Chương 11
Duy Hứa Hầu Phu Nhân (Chỉ Nguyện Nàng Là Phu Nhân Hầu Phủ)

Chương 11: Không Biết

Sau khi thánh chỉ giáng xuống Đỗ phủ, bất luận là tiền viện, chính viện hay Tây trắc viện, đều tĩnh lặng tựa như đêm tối mịt mờ.Gió cuối thu mang hàn ý từ ngoài cửa thổi vào, quấy động mùi hương trầm trong phòng, đồng thời cũng lật giở tập bản thảo cũ kỹ trong tay Đỗ Linh Tĩnh, di vật phụ thân năm xưa dốc lòng ghi chép để lại.Những dòng chữ chi chít làm mắt nàng cay cay, giờ phút này bị cơn gió cắt ngang, nàng bèn nhắm mắt lại.Ngày ấy thánh chỉ tứ hôn tựa sấm sét giữa trời quang.Không chỉ riêng nàng hoàn toàn bất ngờ, mà cả kinh thành cũng chấn động.Mối hôn sự này dường như không hề có dấu hiệu báo trước nào, chẳng ai ngờ Đỗ gia vốn muốn liên hôn cùng Thiệu thị, lại bất ngờ trở thành thông gia với Hầu phủ.Thế nhưng, trong cái “không hề báo trước” ấy, tựa hồ vẫn ẩn giấu đôi chút linh cảm khó nói thành lời.Hôm đó, tại Chẩm Nguyệt Lâu, khách nhân đều lấy làm lạ vì sao Lục hầu lại cùng Thiệu Bá Cử đồng thời xuất hiện. Không ai rõ hắn đến gặp người nào, nhưng nàng lại ở chỗ thang lầu hẻo lánh mà chạm mặt vị hầu gia kia.Bàn tay đỡ lấy bên hông nàng, cùng lời nói mơ hồ mang theo thân mật...Đỗ Linh Tĩnh tự nhủ mình vốn không quen biết Lục hầu. Nhưng vị hầu gia kia, liệu có phải đã nhận ra nàng?Ý niệm vừa thoáng qua, tim nàng chợt đập mạnh một nhịp.Nếu thật là vậy, thì đạo thánh chỉ liên hôn này cũng có thể xem như có lời giải thích.Thiệu Bá Cử muốn cưới nàng, việc hôn nhân chưa thành đã gây xôn xao dư luận. Lục Thận Như tất nhiên cũng nghe thấy, hắn muốn cùng Thiệu thị tranh đoạt, đồng thời lợi dụng nàng, muốn mượn thanh danh Đỗ gia để lôi kéo văn thần cho Tuệ Vương.Tập bản thảo trong tay nàng tỏa ra mùi cũ kỹ của sách vở, trong từng hàng chữ nhỏ bé như ma chú, che giấu biết bao gió tanh mưa máu chốn triều đình.Từ thuở khai quốc đến nay, văn thần cùng võ tướng luôn bài xích nhau, dẫn tới không ít phân tranh. Văn thần cho rằng võ tướng nắm binh quyền quá nặng, uy h**p hoàng quyền triều đình; mà võ tướng lại mắng văn thần quấy nhiễu thị phi, hãm hại công thần lương tướng.Tranh chấp giữa văn và võ trải qua nhiều triều đại không những chẳng chấm dứt, mà ngược lại tai họa ùn ùn không ngừng kéo đến.Năm nàng mười một tuổi, phụ thân hẵng còn chưa làm quan, tiên đế vẫn còn tại vị, Vĩnh Định hầu phủ Lục thị lại vì văn thần cùng võ tướng giằng co mà suýt nữa gặp nạn diệt môn.Năm ấy, lấy Vĩnh Định hầu phủ Lục thị làm chủ soái Vĩnh Định quân, xuất chinh Ninh Hạ, đối chiến cùng ba vạn đại quân Thát Đát, không ngờ lâm vào hiểm cảnh, quá nửa quân sĩ bị vây khốn trong đất Thát Đát. Lục thị cầu khẩn triều đình lập tức phái binh cứu viện, nhưng triều đình lại đồng thời nhận được thư nghị hòa từ Thát Đát.Trong triều, hầu hết văn thần đều chủ trương nghị hòa, cho rằng dẫu có tổn thất binh lực tạm thời, vẫn có thể đổi lấy mười năm, thậm chí mấy chục năm thái bình nơi biên cương. Song các võ tướng thì cực lực phản đối, cho rằng Vĩnh Định quân đang sinh tử không rõ, nếu lúc này bỏ mặc, nghị hòa với Thát Đát, thì Lục thị chỉ có con đường chết, mà từ nay về sau sẽ chẳng còn ai có thể ngăn chặn được Thát Đát ngoài biên ải.Văn võ lập tức chia phe công kích lẫn nhau, tiên đế do dự, khó lòng quyết định.Đỗ Linh Tĩnh còn nhớ, năm ấy phụ thân luân phiên dâng sớ, khẩn cầu tiên đế sớm quyết đoán. Phụ thân tuy là văn thần, nhưng lại đồng quan điểm cùng hàng võ tướng, chủ trương lập tức phái binh cứu viện Vĩnh Định quân, rồi sau hẵng nghị hòa cũng chưa muộn.Việc ấy giằng co hơn một tháng, cuối cùng tiên đế cắn răng vượt qua áp lực phe nghị hòa, điều động quân tinh nhuệ xuất chinh cứu viện.Nhưng trước khi cứu viện kịp đến, Vĩnh Định quân đã tự mở đường máu mà thoát về.Chỉ là con đường máu ấy quá đỗi thảm khốc, cứu viện đến nơi thì đã muộn. Một nhà Vĩnh Định hầu phủ Lục thị, trừ vị chủ soái là lão hầu gia còn sống, thì những tướng lãnh trai tráng, con cháu phần lớn đều táng thân. Khi đó, phụ thân của Lục Thận Như, thế tử Vĩnh Định hầu, đã trúng mười sáu mũi tên, vùi thây nơi sa mạc nhuộm đỏ máu.Lão hầu gia tuy giữ lại được một mạng, nhưng vì trọng thương chẳng thể trở lại chiến trường, chỉ có thể nhờ vào sự chống đỡ của đứa cháu trưởng là Lục Thận Như, mới mười ba tuổi, gánh vác trọng trách của Vĩnh Định quân. Nhưng chưa kịp đợi hắn trưởng thành, lão hầu gia cũng không thể cầm cự, buông tay mà ra đi.May thay, vị thiếu niên quân hầu này không làm nhục sứ mệnh trong đan thư thiết khoán*, gánh vác toàn bộ Vĩnh Định hầu phủ, toàn bộ Vĩnh Định quân Tây Bắc, cũng đồng thời gánh trên vai trọng trách giữ gìn toàn bộ biên quan của vương triều chống lại Thát Đát.*Đan thư thiết khoán là một chế độ đặc thù trong lịch sử Trung Hoa. Khi hoàng đế ban cho công thần hoặc đại tướng, trên đó thường ghi rõ công lao và lời hứa với triều đình.Chỉ là, sau một phen huyết tẩy ấy, Vĩnh Định hầu phủ Lục thị cũng chẳng thể nào chung đường với văn thần trong triều, đặc biệt là đám văn thần năm đó ra sức chủ hòa, lại còn nâng chén ca tụng...Hai phái cứ thế công kích lẫn nhau, Hoàng thượng há có thể không bận lòng?Đỗ Linh Tĩnh nghĩ, so với việc hoài nghi rằng Lục hầu sớm đã nhận thức nàng, hoặc ẩn tàng mưu đồ nào khác, chẳng bằng nói tình huống kỳ quái lần này, rất có khả năng bắt nguồn từ trong cung, với dụng ý điều hòa giữa văn thần và võ tướng.Nếu đúng như thế, vậy biện pháp duy nhất để nàng thoát thân, cũng chỉ là thuyết phục vị Lục hầu kia. Nếu như hắn cũng chẳng cam lòng, vừa khéo hai người có thể cùng bàn bạc cách thoái thác.Chỉ là, trước tiên nàng cần xác định: hắn quả thực không quen biết nàng, và thánh chỉ này cũng chẳng phải do hắn chủ ý cầu hôn.Đôi mắt Đỗ Linh Tĩnh càng thêm nhòe ướt, nàng không kìm được đứng dậy, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.Vừa mới mở cửa sổ, gió thu liền cuốn tới một chiếc lá, tựa như từ trời cao rơi xuống, đáp nhẹ trên tay áo nàng.Là một phiến trúc diệp.Ngoài kia gió lớn cuồn cuộn, mà phiến trúc diệp này lại nhẹ nhàng rơi đúng vào tay áo nàng.“Tuyền Tuyền, nếu có lúc nhớ đến ta, ta sẽ ở trong rừng trúc chờ nàng.”Nước mắt không biết từ khi nào đã rơi xuống, từng giọt tí tách rơi trên phiến trúc diệp.Nàng nhặt lấy chiếc lá, nắm chặt trong lòng bàn tay, rồi cất bước ra ngoài. Sau hậu viện, nơi góc tường có một bụi trúc xanh, vốn dời từ quê nhà Thanh Châu tới.Nhưng Thu Lâm đã nhanh chân chạy tới.“Cô nương, người muốn ra tiền viện phải không?”“Tiền viện?”Đỗ Linh Tĩnh vốn định đi hậu viện, nhưng Thu Lâm lại đáp: “Là Hầu gia... Hầu gia tới đưa sính, đang chờ ở tiền viện.”Bước chân Đỗ Linh Tĩnh bỗng khựng lại.*Tiền viện Đỗ phủ.Đỗ Trí Kỳ nhìn khắp sân chật ních sính lễ, trong lòng thoáng ngẩn ngơ.Từ khi thánh chỉ giáng xuống, ông ra chỉ cảm thấy đại sự hỏng bét cả rồi.Lục hầu há lại không biết Đỗ gia vốn dĩ muốn liên hôn cùng Thiệu thị, thế nhưng hiện giờ thánh chỉ lại chỉ định Lục- Đỗ hai nhà.Song, đưa mắt nhìn vị hầu gia trước mặt: nam nhân vận áo gấm đổ thêu hoa bảo tướng, trên đầu đội quan ngọc nạm san hô, lúc này thảnh thơi ngồi nơi ghế gập, thong dong uống trà, vẻ mặt chẳng hề mang theo nửa phần bất mãn.Đỗ Trí Kỳ không đoán được ý tứ của hắn, cẩn thận lại có phần ngượng ngập mà mở lời: “Hầu gia, vì sao lại tự mình tới đây?”Nam nhân ngẩng mắt nhìn hắn một cái: “Đương nhiên là phải đến.”Một câu không nặng không nhẹ, khiến Đỗ Trí Kỳ càng thêm khó nắm bắt.Nào ngờ Hầu gia lại đột nhiên mở miệng: “Không biết... cô nương dạo gần đây thế nào?”Đỗ Trí Kỳ giật mình. Lục hầu hỏi, tất nhiên chẳng phải nữ nhi của mình, mà là chất nữ kia, kẻ thường khiến ông ta bận lòng.“Nàng... vẫn khỏe.”Miệng thì đáp là khỏe, nhưng trong lòng ông ta lại là sóng ngầm cuồn cuộn.Đỗ gia không chỉ vốn muốn cùng Thiệu thị kết thân, mà chất nữ kia trước kia còn từng cùng Tưởng thị có hôn ước, lại vì Tưởng Trúc Tu mà thủ tiết suốt bao năm.Hầu gia có thể nào không biết?Trong miệng đắng chát chưa kịp nuốt xuống, bên ngoài đã có gã sai vặt chạy vào truyền lời:“Lão gia, đại cô nương tới rồi.”Đỗ Trí Kỳ cả kinh, theo bản năng quát mắng: “Hầu gia cùng ta đang nói chuyện, nàng tới đây làm gì? Mau bảo nàng ngoan ngoãn trở về...”Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên ông ta cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo quét qua, dừng lại trên mặt mình.Đỗ Trí Kỳ lập tức sững sờ, chỉ nghe nam nhân thong thả cất giọng: “Trời gió rét lạnh, Đỗ đại nhân hẳn nên mời cô nương vào dùng trà.”Lời vừa rơi xuống, gã sai vặt nhà họ Đỗ đã hoảng hốt vội vàng chạy ra ngoài.Chẳng bao lâu, rèm cửa bị vén lên, có người chậm rãi bước tới cửa.Lục Thận Như không khỏi đưa mắt nhìn qua.Nàng khoác trên mình váy áo màu trúc xanh nhạt, mái tóc được buộc lại bằng dải lụa xanh đậm. Người đứng nơi đầu gió trước cửa, vạt áo lay động phấp phới, như thể vừa từ nơi sâu trong tầng mây mà bước ra.Hắn ngẩng mắt nhìn, đúng lúc nàng cũng khẽ nâng mi nhìn lại, hàng mi khẽ khàng rung động.Nàng tiến lên, cúi người hành lễ: “Hầu gia.”Nam nhân lập tức đưa tay đỡ nàng. Đầu ngón tay nàng lạnh buốt, rơi vào lòng bàn tay nóng hổi của hắn, như một khối ngọc vừa vớt từ đáy nước sâu lên.Chỉ là, chưa kịp để hắn truyền thêm nửa phần hơi ấm vào khối ngọc ấy, nàng đã vội vàng rút tay về, lùi lại nửa bước, kéo ra khoảng cách cùng hắn.Lúc này hắn mới nhìn thấy nơi cổ tay nàng có buộc một sợi tơ hồng tinh tế, xuyên qua đó là một phiến trúc diệp xanh biếc, tựa như vừa rơi xuống từ mùa hạ.Trúc diệp...Nam nhân lặng im.Hắn lại đưa mắt nhìn nàng: chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, y phục nàng đã có vẻ cũ kỹ.Đôi môi vốn không đầy đặn, sắc hồng nay càng thêm nhợt nhạt; đôi mắt trong veo lại ngưng đọng tựa suối băng, nặng nề ưu sầu.Trong lòng hắn chợt se thắt.Chỉ vì đạo thánh chỉ buộc nàng thành hôn cùng hắn, mà nàng phải khó xử đến mức này sao?Một cảm giác tê dại không sao diễn tả dâng tràn trong ngực.Năm ấy, nàng cũng từng xuất hiện trước mặt hắn như thế, khiến hắn không khỏi mềm lòng, đành phải buông tay.Còn nay, hắn khẽ ngưng thần, giả như không nhận ra, chỉ nhếch môi mỉm cười với nàng: “Đừng đa lễ.”Đỗ Linh Tĩnh nghiêng khóe mắt, lén nhìn đối phương một thoáng.Không hiểu sao, trong giọng nói của hắn khi đối diện cùng nàng lại mang theo một loại “thân mật” khó diễn tả.Chẳng lẽ, hắn thật sự đã nhận ra nàng từ trước?Song, ý nghĩ ấy còn chưa kịp dứt, đã nghe nam nhân hơi ngạc nhiên cất lời:“Nguyên lai, hôm ấy ở Chẩm Nguyệt Lâu, Lục mỗ gặp được chính là cô nương. Không ngờ lần sơ ngộ lại rơi vào tình cảnh như vậy, là Lục mỗ mạo phạm.”Sơ ngộ?Đỗ Linh Tĩnh thoáng khựng người, rồi cụp mi xuống.Hắn... quả thực không hề quen biết nàng sao?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (107)
Chương 1: Chương 1: Chỉ có nàng Chương 2: Chương 2: Hỉ Sự Chương 3: Chương 3: Không Dễ Chương 4: Chương 4: Làm chủ Chương 5: Chương 5: Đột phát Chương 6: Chương 6: Các hạ Chương 7: Chương 7: Là hắn Chương 8: Chương 8: Ngọn lửa Chương 9: Chương 9: Thỉnh hôn Chương 10: Chương 10: Tứ Hôn Chương 11: Chương 11: Không Biết Chương 12: Chương 12: Rủ Lòng Thương Chương 13: Chương 13: Cho nàng Chương 14: Chương 14: Hoang Mộng Chương 15: Chương 15: Trộm Long Chương 16: Chương 16: Chuyển Phượng Chương 17: Chương 17: Thực tốt Chương 18: Chương 18: Sóng dữ Chương 19: Chương 19: Nghênh thú Chương 20: Chương 20: Đại hôn (1) Chương 21: Chương 21: Đại hôn (2) Chương 22: Chương 