từ Trường Sơn cố gắng khuyên nhủ: “Mạt tướng sẽ dẫn quân đi, Đại vương nên nghỉ lại trong triều đình.”

Hoa Văn Viễn lạnh lùng nhìn Từ tướng quân đang quỳ trước ngựa, giọng bình thản nhưng khiến người ta rùng mình: “Đây là quân lệnh, không phải bàn bạc.”

Từ Trường Sơn run lên một cái, cúi đầu đáp: “Rõ.”

Đường tuyết trơn trượt, dù phía trước có quân dọn đường vẫn rất khó đi.

Minh Yến hơi đau hông và eo, đi đường kiểu này rất khó khăn. Lục Vũ liền cõng anh đi, cậu lén dùng thêm kỹ năng “chân nhanh” tạm thời, khiến cậu vừa cõng anh vừa di chuyển nhanh nhẹn.

Hoa Văn Viễn nhìn Minh Yến ngoan ngoãn nằm trên lưng Lục Vũ, khẽ thở dài: “Nếu A Ứng còn ở đây chắc y cũng phải cõng chàng như vậy. Thư sinh đều yếu như vậy…”

Nói đến đây y chợt dừng lại. Kiếp trước, Thẩm Ứng vốn không phải thư sinh ốm yếu bệnh tật, rõ ràng là thân thể khỏe mạnh, còn có thể múa kiếm giết địch, là một trạng nguyên văn võ song toàn.

Chính là cơ nghiệp này, chính y – Hoa Văn Viễn – đã hủy hoại sức khỏe của Thẩm Tử Hà.

Minh Yến muốn đưa tay xoa đầu đứa con thứ ba, tiếc là với không tới, đành xoa đầu Lục Vũ, tiện tay nắm một nắm tuyết, nặn thành hình chibi của Thẩm Ứng, lén đưa qua cho Hoa Văn Viễn.

Hoa Văn Viễn nhận lấy, mỉm cười: “Tay nghề nhị thẩm thật tinh xảo, không gì sánh bằng.”

“Chút trò trẻ con thôi,” Minh Yến nói dịu dàng, lén nhét bàn tay lạnh vì tuyết của mình vào cổ 

 Lục Vũ.

Vừa mới bàn luận về cốt truyện, bình luận lại bắt đầu spam về Thẩm Ứng.

【Hu hu hu, tri kỷ của tôi, tôi sẽ dùng nửa đời còn lại để thương nhớ cậu.】

【Bé ngoan, bố nặn người tuyết dỗ con nè. Trời ạ,sếp Minh của chúng ta thật đúng là một người bố tốt, không như mấy con cá nào đó ngược đãi trẻ em.】

【Tôi nói rồi mà, Thẩm Ứng nhất định phải chết. Nhìn xem, Hoa Văn Viễn dịu dàng dễ thương cuối cùng cũng mạnh mẽ rồi.】

【Từ khi nào mà cậu ấy trở nên dịu dàng vậy? Người ta vẫn luôn là một vị chiến thần, được chứ? Cậu ấy chỉ là tốt bụng thôi.】

【Làm đế vương chính là như vậy, cho nên mới gọi là “quả nhân”.】

【Nếu Thẩm Ứng không chết bây giờ, đợi lúc lập quốc đăng cơ rồi cũng phải chết. Chết khi này còn hơn sau này bị huynh đệ phản bội rồi bị Hoa Văn Viễn giết.】

Kể từ khi Thẩm Ứng chết, độ hot của Thẩm Ứng liền tăng theo cấp số nhân. Chỉ cần nhắc đến Thẩm Ứng là một làn sóng thương tiếc ồ ạt đổ về, cực kỳ hoành tráng. Trong vô số bình luận “hu hu hu” đó, có một dòng chữ màu sắc vô cùng chói mắt:

【Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết: Làm Thẩm Ứng thành trợ lý trí não đi, xin đó, Thẩm Ứng rất quan trọng với tôi.】

Bình luận này vừa xuất hiện đã nhận được vô số hưởng ứng. Mọi người thậm chí còn lên diễn đàn Birdbook bỏ phiếu kiến nghị, hy vọng Trầm Vũ cân nhắc làm nhân vật phụ hot này thành sản phẩm thương mại.

