Chương 11
Chu Kỳ Yêu Đương – Thập Bất Dữ

Chương 11: Video có hay không?

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, Hứa Chi Nhan giật mình muốn hét lên.

Cô có thói quen đứng đánh răng trước gương, vừa đánh vừa ngắm bản thân trong gương.

Trên người vẫn mặc chiếc váy ngủ hai dây từ tối qua chưa thay, tóc tai rối bời, cô liền giơ tay vuốt nhẹ mái tóc. Không ngờ, bên trái cổ lại lộ ra một dấu đỏ rực rõ ràng.

“Trời ơi.” Cô thất thanh kêu lên.

Chỉ là bị Cận Thương Châu hôn một cái, vậy mà máu tụ lại, hằn thành dấu đỏ hình cánh hoa đào. Da cô trắng, cổ lại thanh mảnh, không cần soi kỹ cũng nhìn ra ngay.

Đánh răng rửa mặt xong, cô lấy một ít kem nền của Đồ Mẫn bôi lên chỗ đỏ, tán đều bốn phía, miễn cưỡng che được. Vẫn cảm thấy không yên tâm, cô liền xõa tóc ra, để tóc phủ kín nửa bên cổ, làm xong mới chịu ra khỏi nhà đi làm.

Buổi chiều không có việc gì gấp, Hứa Chi Nhan hẹn bạn thân ra tiệm làm tóc. Màu tóc đen trà nhuộm tạm thời trước lễ cưới đã phai nhạt không đều, nhìn rất khó coi.

Cô tự lái xe, chọn đỗ ở tầng hầm trung tâm thương mại.

Chiếc xe cô lái là món quà cưới chiếc Bentley màu bạc sang trọng do ba mẹ chồng tặng. Ban đầu Hứa Chi Nhan ngại không muốn dùng, nhưng sau khi rửa sạch rồi lái vài lần, cô mới hiểu cái gọi là đắt có cái giá của đắt, cảm giác lái quả thật thoải mái hơn hẳn chiếc Audi cũ của cô.

Hơn nữa, cô cũng không thể phủ nhận rằng… cảm giác được mọi người quay đầu nhìn thật ra cũng khá thú vị.

Sau khi đỗ xe, cô vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tống Duy đang đứng đợi bên thang máy, mặc một chiếc váy dài màu nhạt.

Cô từng dành cho Tống Duy một vị trí phù dâu, tiếc là đối phương là một con nghiện công việc chính hiệu, bận tới mức chẳng thể thu xếp nổi để đến dự đám cưới.

Gần đây Tống Duy mới từ Bệnh viện Nhân dân thành phố Hoài Hải được điều về lại Ngô Lâm, nên cuối cùng hai người mới có dịp gặp mặt.

“Lâu lắm không gặp, Nhan Nhan.” Tống Duy tiến tới ôm cô.

Cô cũng ôm lại: “Nếu không phải dì bắt cậu chuyển công tác về từ Hoài Hải, chắc đời này không biết còn có cơ hội gặp lại nữa không.” Cô giả vờ nghẹn ngào, giọng nói mềm như tờ giấy bị vò nhàu.

Tống Duy khẽ cười, cảm xúc vẫn bình lặng như thường lệ: “Ừ, không được tham dự đám cưới của bạn thân nhất đời, tớ thấy vô cùng hối hận. Sau đó đã nghiêm túc tự kiểm điểm, đặc biệt là khi biết chú rể chính là đàn anh hồi cấp ba của bọn mình, tớ chỉ mong thời gian quay lại tháng Tư, nhất định sẽ trở về dự lễ cưới của hai cậu.”

Chuyện này Tống Duy chưa từng kể qua. Hứa Chi Nhan hơi cau mày: “Lạ thật, hồi học có người như Cận Thương Châu, tớ không thể không có chút ấn tượng nào mới đúng.”

“Người ta thì lại ấn tượng sâu sắc với cậu đấy.” Tống Duy làm bộ làm tịch nói.

“Làm gì có chứ?” Hứa Chi Nhan ấn nút thang máy, “Từ lúc quen nhau đến giờ, anh ấy chưa từng nhắc đến chuyện hồi cấp ba, bạn học mời cưới cũng chẳng có ai là mình biết.”

Tống Duy cười cười, thong thả đáp: “Tớ đã từng kể với cậu rồi mà, chỉ là hôm đó tâm trạng cậu không tốt.”

Lúc đó là đợt phân ban, nguyện vọng của Hứa Chi Nhan bị Đồ Mẫn lén sửa, khiến cô không thể học ban Tự nhiên cùng Tống Duy. Cộng thêm hôm ấy, idol cô theo đuổi suốt mấy năm dính phốt, lòng đầy thất vọng, ai nói gì cô cũng chẳng buồn để tâm.

“Còn nhớ hôm đó tớ đưa cho cậu một chai sữa chua nho trắng ít đường không?”

“Hình như có chút ấn tượng.” Hứa Chi Nhan gật gù.

“Là anh ấy đưa cho tớ.” Tống Duy ngừng một nhịp, rồi bình thản nói, “Bảo là tặng cho cậu.”

Hôm đó là thứ Sáu.

Vừa tan học, trong lớp chỉ còn lại mình Hứa Chi Nhan.

Tống Duy đến lớp 11-2 tìm cô cùng về, lại thấy cô gục đầu xuống bàn, vai khẽ run. Qua cửa sổ không nghe rõ tiếng động bên trong, nhưng nhìn cũng đoán ra được Hứa Chi Nhan đang khóc.

Cô vốn không thích bị người khác làm phiền khi khóc, dù là bạn thân cũng vậy. Vì chỉ cần có ai dỗ, cô lại càng khóc dữ hơn, đến mức không ai dỗ nổi.

Tống Duy tựa lưng vào bức tường gạch bên ngoài lớp học, kiên nhẫn đợi cô. Thấy cô mãi không đứng dậy, Tống Duy tháo cặp xuống, lấy đề thi sinh học cuối tuần ra làm, đứng ở hành lang.

Chỗ đứng hơi hẹp, giấy thi rơi xuống đất, cô ấy cúi người nhặt, không ngờ bút hộp lại rơi khỏi lan can, rớt thẳng xuống tầng trệt.

Tống Duy đang chuẩn bị đi xuống lầu thì thấy một nam sinh đeo túi một bên vai, da trắng, tóc mềm, cúi người nhặt hộp bút lên.

Nam sinh ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào vẻ bối rối của cô ấy.

Chỉ nhìn thoáng qua, cô ấy liền nhận ra là Cận Thương Châu lớp 12-1.

“Anh ơi.” Cô ấy vẫy tay, đỡ gọng kính, “Phiền anh mang giúp em hộp bút.”

Cận Thương Châu đưa lên tận nơi, không chút phiền hà, ánh mắt lướt nhẹ qua lớp 11-2, ngữ khí lịch sự: “Trời sắp tối rồi, mai được nghỉ, hôm nay trường cắt điện sớm hơn thường lệ. Em ấy… các em không về sao?”

Tống Duy cười áy náy: “Bạn em hôm nay tâm trạng không tốt, cần thời gian bình tĩnh lại. Còn anh, anh cũng chưa về mà.”

“Ừm.” Cận Thương Châu lấy từ balo ra một chai sữa chua, mắt nhìn vào cửa sổ: “Tạp hóa ngoài cổng hôm nay mua một tặng một. Anh chỉ định mua một chai vị truyền thống, nhưng chủ quán cứ nhất định tặng thêm một chai nho trắng. Mà anh thì dị ứng với nho, nên quay lại trường thử vận may, mong gặp mèo hoang nào đó, nhưng lại không thấy. Vứt đi thì phí, nên đưa cho bạn em đi, hy vọng em ấy sẽ vui lên một chút.”

Giọng anh hơi cứng, như thể đã tập đi tập lại lời này trong gương nhiều lần.

Tống Duy nhận lấy sữa chua, cụp mắt xuống, bất ngờ đan xen chút thấu hiểu.

Vị nho trắng chính là loại mà Hứa Chi Nhan luôn muốn mua mỗi buổi tan học, nhưng vì quá hot, lần nào cô đến cũng hết hàng, đành đổi sang vị đào trắng. Nhưng mỗi lần đều uống trong im lặng, chẳng thấy vui vẻ gì.

Tống Duy trưởng thành sớm hơn bạn cùng lứa, khi các nữ sinh vẫn còn ngại ngùng với tranh minh họa giải phẫu người, thì cô ấy đã hiểu thế nào là làm một người đàn ông hài lòng.

Hứa Chi Nhan thì khác. Cô rụt rè, bảo thủ, ngay cả khi người ta nói thẳng “Tớ thích cậu”, cô vẫn sẽ suy nghĩ liệu đó có phải chỉ là tình cảm bạn bè không.

Vì vậy, Tống Duy thích chơi thân với cô. Ngốc nghếch mà đáng yêu.

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đến tiệm làm tóc. Tiệm mới khai trương, giảm giá 12%.

Hứa Chi Nhan không có ý tưởng cụ thể về kiểu tóc, chỉ nói: “Cắt ngắn, màu thì tuỳ anh quyết.”

Tống Duy nói thêm: “Giúp tôi duỗi thẳng là được, cảm ơn.”

Sau khi đưa yêu cầu, Tống Duy hỏi: “Ở Kinh Thành bao năm như vậy, sao lại muốn quay về Ngô Lâm khởi nghiệp? Cậu không phải vẫn luôn muốn tránh xa dì nuôi à?”

Hứa Chi Nhan không vòng vo: “Không chịu nổi kiểu bạo lực lạnh lùng nữa.”

Một câu nói ra, vẫn mang theo bực tức khi nhắc đến Cảnh Gia Dương.

Tống Duy thấy rất rõ, chính vì vẫn còn để tâm nên mới tức giận. Nếu đã thực sự hết yêu, người ta sẽ chỉ hờ hững nói “chia tay rồi”.

“Cậu hận anh ấy à?”

“Dĩ nhiên.” Hứa Chi Nhan nghiến răng, “Tớ ghét anh ta.”

“Nhưng Nhan Nhan, cậu có bao giờ nghĩ, chính vì yêu nên mới ghét được đến thế.”

Hứa Chi Nhan không định khơi chuyện cũ, nhưng khi thấy lớp sương mỏng trên mắt kính của Tống Duy, cô buột miệng: “Vậy cậu có hận anh ấy không?” Hận Nghê Cẩm Trác không? Người cũ của cậu

“Tớ hận.” Tống Duy khẽ nói, “Nhưng cũng yêu.”

“Nghe nói Nghê Cẩm Trác giờ thành công lắm, đi tù cũng không làm mất đi sự sắc sảo. Anh ta tự mở khu nghỉ dưỡng, làm ông chủ, không còn bị người khác chi phối.”

“Anh ấy luôn như vậy, muốn làm gì thì đều làm được.” Tống Duy thật lòng mừng cho anh, nhưng nụ cười chẳng thể hiện ra.

“Nếu không gặp tớ, nếu không vì mẹ tớ… có lẽ anh ấy sẽ còn thành công hơn bây giờ.”

“Hồi đó ầm ĩ thế mà giờ cậu còn yêu được?” Hứa Chi Nhan không tin nổi.

Chưa kịp nghe Tống Duy trả lời, cô liếc qua gương, hoảng hốt: “Anh… anh có cắt hơi ngắn quá không?”

Không để ý một chút, mái tóc dài ngang lưng của cô đã thành tóc lửng chạm vai. Đuôi tóc tỉa so le rối nhẹ, phần trán giờ lại có thêm hai lọn mái kiểu Pháp.

Hứa Chi Nhan nhìn mình trong gương, vẻ mặt hoang mang không hiểu chuyện gì, trông không khác gì chú mèo ragdoll nổi tiếng trên mạng dạo gần đây.

Thợ cắt tóc ngẩn người, chạm phải ánh nhìn nghi vấn của cô, liền lắp bắp: “Xin lỗi chị nha, tại em thấy chị hợp kiểu tóc này quá, nếu chị không ưng, chỗ này em không tính tiền đâu, thuốc nhuộm chị cứ chọn loại nào đắt nhất cũng được.”

Nếu không phải tối nay có tiệc, cắt rồi thì cũng thôi, cô sẽ không tính toán. Nhưng kiểu tóc này khó tạo kiểu, mà cô lại chẳng chắc có thể làm ổn để không làm mất mặt Cận Thương Châu.

Rõ là có hơi tức, nhưng cuối cùng cô vẫn mỉm cười nhẹ: “Thôi bỏ đi, lỗi tại em không nói rõ ‘ngắn’ là ngắn cỡ nào. Nhưng tối nay em có hẹn quan trọng, thuốc nhuộm làm ơn chọn màu trầm nhé.”

“Hay là thế này.” Cậu thợ vẫn tự nhiên như không, lôi điện thoại ra, “Chị để lại liên lạc đi, lần sau tới làm tóc em đều giảm cho chị 12%, chị thấy được không?”

Mã QR dí sát tới, Hứa Chi Nhan muốn từ chối mà không nỡ làm người ta mất mặt. Đành móc điện thoại ra, quét mã, miễn cưỡng thêm bạn.

“Rồi, cậu làm tiếp đi.”

Ban đầu chẳng buồn cười, mà Tống Duy lại giơ tạp chí lên che miệng cười khúc khích. Thật là ngốc, bị người ta moi được thông tin cá nhân, còn giúp đối phương kiếm lời.

Hứa Chi Nhan thấy vậy, cười gượng: “Cười cái gì?”

“Không có gì.” Tống Duy thả tạp chí xuống, lật vài trang, vẻ thản nhiên, “Kiểu tóc này hợp với cậu thật. Thỉnh thoảng thay đổi một chút, coi như đổi tâm trạng. Lần sau rảnh đi với tớ, tớ cũng muốn thay đổi.”

Cách cô ấy nói chuyện vẫn luôn khó đoán như vậy.

Hứa Chi Nhan cũng không nghĩ nhiều, chỉ chau mày than thở: “Nhưng tối nay tớ phải đi dự tiệc với Cận Thương Châu, kiểu tóc này…”

Cậu thợ làm tóc rất biết nắm thời cơ, liền rỉ tai: “Nếu vậy chị có thể để chuyên viên trang điểm của tiệm lo cho chị một kiểu trang điểm chuyên biệt. Mỗi loại tiệc sẽ có kiểu trang điểm phù hợp riêng. Chị đi tiệc loại gì vậy?”

“Từ thiện.” Cô thành thật đáp.

Tống Duy không nhịn nổi, khều nhẹ má cô cười: “Cậu đấy. Không chừng năm xưa Cảnh Gia Dương cũng lừa cậu kiểu đó đúng không?”

Ban đầu chỉ định đơn giản đi cắt tóc, cuối cùng bị cuốn vào mất bốn tiếng, cắt thành tóc ngắn chạm vai tỉa tầng, nhuộm màu nâu trà gần với tự nhiên, búi thành kiểu công chúa, kết hợp với lớp trang điểm màu sáng thanh thoát.

May mà… lúc bước ra khỏi tiệm, cô đã nở nụ cười.

Về đến văn phòng hôn nhân, Hứa Chi Nhan mới chợt nhớ ra cô quên mất chuyện phải ký nhận váy lúc hai giờ rưỡi chiều. Ngồi xuống ghế trong phòng làm việc, liếc mắt một cái đã thấy hai chiếc hộp quà màu hồng phấn đặt ngay ngắn trên sofa.

Cô bước tới, mở ra xem.

Một chiếc là váy dạ hội màu champagne, dáng quây ngực, ngắn vừa đủ, thiết kế đơn giản mà tinh tế. Còn chiếc còn lại cắt may táo bạo, hở lưng hoàn toàn, phong cách đầy ngụ ý mời gọi.

Cô không nghĩ nhiều, lập tức đóng hộp thứ hai, quyết định thử chiếc đầu tiên.

Mặc váy xong, cô soi gương, giơ điện thoại lên chụp vài bức ảnh. Vừa định thoát ra khỏi camera, cô vô tình mở album ảnh.

Chợt phát hiện có một đoạn video dài mười giây vừa mới được thêm vào.

Cô sửng sốt. Ảnh bìa video là cảnh một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ, chỉ hiện phần thân trên. Nhưng chiếc váy ngủ hai dây trên người phụ nữ đó… lại vô cùng quen mắt.

Liếc nhìn ngày quay, đúng vào đêm cưới.

Hiếu kỳ trỗi dậy, cô nhấn vào xem.

Trong video, hai người cuồng nhiệt quấn quýt, hơi thở tràn đầy khao khát và mãnh liệt. Mỗi cái chạm đều như mang theo dư vị kéo dài không dứt.

Một lần xem không đủ, cô lại mở lại lần nữa.

Lần này nhìn rõ hơn, là người phụ nữ chủ động hôn trước.

Người phụ nữ ấy… chính là cô.

Mặt cô lập tức đỏ bừng đến tận mang tai, cả người ngồi xổm xuống, hận không thể lấy tay che kín mặt, đem đầu vùi thẳng xuống đất.

Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa.

Cô hoảng hốt bấm tắt video, tay lại không nghe lời, liên tục chạm nhầm khiến đoạn clip phát lại đến ba bốn lần, tiếng động vang lên rõ ràng.

Tồi tệ hơn nữa là cửa lại không khóa.

Chỉ một cái đẩy nhẹ, âm thanh dính ướt xen lẫn hơi thở nặng nề vang lên trong không gian yên tĩnh. Cận Thương Châu bước vào, đưa mắt nhìn lướt một vòng văn phòng.

Xác nhận không có người thứ ba.

Anh thong thả cười nhẹ, đôi mắt dừng lại trên người Hứa Chi Nhan, chậm rãi từng bước áp sát cô.

“Xem vui lắm đúng không?” Giọng anh trầm thấp, từng chữ rơi xuống, không nhanh không chậm. “Anh hỏi em, đoạn video đó, em và anh… có đẹp không?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Sao lại dị ứng với cún con? Chương 2: Chương 2: Càng cố gắng chống cự, lại càng trở nên thân mật. Chương 3: Chương 3: Tân hôn vui vẻ, chúc anh chúc em. Chương 4: Chương 4: You are my sunshine. Chương 5: Chương 5: Ngậm lấy môi cô rồi khẽ cắn một cái. Chương 6: Chương 6: Mài nhọn răng chờ em. Chương 7: Chương 7: Đau bao nhiêu thì ra sức bấy nhiêu. Chương 8: Chương 8: Giường này ướt quá. Chương 9: Chương 9: Cơn sóng nhiệt và anh, cuộn trào làm ướt hàng mi của cô. Chương 10: Chương 10: Thỏ con chỗ nào nhạy cảm nhất? Chương 11: Chương 11: Video có hay không? Chương 12: Chương 12: Mở mắt, nhìn gương. Chương 13: Chương 13: Tiếng thở khe khẽ trào ra nơi cổ họng. Chương 14: Chương 14: Cảm xúc của cô, anh luôn cảm nhận được. Chương 15: Chương 15: Bàn tay khẽ kéo cạp quần anh, lặng lẽ luồn vào trong. Chương 16: Chương 16: Bị anh bắt nạt đến chết mất. Chương 17: Chương 17: Tối nào hắn ta cũng bắt nạt A Hứa. Chương 18: Chương 18: Run như vậy sao vợ? Chương 19: Chương 19: Giữ chặt tay anh, dẫn dắt chơi đùa nơi ẩm ướt của cô. Chương 20: Chương 20: Hắn ta đã cắn chỗ này của cô chưa? Chương 21: Chương 21: Anh thích nghe em mắng. Chương 22: Chương 22: Dù quá đáng đến đâu, anh cũng cam chịu. Chương 23: Chương 23: Quay người lại, nằm lên người anh. Chương 24: Chương 24: Cho em cắn trả có được không. Chương 25: Chương 25: Vợ muốn chơi, anh tháp tùng đến cùng. Chương 26: Chương 26: Cúc áo trên sơ mi bung ra bay tán loạn. Chương 27: Chương 27: Em lặp lại vài lần, anh cố gắng nâng cao. Chương 28: Chương 28: Đưa máy ra xa chút, anh muốn nhìn em rõ hơn. Chương 29: Chương 29: Chồng em sắp biểu diễn ảo thuật cho em xem đây. Chương 30: Chương 30: Nâng bàn tay che đi hình ảnh của mình trong gương. Chương 31: Chương 31: puppy. Chương 32: Chương 32: Video play. Chương 33: Chương 33: Trả lại anh một đêm tân hôn. Chương 34: Chương 34: Việc cùng vợ kỷ niệm ngày cưới vẫn quan trọng hơn. Chương 35: Chương 35: Em không thật lòng dỗ anh. Chương 36: Chương 36: Bài hát này thể hiện rằng anh thật sự rất nhớ em. Chương 37: Chương 37: Bậc thầy thuần hóa chó/wàng. Chương 38: Chương 38: She is my unique treasure. Chương 39: Chương 39: Ở bên trong không ra ngoài. Chương 40: Chương 40: Toàn thân nóng rực, không chịu nổi. Chương 41: Chương 41: Những nụ hôn nồng nàn bắt đầu từ mắt cá chân. Chương 42: Chương 42: Rất rất rất rất muốn ngồi cùng anh. Chương 43: Chương 43: Đâu chỉ một chút, anh chỉ yêu em. Chương 44: Chương 44: Vé máy bay chất thành đống. Tình cảm không thể nghi ngờ. Chương 45: Chương 45: Không đeo cũng không sao. Chương 46: Chương 46: Bé con… dùng chân giẫm lên anh đi. Chương 47: Chương 47: 19.6cm. Chương 48: Chương 48: Yêu em thì nhất định phải là đứng đầu vũ trụ. Chương 49: Chương 49: Em xứng đáng có được điều lãng mạn nhất. Chương 50: Chương 50: Dùng đầu lưỡi liếm nhẹ một cái. Chương 51: Chương 51: Trắng tinh, ren, hai dây. Chương 52: Chương 52: Muốn yêu thì phải yêu cả đời.