22: Đêm qua Chương 23: Chương 23: Nói lỡ Chương 24: Chương 24: Đầu đào Chương 25: Chương 25: Chờ Hắn Chương 26: Chương 26: Nghi hoặc Chương 27: Chương 27: Đừng tin Chương 28: Chương 28: Xuân hương Chương 29: Chương 29: Đêm dài Chương 30: Chương 30: Vì nàng Chương 31: Chương 31: Mới cũ Chương 32: Chương 32: Giống như Chương 33: Chương 33: Cô gia Chương 34: Chương 34: Chia ra Chương 35: Chương 35: Sẽ đến Chương 36: Chương 36: Lại đây Chương 37: Chương 37: Hầu gia Chương 38: Chương 38: Cao nhân Chương 39: Chương 39: Để ý Chương 40: Chương 40: Như thế nào? Chương 41: Chương 41: Một hai phải đi Chương 42: Chương 42: Phu quân Chương 43: Chương 43: Chỉ cần Chương 44: Chương 44: Tu Trúc Chương 45: Chương 45: Tế bái Chương 46: Chương 46: Phu nhân Chương 47: Chương 47: Chúng Ta Chương 48: Chương 48: Thiệt Tình Chương 49: Chương 49: Kính Hắn Chương 50: Chương 50: Chờ Chương 51: Chương 51: Phủ Nhận Chương 52: Chương 52: Không nghi ngờ Chương 53: Chương 53: Cầu lấy Chương 54: Chương 54: Chân tướng Chương 55: Chương 55: Hỏi hắn Chương 56: Chương 56: Thượng nửa bộ: Lao tù Chương 57: Chương 57: Giam lỏng Chương 58: Chương 58: Gặp nhau Chương 59: Chương 59: Không cần Chương 60: Chương 60: Nề Hà Chương 61: Chương 61: Đêm trăng Chương 62: Chương 62: Tiệc mừng thọ Chương 63: Chương 63: Khẩn Trương Chương 64: Chương 64: Rượu hoa Chương 65: Chương 65: Xuất Ngoại Chương 66: Chương 66: Ý trời Chương 67: Chương 67: Đêm Lặng Chương 68: Chương 68: Sẽ Không Chương 69: Chương 69: Tôn Vinh Chương 70: Chương 70: Nắm Lấy Chương 71: Chương 71: San hô Chương 72: Chương 72: Thác loạn Chương 73: Chương 73: Dược lực Chương 74: Chương 74: Tên Bắn Lén Chương 75: Chương 75: Nhập hoài Chương 76: Chương 76: Anh Tuấn Chương 77: Chương 77: Huyễn mạt Chương 78: Chương 78: Quỷ Mị Chương 79: Chương 79: Điện hạ Chương 80: Chương 80: So sánh Chương 81: Chương 81: Hôn mê Chương 82: Chương 82: Nghe Được Chương 83: Chương 83: Khó Hiểu Chương 84: Chương 84: Xâm Nhập Chương 85: Chương 85: Thuở ban đầu Chương 86: Chương 86: Không thấy Chương 87: Chương 87: Không bằng Chương 88: Chương 88: Nhẫn đến Chương 89: Chương 89: Quay đầu Chương 90: Chương 90: Mềm mại Chương 91: Chương 91: Rộng lượng Chương 92: Chương 92: Cố ý Chương 93: Chương 93: Kẽ hở Chương 94: Chương 94: Danh tính Chương 95: Chương 95: Cũ giấy Chương 96: Chương 96: Truyền triệu Chương 97: Chương 97: Mưu cục Chương 98: Chương 98: 【Kết thúc】 Tình thế nguy hiểm Chương 99: Chương 99: 【Kết thúc】Bôn tẩu Chương 100: Chương 100: 【Kết thúc】Quét sạch thiên hạ Chương 101: Chương 101: Chính văn hoàn Chương 102: Chương 102: Ngoại truyện 1 Chương 103: Chương 103: Ngoại truyện 2 Chương 104: Chương 104: Ngoại truyện quận chúa Chương 105: Chương 105: Ngoại truyện quận chúa 2 Chương 106: Chương 106: Ngoại truyện Chương 107: Chương 107: Ngoại truyện