Trong buổi livestream hôm đó, Hoa Văn Viễn từ biên ải đánh đến tận cực Bắc, cuối cùng trên sông băng của tộc người mò ngọc trai bắn chết tên đại tướng tối cao Đa Hắc của Mông tộc. Y đích thân dựng lên một cột mốc ranh giới mới, đưa bộ tộc người mò ngọc trai vào bản đồ quốc thổ.

Làm xong tất cả, Hoa Văn Viễn quay về, mang theo quan tài của Thẩm Ứng, đi xuống phía Nam hướng về Sở Bình.

Buổi livestream hôm nay thu hoạch vô cùng lớn. Trợ lý trí não lấy hình Hoa Văn Viễn làm mẫu, tên là “Tiểu Viễn”, đặt trước sẽ được tặng hình nền điện tử Hoa Văn Viễn. Hiện số lượng đặt trước đã vượt mười triệu. Hơn nữa, bản kiến ​​nghị tạo ra trợ lý Thẩm Ứng đã thu được hơn ba triệu phiếu bầu – những con số đáng kinh ngạc khiến ngành công nghiệp kinh ngạc.

Phải biết rằng trợ lý trí não chỉ là một công cụ, hơn nữa trợ lý của Trầm Vũ giá không hề rẻ. Đạt được mức đặt hàng trước tương đương với một trò chơi phổ biến thực sự là điều phi thường.

Trên mạng, các sản phẩm phái sinh – đồng nhân mọc lên như nấm, thu hút thêm không ít nhóm người xem. Thời còn đang đăng tải truyện, người ship CP Hoa Văn Viễn x Thẩm Ứng vốn đã không ít, giờ có livestream càng đông hơn.

Sau khi buổi livestream chiều kết thúc, công ty đã mở ra cuộc họp, Lục Vũ bên này nói khô cả họng, còn Minh Yến bên kia thì mải mê ngắm tranh fanart.

Kết thúc cuộc họp, Lục Vũ tiến đến hôn nhẹ lên người vẫn đang dán mắt vào màn hình: “Trong giờ họp mà dám trốn việc, bị em bắt rồi nhé? Tối nay phải phạt anh làm thêm bài tập.”

Minh Yến đẩy cái đầu to của cậu ra, anh liếc lão Dương bên cạnh đang giả vờ ngước nhìn trần nhà, rồi khẽ ho một tiếng: “Giữa Hoa Văn Viễn với Thẩm Ứng… có gì bất thường không?”

Anh đọc đồng nhân nhiều đến mức chính anh cũng sắp tin rồi.

Lục Vũ lắc đầu như trống bỏi: “Tuyệt đối không có! Truyện nam tần trên web tiểu thuyết cho nam làm sao viết đam được, em không muốn bị phong sát đâu!”

Minh Yến nhướn mày: “Thế như này chẳng phải em đang bán hủ sao?”

“Bán hủ cái gì, đó là tình anh em!” Lục Vũ dựng lông, “Mấy người đồng tính nam các anh, nhìn đâu cũng thấy đam mỹ!”

“Phụt!” Dương Thần vừa uống nước lập tức phun ra.

Nhân viên trong phòng họp đều che miệng nín cười, nhanh chóng chuồn ra ngoài.

Minh Yến chỉ tay vào mình: “Ồ, ‘mấy người đồng tính nam chúng tôi’, hả?”

Dương Thần nhìn Lục Vũ từ đầu đến chân, bất lực nói: “Nói như thể mày là trai thẳng ấy.”

Lục Vũ ưỡn ngực: “Đương nhiên, tao thẳng hơn cả cột điện.”①

“…” Lão Dương giơ tay bóp nắm đấm trong không khí, bĩu môi gật đầu: “Đúng đúng đúng, mặc dù mày theo đuổi đàn ông, cưới đàn ông, có ba đứa con với đàn ông, nhưng mày biết mình là trai thẳng mà.”

Thẳng hơn nhang muỗi một tí.

Tác giả có lời muốn nói:

Chú thích ①: Không có ý giả vờ làm trai thẳng để lừa người khác, Lục Vũ chỉ đang đùa thôi. Đương nhiên cũng không có ý cho rằng đàn ông thẳng cao quý hơn đàn ông đồng tính (:з」∠)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình