Chương 112
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 112: Bỏ phiếu

Váy bầu và đồ bảo hộ của Cố Minh Nguyệt được đặt song song trên bục, ban giám khảo thay phiên nhau xem xét, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn luận.

Đến lượt Cố Minh Nguyệt thuyết trình, cô chỉ vào chiếc váy bầu trước: “Cổ áo này cháu thiết kế hình vòng cung, mặc không bị thít cổ; vạt váy cũng để rộng rãi, sau này bụng to lên vẫn mặc vừa.”

Nhưng mấy vị giám khảo chỉ gật đầu, ánh mắt nhanh chóng chuyển sang những chiếc túi trên bộ đồ bảo hộ bên cạnh.

Đợi cô nói xong về bo chun và đường may chắc chắn của bộ đồ bảo hộ, sư phụ Trương bỗng lên tiếng: “Váy bầu của cháu rất tinh tế nhưng công nhân trong xưởng đông, nhu cầu về đồ bảo hộ cấp thiết hơn.”

Xưởng trưởng cũng đồng tình: “Thiết kế đồ bảo hộ có thể đưa vào sản xuất ngay cho công nhân, tính ứng dụng cao hơn.”

Cuối cùng sau khi bàn bạc, ban giám khảo quyết định loại váy bầu, chọn bộ đồ bảo hộ vào vòng chấm điểm cuối cùng.

Tuy có chút tiếc nuối nhưng Cố Minh Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm nhiều hơn, ít nhất thiết kế của cô đã được công nhận, hơn nữa lại là bộ đồ bảo hộ thực sự giúp ích cho công nhân, điều này thiết thực hơn tất cả.

Cô mỉm cười gật đầu: “Thiết kế của cháu hữu dụng là được rồi ạ, chọn bộ nào cũng được.”

Kết quả cuộc thi này được quyết định bởi hai phần: một là điểm của ban giám khảo, hai là phiếu bầu dân chủ của công nhân trong xưởng.

Kết quả bỏ phiếu ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả sản xuất của nhà máy từ đó tác động đến lương thưởng của mỗi công nhân, vì thế những thiết kế sát với nhu cầu thực tế sẽ được ưu ái hơn.

Phương án của Cố Minh Nguyệt đã nhận được không ít sự ủng hộ từ phía công nhân.

Thẩm Thanh Thanh nghe thấy tiếng khen ngợi Cố Minh Nguyệt trong đám đông, sắc mặt sa sầm lại.

Cô ta kín đáo liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Lưu đứng bên cạnh, Tiểu Lưu lập tức hiểu ý.

Hắn lén kéo mấy công nhân ra một góc, hạ giọng nói đầy ẩn ý: “Mấy anh em, ý tứ trong chuyện này, mọi người hiểu cả chứ?”

Hắn đang định dùng lợi ích để mua chuộc người bỏ phiếu.

Mấy người kia vốn dĩ thấy tiền là sáng mắt, lập tức hiểu ý Tiểu Lưu.

Họ đồng ý ngay tắp lự, quay về phân xưởng rỉ tai những công nhân khác, bảo mọi người bỏ phiếu cho Thẩm Thanh Thanh.

Tiếng chuông bắt đầu bỏ phiếu vừa vang lên trong hội trường phân xưởng, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Cố Minh Nguyệt nhìn các đại biểu công nhân lần lượt đi lên, ngón tay vô thức siết chặt bản phác thảo thiết kế trong túi áo.

Trên đó vẫn còn những nét vẽ cô sửa lại đêm qua, về độ cong của cạp quần sao cho phù hợp hơn với thói quen cúi người làm việc của những công nhân lớn tuổi.

Cách đó không xa, Thẩm Thanh Thanh đang cầm cái cốc tráng men, ra vẻ thản nhiên nói cười với mấy tổ trưởng phân xưởng nhưng khóe mắt cứ liếc về phía thùng phiếu.

Tiểu Lưu thì đi đi lại lại ngoài rìa đám đông, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt ra hiệu cho những công nhân đã nhận lợi ích.

Đến lượt Phùng Cà Lăm ở phân xưởng hai bỏ phiếu, tay cầm phiếu bầu của anh ta khựng lại, ánh mắt vượt qua đám đông, dừng lại trên người Cố Minh Nguyệt.

Anh ta từng gặp Cố Minh Nguyệt ở chợ, lúc đó con anh ta ốm nặng cần tiền gấp, đúng lúc Cố Minh Nguyệt đi mua đồ, nghe thấy chuyện liền không nói hai lời, bao trọn số hàng của anh ta.

Nhưng bao thuốc lá Đại Tiền Môn Tiểu Lưu dúi cho tối qua vẫn còn nằm trong túi, vỏ hộp cứng nhắc cộm lên khiến anh ta thấy chột dạ.

Anh ta cắn răng như đã hạ quyết tâm, dừng bút trên phiếu bầu hai giây rồi gạch mạnh một dấu tích, sau đó gần như bỏ chạy, nhét vội lá phiếu vào thùng.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Cố Minh Nguyệt, cô cau mày cảm thấy có gì đó không ổn.

Đang định bước lên thì chị Lý ở tổ bên cạnh bỗng đứng bật dậy, tay giơ cao lá phiếu bị vò nát:

“Khoan đã! Tôi vừa thấy Tiểu Trương ở phân xưởng ba thì thụt với Tiểu Lưu ở cửa sau trước khi bỏ phiếu, Tiểu Lưu còn dúi cho cậu ta một gói giấy nữa!”

Câu nói này như sét đánh giữa trời quang, cả hội trường im phăng phắc.

Mặt Tiểu Lưu cắt không còn giọt máu: “Chị nói bậy bạ gì đấy! Không có bằng chứng đừng có ngậm máu phun người!”

“Tôi không nói bậy!” Chị Lý bước lên hai bước, giọng vang như chuông đồng: “Lúc nãy tôi đi lấy nước, nghe rõ mồn một!”

“Tiểu Trương hỏi 'có giữ lời không', Tiểu Lưu bảo 'chị Thẩm làm việc còn thiệt cho các cậu được chắc?'”

Đám đông lập tức nhao nhao lên, mấy công nhân vừa nhận hối lộ mặt đỏ bừng, cúi gằm mặt xuống.

Cố Minh Nguyệt hít sâu một hơi, bước đến trước mặt xưởng trưởng, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng:

“Xưởng trưởng, thi đấu quan trọng nhất là công bằng, minh bạch, so xem thiết kế có giúp ích được cho mọi người hay không, chứ không phải dựa vào mấy trò tà đạo này.”

Cô quay sang nhìn đồng chí công đoàn chủ trì bỏ phiếu: “Đã có người nghi ngờ quá trình bỏ phiếu, hay là chúng ta kiểm phiếu công khai đi ạ, được không?”

Đồng chí công đoàn do dự nhìn xưởng trưởng, thấy xưởng trưởng khẽ gật đầu.

Phùng Cà Lăm thấy áy náy, ném trả đồ cho Tiểu Lưu, nói trước mặt mọi người: “Tôi bầu cho đồng chí Cố, lá phiếu lúc nãy không tính, tôi hối hận rồi.”

Thẩm Thanh Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, chân mềm nhũn, suýt thì ngã ngồi xuống đất.

Tiểu Lưu mặt xám ngoét như tro tàn, đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích nổi.

Cố Minh Nguyệt nhìn đám đông dần yên lặng, cầm bản thiết kế trên bàn lên, nói nhẹ nhàng:

“Tôi làm những thiết kế này không phải để thắng thua mà là muốn mọi người lúc làm việc đỡ vất vả hơn chút. Lá phiếu của các đồng chí nên dành cho thiết kế thực sự giúp ích cho mình, chẳng phải sao?”

Vừa dứt lời, trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay rào rào, to hơn bất cứ lúc nào hết.

Sự xôn xao trong đám đông dần lắng xuống, những công nhân đã nhận hối lộ nắm chặt lá phiếu, đầu ngón tay miết mép giấy đến sờn cả ra.

Hành động móc bao thuốc lá của lão Phùng lúc nãy và cả ánh mắt của Cố Minh Nguyệt khi nói muốn mọi người đỡ vất vả hơn, đều khiến họ cảm thấy nghẹn lòng.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, phiếu đã ghi tên rồi, đồ của Thẩm Thanh Thanh cũng đã bỏ túi, giờ trả lại thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Hơn nữa, đâu phải chỉ có mình tôi làm thế, quy tắc bỏ phiếu kín như tấm màn che đậy sự xấu hổ khiến họ cắn răng, cúi đầu nhét nhanh lá phiếu vào khe thùng, động tác nhanh như chạy trốn.

Tiếng đọc phiếu vang lên trong hội trường, tên Thẩm Thanh Thanh và Cố Minh Nguyệt được xướng lên xen kẽ, số phiếu trên bảng đen đuổi nhau sát nút, khoảng cách mãi không được nới rộng.

Cố Minh Nguyệt đứng bên cạnh, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bản thiết kế, trong lòng không còn căng thẳng như lúc nãy nữa.

Cô chỉ cảm thấy, dù kết quả thế nào, chỉ cần mọi người nói ra được những lợi ích của bộ đồ bảo hộ này là đủ rồi.

Cho đến khi lá phiếu cuối cùng được mở ra, người đọc phiếu khựng lại một chút rồi hô to: “Cố Minh Nguyệt!”.

Trên bảng đen, sau tên cô, phấn trắng gạch một nét sổ thẳng cuối cùng thật mạnh, nhiều hơn Thẩm Thanh Thanh đúng hai phiếu.

Đám đông im lặng trong giây lát rồi vỡ òa tiếng vỗ tay.

Lúc này, sư phụ Trương vẫn ngồi hút thuốc trong góc đứng dậy, ông là thợ kỹ thuật lâu năm trong xưởng cũng là đại biểu lao động tiên tiến duy nhất có quyền bỏ hai phiếu.

Ông dụi điếu thuốc vào gạt tàn, giọng vang sảng sảng: “Hai phiếu đó là tôi bỏ đấy.”

Ông nhìn Cố Minh Nguyệt, ánh mắt ánh lên ý cười:

“Lần trước tôi dẫn đồ đệ đi sửa máy tiện, tay áo nó bị cuốn vào suýt xảy ra tai nạn, tôi đặc biệt bảo nó thử cái bo tay dán em thiết kế, chắc chắn lắm! Loại thiết kế cứu mạng người thế này, xứng đáng thắng.”

Cố Minh Nguyệt ngẩn người sau đó mỉm cười, đáy mắt ươn ướt.

Cô biết, hai phiếu này không phải bầu cho cô mà là bầu cho những bộ đồ bảo hộ thực sự che chở đôi bàn tay, bảo vệ tấm lưng người thợ, bầu cho mong muốn được yên tâm lao động của mỗi người công nhân.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục