Chương 111
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 111

Chương 111: Di hoa tiếp mộc*

 

(Dời hoa ghép cây, ý chỉ sự xảo trá, đổi trắng thay đen.)

 

Ngày hôm sau Cố Thanh Yến cố nén cái ngáp do buồn ngủ vào hầu triều sớm, tối hôm qua hai bên xem như lần đầu tiên, cậu biết vị thành nghiện nên làm loạn đến khuya, vốn định xin nghỉ lại không muốn bỏ lỡ biểu cảm xuất sắc của Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ nên đành ráng mở to mắt.

 

Hiện tại đang lâm triều, niềm vui lớn nhất của cậu chính là xem Tam hoàng tử bị chèn ép lại không thể không đè nén cảm xúc để biểu hiện ra ngoài cư xử ôn hòa lễ độ.

 

Thế lực của Tam hoàng tử bất tri bất giác tổn thất hơn phân nửa, hiện tại hắn sợ nhất chính là ở buổi thượng triều nghe thấy tin xấu, chờ sau khi hồi phủ lại là liên tiếp tin xấu, từ thời niên thiếu hắn đã dày công xây dựng thế lực thế nhưng bất tri bất giác bị phá hủy hơn phân nửa, điều này làm hắn càng thêm khó chịu.

 

Trên buổi thượng triều Cố Thanh Yến cảm giác được Nam Cung Kỳ liên tục lén nhìn cậu, cậu biết Nam Cung Kỳ đã bắt đầu hoài nghi cậu.

 

Hoài nghi là được rồi, Cố Thanh Yến chính là muốn hắn biết, bất kể hắn chơi âm mưu quỷ kế gì đều không thể ngăn chặn được khí thế của Thái Tử, đời này hắn không bao giờ có thể trở thành Thái tử, Nam Cung Ngọc mới là thiên mệnh chân chính!

 

Cậu muốn bức Nam Cung Kỳ đến đường cùng, nhìn hắn không ngừng giãy giụa, sau đó để Nam Cung Ngọc tận mắt nhìn thấy hắn từng bước rơi vào vực sâu của tuyệt vọng!

 

Cùng lúc đó, cậu cũng sẽ giúp Liễu Vân Khê một tay, để ả cùng nếm trải mùi vị tuyệt vọng.

 

Khi nhận được lá thư có chữ viết tay đẹp đẽ của Liễu Vân Khê Cố Thanh Yến liền nảy mầm một trò ác thú vị.

 

Nam Cung Kỳ cái gì cũng muốn tranh với Thái Tử, nhưng sao nữ nhân này lại không thèm động đến? Nếu Nam Cung Kỳ biết Liễu Vân Khê dao động, muốn tới gần hơn với Thái Tử, không biết hắn có......

 

"Người đâu!" Cố Thanh Yến phân phó vài câu với thị vệ, thị vệ lĩnh mệnh lui ra.

 

Rất nhanh, Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ bên kia đã thu được tin Thái Tử và Liễu Vân Khê lén lút thư từ trong cung.

 

Rõ ràng chính Nam Cung Kỳ đã phân phó Liễu Vân Khê nghĩ cách câu dẫn Thái Tử, nhưng khi Liễu Vân Khê đắc thủ, Nam Cung Kỳ lại đen mặt.

 

"Tiện nhân lả lơi ong bướm! Sẽ không thật sự coi trọng Thái tử, muốn làm Thái Tử Phi chứ?"

 

Những ngày sau đó Nam Cung Kỳ lại sắp xếp người liên lạc với Liễu Vân Khê, đều không nhận được hồi âm từ Liễu Vân Khê, điều này đã chọc giận Nam Cung Kỳ.

 

Trong khoảng thời gian này liên tiếp bị đả kích, trước mặt Thái Tử còn phải đắp lên một gương mặt tươi cười, tiện nhân Liễu Vân Khê lại còn lạnh nhạt với hắn......

 

Tức giận trong lòng, Nam Cung Kỳ càng nghĩ càng cực đoan.

 

Hắn muốn có tất cả những thứ Thái Tử có, nhưng cố tình lại không chiếm được, vậy tại sao hắn còn muốn dâng tiện nhân Liễu Vân Khê này cho Thái Tử?

 

Muốn đưa cũng chờ đến khi hắn chơi chán! Chơi tàn rồi! Mới để Thái Tử mang giày rách cuẩ hắn mới đúng!

 

Ý tưởng này lóe lên, nếu không hung hăng tra tấn Liễu Vân Khê một phen, ngọn lửa trong lòng không thể nào đè xuống được, vì thế Nam Cung Kỳ lại tiến cung.

 

Lần này hắn đi tìm mẫu phi của hắn Thư quý phi hỗ trợ.

 

Mẹ nào con nấy, có thể dưỡng ra đứa con Nam Cung Kỳ âm ngoan độc ác như vậy, Thư quý phi đương nhiên cũng không phải một ngọn đèn cạn dầu. Nhưng bà biết khi hoàng đế còn nhỏ đã chịu qua khổ, cũng biết hoàng đế kiêng kị, cho nên không dám tranh đấu bề ngoài, mà là ngầm lung lạc nhân tâm. Bà ngoài mặt kính cẩn nghe lời, cũng cực kỳ tôn kính Hoàng Hậu, cho nên hoàng đế cũng vô cùng sủng ái bà.

 

Thế lực Tam hoàng tử bị suy yếu bà tất nhiên hiểu rõ, chỉ là nhà mẹ đẻ bà cũng không phải gia thế hiển hách gì, mà là một thân sĩ ở một địa phương, nhờ bà mà bay lên cao, không thể động tay quá nhiều vào việc tiền triều.

 

Bà vẫn luôn ao ước ngôi vị Hoàng Hậu, cũng biết nhi tử mình có dã tâm, cho nên khi Nam Cung Kỳ nói với bà về việc Liễu Vân Khê, bà liền ra tay xử lý.

 

Bà không thể giúp nhi tử quá nhiều, nhưng một thứ nữ thân phận ti tiện vẫn có thể làm giải quyết.

 

Thư quý phi đi một chuyến đến cung Hoàng Hậu, thời điểm trở về nhìn thấy một tuyệt sắc mỹ nhân, liền mời đối phương cùng bà đi đến Chiêu Đức cung phẩm trà, khi tin tức truyền đến Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ, Nam Cung Kỳ chính thức nổi trận lôi đình.

 

"Ngươi nói gì? Người ra phái đi đều đã chết?"

 

"Vâng...... Vâng! Mấy gián điệp kia đều bị l*t s*ch quần áo trói tay chân nhét vào bao tải, bị người ta ném vào chuồng ngựa ở hậu viện......" Nhìn vẻ mặt Nam Cung Kỳ đột nhiên dữ tợn, hạ nhân run rẩy quỳ trên mặt đất, giọng nói ngày càng lí nhí.

 

Nam Cung Kỳ dưới sự giận dữ, một chân đá người bay xa, với chén trà trong tầm tay ném thật mạnh lên mặt người nọ, làm người nọ lập tức rên lên.

 

"Người đâu! Đem hắn xuống chém cho ta!"

 

"Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng ——"

 

Nam Cung Kỳ giận dữ hét lớn: "Đều điếc hết rồi? Còn ngơ ra đó làm gì!"

 

"Phải!"

 

Sau một trận k** r*n, bên ngoài đã không có âm thanh nào.

 

Nam Cung Kỳ giống như bị dã thú vây lấy nôn nóng lại phẫn nộ, một lúc sau bắt đầu đập phá đồ đạc trong phòng, tất cả hạ nhân nơm nớp lo sợ tránh sang một bên, chỉ có thái giám thân cận bước lên khuyên, cũng bị hắn đẩy ngã trên mặt đất.

 

"Đám phế vật vô dụng phế vật!"

 

"Tam hoàng tử bớt giận!"

 

"Cút! Cút hết cho ta!"

 

Nam Cung Kỳ vốn không phải người có tính cách trầm ổn, chỉ là ngụy trang ra vẻ ôn hòa, liên tiếp bị hạ nhục trước mắt, bản chất thô bạo ngoan độc liền lộ rõ.

 

Hắn vẫn luôn rất tự tin vào bản thân, cho rằng mình nhất định có thể thay thế được Thái Tử, bởi vì trong lòng hắn, Thái Tử ngoại trừ chào đời sớm hơn hắn một chút, tất cả đều không bằng hắn, nhưng đây chỉ là do hắn tự suy nghĩ quá tự phụ ngông cuồng mà thôi, cho nên hiện tại đột nhiên nếm trải mùi vị thất bại, lòng tự trọng liền bị đả kích.

 

Loại điên cuồng này tất cả đều phát tiết lên người Liễu Vân Khê.

 

Sau khi uống chén trà tỳ nữ dâng lên, Liễu Vân Khê liền cảm thấy có chút không tỉnh táo, không chỉ như thế, ả còn cảm thấy trong cơ thể giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Thẳng đến khi cửa phòng bị người dùng chân đá văng, thần trí ả mới khôi phục được một chút.

 

"Tam hoàng tử điện hạ?" Liễu Vân Khê kinh ngạc nhìn Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ, trong lòng nháy mắt dâng lên dự cảm không lành.

 

Nam Cung Kỳ nồng nặc mùi rượu, vừa đi vừa cởi áo ngoài ném sang một bên.

 

Biểu cảm của hắn hoàn toàn không giống với sự dịu dàng của quá khứ, nhìn Liễu Vân Khê bằng ánh mắt giống như nhìn một mặt hàng thấp kém, hung ác mà khinh thường.

 

"Điện Hạ?" Liễu Vân Khê cực kỳ hoảng hốt, Nam Cung Kỳ bước tới gần ả một bước, ả liền lui về phía sau một bước, cho đến khi không thể lui được nữa.

 

"Trốn cái gì?" Nam Cung Kỳ giận dữ bóp chặt cằm ả, sắc mặt sa sầm chất vấn.

 

"Ta, ta không có......" Liễu Vân Khê thật sự sợ, "Điện Hạ, Quý phi nương nương còn chờ ta đến hầu hạ......"

 

"Mẫu phi ta không cần ngươi hầu hạ, hiện tại người ngươi cần hầu hạ là bổn hoàng tử ta!"

 

Đôi mắt Liễu Vân Khê đột nhiên trợn to, sợ tới mức sắp khóc: "Không! Ta còn muốn trở về Khôn Ninh Cung đi học!"

 

"Khôn Ninh Cung? Ngươi muốn làm Hoàng hậu? Được, sinh cho bổn hoàng tử vài đứa!" Nam Cung Kỳ thô lỗ xé toạc quần áo trên người Liễu Vân Khê.

 

Liễu Vân Khê sợ tới mức hồn phi phách tán, nước mắt ào ào rơi xuống: "Xin Điện Hạ tha cho ta!"

 

"Không phải ngươi ái mộ bổn hoàng tử sao? Bây giờ ta cho ngươi cơ hội!" Nam Cung Kỳ nắm lấy tóc ả kéo lên giường.

 

Đột nhiên tiếng la hét sợ hãi và đau đớn nổi lên tứ phía, cùng với đó là những tiếng tát tay vang dội.

 

"Gọi ta là Thái Tử! Mau gọi!"

 

"Thái Tử! Thái Tử điện hạ tha cho ta!"

 

Liễu Vân Khê bị hắn tra tấn khóc lóc thảm thiết, chỉ có thể cầu xin thuận theo ý hắn, không ngờ Nam Cung Kỳ căn bản là điên rồi, tra tấn ả đến chỉ còn thoi thóp.

 

Sau khi tất cả kết thúc, Nam Cung Kỳ nắm lấy Liễu Vân Khê nằm trên giường giống như một bãi bùn lầy, động cũng không thể động, ra lệnh: "Hai ngày này ngươi thành thật ở lại đây hầu hạ bổn hoàng tử, mau chóng hoài thai! Sau đó tìm cơ hội tiếp xúc với Nam Cung Ngọc! Hạ dược cũng được, dùng mỹ nhân kế cũng được, miễn sao làm cho hắn nhận đứa con của bổn hoàng tử trong bụng ngươi!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn