Chương 11
Vương thị đang nấu cơm trong bếp, vừa hay cái nồi nhỏ không dùng tới, nên Phòng Nhị Ni liền đổ nước vào. Sau đó ra hiệu múa may củi lửa và rau sam, làm một loạt động tác.
Vương thị thấy vậy, nói: “Nhị Ni, con vẫn muốn ăn rau sam à?”
Phòng Đại Ni xem ra đã hiểu ý Phòng Ngôn, nói: “Mẹ, chắc là sáng nay nghe mẹ nói xào không ngon, nên em ấy muốn luộc lên ăn đó mà.”
Phòng Ngôn nghe Phòng Đại Ni nói, liền gật đầu lia lịa. Nhưng mà, thật ra rau sam xào ăn cũng ngon, có lẽ là do họ làm không đúng cách. Thôi thì, nàng cũng không muốn thử xào, tài nấu nướng của nàng quá kém, với lại xào nấu phiền phức, nàng cũng không biết làm, vẫn là làm gỏi trộn đi!
Phòng Ngôn hôm nay đã chịu mở miệng gọi chị, Phòng Đại Ni vui lắm, vì vậy, Phòng Ngôn bảo gì cô cũng làm theo.
Một loáng sau, nước đã sôi. Phòng Ngôn bỏ hết rau sam vào. Khoảng chừng ba phút, nàng liền mở nắp định vớt ra. Kết quả mở vội quá, suýt chút nữa bị hơi nóng phỏng tay.
Phòng Đại Ni vừa thấy, vội tắt lửa, đứng lên nói: “Em gái, em cẩn thận chút. Muốn làm gì chị cả giúp cho.”
Phòng Ngôn a a a chỉ vào rau sam trong nồi, Phòng Đại Ni nhíu mày nói: “Nhị Ni, rau sam mới nấu có một chốc, chắc là chưa chín đâu.”
Phòng Ngôn không nghe, tiếp tục a a a chỉ. Phòng Đại Ni hết cách, đành phải vớt ra giúp nàng.
Vương thị vừa thấy Phòng Ngôn không bị phỏng, cũng không nói gì. Bà cười nhìn hai cô con gái ở đó bận rộn.
Vớt ra xong, Phòng Ngôn thầm nghĩ, làm sao để trộn rau mà không bị lộ đây? Đột nhiên, nàng nghĩ ra một ý. Xưa có Thần Nông nếm bách thảo, nay có nàng Phòng Nhị Ni nếm rau dại.
Nàng nhìn mớ rau sam nóng hổi, làm bộ muốn ăn, cầm đũa nếm thử. Nếm xong nhíu mày, quả nhiên cứ vậy thì không ăn được. Phòng Đại Ni thấy thế, bật cười. Nói: “Thấy chưa, mẹ đã nói không ăn được, em còn nếm thử. Chắc là loại rau dại này không ăn được thật, xào hay luộc gì cũng không ăn được.”
Đúng, xào hay luộc đều không ăn được, nhưng trộn gỏi thì ngon!
Phòng Ngôn cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Phòng Đại Ni an ủi: “Không sao đâu em gái, không ăn được thì mình cho gà con ăn. Cũng không lãng phí. Gà con ăn còn đẻ trứng nữa, biết đâu gà nhà mình ăn rau dại em nấu, lại đẻ thêm được mấy quả trứng đó.”
Lúc này, Vương thị cũng nấu thức ăn gần xong, bà cuối cùng cho thêm muối, nhỏ vài giọt dầu. Phòng Ngôn vừa ngửi, thì ra là dầu mè! Nhà họ bây giờ không phải đang nghèo lắm sao, lấy đâu ra dầu mè? Vương thị cũng thấy động tác hít ngửi dầu mè của Phòng Ngôn, cười nói: “Dầu mè này là bạn học của cậu con cho, cậu con cho chúng ta một ít, cái mũi nhỏ của con thính thật đó.”
Bị chậm trễ một lúc, rau sam của Phòng Ngôn cũng đã nguội. Nàng làm bộ bắt chước động tác của Vương thị, bỏ một chút muối. Lúc định cho dầu mè thì có hơi do dự, nhưng nàng vẫn tranh thủ lúc Vương thị và Phòng Đại Ni đều đi ra ngoài, vội nhỏ vài giọt vào.
Chờ khóe mắt liếc thấy Vương thị sắp vào, nàng mới buông chai dầu xuống.
Vương thị quả nhiên xót xa nhìn chai dầu mè, không phải bà không muốn cho con gái ăn, mà bà thấy đây là thứ quý giá, cứ thế tùy tiện đổ vào rau dại, quá lãng phí. Nhưng mà, bà cũng không nói gì, trong mắt bà, đồ vật có quý, cũng không quý bằng con gái.
Phòng Ngôn yên lòng, lại lấy chút tỏi băm còn thừa lúc Vương thị nấu ăn cho vào, thấy không đủ, nàng lại tự mình lấy tỏi ra bóc.
Phòng Đại Ni thấy vậy, cười nói: “Mẹ, con thấy Nhị Ni đang học mẹ nấu ăn đó. Cũng cho tỏi, cho muối.” Phòng Đại Ni không thấy em gái cho dầu mè, chỉ thấy em ấy cho muối và tỏi.
“Con bé còn cho cả dầu mè nữa, không phải học mẹ thì là gì.” Vương thị có chút bất đắc dĩ nói. Con gái bây giờ cứ như trẻ con, người lớn làm gì, nó làm nấy.
Phòng Ngôn mặc kệ, nàng sắp "đại công cáo thành" rồi. Bóc tỏi xong, nàng vừa định lấy d.a.o phay ra đập, đã bị Phòng Đại Ni giằng lấy.
“Chị giúp em làm cho, em có bao giờ dùng d.a.o đâu, lỡ đứt tay thì sao?” Nói xong, Phòng Đại Ni thuần thục băm tỏi. Tuy cô cũng là con gái lớn lên ở trấn trên, nhưng Vương thị không phải chỉ một mực cưng chiều con gái, những việc nữ công, bếp núc đều dạy con không thiếu thứ gì.
Lúc này xót con không cho con học nấu ăn, tới lúc về nhà chồng rồi sẽ khổ. Học nấu ăn không phải để sau này con gái ngày nào cũng nấu, mà là muốn con biết một nghề. Có thể không nấu, nhưng không thể không biết. Đấy, tuy bà đã dạy con gái nấu ăn, nhưng ngày thường cũng mấy khi để con gái phải nấu.
Chờ Phòng Đại Ni băm tỏi xong, Phòng Ngôn cũng cho tỏi vào. Sau đó nàng cứ nhìn chằm chằm món rau, ngẩn người ra.
Phòng Đại Ni giúp người giúp tới cùng, đưa Phật đưa đến Tây Thiên, đi lấy đôi đũa trong ống tre, trộn đều rau trong bát. Trộn xong, Phòng Đại Ni đưa món rau cho Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn cầm đôi đũa mình vừa dùng, nếm thử. Ừm, không tệ, cũng khá ngon. Tuy không có nhiều gia vị để cho vào, nhưng mùi vị vẫn chấp nhận được. Ăn xong miếng trong miệng, nàng lại gắp thêm đũa nữa.
Phòng Đại Ni thấy Phòng Ngôn ăn ngon lành, cũng tò mò nếm một miếng: “Ngon lắm hả?” Ăn xong, cô kinh ngạc trợn tròn mắt, gật gật đầu, nói: “Ừ, mùi vị cũng không tệ đâu. Em gái, em lợi hại thật đó.”
“Hai chị em con làm gì đó, mau tới ăn cơm.” Vương thị ở nhà chính gọi vào.
Phòng Đại Ni đáp lại: “Dạ, tụi con tới liền.”
Nói rồi, cô bưng đĩa rau sam Phòng Nhị Ni vừa trộn, nói với Phòng Nhị Ni: “Đi, mang cho cha mẹ nếm thử.”
Phòng Ngôn dĩ nhiên là gật đầu đồng ý, đi theo sau Phòng Đại Ni vào nhà chính.
Phòng Đại Ni vừa vào cửa liền nói: “Mẹ, mẹ nếm thử mau, em gái làm thế này ăn cũng khá ngon.” Vừa nói, cô vừa để đĩa rau sam trộn trước mặt Vương thị.
Vương thị đã từng ăn món này, nên dĩ nhiên là không tin, bà cau mày nhìn đĩa rau sam trộn, do dự không biết có nên nếm thử không.
Phòng Nhị Hà ở bên cạnh nghe, nói: “Mình đừng nói, thơm lắm đó. Nếu là Nhị Ni làm, cha thế nào cũng phải nếm thử.”
Phòng Nhị Hà hồi nhỏ nghèo, ăn không ít loại rau dại này, nên ông tuy biết là không ngon, nhưng cũng không có gánh nặng tâm lý gì. Dù sao cũng là con gái út làm.
Không ngờ, ăn một miếng xong, ông có chút kinh ngạc, lại gắp thêm đũa nữa, nói: “Mình đừng nói, đúng là khá ngon thật.” Ông vừa ăn vừa gật gù.
Vương thị cười nói: “Con gái ông dù có bưng lên một đĩa rau sống, ông cũng nói ngon. Huống hồ, món này còn cho dầu mè, chắc chắn không khó ăn lắm. Biết đâu là nhờ mùi dầu mè kéo lại.”
Phòng Nhị Hà lắc đầu, nói: “Không phải đâu, là ngon thật đó. Mình không tin nếm thử đi.”
Vương thị thấy mọi người đều khen ngon, hơn nữa con gái cũng tha thiết nhìn mình, nên bà cũng gắp lên nếm thử. Nếm xong, bà cười nói: “Sao hình như không giống vị hồi trước ăn nhỉ? Ta nhớ không phải vị này, ăn nó cứ bã bã, khô xác. Không ngờ món này ăn vào vẫn còn mọng nước.”
“Biết đâu là do hồi trước làm không đúng cách, thứ này mà xào lên, chắc là mất hết nước.” Phòng Nhị Hà nói, lại gắp một đũa nữa.
Nhìn ánh mắt tò mò của Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang, Vương thị đẩy đĩa rau sam trộn ra giữa bàn, nói: “Hai anh em con cũng nếm thử đi. Đây là lần đầu em gái các con làm món ăn đó.”
Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang nếm xong cũng đều tấm tắc khen, Phòng Nhị Ni nghe vậy cười tít cả mắt.
“Em gái lợi hại thật, lần đầu làm món ăn đã ngon thế này, sao em biết làm cách này lại ngon vậy?” Phòng Nhị Lang kinh ngạc hỏi.
Câu hỏi này đúng là làm khó Phòng Ngôn, sao nàng biết làm vậy lại ngon, đương nhiên là vì nàng từng ăn rồi. Nhưng mà, câu trả lời này không thể nói ra được. Hiện tại nàng vẫn đang giả vờ là đứa trẻ mới biết nói, nên có thể không nói thì tốt nhất không nói.
Đấy, nàng không nói, tự nhiên có người nói thay. Người đã chứng kiến toàn bộ quá trình là Phòng Đại Ni liền mở miệng.
“Em ấy đâu có biết làm vậy là ngon. Chắc là sáng nay nghe mẹ nói thứ này ăn được, nên mới chạy ra đồng hái một đống về. Mẹ nói xào không ngon, em ấy liền muốn luộc. Kết quả, luộc xong, em ấy tự nếm thấy không ăn được. Sau đó em ấy thấy mẹ cho muối, tỏi, dầu mè vào thức ăn, em ấy cũng học theo cho vào một ít. Cứ thế mèo mù vớ phải cá rán mà làm ra được món này đó.”
Phòng Ngôn cười rất vui, gắp một đũa rau sam bỏ vào bát Phòng Đại Ni. Thầm nghĩ, bà chị này đúng là tốt quá xá, hoàn toàn có thể làm người phát ngôn tốt nhất cho mình, nhất định phải thưởng.
“Thế cũng lợi hại rồi, mèo mù vớ cá rán cũng được vậy.” Phòng Nhị Lang vẻ mặt bái phục nhìn Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn hếch cằm lên, đắc ý nghĩ thầm, cứ chờ đi, sau này chị đây làm cho cưng món còn ngon hơn, đảm bảo cưng chưa ăn bao giờ, thấy cũng chưa thấy qua.
Phòng Đại Lang thấy bộ dạng đó của nàng, cũng rất vui, cậu cẩn thận nhấm nháp, nói: “Thật ra, cũng không phải như mẹ nói, mùi dầu mè là thứ yếu, cái chính là vị của loại rau dại này hòa với mùi tỏi mới là ngon nhất. Dầu mè, ngược lại không quan trọng lắm. Dù không bỏ dầu mè thì ăn vẫn ngon.”
Vương thị cũng cười nói: “Đúng là vậy, không ngờ nha, Nhị Ni nhà ta lợi hại quá. Sau này bàn ăn nhà mình lại có thể thêm một món rau dại rồi.”
“Đúng là vậy, thứ này còn có tính dược, người thường ăn tốt cho sức khỏe. Nhưng mà, ta nhớ thứ này phụ nữ có thai phải ăn ít, hình như không tốt lắm.” Phòng Nhị Hà nói.
Vương thị nghe xong gật gật đầu, nói: “Nhà mình thì không có gì phải kiêng dè. Em thấy Nhị Ni hái về còn nhiều lắm, chỗ còn lại cứ cho gà ăn, mai mấy người hái mớ mới về, mình lại ăn tiếp.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn thấy món rau sam trộn của mình được mọi người đón nhận như vậy, cũng vui không sao tả xiết.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden