Chương 11
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé

11:

Suy đoán tâm tư người khác là một việc phiền phức.

Có người ghét nhất là phải đấu trí đấu tâm với người khác, cũng có người lại rất thích nhìn thấu lòng dạ đối phương. Lê Ương thuộc về vế sau, hơn nữa còn làm chuyện đó không biết mệt.

Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã phát hiện mình có thiên phú đặc biệt, chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu ý đồ của người khác. Điều này khiến hắn trở nên lạc lõng giữa bạn bè đồng trang lứa, tâm tư sâu kín, khó hòa hợp. Nhưng cũng chính nhờ vậy mà sau khi trưởng thành hắn luôn thuận lợi trong vấn đề về quyền lực.

Thế nhưng, sau khi cắt ngang cuộc gọi của Nhiễm Phàm rồi vội vã chạy tới bệnh viện, Lê Ương vẫn không thể nghĩ thông suốt nguyên do phía sau chuyện này.

Mang theo nghi hoặc khó hiểu đó, Lê Ương gặp Nhiễm Phàm tại bệnh viện – người đã chờ hắn từ lâu, sắc mặt bình tĩnh nhưng trong mắt lại lộ ra vài phần trống rỗng đờ đẫn.

Nhiễm Phàm ngồi ở khu chờ khám phía nam quầy tư vấn y tế tầng một. Thấy hắn đến thì anh đứng dậy, trước khi nói gì đã đưa cho hắn một bản báo cáo.

Lê Ương mở ra xem, kết luận khám bệnh ghi rõ: thai sớm bốn tuần. Mang thai? Ai?

Tên bệnh nhân trên báo cáo viết Nhiễm Phàm, chính là tên của anh.

Tư duy của Lê Ương khựng lại trong chớp mắt. Sau khoảng năm, sáu giây im lặng, hắn nhanh chóng tiếp nhận sự thật này.

Hắn nhìn về phía Nhiễm Phàm, hỏi: “Chỗ nào không thoải mái? Có phản ứng nghén không? Sao lại đột nhiên nghĩ tới việc vào bệnh viện?”

Nhiễm Phàm không ngờ hắn lại tiếp nhận nhanh đến vậy nên thấy bất ngờ, sững người một chút: “Ngài tin chuyện này là thật sao?”

Lê Ương đáp: “Tôi không nghĩ ra lý do gì để cậu phải lừa tôi.”

Nhiễm Phàm vẫn ngơ ngác: “Tôi cứ tưởng ít nhất ngài cũng sẽ đưa tôi đi kiểm tra lại ở chỗ khác.”

“Kiểm tra thì chắc chắn phải kiểm tra, nhưng là để đảm bảo sức khỏe cho cậu. Chuyện nam giới mang thai rất hiếm, không có đội ngũ chuyên khoa đủ trình độ thì không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối.”

“……” Môi Nhiễm Phàm khẽ cử động, nhưng không nói ra lời.

Thấy anh như vậy, Lê Ương đặt tay lên vai Nhiễm Phàm, ra hiệu cho anh ngồi xuống, còn cố ý chạm nhẹ lên mặt anh một cái rồi lại thu tay về.

Hắn hỏi lại: “Sao lại đột nhiên tới bệnh viện? Bây giờ cậu có thấy khó chịu không?”

Thật ra cơ thể Nhiễm Phàm không có bất kỳ triệu chứng bệnh lý nào, mọi chuyện đều bắt nguồn từ một sự trùng hợp.

Hôm nay bệnh viện có đưa tới một con chó thí nghiệm từng làm việc trong cơ sở y tế. Con chó rất đáng yêu, hiền lành, thân thiện với tất cả mọi người, chỉ riêng với Nhiễm Phàm thì lại sủa dữ dội.

Sủa hai lần xong, sắc mặt chủ nhân con chó liền thay đổi, kéo Nhiễm Phàm sang một bên nói nhỏ. 

Người đó nhắc rằng con chó này có khứu giác cực kỳ nhạy bén, kinh nghiệm phong phú, có thể ngửi ra mùi bất thường trên cơ thể con người, ám chỉ rằng cơ thể Nhiễm Phàm rất có thể đang có vấn đề, nên tranh thủ đi kiểm tra sớm.

Lúc ấy, Nhiễm Phàm nghĩ tới ung thư.

Có lẽ vì dạo gần đây tinh thần liên tục gặp biến cố, tan làm xong, anh bình tĩnh tới bệnh viện một mình, không định liên lạc với bất kỳ ai, dù là người cha ở quê nhà hay Giang Mân Ngọc.

Sau khi làm xong một loạt kiểm tra sức khỏe, bác sĩ lại cho làm thêm siêu âm B. Vị bác sĩ khoa sản – người lẽ ra không nên tiếp nhận anh nhất – đã xuất hiện và nói với anh rằng anh rất khỏe mạnh. Và rằng anh mang thai.

Nhiễm Phàm khẽ đáp: “Tôi không sao cả.”

Lê Ương cởi áo khoác choàng lên vai anh:

“Vậy đói không? Từ lúc tan làm tới giờ chắc cậu chưa ăn gì đúng không? Tôi gọi người mang chút đồ tới, cậu ăn lót dạ trước đi.”

Rồi nói thêm: “Cậu chờ ở đây một lát, tôi đi nói chuyện với bác sĩ điều trị của cậu.”

Bóng lưng Lê Ương rời đi, để lại trên người Nhiễm Phàm một sự ấm áp xa lạ.

Nhiệt độ cơ thể của người đàn ông cùng mùi nước hoa nhàn nhạt khó gọi tên hòa quyện lại, từng chút từng chút thấm vào cơ thể anh.

Nhiễm Phàm bất giác ngẩn người.

Khi Lê Ương quay lại, thực ra Nhiễm Phàm đã sớm bình tĩnh rồi, nhưng lúc này trong lòng lại không sao tránh khỏi dao động.

Suốt một tháng qua, anh cố tình quên đi đêm hôm đó, không nghĩ tới dù chỉ một chút, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nhưng cảnh tượng như bị ông trời và số phận bắt tay trêu đùa này lại đột ngột ập tới. Bản báo cáo mang thai như tát thẳng vào mặt anh, khiến anh không thể không đối diện với sự thật. Cái gọi là say rượu, bi thương, cô độc đều không thể trở thành cái cớ được. Điều duy nhất quan trọng là anh đã không từ chối người đàn ông đó.

Lê Ương đã để lại trên cơ thể anh mọi bằng chứng không thể xóa nhòa.

Khi đang thất thần, trước mắt bỗng bị bóng người che khuất. Lê Ương đã quay lại, ngồi xuống bên cạnh, gọi: “Nhiễm Phàm.”

Anh gật đầu, nghe Lê Ương hỏi: “Bây giờ cậu nghĩ thế nào? Cậu có muốn sinh ra đứa bé này không?”

Nhiễm Phàm nói thật: “…… Tôi không biết.”

Lê Ương đáp: “Không vội, thời gian còn nhiều, cậu cứ từ từ suy nghĩ. Đứa bé ở trong cơ thể cậu, sinh hay không hoàn toàn do cậu quyết định.”

Ngừng một chút, hắn lại nói: “Tôi hy vọng em có thể sinh nó ra, cùng tôi nuôi dưỡng đứa bé này.” 

*Từ đây là đổi xưng hô nhé mọi người

“Tôi cũng hy vọng sau này có thể cùng em sống chung.”

Nhiễm Phàm quay đầu, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Lê Ương.

Gương mặt người đàn ông vẫn trầm ổn, bình tĩnh đến mức khiến người ta hoảng hốt. Giữa bối cảnh bệnh viện – nơi chúng sinh đều mang khổ, hắn lại anh tuấn đến mức không chân thực.

Nhiễm Phàm nhìn hắn, trong tai bỗng vang lên tiếng ù ù.

Anh gần như không hề hiểu Lê Ương, nhưng lại biết rằng phần lớn khả năng hắn không thích trẻ con.

Người đàn ông trung niên từng tới tìm Giang Mân Ngọc đã nói Lê Ương không hề biết sự tồn tại của Giang Mân Ngọc, nên bao nhiêu năm qua cũng chưa từng đi tìm.

Nhưng đồng thời, suốt hơn mười năm dài đằng đẵng ấy, một người có gia thế và dung mạo như hắn lại không hề có thêm đứa con nào khác, điều đó đã đủ nói lên vài vấn đề.

“Tại sao?” Nhiễm Phàm hỏi, giống hệt câu đã từng hỏi Giang Mân Ngọc.

Lê Ương nhìn thẳng vào ạn, ánh mắt không hề né tránh: “Tôi nghĩ hành động của mình đã nói rõ rồi.” Ánh nhìn hắn hơi hạ xuống, “Đứa bé này chính là minh chứng tốt nhất.”

Đôi mắt Nhiễm Phàm khẽ mở to, đồng tử co nhẹ, giọng nói khàn khàn như mắc xương cá: “Thưa ngài……”

Người đàn ông cắt ngang: “Lê Ương.”

“Ngài Lê.”

Cuối cùng Nhiễm Phàm vẫn không thể gọi thẳng tên hắn. Chỉ ba chữ đó thôi cũng đủ khiến tim anh co thắt từng nhịp: “Ngài thương hại tôi, nên mới an ủi tôi đúng không?”

“Ừ, tôi thương hại em.”

Lê Ương không phủ nhận, rồi mỉm cười.

“Em biết không? Thương hại một người thì sẽ sinh ra thương tiếc. Thương tiếc một người thì sẽ đau lòng vì người đó. Mà khi một người bắt đầu đau lòng vì một người khác, thì khoảng cách tới việc yêu người đó cũng không còn xa nữa.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai