Chương 110
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 110: Thành phố B [END]

Chương 54: Giải trí đến chết [HOÀN] – Cún con yêu em

Tiếng gào thét gần như méo mó vang vọng khắp hành lang.

Cùng với đó là âm thanh nhai nuốt khe khẽ, mùi máu tanh nồng đậm theo cánh cửa sắt khép hờ tràn ra ngoài – nơi đó chính là phòng huấn luyện của một thực tập sinh khác.

Đàm Gian cố gắng đứng vững, nhưng âm thanh rợn người của từng thớ thịt bị xé toạc, bị nuốt chửng vẫn khiến em không dám nhìn về phía đó dù chỉ một lần.

Chỉ có ánh mắt lướt qua vội vã khi đi ngang qua cửa phòng huấn luyện, em đã kịp nhìn thấy một vũng máu bẩn thỉu pha lẫn với những mảnh vụn cơ thể loang ra từ khe cửa.

Đàm Gian bước vào thang máy đi lên tầng cao nhất.

Kim loại lạnh lẽo bọc lấy em, không gian kín mít và băng giá khiến mọi nỗi sợ hãi như dồn ép lại một chỗ. Nhưng cũng chính vì thế, từng chút từng chút một, em bình tĩnh trở lại.

Lòng bàn tay em vẫn rịn mồ hôi lạnh, nhưng rất nhanh đã được người bên cạnh – Túc Dương nhẹ nhàng l**m đi.

Đàm Gian nghe rất rõ tiếng phát thanh trong tòa nhà, và đột nhiên, em nhận ra.

"Thực tập sinh cấp A cuối cùng đã chết."

Nhưng trong số những người có đồng đội mới, chỉ còn em và một thực tập sinh cấp A khác mà thôi. Vậy thì... những thực tập sinh khác, những người không thể giành được "quyền huấn luyện viên"...

Bàn tay và đôi chân em lập tức trở nên lạnh buốt.

Bảo sao khi hệ thống thông báo nhiệm vụ, nó lại đặc biệt nhấn mạnh: "Phải tranh giành thành công."

Những con số màu lam rực rỡ vẫn không ngừng nhảy nhót trên màn hình phía trên, theo chiếc thang máy quan sát không ngừng đi lên, toàn bộ các tòa nhà phía dưới ngày càng nhỏ bé.

Đàm Gian siết chặt đầu ngón tay, đến giờ phút này mới thực sự ý thức được rằng trong tòa nhà trống trải này, chỉ còn lại những vị huấn luyện viên, cùng với ba thực tập sinh cấp S còn sống sót.

... Và cả cái thứ khổng lồ kia, sinh vật quái dị được ghép lại từ vô số thực tập sinh.

Đầu óc em rối loạn vô cùng, nhưng trong đoạn phát thanh lúc chấm dứt, hệ thống đã nói rõ: "Tất cả thực tập sinh phải quay về ký túc xá, chờ đến khi buổi lễ bắt đầu."

Tựa như sự bình yên cuối cùng trước cơn bão, nó cho Đàm Gian một khoảng thời gian nhỏ để hít thở.

Máu me trên tầng cao nhất sớm đã được lau dọn sạch sẽ, chỉ còn lại vài vệt bẩn trong góc, như muốn nhắc nhở rằng nơi này từng xảy ra một cuộc tàn sát đẫm máu.

Đàm Gian cố gắng lấy lại tinh thần, đứng trước cửa phòng, kiễng chân xoa đầu Túc Dương như một lời tạm biệt.

Nhưng Túc Dương lại đứng yên ngay trước cửa phòng em, đôi mắt đỏ nhạt cụp xuống, không có ý định rời đi.

Đôi tai lông xù trên đỉnh đầu cậu ta cũng ủ rũ cụp xuống theo.

Đàm Gian ngước mắt nhìn cậu ta: "?"

Túc Dương có vẻ hơi căng thẳng. Vòng tay ôm lấy eo em, nhấc bổng em lên, ép em dựa vào cánh cửa.

Đàm Gian hoảng hốt, theo phản xạ mà quấn chân quanh eo cậu ta.

"Em... thấy... tóc đen, hôn anh."

"Ở ngay đây."

Túc Dương nói từng chữ một, đôi mắt đỏ nhạt ngập tràn sự bướng bỉnh, đôi tai thú bông xù áp sát vào má Đàm Gian, vành tai mềm mại cọ vào đôi môi đỏ hồng, khiến chúng càng thêm ửng sắc.

"Em cũng muốn."

"Em hôn... tốt hơn hắn."

Trong đầu Đàm Gian như có một tiếng nổ vang dội.

Lúc ấy, Yến Hợp đã trèo cửa sổ lẻn vào phòng em. Hóa ra, ngay từ lúc đó, cặp mắt đỏ nhạt này đã lặng lẽ quan sát em.

Cậu ta giữ chặt sau gáy em, cúi xuống hôn lên môi em. Bàn tay to lớn luồn vào mái tóc mềm mại của em, từng chút, từng chút một nuốt chửng những tiếng rên khe khẽ của em.

Không giống với nụ hôn trong phòng huấn luyện.

Nụ hôn này mang theo một chút...Ghen tuông muộn màng.

Một chú chó nhỏ không hiểu thế sự, cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra rằng, nó không hề thích chủ nhân của mình thân thiết với một con chó khác.

Mãi đến khi đôi môi em bị hôn đến sưng đỏ, tiếng m*t mát quấn quýt trong hành lang mới dừng lại.

Đàm Gian run rẩy đôi chân muốn đi vào phòng, lại bắt gặp Túc Dương vẫn ngây ngốc đứng trước cửa, đôi mắt toát lên vẻ mong chờ.

Đôi môi em đỏ bừng, sưng tấy.

Ngày mai là thời khắc kết thúc, em còn rất nhiều chuyện cần suy nghĩ.

Em cau mày, chuẩn bị dạy cho cậu ta một bài học, bắt cậu ta quay về.

Nhưng đúng lúc ấy, Túc Dương cúi xuống, cắn lấy đầu dây chuyền trên cổ mình, rồi treo nó lên chốt cửa phòng em, đôi mắt đỏ nhạt lóe lên ánh sáng, rõ ràng là đang muốn canh cửa cho em.

Đàm Gian: "......"

Cậu ta biết rõ em rất dễ mềm lòng mà!!!

Đàm Gian thở dài, bặm môi, đưa tay ấn lên trán Túc Dương.

"Lần cuối cùng. Vào đi"

"Chỉ được ngủ trên ghế sofa!"

Đôi tai trên đầu Túc Dương lập tức vểnh thẳng lên, ngay sau đó, cậu ta ưỡn ngực đi theo em vào trong ký túc xá.

Vừa bước vào phòng ngủ, Đàm Gian đã thấy 001 đang giận dữ đứng trên tủ đầu giường, con búp bê mèo Ragamuffin mềm mại ngày nào giờ đã xù hết cả lông, đôi mắt xanh sắc lẹm trừng trừng nhìn chằm chằm vào Túc Dương phía sau em.

Túc Dương không hề thấy chột dạ, vẫn thản nhiên bước tới, ngẩng cao đầu.

Ánh mắt Đàm Gian đảo qua hai người bọn họ, rồi lập tức nghe thấy tiếng kêu oan giận dữ vang lên trong đầu.

【Túc Dương trộm tôi đi, chỉ để chiếm phòng ngủ của cậu!!】

【Cậu ta còn nói chỉ có cậu ta có vòng cổ! Chỉ có cậu ta mới là con chó duy nhất được cậu công nhận!】

001 nổi giận dựng cả sống lưng, bộ lông xù phồng lên một vòng.

【Lúc biểu diễn trong rạp xiếc! Cậu ta túm lấy tôi, hỏi tôi vì sao không có vòng cổ, có phải không thích không! Rồi sau đó đem vòng cổ của cậu ta dí sát mặt tôi, khoe khoang 360 độ không góc chết!】

Đôi mắt xanh của 001 ánh lên vẻ căm phẫn.

【Chờ tôi trở lại không gian hệ thống, nhất định sẽ đổi cả đống vòng cổ!】

【Đồ chó tâm cơ!】

Đàm Gian: "......"

Em liếc nhìn Túc Dương lúc này đang ngoan ngoãn cụp đuôi, nằm phủ phục bên giường em.

Cậu ta còn ngước đôi mắt đỏ nhạt lên nhìn em, sau đó vùi cả cái đầu vào g*** h** ch*n em mà cọ cọ.

Rất ngoan.

Một chút cũng không giống với điều mà hệ thống nói thích khoe khoang và xấu xa kia.

Đàm Gian mím môi, khẽ nói: "Có khi nào là hiểu lầm không?"

001 nhìn em bằng ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một người chồng ngoại tình còn cố bênh vực tiểu tam.

Chột dạ, Đàm Gian đưa tay sờ mũi, rất thông minh mà chuyển chủ đề.

Em mở bảng hệ thống mà 001 từng đưa ra, trong khi Túc Dương đang tựa vào lòng em, còn Đàm Gian thì rũ mắt, nghiêm túc phân tích hướng đi của phó bản và những manh mối trong đầu.

Em cắn nhẹ đầu bút điện tử, vẽ lên màn hình ánh sáng trước mặt.

"Nếu công ty Y có liên quan đến việc cải tạo, hơn nữa, dựa vào những manh mối hiện tại mà nói, họ sẽ cung cấp 'tổ' cho những 'ngôi sao' được Barnum tuyển chọn ra. Mà những 'ngôi sao' này sẽ luôn vắt kiệt giá trị công ty Y bằng đủ mọi cách..."

Đàm Gian cau mày, vẫn luôn suy nghĩ về điều cuối cùng – vấn đề mà em để tâm nhất.

"Lúc đó hệ thống chủ đã cho tôi một gợi ý."

Em hạ giọng, đầu bút điện tử phát ra ánh sáng lấp lánh, vẽ một vòng tròn đỏ sẫm quanh từ khóa "công ty Y".

"Công ty Y là kẻ áp bức, đồng thời cũng là kẻ bị áp bức. Vậy thì, những người bị công ty Y bóc lột là ai?"

"Không thể là thực tập sinh, vì bất kỳ ai trong số họ cũng có thể trở thành 'ngôi sao'."

Đàm Gian nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy u sầu, đầu bút trượt xuống theo quán tính, rồi bất chợt chạm vào một thứ gì đó cứng cáp và góc cạnh.

Ngay bên cạnh tay em, một vết hằn đỏ in lên da.

Là tấm áp phích rách nát kia!

Đàm Gian nhanh chóng mở rộng tờ giấy ra. Tấm áp phích trông càng cũ kỹ hơn, những dòng chữ máu ở mặt sau cũng khác so với trước đó, nhưng vẫn ken đặc và chồng chéo lên nhau, thoạt nhìn có phần rợn người.

Đầu ngón tay em run rẩy khi lật mở nó.

Có lẽ đây là phần kết ứng với màn thứ hai.

"Dưới vô số ánh nhìn dõi theo, họ đã phát minh ra một trò chơi mới."

"Hãy để ta thuần hóa những 'ngôi sao' vĩ đại mới."

"Hình như tôi đang g**t ch*t chính mình."

"Đừng nhìn tôi. Đừng nhìn tôi. Đừng nhìn tôi..."

Ký ức về những nhân viên văn phòng gào khóc cầu xin đừng bị sa thải, và hình ảnh những thực khách điên cuồng đổi kênh trên màn hình TV, đột nhiên lóe lên trong đầu Đàm Gian.

Khuôn mặt nhỏ của em chợt cứng đờ.

Em dường như đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng của vòng lặp khép kín này ——

[Khán giả.]

Gần như ngay khoảnh khắc em nghĩ đến từ này, âm thanh nhắc nhở của hệ thống liên tiếp vang lên bên tai.

[Chúc mừng ký chủ! Mức độ khám phá chân tướng đạt 70%!]

[Cuối cùng em cũng phát hiện ra bí mật của thành phố này ——]

Những 'ngôi sao' được tạo ra để mang lại niềm vui luôn sống dưới ánh mắt dõi theo của 'khán giả'. 'Khán giả' vắt kiệt niềm vui từ các ngôi sao, đồng thời lại bị công ty Y bóc lột. Còn để tạo ra nhiều 'ngôi sao' hơn, công ty Y lại trở thành nơi cung cấp năng lượng – một chiếc tổ ấm luôn nuôi dưỡng chúng. Đến đây, thành phố của hạnh phúc đã hoàn thành một vòng lặp bi kịch.

[Vậy thì, trong vở kịch sắp hạ màn này, tôi đang đóng vai trò gì?]

Túc Dương vẫn tựa đầu trên đầu gối, còn gương mặt của Đàm Gian chợt trắng bệch. Những điều hỗn loạn trước đó giờ đây cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.

Trước đây, em cứ tưởng mình là một "minh tinh".

Vậy nên, nhất định không được chạm vào sợi tinh thần của Yến Hợp và Murphy, nếu không, thanh tiến độ tượng trưng cho giá trị dị hóa sẽ điên cuồng tăng vọt.

Nhưng lúc này, Đàm Gian bỗng bừng tỉnh ngộ.

Em hoàn toàn không phải "minh tinh", em là "khán giả".

Đó cũng chính là lý do Murphy cứ khăng khăng muốn nuốt chửng em, muốn biến em thành tổ của anh ta. Bởi vì anh ta là "công ty", anh ta vắt kiệt khán giả để lấy năng lượng từ họ.

Và trong màn thứ hai, em được giao nhiệm vụ thuần hóa Túc Dương. Bởi vì trong vòng lặp khép kín này, kẻ áp bức "minh tinh" lại chính là "khán giả" – chính là em.

Vậy nên, dù em chưa hề chạm vào sợi tinh thần của Murphy...

Ngay từ khoảnh khắc em đeo vòng cổ lên cổ Túc Dương, giá trị dị hóa đã nhảy vọt lên 40%.

Ngay từ đầu, em đã đi sai hướng rồi—

Việc em cần làm hoàn toàn không phải là hoàn thành sân khấu, mà là phá hủy nó triệt để. Một khi sân khấu được hoàn thành, Túc Dương sẽ trở thành "minh tinh" cuối cùng.

Còn em sẽ trở thành kẻ mọc rễ trên sợi tinh thần, bị vắt kiệt niềm vui, chỉ biết vỗ tay một cách máy móc như một "khán giả" thực thụ.

【Chúc mừng ký chủ! Độ khám phá chân tướng đạt 100%!】

【Xin ký chủ——】

【Hãy trốn khỏi Barnum!】

【Tàu liên hành tinh khởi động...】

Kim đồng hồ lặng lẽ dịch chuyển từng giây từng phút.

Bên ngoài cửa sổ dần chìm vào màn đêm đen kịt. Đêm cuối cùng trước khi hạ màn, tựa như sợi dây cứu mạng cuối cùng của em.

Giá trị dị hóa đã chạm mốc 60%. Dù có ngốc đến đâu, em cũng hiểu rằng một khi giá trị ấy đạt 100%...

Em sẽ biến thành một con quái vật ở thành phố B này.

Giống như lời Murphy từng nói, vĩnh viễn ở lại, hòa làm một với anh ta.

Không được, tuyệt đối không thể để sân khấu hoàn thành.

Tất cả cơn buồn ngủ của Đàm Gian lập tức bay biến. Nhưng ngay khi em định bật dậy, Túc Dương trên đầu gối chợt cong lưng, đôi đồng tử màu đỏ nhạt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Em nghe thấy trong cổ họng Túc Dương phát ra tiếng gầm khẽ đầy đe dọa.

Đó là tư thế sẵn sàng tấn công.

——"Cộc, cộc cộc."

Tiếng gõ cửa vang lên giòn tan, không vội vàng cũng không chậm rãi.

Đồng tử Đàm Gian co lại, ánh mắt chậm rãi di chuyển.

Trên màn hình huỳnh quang, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt mà tuấn tú của Murphy.

Anh ta đứng sát vào cửa, đôi mắt xanh thẳm tựa đại dương lặng lẽ nhìn em, mang theo một sự b*nh h**n khiến người ta rợn tóc gáy.

"Tiểu Đàm, em có ở trong phòng không?"

"Anh mang chút đồ ăn vặt đến cho em này."

Giọng điệu vẫn ôn hòa, dịu dàng như mang theo sự quan tâm. Nhưng từng sợi lông tơ trên người Đàm Gian đã dựng đứng. Em nhìn thấy rất rõ...

Ngoài khe cửa, sợi tinh thần màu vàng kim của Murphy đang lặng lẽ len lỏi vào trong.

Không thể ra bằng cửa chính.

Đàm Gian cắn môi, gương mặt tái nhợt.

"Đi qua phòng tắm, ở đó có đường thông gió..."

Em quay đầu, khẩn trương nói khẽ. Nhưng ngay giây tiếp theo, Túc Dương nhạy bén lao đến, đè em xuống giường.

Tấm đệm mềm mại dưới lưng lún xuống, Túc Dương ghì chặt vai em, theo quán tính lăn mấy vòng.

Cũng vừa hay tránh khỏi sợi dây tinh thần đỏ rực đang vươn ra từ cửa phòng tắm.

"Vợ vẫn tinh ý như vậy, thông minh lắm vợ yêu..."

Giọng nói trầm khàn vang lên. Đàm Gian ngước mắt, đối diện với cặp mày sâu thẳm của Yến Hợp.

"Tại sao không ở lại?"

"Vợ yêu, nếu em muốn trở thành minh tinh, anh có thể là tổ của em..."

"Em cũng có thể vĩnh viễn hưởng thụ niềm vui trên sợi tinh thần của Murphy..."

Đôi mắt sói màu lục biếc của Yến Hợp khóa chặt vào Đàm Gian, giọng nói đầy si mê: "Chúng ta sẽ mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau."

"Chẳng phải đó là cái kết chỉ có trong truyện cổ tích sao?"

Cổ tích cái con khỉ!

Ngón tay Đàm Gian siết chặt đến tái nhợt, mắt mở to nhìn những sợi tinh thần đang dần chiếm cứ nửa cánh cửa phòng.

Cánh cửa sắt vốn đóng chặt giờ đây cũng bị những sợi tinh thần mở ra hoàn toàn, mất đi phòng tuyến cuối cùng. Sợi tinh thần màu vàng kim uốn lượn, điên cuồng tràn về phía em.

— Họ muốn ngăn em rời đi. Một khi bị những sợi tinh thần này bắt được, em chắc chắn sẽ bị ép buộc hoàn thành vở diễn.

Ngón tay thon dài của Đàm Gian bấu chặt lấy bờ vai Yến Hợp, ánh mắt chăm chăm nhìn những sợi tinh thần đang điên cuồng lao đến.

Thay vì trở thành quái vật hoàn toàn, chi bằng cược một lần!

"Túc Dương, nhảy!"

Đàm Gian nắm chặt vai Túc Dương, phía sau là ô kính trong suốt, yếu ớt. Dưới cú va mạnh của bờ vai rộng, kính vỡ vụn, những mảnh nhỏ tung bay như những đốm sáng chói mắt duy nhất trong đêm tối.

Túc Dương ôm chặt lấy Đàm Gian, cả hai lao xuống từ trên cao.

Mùi xà phòng sạch sẽ trên người Túc Dương tràn ngập khoang mũi em, còn có cả hương gỗ rẻ tiền từ chai nước hoa mà cậu ta đã dùng toàn bộ gia sản để mua.

Gió gào thét bên tai, Đàm Gian bám chặt vào ngực Túc Dương, được đôi bàn tay lớn che chắn bảo vệ đầu. Em ngước nhìn, trong đôi mắt đỏ nhạt kia, chỉ có bóng hình duy nhất của em.

Đàm Gian khẽ cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng.

"Túc Dương, có phải cậu đã sớm biết rằng mình sẽ trở thành 'Minh tinh' không?"

Bị vắt kiệt, bị giam cầm vĩnh viễn, trở thành 'Ngôi sao' trên đài cao.

Giống như tấm áp phích kia đã viết, bị nhốt trong ánh mắt người khác, diễn vở độc thoại dưới sự cô độc và đau đớn vĩnh hằng.

Túc Dương ôm em càng chặt hơn.

"Ừ, biết."

"Có anh ở đây, em không đi."

Chỉ cần trong đám khán giả có một ánh mắt của em, thì dù có bao nhiêu cái nhìn hướng về cậu ấy đi nữa—

Cậu ấy cũng sẽ mãi mãi không thể thoát ra.

Mặt đất ngày càng gần hơn, gió rít gào, nhưng giữa những sợi tóc rối tung vì gió, đôi mắt Đàm Gian lại sáng tựa sao trời.

Em đặt tay lên chiếc vòng đỏ tươi nơi cổ Túc Dương, chốt khóa được nhẹ nhàng mở ra. Đàm Gian cười rạng rỡ, khuôn mặt áp sát vào cậu ta, rồi đặt lên môi Túc Dương một nụ hôn khẽ khàng.

"Túc Dương."

"Tình yêu của anh, không phải là một chiếc lồng."

...

"Rầm!"

Một tiếng va đập vang trời, nhưng bên dưới lại là cảm giác mềm mại như bông vải, giảm đi phần lớn lực tác động.

Đàm Gian được Túc Dương che chở trong vòng tay, chỉ cảm nhận được chấn động nhẹ.

Những con rối bỏ đi chất thành một đống khổng lồ, tạo thành một chiếc nệm mềm mại. Đàm Gian sững sờ, ngẩng đầu lên—

Trên tòa cao ốc, Ảnh đế khoác trên mình bộ lễ phục đen, hai bàn tay đẫm máu, ngón tay mân mê chiếc bật lửa cổ xưa tinh xảo.

Trong ca khúc cuối của Barnum, một tia lửa nhỏ bùng lên trên sợi tinh thần màu vàng kim, như châm ngòi một sợi dây dẫn lửa, ngọn lửa bắt đầu lan dọc theo sợi tinh thần, rồi nhấn chìm cả tòa nhà.

Trên tay hắn ta còn cầm một cây violin bằng gỗ. Cung vĩ kéo qua dây đàn, những tàn lửa lấp lánh.

Đôi mắt màu vàng rực phản chiếu ánh lửa, tựa như mặt trời cuối cùng của đoàn xiếc Barnum.

Mũi giày da gõ nhẹ theo nhịp, đó là nhịp điệu của điệu nhảy mà hắn ta từng khiêu vũ cùng Đàm Gian trên sân khấu.

Cung vĩ càng lúc càng nhanh, mái tóc vàng kim rối tung làm mờ đi tầm nhìn. Hắn ta dõi theo bóng dáng mảnh khảnh của thiếu niên, ngày càng xa dần.

— Hắn ta đến từ một vòng lặp khép kín trước đó, và tại khoảnh khắc này, cuối cùng cũng đón nhận màn hạ màn thuộc về mình.

— Hãy hò reo đi, trong thời đại mà sự giải trí đã đi đến cực điểm của nó.

Ảnh đế xoay tròn, xoay mãi, cho đến khi cơ thể hoàn toàn bị ngọn lửa nuốt chửng.

Hắn ta là con quỷ không thể trốn thoát, còn người hắn yêu, là đóa hồng bên ngoài chiếc lồng vàng.

Tiếng nổ vang dội phía sau, ngọn lửa cuồn cuộn bốc lên, gần như thắp sáng toàn bộ bầu trời đêm của thành phố B.

Đàm Gian nắm lấy tay Túc Dương, nhưng ánh mắt em còn rực sáng hơn cả biển lửa sau lưng.

Hai người họ lao qua khu ngoại thành, chạy băng băng trên con đường đê dài miên man.

"Túc Dương, cậu tự do rồi—"

Làn gió sớm cuốn lời nói của Đàm Gian đi thật xa, thật xa. Trên khuôn mặt thiếu niên vẫn còn vương tro bụi đen xám, nhưng ánh bình minh phía sau lưng đã phủ lên em một tầng ánh sáng ấm áp.

Túc Dương sững sờ ngẩng đầu lên.

Thiếu niên từ xa nở nụ cười với cậu ta, giống như cái ngày hôm ấy, em ngẩng cao cằm, đưa cho cậu ta một túi bánh mì còn nóng hổi.

Ngọt lịm, phết bơ vàng cháy giòn.

Tàu hỏa đỏ trắng rít lên, lao vút qua đường ray. Túc Dương bước vào ánh nắng sớm mai, trong những ký ức đã nhạt nhòa, bỗng chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp thiếu niên.

Trong con hẻm bẩn thỉu nhất của thị trấn Alpha, cậu ta chỉ là một kẻ lang thang tầng đáy xã hội. Vì không có tiền đóng phí bảo kê, con chó nhỏ đã cùng cậu ta lớn lên bị người ta đánh chết ngay trước mắt.

Cậu ta cũng suýt chết đói ngay trên con phố ấy.

Cho đến khi thiếu niên xuất hiện, mang theo túi bánh mì và ánh mặt trời ban sớm—

Lúc ấy, cậu ta mới có một thoáng ảo giác rằng mình vẫn còn thuộc về cõi đời này.

Tàu hỏa xuyên tinh không lăn bánh về phía trước. Đàm Gian bước lên bậc thang xoắn ốc, vịn tay vào lan can, ngoảnh đầu lại vẫy tay với Túc Dương.

Cơn gió quét qua, Túc Dương chợt bừng tỉnh, lập tức lao người đuổi theo đoàn tàu, muốn bắt kịp người đang ở trong đó.

Dưới ánh sáng chói lòa, Đàm Gian khẽ quay đầu, liền trông thấy người phía sau vẫn đang dốc hết sức chạy về phía mình.

Em cố gắng vươn tay ra, chiếc vòng cổ nhỏ màu đỏ được ai đó ngậm trong miệng, nhẹ nhàng đặt lại vào lòng bàn tay em.

Khung cảnh cuối cùng của thành phố B là ánh lửa ồn ào và hỗn loạn phía sau, bên ngoài đám cháy, đôi mắt dịu dàng màu đỏ nhạt của Túc Dương ngước nhìn em.

Chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay em vẫn còn mang theo hơi ấm, như thể đang thì thầm với em rằng—

Với một con cún nhỏ, tình yêu của em dành cho nó chưa bao giờ là xiềng xích.

Cún nhỏ yêu em, vì vậy, chiếc vòng cổ nhỏ bé ấy chính là mái nhà nhỏ bé của nó.

【Chúc mừng ký chủ đã thu nhận quái vật: Túc Dương】

【Mức độ khám phá thành phố B: 100%】

-----------------------------

Tròn 3800 từ cho Chương cuối của thành phố B (◉Θ◉)

Truyện đúng kiểu motip "Em lấp lánh một cái, Anh say cả một đời ✨💗"(‾◡‾) Rất chữa lành ✨

Tạm biệt Lancelot, Yến Hợp, Murphy, Ảnh Đế, Túc Dương. Tạm biệt thành phố B.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (233)
Chương 1: Chương 1: Thành phố A Chương 2: Chương 2: Thành phố A Chương 3: Chương 3: Thành phố A Chương 4: Chương 4: Thành phố A Chương 5: Chương 5: Thành phố A Chương 6: Chương 6: Thành phố A Chương 7: Chương 7: Thành phố A Chương 8: Chương 8: Thành phố A Chương 9: Chương 9: Thành phố A Chương 10: Chương 10: Thành phố A Chương 11: Chương 11: Thành phố A Chương 12: Chương 12: Thành phố A Chương 13: Chương 13: Thành phố A Chương 14: Chương 14: Thành phố A Chương 15: Chương 15: Thành phố A Chương 16: Chương 16: Thành phố A Chương 17: Chương 17: Thành phố A Chương 18: Chương 18: Thành phố A Chương 19: Chương 19: Thành phố A Chương 20: Chương 20: Thành phố A Chương 21: Chương 21: Thành phố A Chương 22: Chương 22: Thành phố A Chương 23: Chương 23: Thành phố A Chương 24: Chương 24: Thành phố A Chương 25: Chương 25: Thành phố A Chương 26: Chương 26: Thành phố A Chương 27: Chương 27: Thành phố A Chương 28: Chương 28: Thành phố A Chương 29: Chương 29: Thành phố A Chương 30: Chương 30: Thành phố A Chương 31: Chương 31: Thành phố A Chương 32: Chương 32: Thành phố A Chương 33: Chương 33: Thành phố A Chương 34: Chương 34: Thành phố A Chương 35: Chương 35: Thành phố A Chương 36: Chương 36: Thành phố A Chương 37: Chương 37: Thành phố A Chương 38: Chương 38: Thành phố A Chương 39: Chương 39: Thành phố A Chương 40: Chương 40: Thành phố A Chương 41: Chương 41: Thành phố A Chương 42: Chương 42: Thành phố A Chương 43: Chương 43: Thành phố A Chương 44: Chương 44: Thành phố A Chương 45: Chương 45: Thành phố A Chương 46: Chương 46: Thành phố A Chương 47: Chương 47: Thành phố A Chương 48: Chương 48: Thành phố A Chương 49: Chương 49: Thành phố A Chương 50: Chương 50: Thành phố A Chương 51: Chương 51: Thành phố A Chương 52: Chương 52: Thành phố A [END] Chương 53: Chương 53: 🧙 Chương 54: Chương 54: 🧙 Chương 55: Chương 55: Thành phố B Chương 56: Chương 56: Thành phố B Chương 57: Chương 57: Thành phố B Chương 58: Chương 58: Thành phố B Chương 59: Chương 59: Thành phố B Chương 60: Chương 60: Thành phố B Chương 61: Chương 61: Thành phố B Chương 62: Chương 62: Thành phố B Chương 63: Chương 63: Thành phố B Chương 64: Chương 64: Thành phố B Chương 65: Chương 65: Thành phố B Chương 66: Chương 66: Thành phố B Chương 67: Chương 67: Thành phố B Chương 68: Chương 68: Thành phố B Chương 69: Chương 69: Thành phố B Chương 70: Chương 70: Thành phố B Chương 71: Chương 71: Thành phố B Chương 72: Chương 72: Thành phố B Chương 73: Chương 73: Thành phố B Chương 74: Chương 74: Thành phố B Chương 75: Chương 75: Thành phố B Chương 76: Chương 76: Thành phố B Chương 77: Chương 77: Thành phố B Chương 78: Chương 78: Thành phố B Chương 79: Chương 79: Thành phố B Chương 80: Chương 80: Thành phố B Chương 81: Chương 81: Thành phố B Chương 82: Chương 82: Thành phố B Chương 83: Chương 83: Thành phố B Chương 84: Chương 84: Thành phố B Chương 85: Chương 85: Thành phố B Chương 86: Chương 86: Thành phố B Chương 87: Chương 87: Thành phố B Chương 88: Chương 88: Thành phố B Chương 89: Chương 89: Thành phố B Chương 90: Chương 90: Thành phố B Chương 91: Chương 91: Thành phố B Chương 92: Chương 92: Thành phố B Chương 93: Chương 93: Thành phố B Chương 94: Chương 94: Thành phố B Chương 95: Chương 95: Thành phố B Chương 96: Chương 96: Thành phố B Chương 97: Chương 97: Thành phố B Chương 98: Chương 98: Thành phố B Chương 99: Chương 99: Thành phố B Chương 100: Chương 100: Thành phố B Chương 101: Chương 101: Thành phố B Chương 102: Chương 102: Thành phố B Chương 103: Chương 103: Thành phố B Chương 104: Chương 104: Thành phố B Chương 105: Chương 105: Thành phố B Chương 106: Chương 106: Thành phố B Chương 107: Chương 107: Thành phố B Chương 108: Chương 108: Thành phố B Chương 109: Chương 109: Thành phố B Chương 110: Chương 110: Thành phố B [END] Chương 111: Chương 111: Thành phố C Chương 112: Chương 112: Thành phố C Chương 113: Chương 113: Thành phố C Chương 114: Chương 114: Thành phố C Chương 115: Chương 115: Thành phố C Chương 116: Chương 116: Thành phố C Chương 117: Chương 117: Thành phố C Chương 118: Chương 118: Thành phố C Chương 119: Chương 119: Thành phố C Chương 120: Chương 120: Thành phố C Chương 121: Chương 121: Thành phố C Chương 122: Chương 122: Thành phố C Chương 123: Chương 123: Thành phố C Chương 124: Chương 124: Thành phố C Chương 125: Chương 125: Thành phố C Chương 126: Chương 126: Thành phố C Chương 127: Chương 127: Thành phố C Chương 128: Chương 128: Thành phố C Chương 129: Chương 129: Thành phố C Chương 130: Chương 130: Thành phố C Chương 131: Chương 131: Thành phố C Chương 132: Chương 132: Thành phố C Chương 133: Chương 133: Thành phố C Chương 134: Chương 134: Thành phố C Chương 135: Chương 135: Thành phố C Chương 136: Chương 136: Thành phố C Chương 137: Chương 137: Thành phố C Chương 138: Chương 138: Thành phố C Chương 139: Chương 139: Thành phố C Chương 140: Chương 140: Thành phố C Chương 141: Chương 141: Thành phố C Chương 142: Chương 142: Thành phố C Chương 143: Chương 143: Thành phố C Chương 144: Chương 144: Thành phố C Chương 145: Chương 145: Thành phố C Chương 146: Chương 146: Thành phố C Chương 147: Chương 147: Thành phố C Chương 148: Chương 148: Thành phố C Chương 149: Chương 149: Thành phố C Chương 150: Chương 150: Thành phố C Chương 151: Chương 151: Thành phố C Chương 152: Chương 152: Thành phố C Chương 153: Chương 153: Thành phố C Chương 154: Chương 154: Thành phố C Chương 155: Chương 155: Thành phố C Chương 156: Chương 156: Thành phố C Chương 157: Chương 157: Thành phố C Chương 158: Chương 158: Thành phố C Chương 159: Chương 159: Thành phố C Chương 160: Chương 160: Thành phố C Chương 161: Chương 161: Thành phố C [END] Chương 162: Chương 162: Thành phố D - Chương 1 (1) Chương 163: Chương 163: Thành phố D - Chương 1 (2) Chương 164: Chương 164: Thành phố D - Chương 2 (1) Chương 165: Chương 165: Thành phố D - Chương 2 (2) Chương 166: Chương 166: Thành phố D - Chương 3 (1) Chương 167: Chương 167: Thành phố D - Chương 3 (2) Chương 168: Chương 168: Thành phố D - Chương 4 (1) Chương 169: Chương 169: Thành phố D - Chương 4 (2) Chương 170: Chương 170: Thành phố D - Chương 5 (1) Chương 171: Chương 171: Thành phố D - Chương 5 (2) Chương 172: Chương 172: Thành phố D - Chương 6 (1) Chương 173: Chương 173: Thành phố D - Chương 6 (2) Chương 174: Chương 174: Thành phố D - Chương 7 (1) Chương 175: Chương 175: Thành phố D - Chương 7 (2) Chương 176: Chương 176: Thành phố D - Chương 8 (1) Chương 177: Chương 177: Thành phố D - Chương 8 (2) Chương 178: Chương 178: Thành phố D - Chương 9 (1) Chương 179: Chương 179: Thành phố D - Chương 9 (2) Chương 180: Chương 180: Thành phố D - Chương 10 (1) Chương 181: Chương 181: Thành phố D - Chương 10 (2) Chương 182: Chương 182: Thành phố D - Chương 11 (1) Chương 183: Chương 183: Thành phố D - Chương 11 (2) Chương 184: Chương 184: Thành phố D - Chương 12 (1) Chương 185: Chương 185: Thành phố D - Chương 12 (2) Chương 186: Chương 186: Thành phố D - Chương 13 (1) Chương 187: Chương 187: Thành phố D - Chương 13 (2) Chương 188: Chương 188: Thành phố D - Chương 14 (1) Chương 189: Chương 189: Thành phố D - Chương 14 (2) Chương 190: Chương 190: Thành phố D - Chương 15 (1) Chương 191: Chương 191: Thành phố D - Chương 15 (2) Chương 192: Chương 192: Thành phố D - Chương 16 (1) Chương 193: Chương 193: Thành phố D - Chương 16 (2) Chương 194: Chương 194: Thành phố D - Chương 17 (1) Chương 195: Chương 195: Thành phố D - Chương 17 (2) Chương 196: Chương 196: Thành phố D - Chương 18 (1) Chương 197: Chương 197: Thành phố D - Chương 18 (2) Chương 198: Chương 198: Thành phố D - Chương 19 (1) Chương 199: Chương 199: Thành phố D - Chương 19 (2) Chương 200: Chương 200: Thành phố D - Chương 20 (1) Chương 201: Chương 201: Thành phố D - Chương 20 (2) Chương 202: Chương 202: Thành phố D - Chương 21 (1) Chương 203: Chương 203: Thành phố D - Chương 21 (2) Chương 204: Chương 204: Thành phố D - Chương 22 (1) Chương 205: Chương 205: Thành phố D - Chương 22 (2) Chương 206: Chương 206: Thành phố D - Chương 23 (1) Chương 207: Chương 207: Thành phố D - Chương 23 (2) Chương 208: Chương 208: Thành phố D - Chương 24 (1) Chương 209: Chương 209: Thành phố D - Chương 24 (2) Chương 210: Chương 210: Thành phố D - Chương 25 (1) Chương 211: Chương 211: Thành phố D - Chương 25 (2) Chương 212: Chương 212: Thành phố D - Chương 26 (1) Chương 213: Chương 213: Thành phố D - Chương 26 (2) Chương 214: Chương 214: Thành phố D - Chương 27 [END] Chương 215: Chương 215: Thành phố E - Chương 1 Chương 216: Chương 216: Thành phố E - Chương 2 Chương 217: Chương 217: Thành phố E - Chương 3 Chương 218: Chương 218: Thành phố E - Chương 4 Chương 219: Chương 219: Thành phố E - Chương 5 Chương 220: Chương 220: Thành phố E - Chương 6 Chương 221: Chương 221: Thành phố E - Chương 7 Chương 222: Chương 222: Thành phố E - Chương 8 Chương 223: Chương 223: Thành phố E - Chương 9 Chương 224: Chương 224: Thành phố E - Chương 10 Chương 225: Chương 225: Thành phố E - Chương 11 Chương 226: Chương 226: Thành phố E - Chương 12 Chương 227: Chương 227: Thành phố E - Chương 13 Chương 228: Chương 228: Thành phố E - Chương 14 Chương 229: Chương 229: Thành phố E - Chương 15 Chương 230: Chương 230: Thành phố E - Chương 16 Chương 231: Chương 231: Thành phố E - Chương 17 Chương 232: Chương 232: Thành phố E - Chương 18 Chương 233: Chương 233: 💗CHƯƠNG 126 : HOÀN THÀNH