Chương 111
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 111

Chẳng mấy chốc đã đến đại điển đăng cơ và đại điển phong hậu. Ngày hôm đó, cả nước vui mừng, buổi lễ được tổ chức vô cùng long trọng.

Lạc Tử Ninh có cảm giác đây không phải là đại điển đăng cơ mà giống như lễ cưới của họ vậy.

Họ mặc lễ phục đôi, dưới đất trải một tấm thảm đỏ lộng lẫy. Khi họ bước đi, cung nhân xung quanh tung cánh hoa lên trời. Khúc nhạc mà các nhạc sư bên cạnh tấu lên cũng không quá trang nghiêm mà rất vui tươi, hân hoan, tuy không phải là nhạc thành thân nhưng nghe vào thì giống hệt nhạc thành thân.

Anh nghi ngờ Hoắc Lệnh Chi cố ý cho người biên soạn lại, cho dù từng thành thân, nhạc của hai người họ cũng phải độc nhất vô nhị.

Anh lén lút nghiêng đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, phát hiện vẻ mặt Hoắc Lệnh Chi rạng rỡ, đầy khí phách, quả thực là biểu cảm chỉ có ở chú rể trong lễ cưới.

Anh nghi ngờ lúc này Hoắc Lệnh Chi không phải tuyên cáo thiên hạ hắn đã đăng cơ, mà là tuyên cáo thiên hạ hắn đã có vợ.

Nếu không phải có quá nhiều người đang nhìn, anh đã muốn kéo tay áo Hoắc Lệnh Chi bảo hắn kiềm chế một chút.

Hôm nay Hoắc Lệnh Chi thực sự rất vui, so với lần thành thân trước như hai thái cực. Lần trước trong lòng hắn không thoải mái, hắn cũng thấy được nguyên chủ đầy vẻ oán hận, cả hai người đều hận không thể b*p ch*t đối phương ngay lập tức.

Lần này thì khác, hắn vui như phi thăng thành tiên. Hắn cũng lén lút nghiêng đầu nhìn Lạc Tử Ninh, thấy tiểu Hoàng hậu của mình xấu hổ, má hồng hồng, trong lòng càng thêm thỏa mãn. Sau ngày hôm nay, Lạc Tử Ninh sẽ hoàn toàn thuộc về hắn.

Hoắc Lệnh Chi tuyên bố Lạc Tử Ninh là Hoàng hậu của hắn trước mặt tất cả mọi người, sau này hai người sẽ cùng nhau chia sẻ thiên hạ.

Bên dưới có một phần quan viên trước đây, họ chọn đứng về phía Hoắc Lệnh Chi, họ tài hoa xuất chúng, năng lực làm việc mạnh mẽ và thật lòng quan tâm đến việc của bá tánh. Hoắc Lệnh Chi đã thương lượng với Lạc Tử Ninh, để những người này đi bồi dưỡng một chút rồi tiếp tục nhập triều làm quan.

Những người này tin rằng Hoắc Lệnh Chi sẽ tạo ra một thời kỳ thịnh thế nhưng tư tưởng của họ vẫn còn khá cổ hủ, việc Hoàng thượng lập một nam nhân làm Hoàng hậu đã đủ khiến họ không thể chấp nhận rồi, không ngờ Hoàng thượng lại còn nói ra lời chia sẻ thiên hạ với Hoàng hậu! Điều này quả thực là quá kinh thiên động địa.

Quy tắc từ xưa đến nay đều là hậu cung không được can dự chính sự, cho dù muốn để Hoàng hậu can dự triều chính cũng không thể nói thẳng ra trước mặt bá quan văn võ.

Đại điển Đăng cơ lần này không chỉ có quan viên mà còn có một vài vị hoàng thân quốc thích, cùng với các phiên vương ở các nơi đều được Hoắc Lệnh Chi mời đến.

Những phiên vương và hoàng thân quốc thích đó lại càng không thích quyết định này của Hoắc Lệnh Chi, đây là thiên hạ của Hoắc gia, sao có thể chia cho người khác được?

Nhưng ngoài họ ra, Lạc Tử Ninh còn đề nghị mời rất nhiều bá tánh đến xem lễ, những người dân này đều hồ hởi reo hò, không hề cảm thấy quyết định này có gì không tốt. Dù sao, Vương phi là Thần tiên trên trời, mà Thần tiên dù có làm Hoàng đế cũng xứng đáng, huống hồ chi lại chịu thiệt làm Hoàng hậu.

Người dân sợ Hoắc Lệnh Chi nhiều hơn, còn với Lạc Tử Ninh thì tình cảm phức tạp, bao gồm yêu thích, cảm kích, tôn kính, v.v. Trong mắt họ, Lạc Tử Ninh mới là người nên ngồi lên ngôi Hoàng đế, có Lạc Tử Ninh, họ mới có cuộc sống ấm no, đầy đủ, lần này người dân đến rất đông. Hơn nữa, Lạc Tử Ninh đã dặn dò trước bá tánh đến xem lễ không cần phải quỳ lạy các quan viên và phiên vương. Họ không còn sợ hãi nữa, hoàn toàn không quan tâm đến những tiếng phản đối của quan viên và phiên vương mà còn reo hò lớn hơn, át hẳn những tiếng phản đối. Lạc Tử Ninh không ngờ Hoắc Lệnh Chi lại đột nhiên nói ra lời này, anh dùng sức nắm chặt tay Hoắc Lệnh Chi, hỏi nhỏ: "Sao huynh không nói trước với ta một tiếng? Huynh nói vậy họ có đồng ý không?"

"Trẫm là Hoàng đế, lời trẫm nói chính là Thánh chỉ. Hơn nữa, ta đã hứa chia sẻ thiên hạ với em từ lâu rồi, quân tử nhất ngôn." Hoắc Lệnh Chi nghiêm túc nói.

Lạc Tử Ninh thở dài thườn thượt: "Huynh nên cảm thấy may mắn vì ta không phải là yêu phi. Nếu không, với cái kiểu đầu toàn là tình yêu như huynh mà làm Hoàng đế, thể nào cũng phá tan đất nước này."

"Ta biết em là người như thế nào nên mới an tâm nói ra những lời đó. Nếu là người khác, ta không ngốc đến mức chia sẻ thiên hạ với hắn." Hoắc Lệnh Chi đi qua những năm tháng chung sống với Lạc Tử Ninh, mọi việc Lạc Tử Ninh làm hắn đều thấy rõ, dĩ nhiên hắn dám chia sẻ thiên hạ với Lạc Tử Ninh. Nếu Lạc Tử Ninh chỉ là một người có sắc đẹp nhưng bụng dạ xấu xa, Hoắc Lệnh Chi còn không thèm nhìn đối phương một cái, ngay cả sắc đẹp hắn cũng không muốn tận hưởng.

Đại điển đăng cơ diễn ra rất lâu, tâm trạng Lạc Tử Ninh vô cùng xúc động, đồng thời còn xen lẫn ự hoảng loạn, anh sợ đại điển đăng cơ đang diễn ra nửa chừng thì mình đột nhiên biến mất. May mắn thay, mọi việc đã hoàn thành thuận lợi.

Sau khi hoàn thành, Lạc Tử Ninh đau lưng mỏi gối. Mặc bộ lễ phục nặng trịch mà phải vừa đi vừa đứng, mệt mỏi như vác bao tải nguyên ngày.

Nhưng anh không nghỉ ngơi ngay, chỉ sai người đi xem Phương Lạc Ngữ. Chẳng mấy chốc, người được cử đi đã quay về nói Phương Lạc Ngữ để lại một lá thư rồi đi rồi. Các cung nhân cũng biết Phương Lạc Ngữ quan trọng đến mức nào, họ hốt hoảng hỏi Lạc Tử Ninh có cần đi tìm anh ta không.

Lạc Tử Ninh biết Phương Lạc Ngữ đã đi rồi. Anh lắc đầu, cầm lá thư Phương Lạc Ngữ để lại,nói: "Không cần đâu."

Anh biết nội dung trong thư, hẳn là những lời tạm biệt. Anh chưa mở ra xem ngay, mà vào không gian, muốn xem sổ nhiệm vụ có ghi thời điểm mình rời đi không.

Sau khi mở sổ nhiệm vụ, anh phát hiện trên đó xuất hiện vài dòng chữ.

[Có muốn tham gia Nhiệm vụ 2.0 không?]

[Có] [Không]

(Chọn Không, có thể nhận thưởng Nhiệm vụ 1.0, nội dung phần thưởng là trở về nhà trong tình trạng cơ thể khỏe mạnh. Nếu chọn tham gia Nhiệm vụ 2.0, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể chọn đưa một người rời khỏi thế giới này.)

Lạc Tử Ninh nhìn những lời này, tay chân anh run rẩy. Có thể đưa một người về nhà! Vậy là anh có thể đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10