Chương 112
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 112: Rời khỏi Thánh Địa

Vài ngày trôi qua.

Thánh Địa trống rỗng và yên lặng. Khu vườn xinh đẹp thiếu đi sự sôi nổi bình thường của nó, và gió hú lên khi thổi giữa vòng đá. Đây đó, những thứ tầm thường mà bị những người vội vàng rời đi để lại nằm đó, thất lạc và lãng quên. Không ai sẽ quay lại tìm chúng.

Sunny chưa từng thấy Thánh Địa hoang vắng và rỗng không như này...trong tương lai lẫn thời nay, ở quá khứ xa xôi. Cảnh tượng đó là buồn bã và ghê rợn.

Cậu đã dùng những ngày qua rèn luyện không biết mệt mỏi và học cách điều khiển cơ thể mới của mình. Quá trình biến đổi mới nhất này đã không nghiêm trọng như lúc biến thành một ác ma sau cả đời sống trong lốt nhân loại, nên quá trình lần này cũng nhanh hơn nhiều. Hơn thế nữa, làm chủ Khiêu Vũ Bóng đã khiến Sunny đặc biệt quen thuộc với thể chất và thay đổi.

Sự thật là cậu đã không cần cả một tuần để đạt đến mục tiêu đó. Nhưng mà tập luyện với Thánh khiến cậu nhớ lại những thời gian đơn giản hơn, vậy nên, giúp cậu chuẩn bị tinh thần cho bản thân cho trận chiến sắp đến.

...Vào một trong những đêm cuối mà cậu có trong yên bình, Sunny đột nhiên thức dậy, cho rằng bản thân vừa nghe thấy một tiếng hét ở xa. Cậu đã thật sự nghe thấy, hay đó chỉ là tàn tích từ một giấc mơ? Cậu ngồi dậy và liếc nhìn cửa sổ, lông mày nhíu chặt lại.

'Mơ gì chứ, đồ ngu? Người Thức Tỉnh không mơ...'

Nhưng mà ai lại hét lên ở Thánh Địa? Chỉ còn hai người ở đây. Bản thân Sunny...

Và Noctis.

Cậu chần chừ một giây, rồi đứng lên, triệu hồi Vải Liệm Kẻ Múa Rối. Sau khi suy nghĩ một chút, cậu cũng triệu hồi Cảnh Tượng Tàn Nhẫn, quấn những cái bóng lên thân thể, và đi ra ngoài.

Mặt trăng tròn tỏa sáng trong bầu trời đêm, nhấn chìm thế giới trong ánh sáng xanh lam ma quái. Được nó dẫn đường, Sunny đi qua khu vườn trống rỗng và tiếp cận nơi ở của pháp sư, nơi mà tên bất tử đã biến mất nhiều ngày trước và chưa từng rời khỏi.

Cánh cửa mở, và đám Búp Bê Thủy Thủ yên lặng đứng canh gác gần đó, gương mặt gỗ của chúng không hề có vẻ lo lắng gì.

Đi ngang qua chúng, Sunny tiến vào trong và quan sát căn phòng quen thuộc. Nó đã hơi thay đổi...sàn đá thậm chí còn tan nát và rạn nứt hơn, đống vỡ vụn đã mọc cao hơn nữa.

Nhưng mà, không còn sự rung động chạy xuyên qua nó nữa, như thể bất kể thứ gì mà đã ẩn nấp bên dưới đã chết, đã ngủ, hoặc là đã đi nơi khác.

Noctis ở giữa căn phòng, ngồi trên một đống đá vụn với vẻ mặt đau đớn. Tên pháp sư trông...không ổn.

Làn da tái nhợt như xác chết, mắt thâm quầng. Mái tóc đen bóng đã trở nên lờ đờ và rối rắm. Kể cả quần áo tao nhã, vốn luôn hào nhoáng và hoàn hảo, bây giờ cũng nhăn nheo và lộn xộn.

