Chương 112
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị ném lên giường, không đợi Khương Ức An kịp phản ứng lại, Hạ Tấn Viễn đã một tay cởi bỏ áo ngoài, cúi người áp sát tới.
Vì sự tiếp cận của hắn, chiếc giường vốn rộng rãi đủ để lăn lộn mấy vòng bỗng chốc trở nên chật chội.
Vào khoảnh khắc hắn sắp sửa đè xuống, Khương Ức An dùng hết sức bình sinh, tay mắt lanh lẹ giơ tay chống lấy lồng ngực hắn, không cho hắn tiến lại gần thêm chút nào nữa!
Tầm mắt nóng rực của Hạ Tấn Viễn chằm chằm nhìn vào môi nàng, tuy bị ngăn lại, nhưng ỷ vào ưu thế thân cao chân dài, bàn tay rõ khớp xương của hắn vẫn ôm chặt lấy eo nàng.
Đáy mắt sâu thẳm của hắn như bùng lên một ngọn lửa, ánh lửa ẩn hiện nhuốm màu dục niệm nóng bỏng, đốm lửa này dường như có thể lan truyền, thiêu đến mức vành tai nàng cũng nóng bừng, đôi gò má đỏ ửng.
“Nương tử trốn cái gì?” Hắn thấp giọng mở lời, giọng nói khàn đặc và nóng bỏng, “Canh ta đã uống rồi, chúng ta nên hành phòng thôi.”
Khương Ức An không đáp lời, nhanh mắt liếc nhìn sắc trời bên ngoài.
Hoàng hôn vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào, rắc lên một mảnh ánh sáng vàng ấm áp, vẫn còn chưa đến giờ đi ngủ buổi tối mà!
Nàng sờ sờ gò má nóng hổi của mình, mím môi lườm Hạ Tấn Viễn một cái!
Tuy nói nàng không thích đọc sách viết chữ, nhưng quyển sách hướng dẫn viên phòng kia nàng đã lật xem qua rất nhiều lần một cách nghiêm túc, vài trang hình ảnh mỏng manh nàng đều ghi nhớ trong đầu.
Chuyện cùng phòng thế này, đều phải là sau khi trời tối, trong phòng thắp một ngọn đèn đêm, đóng cửa lại, thậm chí phải buông màn giường thật kín mít mới có thể làm chuyện thân mật!
Hiện tại bên ngoài trời vẫn còn sáng, sao hắn có thể hành phòng được?
Lại nói, việc ăn canh và hành phòng thì có liên quan gì đến nhau?
Nàng hảo tâm nấu canh cho hắn, hắn thì hay rồi, còn quay ngược lại ấn nàng lên giường làm nàng phải chịu khổ chịu nhọc, thật quá vô lý đi!
Nàng muốn tung một cước đá hắn xuống dưới giường!
Nhưng chân vừa mới gập lại, còn chưa kịp đá qua, Hạ Tấn Viễn đã cúi người tiến lên một bước, bàn tay lớn nắm lấy bắp chân thon thả, thẳng tắp của nàng.
Hắn vốn đã có phòng bị, không đợi nàng có hành động tiếp theo, cả người đã phủ lên trên nàng, hai cánh tay dài cũng chống ở bên người nàng, thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy nàng ở phía dưới.
Ở khoảng cách không cách khuôn mặt nàng quá ba tấc, đôi mắt phượng thâm trầm nhìn chằm chằm nàng, hắn thở gấp, dùng giọng nói khàn đục khô nóng đến lạ kỳ hỏi: “Nương tử vừa rồi để ta uống nhiều canh đại bổ như vậy, không phải là đang nhắc nhở ta nên hành phòng nhiều hơn sao?”
Khương Ức An lắc đầu như trống bỏi!
Trời đất chứng giám, nàng chỉ là muốn cho hắn uống canh để dỗ dành hắn đừng giận nữa, sao lại thành bảo hắn hành phòng nhiều hơn được?!
Nàng lập tức chỉ tay lên trời thề thốt, ra sức phủ nhận: “Ta chưa từng có ý niệm đó! Nếu ta muốn phu quân hành phòng nhiều hơn với mình, thì tên của ta sẽ viết ngược lại!”
Nàng cũng đâu có ngốc, lần nào trên giường hắn cũng giày vò đến nửa đêm, cũng chẳng biết đào đâu ra nhiều tinh lực như thế, cả người hệt như có sức trâu dùng không hết, lật tới lật lui nàng không biết bao nhiêu lần cả đêm, mà sáng sớm hôm sau vẫn có thể thần thái sáng láng đi làm!
Nàng chỉ muốn hành phòng ít đi vài lần, nào dám tham nhiều!
Hạ Tấn Viễn thấp giọng cười một tiếng, ngón tay dài khẽ m*n tr*n vành tai nàng, lòng bàn tay hơi nóng dán vào cái cổ trắng nõn của nàng, “Nương tử cho nhiều lộc nhung vào canh như thế, không phải là vì muốn để ta tráng dương sao?”
Khương Ức An bị động tác không an phận của hắn làm cho đáy lòng tê dại, hơi thở cũng dồn dập hơn vài phần, nghe vậy thì đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới nhớ ra công dụng của lộc nhung kia.
Oan uổng quá, lúc đó nàng thật sự không nghĩ tới lộc nhung lại có công hiệu đó, hơn nữa trông công hiệu còn rõ rệt như vậy!
Nàng vừa thẹn vừa bực, dùng đôi mắt trong veo đen trắng phân minh kia trừng mắt nhìn hắn, hừ một tiếng: “Ta mới không có ý này!”
Hạ Tấn Viễn thấp giọng “ừ” một tiếng.
“Cho dù nương tử không có ý này, nhưng ta của hiện tại thế này, chẳng phải đều là nhờ ơn nương tử ban cho sao,” hắn nhẫn nhịn lại có chút ủy khuất mà nhướng mày, bàn tay lớn nắm lấy tay nàng, để nàng cảm nhận sự thay đổi của hắn, “Nương tử dẫu sao cũng phải giúp ta chứ.”
Khương Ức An nhanh chóng rụt tay lại, mặt đỏ bừng lên, vành tai cũng nóng hổi.
Nàng lại liếc nhìn sắc trời, nhỏ giọng nhắc nhở hắn: “… Trời vẫn chưa tối hẳn đâu, hiện tại không thể hành phòng được!”
Hạ Tấn Viễn hơi ngẩn ra, thấp giọng nói: “Ai nói ban ngày thì không thể hành phòng?”
Khương Ức An vỗ vỗ ván giường, phía dưới ván giường đặt chiếc rương đựng dao mổ lợn của nàng, dưới đáy hòm có đè quyển sách hướng dẫn viên phòng kia.
“Trên sách đều có viết và vẽ cả, hiện tại ta đi lấy cho chàng xem.”
Sợ hắn không tin, nàng làm bộ muốn đứng dậy, nhưng vừa nhúc nhích một chút, một bàn tay lớn đã không nặng không nhẹ đè lấy vai nàng, lại ấn nàng trở về trên giường.
Hạ Tấn Viễn v**t v* vai nàng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm nàng: “Nương tử, không cần đâu.”
Khương Ức An lại không chịu.
Nàng dùng sức đẩy hắn ra, sau đó làm một cú “cá chép lộn mình” linh hoạt nhảy dậy khỏi giường, xuống đất tìm từ trong chiếc rương bảo bối ra quyển sách kia, nhất định phải bắt hắn tận mắt nhìn thấy.
Nàng ngồi bên mép giường, lật rào rào vài trang, chỉ mạnh vào những trang vẽ hình có ánh đèn, lấy đó để nói cho hắn biết, trên sách viết rất rõ ràng, chính là phải hành phòng vào buổi tối!
Thuận tiện nàng lại lên án những hành động làm xằng làm bậy của hắn trên giường những ngày gần đây, bực bội nhắc nhở hắn: “Ở trên này không có tư thế nằm nghiêng, không có nằm sấp, cũng không có ôm, về sau chàng cũng không được làm như vậy!”
Nàng thậm chí còn nghi ngờ có phải hắn đã đọc loại tà thư nào đó nên mới đi vào con đường sai trái, hành phòng đúng đắn thì không có, toàn là những thứ tà ma ngoại đạo, khiến nàng eo đau chân mỏi, vừa mệt vừa buồn ngủ, ngày hôm sau phải ăn thêm nửa bát cơm mới bù lại được!
Hạ Tấn Viễn rũ mắt nhìn nàng, thầm hít một hơi thật sâu, ngón tay dài bất đắc dĩ day day giữa lông mày.
Ngày thường nàng không thích đọc sách viết chữ, lúc này đây, lại cứ nhất quyết phải làm theo sách.
Xét cho cùng, việc này vẫn là trách hắn, ngày thường công vụ bận rộn, chỉ có buổi tối mới cùng nàng triền miên trên giường.
Loại sách xuân cung này cũng có chia đẳng cấp cao thấp, quyển sách hồi môn kia của nàng chỉ có vài trang đơn giản, có lẽ thuộc loại vỡ lòng, cho nên nàng vẫn chưa biết được rằng, ban ngày cũng có thể hành phòng, trên giường có thể hành phòng, mà đổi sang địa điểm khác cũng có thể hành phòng được.
Còn về tư thế hành phòng…
Yết hầu sắc nét của hắn kịch liệt lên xuống vài lần, bàn tay lớn nắm lấy eo nàng, dễ dàng mang nàng trở lại trong lòng mình.
“Nương tử, nội dung quyển sách của nàng không đầy đủ rồi, ngày mai ta sẽ mua một quyển xuân cung sách khác về, chúng ta cùng nhau nghiên cứu,” hắn nói, cúi đầu áp sát bên người nàng, dục niệm nơi đáy mắt càng thêm nóng bỏng, âm sắc khàn đặc trầm ấm rơi vào bên tai nàng, “Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ, được không?”
Khương Ức An vẫn nhìn sắc trời bên ngoài trước.
Trong lúc nói chuyện, trời đã tối hẳn, cũng được rồi.
Lại nói, hắn bỗng nhiên nổi hứng thế này, còn phải trách bát canh đại bổ của nàng, nàng còn có thể nói gì thêm đây?
Chỉ là vừa nghĩ đến tình huống của hắn hôm nay, có lẽ còn quá đáng hơn ngày thường, nàng liền cảm thấy da đầu hơi tê dại.
Nhưng nàng thầm cổ vũ chính mình, lấy một tư thế dũng cảm, chủ động nhào tới ôm lấy cổ hắn.
“Phu quân đừng nhịn nữa, là ta không tốt, lần sau không cho chàng uống canh bừa bãi nữa.” Nàng hôn thật mạnh lên mặt Hạ Tấn Viễn, “Nói trước nhé, đêm nay chỉ một lần thôi…”
Lời còn chưa dứt, Hạ Tấn Viễn đã cúi đầu ngăn chặn đôi môi nàng.
Những ngón tay rõ khớp xương của hắn xuyên qua làn tóc dài đen nhánh của nàng, bàn tay lớn siết chặt lấy gáy nàng.
Hắn cúi đầu lặp lại những nụ hôn triền miên trên môi nàng, lúc mở lời, giọng nói khàn khàn từ tính mang theo một chút đáng thương và ủy khuất.
“Nương tử thông cảm cho ta đi, ta vốn đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, lại còn uống nhiều canh như thế…”
Khương Ức An tự biết mình đuối lý, lại bị những nụ hôn dài và tinh tế của hắn làm nhiễu loạn tâm thần.
Lời ước định “một lần” của nàng rốt cuộc đã không thành hiện thực.
Màn giường màu thiên thanh buông xuống, trong hơi thở giao hòa, có những cơn gió xuyên qua khe cửa sổ không ngừng thổi vào, ánh nến to bằng hạt đậu run rẩy suốt nửa đêm trong làn gió, không biết từ lúc nào mới lặng lẽ tắt lịm trong bóng đêm xuân ý dạt dào.
Hôm sau Khương Ức An tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ tràn vào, nàng hơi nheo mắt nhìn sắc trời, che miệng ngáp một cái.
Hạ Tấn Viễn không biết đã vào triều từ lúc nào, trước khi đi còn không quên tém góc chăn thật kỹ cho nàng, đắp cho nàng kín mít.
Nàng hất chăn ngồi dậy, chiếc áo ngủ lỏng lẻo khoác trên người, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, khuôn mặt vừa mới ngủ dậy còn mang theo vẻ mơ màng, theo bản năng xoa xoa thắt lưng, ngẩn ngơ ngồi đó cho tỉnh táo lại.
Nghe thấy tiếng động lạch cạch khi nàng tỉnh dậy, Hương Thảo cười tủm tỉm bước vào, nói: “Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi, điểm tâm đã làm xong từ sớm, cô gia trước khi đi làm còn cố ý dặn dò bếp nhỏ hầm món canh người thích uống, người mau dậy ăn cơm đi.”
Nàng vừa nói vậy, Khương Ức An liền cảm thấy hơi đói và cũng hơi khát, “Ừ, mang cho ta một chén trà nóng trước, rồi bày bữa điểm tâm đi…”
Có lẽ vì vừa mới tỉnh ngủ, khi mở miệng, giọng nói vốn trong trẻo của nàng có chút khàn khàn, Hương Thảo vừa nghe thấy liền vội vàng đi ra ngoài rót trà nóng và bày cơm cho tiểu thư.
Khương Ức An sờ sờ cổ họng, bỗng chốc sực tỉnh lại, nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn trên giường tối qua, vội vàng cởi áo ngủ ra xem xét thân thể mình.
Chỉ thấy những vết đỏ in trên bờ vai trắng nõn, kéo dài xuống phía dưới, vẫn còn những dấu vết loáng thoáng.
Khương Ức An vừa thẹn vừa bực, liền khép vạt áo che kín lại, đồng thời thầm mắng vài câu.
Nàng thật sự bị Hạ Tấn Viễn lừa rồi, rõ ràng vẻ ngoài của hắn trông thanh tú, lạnh lùng, thanh tâm quả dục là thế, sao cứ lên giường là lại biến thành cái bộ dạng không biết mệt mỏi, không biết thỏa mãn như vậy.
Cũng may hắn còn biết giữ thể diện mà khắc chế, không để lại dấu vết trên mặt hay trên cổ nàng, nếu không nàng chẳng dám ra khỏi cửa mất.
Nàng xoa xoa đôi gò má nóng bừng rồi xuống giường, sau khi uống hết hai chén canh sâm táo đỏ, sự bực bội trong lòng cũng vơi đi gần hết.
Dùng xong bữa sáng, nàng đi một chuyến đến Nguyệt Hoa viện.
Lúc đó Giang thị vừa mới xử lý xong việc trong phủ, Thôi thị và Tạ thị cũng đang ngồi đó trò chuyện, ba người thầm thì với nhau, sắc mặt đều có chút kỳ lạ.
Thấy con dâu đến, Giang thị vui vẻ bảo nàng ngồi xuống, nói: “Ức An, ta đang định sai người đi gọi con đây, trong cung mới gửi tin tới, nói là ba ngày sau các mệnh phụ sẽ vào cung dự yến tiệc, con nhớ kỹ đừng quên đấy.”
Khương Ức An ngạc nhiên hỏi: “Không phải năm, cũng chẳng phải tiết, sao lại có cung yến?”
Tạ thị cười nói: “Là sứ giả nước Cao Ly tới tiến cống, đoàn người này ngoài các đại thần Cao Ly, còn có Hoàng hậu, công chúa và các mệnh phụ của nước họ, để chiêu đãi họ, Hoàng hậu nương nương đã tổ chức yến tiệc trong cung.”
Ba chị em dâu vừa rồi cũng đang bàn tán về chuyện này, Tân đế đăng cơ, sứ giả Cao Ly tới triều bái vốn là lễ tiết bình thường, chỉ là kỳ lạ ở chỗ, sứ thần tới thì cứ tới đi, sao lại còn mang theo cả công chúa, Hoàng hậu và mệnh phụ, đây quả là chuyện hiếm thấy.
Hơn nữa họ còn nghe nói, vị công chúa nước Cao Ly kia là một nữ tử tài mạo song toàn, từ nhỏ đã học tập văn hóa Đại Chu, cầm kỳ thư họa, ngâm thơ làm phú gần như không gì không giỏi, chính là một viên minh châu rực rỡ của nước Cao Ly.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Khương gia định thân Chương 2: Chương 2: Trấn Thanh Thủy Chương 3: Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi Chương 4: Chương 4: Khắc bạn khắc thê Chương 5: Chương 5: Là một người mù Chương 6: Chương 6: Giam lỏng trong viện Chương 7: Chương 7: Định đoạt của hồi môn Chương 8: Chương 8: Tân lang đến đón dâu Chương 9: Chương 9: Thành hôn (thượng) Chương 10: Chương 10: Thành hôn (trung) Chương 11: Chương 11: Thành hôn (hạ) Chương 12: Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi Chương 13: Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm Chương 14: Chương 14: Dâng trà Chương 15: Chương 15: Nắm tay phu quân Chương 16: Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy! Chương 17: Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy Chương 18: Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần! Chương 19: Chương 19: Phạt quỳ từ đường! Chương 20: Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng Chương 21: Chương 21: Băng bó cho hắn Chương 22: Chương 22: Tôn ma ma bị mắng! Chương 23: Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo Chương 24: Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm Chương 25: Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì! Chương 26: Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi! Chương 27: Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt Chương 28: Chương 28: Nỗi lòng của hắn Chương 29: Chương 29: Bất bình thay cho người khác Chương 30: Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây! Chương 31: Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi! Chương 32: Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất Chương 33: Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia Chương 34: Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta Chương 35: Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá! Chương 36: Chương 36: Về thăm nhà Chương 37: Chương 37: Bế nàng về phòng Chương 38: Chương 38: Viết tên của hắn Chương 39: Chương 39: Bà mẫu ho ra máu Chương 40: Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1) Chương 41: Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2) Chương 42: Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3) Chương 43: Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa Chương 44: Chương 44: Túi thơm Chương 45: Chương 45: Có rắn Chương 46: Chương 46: Ôm chặt nàng Chương 47: Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất! Chương 48: Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi Chương 49: Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta! Chương 50: Chương 50: Tết Trung thu Chương 51: Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử Chương 52: Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt Chương 53: Chương 53: Cúng bái Chương 54: Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống Chương 55: Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực Chương 56: Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng! Chương 57: Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi! Chương 58: Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời! Chương 59: Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên Chương 60: Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân Chương 61: Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi. Chương 62: Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao! Chương 63: Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con? Chương 64: Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia. Chương 65: Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi Chương 66: Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn Chương 67: Chương 67: Hội chùa Chương 68: Chương 68: Sổ sách Chương 69: Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân Chương 70: Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử Chương 71: Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ Chương 72: Chương 72: Bị phụ thân tát một cái Chương 73: Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục! Chương 74: Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên Chương 75: Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ Chương 76: Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành! Chương 77: Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí! Chương 78: Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con! Chương 79: Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao? Chương 80: Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn! Chương 81: Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống! Chương 82: Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần. Chương 83: Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi! Chương 84: Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ. Chương 85: Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi. Chương 86: Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được. Chương 87: Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn! Chương 88: Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn. Chương 89: Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ Chương 90: Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta! Chương 91: Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa? Chương 92: Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi. Chương 93: Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết! Chương 94: Chương 94: Phải trả giá! Chương 95: Chương 95: Không thể ngồi chờ chết. Chương 96: Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí! Chương 97: Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi. Chương 98: Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng. Chương 99: Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời. Chương 100: Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân. Chương 101: Chương 101: Không bao giờ chia lìa Chương 102: Chương 102: Đập thẳng vào mặt Cao thái giám! Chương 103: Chương 103: Có một tin tốt lành muốn nói cho chàng. Chương 104: Chương 104: Quận chúa mất tích Chương 105: Chương 105: Quận chúa bị mất trí nhớ Chương 106: Chương 106: Sự yên bình trước khi cơn bão ập đến Chương 107: Chương 107: Nương tử đợi ta trở về. Chương 108: Chương 108: Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền! Chương 109: Chương 109: Hoàn chính văn Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không? Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ. Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7 – Mang thai Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8 – Song thai Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 9 – Chỉ mong kiếp này không chia lìa.