Chương 112: Hay là chúng ta hy sinh cho nhau chút đi?
So với hoạt động ban ngày, tiệc rượu buổi tối nhàm chán hơn nhiều. Tạ Trích Tinh cố gắng tránh mặt càng nhiều càng tốt, chỉ khi không tránh được nữa mới miễn cưỡng ra ngoài dự tiệc xã giao. Sau khi quyên góp đủ tiền, anh bèn dẫn Tiêu Tịch Hòa chuẩn bị chuồn đi.
Thế nhưng khi hai người vừa bước vào thang máy, đã có người đuổi theo phía sau.
“Anh Tạ đợi một chút!” Đó là người phụ nữ váy đỏ vừa mời rượu lúc nãy.
Tạ Trích Tinh vừa ấn nút đóng cửa thang máy liên tục vừa làm bộ bình thản thúc giục: “Nhanh lên, cửa thang máy sắp đóng lại rồi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Thằng cha này có hai bộ mặt chắc luôn!
“Đợi tôi với!” Chiếc váy dài cản trở tốc độ của cô gái, cô ta chỉ có thể sốt sắng đuổi theo một cách chậm chạp.
Khi thấy cửa thang máy dần khép lại, cô ta chỉ có thể gấp gáp hỏi: “Anh Tạ, anh có uống ly rượu tôi đưa chưa?”
“Trợ lý run tay, vừa nãy vô ý làm đổ mất rồi.” Tạ Trích Tinh bình tĩnh đáp lời.
Nghe đến đây, cô ta đột ngột dừng bước lại, cửa thang máy cũng đóng kín hoàn toàn.
Màn hình điện tử hiển thị thang máy đang đi xuống các tầng, Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc xéo sang: “Cô nhìn vẻ mặt cô ta lúc nãy có giống như sắp thoát fan hay không?”
“Anh Tạ quyến rũ vô biên, sao có chuyện người ta thoát fan được chứ.” Tiêu Tịch Hòa nói với vẻ mặt hết sức thành kính.
Tạ Trích Tinh cười xùy, phớt lờ lời nịnh bợ của cô.
Một lúc sau, anh lại đột ngột lên tiếng: “Lúc nãy cô ta chạy gần đến cửa thang máy rồi nhưng lại dừng bước không đuổi theo nữa.”
Tiêu Tịch Hòa ngước mắt lên nhìn anh: “Hử?”
Tạ Trích Tinh mím môi: “Tôi vẫn cảm thấy trong rượu của cô ta có thuốc.”
“… Chắc không đến mức đó đâu, đã gần 2 tiếng trôi qua rồi mà, nếu có thuốc trong rượu chắc chắn đã có phản ứng rồi.” Tiêu Tịch Hòa lên tiếng trấn an.
Tạ Trích Tinh thấy có lý, nhưng vẫn nhíu mày suy nghĩ.
Tiêu Tịch Hòa nhìn dáng vẻ cảnh giác của anh cũng thầm thở dài trong lòng. Trước khi vào ngành này, cô luôn nghĩ giới nghệ sĩ có cuộc sống sang chảnh và đặc sắc lắm, có thể xem là những người hạnh phúc nhất trên đời. Nhưng sau khi đích thân trải nghiệm việc bị fan cuồng đổ nước tiểu vào đồ uống, cô mới nhận ra họ cũng khổ lắm.
Ví dụ như người bên cạnh cô đây, anh debut từ năm 16 – 17 tuổi, ngay tác phẩm ra mắt đầu tay đã giành về giải Nam chính xuất sắc nhất, hơn 10 năm sau đó vẫn luôn đứng ở đỉnh cao giới giải trí, được xem là siêu sao hạng A danh xứng với thực. Ngay từ khi mới ra mắt anh đã không dựa vào kinh tế người hâm mộ, nhưng vẫn bị một số người quấy rối nhiều năm, thậm chí còn không dám phản kích ra hồn.
Nghe nói trong nhà riêng của anh còn bị lắp camera quay lén, không có chút riêng tư nào, thật đáng thương.
Tiêu Tịch Hòa đang chìm trong suy tư, Tạ Trích Tinh đột ngột lên tiếng: “Nói với Lâm Phàn, bảo cậu ta quyên góp tiền cát-xê của tôi mấy ngày trước cho hoạt động lần này.”
Tuy Tiêu Tịch Hòa mới đến làm việc bên cạnh anh, nhưng cũng biết lần gần đây nhất anh nhận cát-xê là đóng vai khách mời trong một bộ phim võ hiệp.