Hơn nữa, Sunny có thể thề rằng...có thứ gì đó di chuyển bên dưới da tên pháp sư. Nó xuất hiện trong một giây, rồi biến mất, khiến cậu không chắc bản thân thật sự đã nhìn thấy nó hay là chỉ tưởng tượng ra.

Phát hiện sự tồn tại của cậu, Noctis chậm rãi quay đầu và mỉm cười yếu ớt.

"A...Sunless. Ngươi đến vừa đúng lúc. Trông ta như thế nào?"

Sunny nhìn hắn chăm chú một giây, rồi nói:

"Ông trông như cứt vậy."

Tên pháp sư chớp mắt vài lần, rồi ném một ánh mắt tổn thương về phía cậu.

"Không, không phải ta, đồ ngu ngốc! Hắn ta trông như thế nào?"

Dứt lời, Noctis chỉ về phía một Búp Bê Thủy Thủ đứng bất động cách đó vài bước.

Sunny đã trở nên quen thuộc với đám ma nơ canh yên lặng nên cậu không hề để ý đến nó sau khi nhìn nhận sự tồn tại và vị trí của nó. Bây giờ, cậu nhìn kĩ hơn và nhướng mày, bối rối bởi thứ cậu nhìn thấy.

Búp Bê Thủy Thủ đó có cùng chiều cao với Noctis, ăn mặc thứ lụa là xa hoa nhất của hắn, và mang một bộ tóc giả màu đen xinh đẹp. Nó vô tri nhìn chăm chú phía trước bản thân và cầm lấy một ly rượu.

Cậu nghiêng đầu, mở miệng, ngậm miệng, rồi lại mở miệng.

"...Cái quái gì?"

Pháp sư nhún vai.

"Ừ thì, chúng ta sẽ bất ngờ tấn công Thành Phố Ngà, phải không? Chắc chắn là những Lãnh Chúa Xích khác sẽ phát hiện nếu ta đột nhiên biến mất khỏi Thánh Địa...nên, ta đã chuẩn bị con búp bê này để khiến cho có vẻ ta vẫn ở đây!"

Hắn tự hào mỉm cười và nhìn Sunny với ánh mắt lóe sáng.

Sunny che mặt một giây.

"Ông thật sự nghĩ cái...thứ này...sẽ lừa được ai? Ông bị điên rồi hả? Ý tôi là điên hơn nữa?"

Noctis mơ hồ nhìn cậu, rồi cười to.

"Ồ, ta quên mất một chấm cuối cùng..."

Dứt lời, hắn đưa tay lên và vỗ tay vài lần. Một giây sau đó...

Có hai pháp sư trong phòng, một ngồi trên đống đá vụn, còn lại thì đứng cách đó vài mét và nhìn chằm chằm Sunny với nụ cười khiến người khác dễ nóng. Mặc dù cậu biết người thứ hai chỉ là một Búp Bê Thủy Thủ, cậu lại không thể phát hiện khác biệt gì.

"Vậy còn bây giờ?"

Sunny nuốt một ngụm.

"Ừ...trông ổn."

Búp Bê Thủy Thủ đứng bất động một lúc, rồi giơ lên ly rượu, giả vờ uống. Sự tương tự là hơi rùng rợn...nhưng hơn thế nữa, Sunny có thể cảm nhận được pháp thuật thật sự là đi sâu hơn chỉ vẻ bề ngoài. Cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện ngột ngạt tỏa ra từ ma nơ canh, tương tự với thứ cậu đã cảm thấy trên Đảo Tay Sắt từ chính bản thân Noctis.

Nhìn dưới bề mặt của Búp Bê Thủy Thủ, cậu choáng váng khi thấy một thứ mà trông y hệt một hồn tâm Siêu Việt đang rực cháy. Sunny chậm rãi hít vào.

Nếu Cassie nhìn con ma nơ canh này, liệu cô có thể nhìn thấy tên Phân Loại và Thuộc Tính?

"...Tốt hơn cả ổn. Nó rất thuyết phục."

Noctis cười nhếch mép, rồi đứng dậy hơi nhăn mặt lại. Một lần nữa, có vẻ như có gì đó di chuyển dưới làn da hắn...nhưng một giây sau đó, hắn có vẻ ổn.

"Tốt. Ừ thì...một thứ cuối cùng cần làm trước khi chúng ta rời khỏi. Đi theo ta."

Sunny nhìn sàn nhà vỡ nát một lần cuối, rồi quay người lại.

Cậu biết bản thân sẽ không bao giờ quay trở lại nơi này nữa.

Hai người cùng nhau tiến vào khu vườn và đi ngang qua nó. Sunny không biết Noctis đang dẫn cậu đi đâu, nhưng mà cảm giác nó rất quan trọng. Một con Búp Bê Thủy Thủ theo sau họ, mang theo một thứ nặng nề gì đó.

Trong lúc bước đi, pháp sư đột nhiên lên tiếng:

"Ta đã suy nghĩ rất nhiều về thứ ngươi nói với ta, Sunless. Về việc muốn quay về nhà."

Sunny ngạc nhiên nhìn hắn, nhưng không nói gì.

Noctis giữ yên lặng vài giây, rồi nói với giọng đăm chiêu:

"Ta cũng từng có một ngôi nhà, ngươi biết không? Từ rất lâu rồi. Có một đền thờ xinh đẹp nơi ta và những anh chị em lớn lên, được dạy bởi những nam nữ tư tế. Nó được vây quanh bởi một khu rừng bao la nơi chúng ta chơi đùa và săn bắt. Có một cái hồ nơi chúng ta câu cá và bơi lội để tránh khỏi cái nóng mùa hè, không một chút lo âu trên đời."

Nụ cười chậm rãi biến mất khỏi gương mặt hắn, và mắt hắn dịu dàng sáng lên, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của mặt trăng.

"...Ta đã quay trở lại nơi đó một thời gian trước. A, nhưng mà nó không...nó đã thay đổi. Đền thờ đổ nát, khu rừng bị chặt. Hồ nước khô cạn. Mọi thứ có vẻ xa lạ và kì quặc, như một giấc mơ xa xăm. Và trong một chốc, ta cảm thấy như thể cả cuộc đời mình chỉ là một giấc mơ mà ta đã mơ ra...và có lẽ vẫn còn đang mơ."

Hắn ngưng lại, thở dài nặng nề, rồi đột nhiên mỉm cười và nhìn Sunny.

"Nhưng thôi, đến lúc đó, ta đã có nơi này. Thánh Địa này, ta đã tự tay xây dựng nó, những người mà ta đã cứu, vùng đất mà ta đã cố bảo vệ, nghĩa vụ mà ta đã khiến là bản thân phải giữ gìn...nơi này là nhà của ta."

Hắn hít sâu và nhìn quanh, ngắm nhìn cảnh tượng của Thánh Địa...

Sunny đột nhiên nhận ra rằng pháp sư, có lẽ, đang nhìn nó một lần cuối cùng.

Gương mặt hắn trở nên nặng nề.

Sau vài giây, Noctis nói:

"Thứ ta muốn nói, Sunless, là ngươi không cần thuộc về nơi nào đó, hay là thứ gì đó. Ngươi chỉ cần khiến một thứ thuộc về ngươi. Đó là cách ngươi có thể tìm một ngôi nhà..."

Pháp sư chần chừ, rồi nói thêm với vẻ mặt tự hào:

"...Đương nhiên, đó là một ẩn dụ."

Sunny nhìn hắn một lúc lâu, rồi mỉm cười.

"Đó là một ẩn dụ tuyệt vời."

Noctis cười nhếch mép.

"Phải không hả? Ừ thì, tại sao lại không chứ. Dù sao thì ta là người học rộng nhất trong cả Vương Quốc Hi Vọng đó!"

Vào lúc đó, họ đi giữa hai tảng đá dựng đứng và đến gần mép đảo, nơi mà những thứ quái vật xấu xí mà Noctis đã gọi là những bức tượng của bản thân đang đứng. Có mười bốn cái, mỗi cái cao gấp đôi Sunny và được làm từ đá cẩm thạch rắn chắc. Cậu đã không nhìn thấy những thành quả của tên pháp sư sau lần đầu tiên kia, và trong một chốc bị giật mình.

Nếu bức tượng đầu tiên khó có thể xem là hình ảnh con người, những cái còn lại, không phải nghi ngờ, thì càng giống những thứ sinh vật đáng sợ hơn nhiều. Chúng khổng lồ và nặng nề, với vuốt, móng, răng, đinh, và sừng mà khiến những cái của Sunny có vẻ đáng thương nếu phải so sánh. Đám gargoyle khổng lồ trong đáng sợ, xấu xí, hung tợn...

Và mỗi con đều có một cặp cánh đá mạnh mẽ.

Bị vây quanh bởi những bức tượng của sinh vật ghê sợ đó, cậu đột nhiên cảm thấy nhỏ bé và yếu ớt.

Cảm thấy bất an, Sunny liếc nhìn Noctis và hỏi:

"Đó là... những bức tượng miêu tả ông?"

Pháp sư cười to.

"Ồ...thì...ta có lẽ đã nói dối một chút. Những thứ này chưa từng có mục đích trông giống ta."

Dứt lời, một con Búp Bê Thủy Thủ xuất hiện từ bóng tối, mang theo một cái hộp nặng nề được quấn trong xích dày, nặng nề.

Ngay khi Sunny nhìn thấy cái hộp, tim cậu lạnh ngắt, và những tiếng thì thầm đè nén xâm lấn tai cậu. Không tự chủ, cậu lùi lại một bước.

"Cái...quái...gì vậy?"

Noctic bình tĩnh nhận lấy cái hộp, nó hơi run rẩy, như thể có gì đó bên trong cố trốn thoát. Cùng lúc, Sunny nghĩ cậu lại phát hiện sự di chuyển dưới làn da của tên pháp sư.

Tên bất tử nhăn nhó, rồi nói:

"...Linh hồn. Vài linh hồn đặc biệt tà ác mà ta đã thu thập qua nhiều thế kỷ."

Sunny cau mày, nắm lấy Cảnh Tượng Tàn Nhẫn chặt hơn.

"Và, chính xác thì ông định làm gì với những linh hồn đó?"

Noctis liếc nhìn cậu, mỉm cười, rồi dễ dàng xé đứt sợi xích nặng nề mà khóa cái hộp lại.

"Gì nữa? Ta sẽ tạo ra vài trợ thủ nho nhỏ cho ngươi và những người bạn kì lạ của ngươi. Gì, ngươi thật sự định đối đầu quân đội của Thành Phố Ngà và Đấu Trường Đỏ chỉ với sức mấy người? Mặt Trăng à, Sunless...ta tin tưởng khả năng của ngươi, nhưng người ta sẽ nói gì nếu ta hóa ra là Lãnh Chúa Xích duy nhất không có quân đội? Sẽ trông như thế nào? A, không, một sự xấu hổ như vậy là không được..."

Dứt lời, hắn mở cái hộp, mắt sáng lên ánh trăng lạnh lẽo.

...Và trong giây kế tiếp, mười bốn quái thú đá khủng khiếp kia đột nhiên di chuyển.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (150)
Chương 1: Chương 1: Vương quốc Hi Vọng Chương 2: Chương 2: Bầy bóng tối Chương 3: Chương 3: Đấu trường quái vật Chương 4: Chương 4: Đấu sĩ bóng tối Chương 5: Chương 5: Ác ma gớm ghiếc Chương 6: Chương 6: Định mệnh của một nô lệ Chương 7: Chương 7: Cát chảy Chương 8: Chương 8: Trọng sinh thành một ác ma ở thế giới ma thuật Chương 9: Chương 9: Huy hoàng Chương 10: Chương 10: Tâm trí của một quái thú Chương 11: Chương 11: Lãnh Chúa Bất Tử Chương 12: Chương 12: Đấu trường đỏ Chương 13: Chương 13: Trường phái ma thuật Chương 14: Chương 14: Vải vẽ của Hope Chương 15: Chương 15: Cổ tự Chương 16: Chương 16: Sợi chỉ đen Chương 17: Chương 17: Phép dệt đơn giản nhất Chương 18: Chương 18: Kế hoạch trốn thoát Chương 19: Chương 19: Bảy giây Chương 20: Chương 20: Tử vong Chương 21: Chương 21: Đường đến tự do Chương 22: Chương 22: Kiếm gỗ Chương 23: Chương 23: Khát vọng rực cháy Chương 24: Chương 24: Một ngày mới Chương 25: Chương 25: Tê dại dễ chịu Chương 26: Chương 26: Giấu trong bóng Chương 27: Chương 27: Việc kim chỉ Chương 28: Chương 28: Từ bên tối Chương 29: Chương 29: Đuổi theo Chương 30: Chương 30: Phù Thủy độc ác của phương Đông Chương 31: Chương 31: Chuyện buồn cười nhất trên đời Chương 32: Chương 32: Trái tim tan vỡ Chương 33: Chương 33: Pháo đài chết Chương 34: Chương 34: Trụ lửa Chương 35: Chương 35: Ý chí của thần Chương 36: Chương 36: Xúc phạm Chương 37: Chương 37: Lồng sắt Chương 38: Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác Chương 39: Chương 39: Ác mộng không hồi kết Chương 40: Chương 40: Thế giới mà đã phát điên Chương 41: Chương 41: Trận chiến ảo Chương 42: Chương 42: Thô lỗ đánh thức Chương 43: Chương 43: Bóng tối chiến đấu Chương 44: Chương 44: Kẻ địch Chương 45: Chương 45: Đối mặt ngày mới Chương 46: Chương 46: Cảnh tượng quen thuộc Chương 47: Chương 47: Hai câu trả lời Chương 48: Chương 48: Với ý định tốt Chương 49: Chương 49: Vương quốc điên rồ Chương 50: Chương 50: Biện pháp quyết liệt Chương 51: Chương 51: Dây buộc vô hình Chương 52: Chương 52: Bội thu Chương 53: Chương 53: Rắn nhỏ dễ thương Chương 54: Chương 54: Lồng Đèn Bóng Tối Chương 55: Chương 55: Ác Mộng Chương 56: Chương 56: Khu Vườn Mặt Trăng Chương 57: Chương 57: Cơ hội chiến thắng Chương 58: Chương 58: Bảy con dao Chương 59: Chương 59: Nghỉ ngơi trước chiến tranh Chương 60: Chương 60: Mũi tên bóng tối Chương 61: Chương 61: Ràng buộc quý giá Chương 62: Chương 62: Ác ma mặc cả Chương 63: Chương 63: Sứ giả chiến tranh Chương 64: Chương 64: Logic căn bản Chương 65: Chương 65: Chuẩn bị Chương 66: Chương 66: Kị sĩ hắc ám Chương 67: Chương 67: Đền Thờ Chén Thánh Chương 68: Chương 68: Người mang chiến tranh Chương 69: Chương 69: Đứa trẻ hoang dã Chương 70: Chương 70: Dùng găng con nít Chương 71: Chương 71: Sấm sét Chương 72: Chương 72: Tổ đội bóng tối Chương 73: Chương 73: Các bậc thầy chiến tranh Chương 74: Chương 74: Từ bi của bóng tối Chương 75: Chương 75: Phá hoại Chương 76: Chương 76: Dao Thuỷ Tinh Chương 77: Chương 77: Dòng chảy định mệnh Chương 78: Chương 78: Ngọn gió thay đổi Chương 79: Chương 79: Kẻ đưa tin từ phía Bắc Chương 80: Chương 80: Thất lạc và tìm thấy Chương 81: Chương 81: CPLPTVNKCKNCAHKMSTVĐAMCĐ, BTT Chương 82: Chương 82: Hồng Giáo Chương 83: Chương 83: Để giết một con rồng Chương 84: Chương 84: Phải trở thành một con rồng Chương 85: Chương 85: Đền Thờ Đêm Chương 86: Chương 86: Sinh vật sương mù Chương 87: Chương 87: Nhà Tiên Tri Của Đêm Chương 88: Chương 88: Quyết định trọng đại Chương 89: Chương 89: Tin tưởng Chương 90: Chương 90: Một câu hỏi Chương 91: Chương 91: Tà đạo Chương 92: Chương 92: Thời gian rảnh rỗi Chương 93: Chương 93: - Kiến thức về mọi thứ  Chương 94: Chương 94: Mảnh ghép mấu chốt Chương 95: Chương 95: Chuông Bạc kêu vang Chương 96: Chương 96: Đá Siêu Thường Chương 97: Chương 97: Chuyến thăm thân thiện Chương 98: Chương 98: Sinh vật trong hồ Chương 99: Chương 99: Vảy ngược Chương 100: Chương 100: Máu của Mặt Trăng Chương 101: Chương 101: Bốn thợ săn Chương 102: Chương 102: Ác Quỷ quen Chương 103: Chương 103: Đường trở lại  Chương 104: Chương 104: Một tách trà  Chương 105: Chương 105: Sứ giả của Mặt Trời Chương 106: Chương 106: Tối hậu thư Chương 107: Chương 107: Bội bạc Chương 108: Chương 108: Quái Thú Đỏ Sẫm của Chạng Vạng Chương 109: Chương 109: Bản chất dã thú Chương 110: Chương 110: Rời khỏi Chương 111: Chương 111: Việc đơn giản Chương 112: Chương 112: Rời khỏi Thánh Địa Chương 113: Chương 113: Trống trận Chương 114: Chương 114: Chiến hạm - Đừng sợ hãi Chương 115: Chương 115: Tổ đội lên tàu Chương 116: Chương 116: Đầu rắn Chương 117: Chương 117: Trơn vì máu Chương 118: Chương 118: Tổn thất nặng nề Chương 119: Chương 119: Mặt tối của Mặt Trăng Chương 120: Chương 120: Bầu trời đỏ sẫm Chương 121: Chương 121: Đe dọa đáng sợ Chương 122: Chương 122: Đoạt hồn Chương 123: Chương 123: Ngôi sao rơi Chương 124: Chương 124: Gánh nặng của hối hận Chương 125: Chương 125: Đảo Thuyền Đắm Chương 126: Chương 126: Giải thoát ngọt ngào Chương 127: Chương 127: Không tha thứ Chương 128: Chương 128: ái bóng thù hằn Chương 129: Chương 129: Xiềng xích tan vỡ Chương 130: Chương 130: Nguyện vọng cuối đời Chương 131: Chương 131: Con Mặt Trời, Con Mặt Trăng Chương 132: Chương 132: Sevras Chương 133: Chương 133: Địa ngục Chương 134: Chương 134: Chướng ngại cuối cùng Chương 135: Chương 135: Giải quyết nợ nần Chương 136: Chương 136: Bao vây Chương 137: Chương 137: Tự phản chiếu Chương 138: Chương 138: Hủy diệt linh hồn Chương 139: Chương 139: Bầu trời trống rỗng Chương 140: Chương 140: Giấc mộng đang sụp đổ Chương 141: Chương 141: Kẻ Phá Xích Chương 142: Chương 142: Hope Chương 143: Chương 143: Đánh giá Chương 144: Chương 144: Thăng Hoa Chương 145: Chương 145: Tự do lựa chọn Chương 146: Chương 146: Những bước đi đầu tiên Chương 147: Chương 147: Những vết sẹo vô hình Chương 148: Chương 148: Những Bậc Thầy trẻ Chương 149: Chương 149: Hiện Thân Bóng Tối Chương 150: Chương 150: Nhà