Chương 110
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 110

Lạc Tử Ninh hơi bất ngờ khi gặp Phương Vinh Vinh, trước đây anh nghe nói Phương Vinh Vinh không muốn vào cung làm phi tần nhưng vì bị ép buộc nên vẫn phải nhập cung. Sau đó, cô có con nhưng đứa bé lại chết rồi cô lại sảy thai, tiếp theo là những việc cô dọa người.

Lạc Tử Ninh cứ nghĩ sẽ gặp một người sắc mặt không tốt, ánh mắt tràn đầy hận thù nhưng Phương Vinh Vinh mà anh thấy lại rất tươi tỉnh, còn trang điểm xinh đẹp, ăn mặc sáng sủa, lộng lẫy, tinh thần rất tốt.

Câu đầu tiên cô nói khi gặp Lạc Tử Ninh là: "Tôi biết anh cũng là người xuyên không, anh tìm tôi đến đây là vì muốn loại bỏ tôi hay muốn tôi làm việc cho anh như Phương Lạc Ngữ? Nếu là ý sau, e rằng sẽ làm anh thất vọng, học vấn của tôi chỉ mới trung học cơ sở, không giúp được gì cho anh đâu."

Lạc Tử Ninh ngồi đối diện cô: "Vì cô đã biết thân phận của tôi, tôi không vòng vo nữa. Tôi có một chuyện muốn hỏi cô, nhiệm vụ của cô là gì?"

Phương Vinh Vinh không ngờ anh lại hỏi câu này. Ngây người một lát, cô ấy thản nhiên trả lời: "Ban đầu là vào cung, lúc đầu tôi không muốn vào cung nhưng sau khi thấy có nhiệm vụ vào cung thì tôi không phản kháng nữa. Sau đó lại có nhiệm vụ tranh sủng và một số nhiệm vụ nhỏ nhặt khác. Nhưng sau khi vào cung, tôi phát hiện dung mạo của mình không phải là đẹp nhất, cũng không có học thức như những phi tần khác, không nói chuyện hợp với Hoàng thượng. Nếu không nhờ gia thế chống lưng, e rằng Hoàng thượng sẽ không đến chỗ tôi, vì vậy nhiệm vụ của tôi đã bị đứt đoạn từ nhiệm vụ thứ ba."

"Bị đứt đoạn? Ý là chưa hoàn thành?" Lạc Tử Ninh có chút nóng lòng hỏi, anh muốn nhanh chóng biết những chuyện xảy ra.

"Đứt đoạn là đứt đoạn, không có chuyện gì xảy ra." Phương Vinh Vinh nhún vai: "Ban đầu tôi cứ nghĩ chỉ cần không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ chết, không ngờ chỉ là không phát nhiệm vụ mới cho tôi nữa thôi, đúng lúc tôi không muốn làm những nhiệm vụ vô vị và ghê tởm đó."

Lạc Tử Ninh cũng sợ không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ chết, nên anh chăm chỉ cần mẫn làm nhiệm vụ. Sau này anh biết làm xong nhiệm vụ là có thể về nhà và bây giờ anh mới biết, hóa ra không hoàn thành nhiệm vụ thù không chết.

"Sổ nhiệm vụ của cô có ghi là hoàn thành nhiệm vụ thì có thể về nhà không?" Lạc Tử Ninh hỏi cô.

"Có ghi, nhưng quay về hay ở lại đây cũng không có gì khác. Ở thế giới thực, năm đó tôi thi đậu trường cấp ba trọng điểm nhưng vì lý do gia đình mà không thể nhập học. Ban đầu tôi làm nhân viên phục vụ bưng bê, sau này lớn tuổi hơn thì đi bán mỹ phẩm, tất cả đều vì tôi phải kiếm tiền nuôi em trai. Bây giờ là tiền sinh hoạt, học phí, sau này còn phải kiếm tiền cưới vợ cho nó. Sau khi xuyên không, số phận của tôi cũng tương tự, phải gả vào cung làm phi vì lợi ích gia tộc, tranh giành sự sủng ái của một người đàn ông với một đám phụ nữ, may mà bây giờ Hoàng thượng đã chết rồi."

Phương Vinh Vinh nói đến đây, nhìn Lạc Tử Ninh: "Ở lại đây là lựa chọn tốt nhất cho tôi, trừ khi lý do anh gọi tôi đến là muốn giết tôi."

"Tôi không hề muốn giết cô, tôi muốn hỏi cô, tương lai cô có kế hoạch gì không?" Lạc Tử Ninh cảm thấy cô đáng thương, dù sao Phương Vinh Vinh không gây bất kỳ ảnh hưởng nào, không làm hại họ, chi bằng cho cô ấy một con đường sống.

"Cứ sắp xếp cho tôi một công việc trong nhà máy là được." Vẻ mặt Phương Vinh Vinh bình tĩnh, như thể cô chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn.

"Được, trước tiên sẽ đưa cô đến khu vườn ở cùng với các phi tần khác, đợi một thời gian nữa xây nhà máy xong, cô có thể đến làm việc." Lạc Tử Ninh nói chuyện với cô rất nhanh, chỉ trong thời gian một chén trà là đã tiễn cô về rồi.

Mặc dù cuộc nói chuyện lần này ngắn gọn nhưng nó đã cho anh biết một điều, không làm nhiệm vụ thì không thể về nhà.

Trước đây, anh cảm thấy mình không có lựa chọn nhưng bây giờ anh có thể chọn trở về nhà đoàn tụ với gia đình, hoặc chọn ở lại bên Hoắc Lệnh Chi.

Thế nhưng, có lựa chọn còn chẳng bằng không có, có lựa chọn khiến lòng anh càng thêm giày vò.

Hoắc Lệnh Chi thấy anh sau khi nói chuyện với Phương Vinh Vinh cứ buồn bã, hắn chỉ nghĩ Lạc Tử Ninh thấy người khác sắp được về nhà, còn mình phải ở lại đây mấy chục năm nữa nên mới buồn như vậy.

Đừng nói là Lạc Tử Ninh, ngay cả hắn khi đến đất phong cũng thường xuyên nhớ nhà, nhớ đến những chuyện thời thơ ấu.

Sau khi họ về kinh thành, rõ ràng hắn có thể lập tức dọn vào cung, trong cung có nhiều cung nhân như vậy, dọn dẹp Hoàng cung rất nhanh nhưng hắn lại quay về Vương phủ trước. Nơi này tuy không có cha nương hắn và hắn chỉ mới mười mấy tuổi mới dọn vào đây, nhưng hắn luôn coi Vương phủ là nhà của mình, về đến Vương phủ, hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tiểu Vương phi của hắn vốn đa cảm, rời nhà lâu như thế chắc chắn rất buồn, thế là hắn quyết định dẫn Lạc Tử Ninh đi giải khuây.

Lạc Tử Ninh lại không muốn đi, anh còn không biết bước tiếp theo mình phải làm gì. Phương Lạc Ngữ sẽ rời đi vào đại điển đăng cơ, liệu anh có rời đi cùng không?

"Chúng ta ở nhà vài ngày đã, còn phải thử lễ phục mặc trong đại điển đăng cơ và còn nhiều việc phải sắp xếp. Đợi sau khi mọi việc kết thúc rồi hãy ra ngoài giải khuây." Anh còn muốn nói Hoắc Lệnh Chi đừng đăng cơ nữa, nhưng Phương Lạc Ngữ còn đang chờ về đoàn tụ với bạn gái, anh không thể vì ý muốn ích kỷ của mình mà bắt Phương Lạc Ngữ ở lại cùng anh.

Lỡ như anh thật sự trở về cùng Phương Lạc Ngữ, vậy thì thời gian anh ở bên Hoắc Lệnh Chi không còn nhiều, anh còn chưa viên phòng với Hoắc Lệnh Chi. Nếu thời gian ở bên nhau chỉ còn lại vài ngày, vậy thì chi bằng như củi khô gặp lửa mà làm vài trận rồi nói.

Anh ôm Hoắc Lệnh Chi, nghĩ cả buổi rồi ngẩng đầu hỏi hắn: "Chúng ta có nên làm chuyện đó không?"

Hoắc Lệnh Chi nghe lời này, lại thấy má tiểu Vương phi đỏ hồng, cùng với ánh mắt đầy vẻ thẹn thùng. Điều này khiến cổ họng hắn khô khốc, máu huyết dâng trào, hắn biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi: "Làm chuyện gì?"

"Làm... làm chuyện đó đó." Lạc Tử Ninh ngại không dám nói to, chỉ ghé sát vào tai Hoắc Lệnh Chi, thì thầm với hắn một từ.

Hoắc Lệnh Chi nghe thấy từ đó, đồng tử lập tức mở to, rõ ràng hắn không ngờ tiểu Vương phi của hắn lại tự nói ra yêu cầu này: "Bây giờ sao?"

"Đúng, chính là bây giờ. Từ hôm nay cứ làm liên tục cho đến—" Lạc Tử Ninh cố ý kéo dài giọng, không nói làm đến ngày nào. Anh kéo Hoắc Lệnh Chi đến bên giường, vỗ vỗ lên giường ý bảo Hoắc Lệnh Chi ngồi xuống.

Hoắc Lệnh Chi đã lên kế hoạch đợi đến sau đại điển đăng cơ mới làm, nhưng bây giờ nghe giọng Lạc Tử Ninh, hắn như bị mê hoặc, thật sự ngồi xuống giường.

Lạc Tử Ninh ngồi đối diện hắn, lấy kha khá thứ tốt từ không gian, trong đó có bao cao su và cả dầu bôi trơn. Những thứ này không phải là hàng bán trong siêu thị nhỏ của anh, mà là thứ anh thấy trên kệ đựng hàng chuyển phát nhanh. Số lượng những thứ này nhiều lắm, có thể dùng được một hai năm.

"Đây là thứ gì?" Hoắc Lệnh Chi nhìn những thứ trên giường, cầm lên nghiêm túc đọc, chữ trên đó là chữ giản thể nhưng hắn cũng có thể hiểu được. Cho dù không hiểu chữ, trên đó còn có hình ảnh minh họa cách dùng, Hoắc Lệnh Chi lập tức hiểu ngay.

Hắn thu dọn từng món đồ vào lòng mình, ho khan hai tiếng vì khô cổ: "Thứ này Bổn vương giữ trước, hôm nay không phải lúc."

"Hôm nay không phải lúc? Thế khi nào mới là lúc?" Lạc Tử Ninh không ngờ hắn lại từ chối mình! Anh rất tức, tức muốn chết. Rõ ràng lúc đầu Hoắc Lệnh Chi ngày nào cũng ôm anh, hận không thể hôn khắp người anh từ trên xuống dưới, sao bây giờ anh chủ động mời gọi mà đối phương lại không đồng ý?

Anh bực bội nhìn Hoắc Lệnh Chi, nhưng Hoắc Lệnh Chi lại đứng dậy bỏ đi. Anh đi theo sau Hoắc Lệnh Chi, muốn xem hắn định làm gì? Rốt cuộc chuyện gì lại quan trọng hơn việc làm chuyện đó với anh.

Kết quả anh thấy Hoắc Lệnh Chi đi tắm nước lạnh, anh thấy cái đó thẳng đứng lên liền nhìn chỗ khác, không thể tin được mà hỏi: "Huynh thà tắm nước lạnh chứ không chịu làm với ta sao? Huynh không biết làm hả? Có cần ta tìm tài liệu cho huynh xem không? Không biết thì nói không biết, không có gì đáng xấu hổ cả. Huynh cứ yên tâm nói ra, ta sẽ giúp huynh."

Hoắc Lệnh Chi chống tay lên thành thùng tắm, đưa tay giữ sau gáy Lạc Tử Ninh, kéo anh lại rất gần, gần đến mức hơi thở hai người quấn lấy nhau: "Chuyện này có gì đáng học, Bổn vương tự học thành tài. Chỉ là Lạc Tử Ninh thành thân với ta ngày đó không phải là em, ta muốn cho em một danh phận chứ không thể mơ hồ như vậy, đó là sỉ nhục em."

Lạc Tử Ninh không ngờ hắn lại chú trọng nghi thức đến vậy, anh hận không thể kéo quần áo mình ra mà nói: "Mau đến sỉ nhục ta đi!" Nhưng anh sợ mình quá bất thường sẽ khiến Hoắc Lệnh Chi đoán ra điều gì đó, anh không muốn Hoắc Lệnh Chi phải đau khổ cùng anh suốt những ngày này. Cho dù anh phải đi, anh cũng muốn nói vào phút cuối cùng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10