Cũng chỉ có ba cảnh mà thôi.
Cô nhớ lại số tiền quyên góp được trong buổi tiệc vừa rồi, nhất thời có hơi do dự: “Anh Tạ, liệu có ít quá không?” Vừa rồi cũng có nghệ sĩ tham gia bữa tiệc, ngôi sao nhỏ hạng 18 cũng quyên đến mấy trăm ngàn tệ, anh là một trong những nhân vật chính của buổi tiệc, quyên góp ít quá cũng không hay.
Mí mắt Tạ Trích Tinh giật nhẹ: “8 triệu tệ còn ít à?”
Tiêu Tịch Hòa: “… 8 triệu tệ?”
“Nếu không thì sao?” Tạ Trích Tinh nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Tiêu Tịch Hòa: “Cô tưởng cát-xê của tôi bao nhiêu, 3000 tệ à?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Không thể tin được, cô là một con sen mà vừa rồi còn thương hại ông chủ ăn sung mặc sướng của mình.
Thấm thoắt đã hơn 10 giờ tối, đường xá trong thành phố vẫn còn tấp nập xe cộ qua lại đông nghịt.
Hai người về thẳng công ty, gần như ngay khi vừa bước vào cửa, Lâm Phàn đã kéo Tạ Trích Tinh đi vào họp ngay. Tiêu Tịch Hòa thấy trong phòng họp toàn là cấp cao nên biết điều không đi theo, chỉ ngồi bên ngoài đợi họ.
Ở công ty giải trí dù có là 10 giờ tối vẫn còn rất nhiều người tăng ca, người qua kẻ lại vội vã, thỉnh thoảng còn nghe được một câu chửi tục bất bình. Tiêu Tịch Hòa cười khẽ, đang định tìm việc gì đó làm để giết thời gian thì bụng bỗng kêu ùng ục.
Cô đói bụng rồi.
Thực ra trong bữa tiệc tối có rất nhiều món ngon, đáng tiếc Tạ Trích Tinh không biết có vấn đề gì mà mỗi lần nhìn thấy đồ ăn đến gần đều nhíu mày lại, phản ứng chán ăn lộ rõ mồn một ra ngoài mặt. Tiêu Tịch Hòa thân là trợ lý của anh cũng không tiện lấy đồ ăn, thành ra chịu đói đến tận bây giờ.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, thoăn thoắt tìm đến phòng trà nước của công ty. Các đồng nghiệp đang tụ tập ăn uống vừa trông thấy cô, hai mắt sáng rỡ vẫy tay với cô: “Tịch Hòa, em đến ăn nhẹ à!”
“Món ăn nhanh lần trước em hướng dẫn, chị quên mất phải làm như thế nào rồi, nào nào mau lại đây, dạy chị lần nữa đi.”
Tiêu Tịch Hòa tươi cười chào hỏi mọi người rồi đi đến trước tủ lạnh tìm đồ ăn. Những công ty hay làm việc thêm giờ như thế này, thường trong phòng trà nước sẽ có đủ mọi thứ, trong 1 tháng đào tạo của cô hầu như đều giải quyết bữa tối ở đây.
Trong phòng họp, Tạ Trích Tinh nhíu mày nghe mấy quản lý cấp cao trong công ty nói chuyện, Lâm Phàn ở bên cạnh thấy sắc mặt anh không ổn, bèn hỏi nhỏ: “Đói rồi à?”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh không phủ nhận.
Lâm Phàn thở dài, nghiêm túc nhìn khuôn mặt gầy gò của anh: “Anh lại không ăn gì cả ngày nay rồi phải không?”
Mấy người quản lý khác đều lo nghệ sĩ nhà mình ăn quá nhiều, còn anh ta thì ngược lại, suốt ngày lo Tạ Trích Tinh chết đói. Tính ra Tạ Trích Tinh cũng là người hiếm hoi trong giới nghệ sĩ yêu thích ẩm thực, đáng tiếc từ nhỏ đến lớn cái miệng xéo xắt đã ăn quá nhiều món ngon, đến nỗi càng ngày càng kén ăn. Công việc này của họ lại rất khó có thời gian để ăn được đồ ngon ba bữa một ngày, thế là phần lớn thời gian trong ngày anh đều trong tình trạng đói meo.
“Lát nữa tôi dẫn anh đi ăn món Nhật nhé.” Lâm Phàn hạ thấp giọng nói nhỏ: “Có một người bạn giới thiệu, nghe nói mùi vị khá ngon.”
“Mệt, không muốn đi.” Tạ Trích Tinh lười nhác đáp lại.
Lâm Phàn: “Vậy tôi mua một phần mang về cho anh.”
“Đóng gói mang về nhà, hương vị sẽ kém đi.” Tạ Trích Tinh liếc nhìn anh ta.
Lâm Phàn: “Gọi đầu bếp đến thẳng nhà anh nhé?”
“Phiền phức.” Tạ Trích Tinh không cảm xúc.
Lâm Phàn: “…” Để anh chết đói là xong chuyện.
Vì một người nào đó đói đến mức không còn tâm trạng, cuộc họp chỉ kéo dài hơn 20 phút đã kết thúc. Mọi người trong phòng họp lần lượt rời đi, Tạ Trích Tinh mới đứng dậy đi ra ngoài.
“Không ăn gì thật luôn à?” Lâm Phàn không chịu bỏ cuộc chạy đuổi theo.
Lúc này Tạ Trích Tinh có lẽ đã đói lả, không chỉ khô miệng khát nước, sau lưng còn toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Nghe vậy anh chỉ tặc lưỡi một cái, vừa định mở miệng nói gì đó thì đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt theo gió cuốn tới.
Anh đột ngột dừng bước.
“Anh Tạ, anh Lâm!” Tiêu Tịch Hòa bưng món ăn vừa mới làm xong vội vàng chạy đến: “Họp xong rồi ạ? Xin lỗi, xin lỗi, tôi tưởng phải họp nửa tiếng trở lên nên mới tranh thủ làm cho mình ít đồ ăn.”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh nhìn về phía chiếc bát của cô.
Lâm Phàn hiểu ra: “Tiểu Tiêu, cô ăn gì thế?”
“Chỉ là mấy món ăn liền, làm đại thôi ạ.” Sếp còn chưa ăn, cô là trợ lý mà đã chuẩn bị ăn trước, Tiêu Tịch Hòa có hơi ngượng ngùng.
Nhưng cô chưa kịp ngượng ngùng quá lâu, Tạ Trích Tinh đã cầm bát đi mất. Hành động quá tự nhiên quá đường hoàng khiến Tiêu Tịch Hòa chết sững, chỉ biết ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh quay lại phòng họp rồi lại ngơ ngác nhìn về phía Lâm Phàn.
“Cả ngày nay anh ấy chưa ăn gì, cô thông cảm nhé.” Lâm Phàn mỉm cười giả lả.
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “Không… không sao, tôi làm thêm một bát nữa là được.”
“Vậy làm cho tôi một bát nữa nhé, ngửi thôi đã thấy thơm rồi.” Lâm Phàn thừa nước đục thả câu ngay.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa co giật: “Được ạ.”
Nửa tiếng sau, ba người tụ tập trong phòng họp.
“Ngon quá! Mấy món ăn nhanh này là những cái tôi biết sao?” Lâm Phàn cảm thán: “Tiểu Tiêu, tay nghề cô được đấy!”
“Tôi từng học nấu ăn mấy ngày.” Tiêu Tịch Hòa khiêm tốn nói.
Thấy Tạ Trích Tinh ăn hết một bát cơm, Lâm Phàn cười toe toét cong cả mắt: “Sau này phải nhờ cô chăm sóc anh Tạ rồi.”
“Không dám, không dám.” Tiêu Tịch Hòa lấy khăn giấy lau mồ hôi.
Lâm Phàn khựng lại: “Trông cô có vẻ rất nóng, có phải vì làm đồ ăn cho bọn tôi không? Vất vả quá, vất vả quá..”
Còn chưa dứt lời đã liếc thấy Tạ Trích Tinh cũng đổ mồ hôi đầy trán, anh ta khựng lại rồi gật gù tặc lưỡi: “Ừm, còn anh thì do ăn no quá thôi.”
Tạ Trích Tinh: “…”
Ba người giải quyết bữa tối qua loa trong phòng họp, sau đó Lâm Phàn bị một nghệ sĩ khác gọi đi, Tiêu Tịch Hòa là trợ lý duy nhất còn lại, chỉ có thể lái xe đưa Tạ Trích Tinh về nhà.
“Đến khách sạn, dùng chứng minh thư của cô để đặt phòng.” Tạ Trích Tinh nhíu mày nói.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Nhưng anh Lâm bảo tôi đưa anh về nhà…”
“Cô chắc chắn đã tháo sạch hết camera rồi chứ?” Tạ Trích Tinh mỉa mai.
Tiêu Tịch Hòa im lặng, dứt khoát quay đầu xe đi đến khách sạn tốt nhất thành phố.
Đang đúng vào cuối thu, còn là ban đêm nên ngay cả gió cũng lạnh, nhưng trong xe lại nóng bức và ngột ngạt vô cùng. Tiêu Tịch Hòa lau mồ hôi hết lần này đến lần khác, nhìn trong gương chiếu hậu thấy Tạ Trích Tinh cũng đổ mồ hôi, cô lặng lẽ hạ cửa sổ xe xuống.
Gió mát thổi vào trong nhưng cũng không đỡ hơn là bao, đầu óc Tiêu Tịch Hòa đã bắt đầu trở nên choáng váng, chỉ có thể cắn môi để giữ tỉnh táo.
Chẳng lẽ là do quá mệt?
Cô nhíu mày, cắn răng đưa anh vào khách sạn, còn đích thân đưa anh vào tận phòng.
“Cô có thể đi được rồi.” Tạ Trích Tinh khoanh tay.
“Không vội.” Tiêu Tịch Hòa cười lấy lòng, cầm điện thoại chen vào phòng trước.
Cô đặt phòng suite, phải đi qua phòng khách mới vào được phòng ngủ. Thấy cô đi về phía phòng ngủ, mặt mày Tạ Trích Tinh bí xị: “Làm gì vậy?”
“Kiểm tra.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, bèn mở ứng dụng dò tìm camera trên điện thoại, bắt đầu kiểm tra từng tấc một.
Tạ Trích Tinh vốn đang định đuổi cô đi, nhưng khi nhận ra cô đang làm gì bỗng dừng lại, sự bực dọc tích tụ trong lòng đột nhiên giảm bớt đi rất nhiều.
Tiêu Tịch Hòa dò tìm một hồi lâu, cơ thể cô cũng càng lúc càng bất ổn, cuối cùng chỉ còn dựa vào ý chí để kiểm tra xong phòng ngủ, nhưng không còn sức để kiểm tra phòng khách nữa.
“… Tạm thời như vậy đi, chắc không có vấn đề gì đâu, nhưng tốt nhất anh đừng khỏa thân ở phòng khách.” Tiêu Tịch Hòa xốc dậy tinh thần, cố gắng dặn dò anh.
Tạ Trích Tinh nhìn mồ hôi trên trán cô, im lặng một giây mới gật đầu: “Biết rồi.”
Nói xong, anh đi thẳng vào phòng đóng cửa lại.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa co giật, cô cắn răng cố gắng đi ra ngoài, vất vả lắm mới đi đến gần cửa lại ngã ngồi xuống đất.
Không ổn rồi, hơi mệt, phải nghỉ một lát đã… Hơi thở của cô càng lúc càng dồn dập, cảm giác bồn chồn dâng trào trong khắp cơ thể.
Hồi lâu sau, cô xác định rằng triệu chứng này không phải cứ nghỉ một lát sẽ khỏe lại, thế là run rẩy cầm điện thoại lên, vừa định gọi về nhà thì điện thoại rơi xuống đất, cô chỉ có thể cố gắng nhặt lên.
Đúng lúc cô đang vật lộn với chiếc điện thoại, cửa phòng lại mở ra lần ữa, Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt u ám của anh.
“Sao cô còn chưa đi?” Anh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc mới mấp máy nói: “Anh Tạ, chúng ta đi bệnh viện thôi.”
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh nhíu mày hỏi ngược lại: “Cô có tin nếu chúng ta ra khỏi căn phòng trong tình trạng này, ngày mai sẽ lên trang nhất không?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Lại là một khoảng lặng kéo dài, Tạ Trích Tinh chầm chậm thở hắt ra một hơi: “Cố chịu đựng đi.”
Tiêu Tịch Hòa hít mũi, nghiêm túc cảm nhận tình trạng cơ thể mình: “Tôi cảm thấy chắc không chịu được nữa đâu.”
“Không chịu đựng chứ còn làm gì khác được?” Tạ Trích Tinh gắt gỏng đáp.
“Anh Tạ, hay là… chúng ta hy sinh cho nhau một chút?” Tiêu Tịch Hòa thăm dò.
Tạ Trích Tinh: “…”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden