Chương 11
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 11

Editor: Lăng.

Ngoan vậy sao?
Trác Nhiên nhìn Mạc Hạm đen mặt rời đi, lại nhìn Mạc Hạm đen mặt quay lại, vội tới đó: "A Hạm, em làm sao vậy?"
Mạc Hạm coi cô ta như không khí, gương mặt băng sơn không nói tiếng nào mà đi luôn.

Trác Nhiên bị ngó lơ nên cảm thấy xấu hổ, trong lòng lét lút nghĩ thầm.

Gần đây cô ta luôn cảm thấy tính tình Mạc Hạm thay đổi thất thường, nhưng kinh nguyệt còn chưa tới mà.

Cô ta quay lại chỗ đó xem thử, liền thấy Quý Thiển Ngưng đứng ở một góc, nghi hoặc vô cùng: "Là bởi vì cô gái kia sao?"
Vừa nãy cô ta cũng muốn đi theo nhưng Mạc Hạm không cho.

Từ lúc Quý Thiển Ngưng xuất hiện, Mạc Hạm liền thay đổi thái độ với cô ta.

Mạc Hạm ở phía trước cúi đầu nhắn tin, Trác Nhiên không để ý nên bất cẩn đụng vào lưng chị.

Điện thoại Mạc Hạm suýt nữa là bị rơi xuống đất, liền khó chịu liếc cô ta một cái.

"......" Trác Nhiên sợ tới mức quên cả nói xin lỗi.

Bên trong phòng thẩm vấn được xây dựng tạm thời đã đứng đầy người, đạo diễn Trương Đào ngước cổ lên hỏi: "Diễn viên vào chỗ hết chưa? Mạc Hạm đâu?"
"Đạo diễn Trương, tôi ở đây." Âm thanh bình tĩnh của Mạc Hạm vang lên từ sau lưng.

Trương Đào thấy chị đã đến liền nhẹ nhàng thở ra, nói: "OK, mọi người đã đến đủ.

Tôi sẽ nói về vị trí một chút."
"Lát nữa Tùy Phong (vai cảnh sát) sau khi tiến vào từ cửa sẽ áp sát Dư Lượng (vai A Quang), Dư Lượng cậu nhớ phải chú ý chỗ máy quay số một.

Mạc Hạm (vai Triệu Tuyên Mỹ) cùng Lâm Y (vai người ghi chép) cũng tiến vào từ cửa này, hai người ngồi đối diện......!Sao lại dư ra một người?"
Mọi người đang tập trung lắng nghe thì Trương Đào đột nhiên dừng lại, tất cả mọi người cũng nhìn theo.

Toàn bộ ánh mắt đều nhìn về phía này, làm "người dư ra" là Quý Thiển Ngưng xấu hổ đỏ bừng mặt, cười nói: "Tôi diễn cảnh kế tiếp."
Trương Đào cũng không để ý chỉ nhìn cô một cái, lại tiếp tục chỉ đạo các diễn viên.

Quý Thiển Ngưng ngượng ngùng nghe tiếp, muốn thừa dịp không ai chú ý chuồn khỏi, lại có cảm giác bị một ánh mắt nóng rực giữ chặt, cô liền im lặng nhìn thử là ai.

Những người khác đều nghiêm túc nghe Trương Đào nói, chỉ có Mạc Hạm làm việc riêng, chị như là bắt được một con mèo nhỏ chạy đến ăn vụng, rất hứng thú nhìn Quý Thiển Ngưng đang muốn chuồn đi.

"......" Nhìn cái gì mà nhìn!
Quý Thiển Ngưng không chút sợ hãi trừng mắt lại với chị, nhanh chân chạy ra ngoài phòng thẩm vấn.

Hai bên hành lang đặt hai dãy ghế, toàn bộ đều không có ai ngồi.

Quý Thiển Ngưng vừa ngồi xuống liền giật mình đứng dậy.

Thảo nào mọi người đều không thèm ngồi, ghế này lạnh như băng vậy đó!
Cô đành phải đứng lên, mở kịch bản ra đọc, vừa chờ đến lượt quay vừa ôn lại lời thoại.

Một cái bóng hắt lên tờ giấy làm chữ viết bị che khuất, tiếp theo liền có một giọng nói vang lên: "Chào cô."
Quý Thiển Ngưng ngẩng đầu, vẻ mặt vô cảm nhìn Trác Nhiên: "Xin chào."
Trác Nhiên nhìn qua trông có vẻ tươi cười dễ gần: "Có phải tôi làm phiền cô xem kịch bản hay không?"
"Đúng vậy."
"......" Trác Nhiên không nghĩ tới việc cô lại nói trắng ra như vậy, vẻ mặt cô ta cứng ngắc nhưng nhanh chóng khôi phục như cũ, nói: "Cô diễn cảnh tiếp theo đúng không? Tôi thấy lời thoại của cô không nhiều lắm, còn chưa thuộc hết sao?"
Quý Thiển Ngưng khép kịch bản lại, nói: "Cô hình như rất quan tâm tới tôi?" Khi nào tới lượt cô diễn, lời thoại nhiều hay ít đều rành như trong lòng bàn tay.

Trác Nhiên giống như ăn trộm hết nhìn trái lại nhìn phải, thấp giọng nói: "Tôi chỉ cảm thấy A Hạm rất quan tâm tới cô."
Hóa là muốn tìm hiểu tin tức.

Quý Thiển Ngưng miệng cười nhưng lòng không cười, hỏi: "Có sao? Sao tôi lại không biết?"
"Em ấy bảo người đưa kịch bản cho cô, hôm đó cô bị dọa tởi hoảng loạn liền vội chạy tới đưa cô vào phòng nghỉ, còn rót nước cho cô, như vậy còn chưa đủ quan tâm sao?"
"Ồ." Quý Thiển Ngưng không mặn không nhạt, "Cho nên?"
"......" Người này sao cứng mềm đều không chịu vậy? Trác Nhiên bị cô làm nghẹn họng mấy lần, khó chịu vô cùng, trên mặt liền nở nụ cười chiêu bài của cô ta, tươi cười nói: "Tôi chỉ muốn nói vài câu với cô, không có ý gì khác."
Quý Thiển Ngưng giơ kịch bản trong tay, nói: "Nhưng rất xin lỗi, hiện tại tôi lại không có thời gian nói chuyện phiếm với cô."
Nụ cười trên mặt Trác Nhiên gần như tắt hẳn, không thèm khách sao với cô nữa: "Hỏi cô một vấn đề cuối cùng."
Sợ Quý Thiển Ngưng cự tuyệt nên cô ta liền dứt khoát dùng câu trần thuật.

Quý Thiển Ngưng suy nghĩ một chút, nói: "Hỏi đi."
"Cô cùng A Hạm vì sao lại quen nhau?"
"Cô muốn biết?"
Trác Nhiên vội vã gật đầu.

Vì sao trước đây chưa từng nghe Mạc Hạm nhắc tới người này, cô gái này có bối cảnh gì, vì sao Mạc Hạm lại quan tâm cô ta nhiều như vậy, đến cả cảm xúc cũng bị người này tác động......!Trác Nhiên rất muốn biết.

Trong lòng Quý Thiển Ngưng thầm thở dài.

Trác Nhiên của mười năm trước cùng Trác Nhiên của mười năm sau rốt cuộc cũng không cùng một cấp bậc, tuy hiện tại tiểu cô nương này khéo đưa đẩy nhưng có đôi khi lại không thể khống chế cảm xúc hoàn toàn.

Quý Thiển Ngưng nhìn ra được cô ta rất tò mò, cũng cảm giác được cô ta không có ý tốt.

Đối với loại người tâm cơ này, Quý Thiển Ngưng không muốn lãng phí thời gian giao tiếp, nói: "Hỏi bà chủ của cô đi."
"......" Trác Nhiên suýt chút nữa đã mắng người.

Cô ta nếu dám hỏi Mạc Hạm thì có cần tới hỏi cô nữa không???
Sinh viên Bắc Viện này quá cuồng vọng!
Chỉ vài giây ngắn ngủi, ấn tượng của Trác Nhiên đối với Quý Thiển Ngưng đã từ đề phòng chuyển thành thù hận.

Quý Thiển Ngưng mới không thèm quan tâm cô ta nghĩ gì, sau khi đuổi Trác Nhiên đi thì rốt cuộc đã có thể yên tĩnh xem kịch bản.

Có tổng cộng bảy cảnh quay ở phòng thẩm vấn.

"Nghỉ ngơi mười phút, chuẩn bị cảnh tiếp theo." Trương Đào nói.

Cảnh tiếp theo là cảnh của Quý Thiển Ngưng cùng Dư Lượng, quay trong hành lang.

Trương Đào mã bất đình đề [1] cứ như thầy giáo chỉ từng vị trí đặt máy quay.

[1]: Ngựa không dừng vó.

Chỉ sự liên tục, không ngừng nghỉ
Một đám người ào ạt ra khỏi phòng thầm vấn, dẫn đầu chính là Dư Lượng cùng Tùy Phong.

Tùy Phong như anh em tốt mà vỗ vỗ vai Dư Lượng: "Hảo tiểu tử, diễn không tệ."

"Hôm nay tôi quay xong rồi, chờ ngày nào tôi có thời gian rảnh lại mời cậu uống rượu."
"Dạ được, vậy hẹn gặp lại anh Phong."
Tiễn Tùy Phong đi, Dư Lượng mới chú ý tới Quý Thiển Ngưng đang đứng bên cạnh, ánh mắt liền sáng lên.

"Quay xong rồi?" Quý Thiển Ngưng hỏi anh ta.

"Ừ!" Dư Lượng kích động nói: "Vừa nãy đạo diễn còn khen tôi, nói tính thích nghi của tôi rất mạnh."
Bị hào quang trên mặt anh ta lây nhiễm, Quý Thiển Ngưng cười cười, nói: "Chúc mừng anh nha."
"Lúc quay tôi khẩn trương gần chết, lòng bàn tay đều là mồ hôi." Dư Lượng xòe bàn tay cho cô xem.

"Đây là lần đầu tiên anh diễn vai phụ có tính quan trọng sao?"
"Đúng vậy, tôi nói với cô rồi, trước kia tôi toàn làm người qua đường không à."
"Lần đầu tiên đều rất hồi hộp." Quý Thiển Ngưng an ủi anh ta.

"Không phải vì cái này." Dư Lượng nói: "Là chị Hạm, cô ấy phụ trách thẩm vấn tôi, cứ như tôi và cô ấy có thù oán vậy, ánh mắt kia thật đáng sợ, khí chất kia, mẹ ơi......!Mắt cô bị làm sao vậy?"
Quý Thiển Ngưng liều mạng đưa mắt ra hiệu cho anh ta nhưng đã muộn.

"Ai đang nói xấu sau lưng tôi vậy?" Vốn dĩ bên ngoài hành lang đã lạnh lẽo, giọng nói của Mạc Hạm còn lạnh hơn.

Dư Lượng xoay người liền thấy Mạc Hạm, nghĩ đến lúc đóng phim bị vai cảnh sát của chị làm cho sợ hãi, sắc mặt liền cứng ngắc, lắp bắp: "Chị, Chị Hạm......!Tôi là khen chị diễn xuất tốt, quá tuyệt vời, quả là ảnh hậu."
Anh ta vỗ mông ngựa thật đúng chỗ, nhưng Mạc Hạm lại không thèm nghe, khuôn mặt chị lạnh ngắc, ánh mắt giống như có thể khiến người ta chết cóng cứ nhìn anh ta chằm chằm, bắp chân Dư Lượng không nhịn được mà run rẩy, liền nói: "Tôi...tôi....!Tôi đi toilet."
Dư Lượng vừa đi, Quý Thiển Ngưng cũng muốn chạy.

Mạc Hạm liếc cô một cái, hỏi: "Tôi đáng sợ lắm sao?"
Quý Thiển Ngưng dừng bước chân.

Cô không muốn người nào đó hiểu lầm rằng cô sợ chị nên mới chạy.

Sắc mặt Mạc Hạm hơi dịu xuống.

Quý Thiển Ngưng cũng không có trả lời chị, cúi đầu ra vẻ đang đọc kịch bản.

Làm diễn viên, cô cảm thấy Mạc Hạm sẽ không làm ra những hành vi như là quấy rầy người khác đang xem kịch bản.

Nhưng cô sai rồi!
Mùi hương thanh mát thổi qua chóp mũi cô.

Cảm giác được người nào đó đang dựa sát vào người cô, Quý Thiển Ngưng đột nhiên ngẩng đầu.

"Chị làm gì?" Cô cảnh giác nhìn Mạc Hạm gần như là vai kề vai, đầu tựa đầu với mình
Mạc Hạm bình thản ung dung nói: "Tôi quên cầm kịch bản, nên xem chung với em đó."
Vậy chị đi lấy đi!
Quý Thiển Ngưng đảo mắt quanh phim trường, lại không thấy được bóng dáng Trác Nhiên, không khỏi kinh ngạc.

Cô nào biết rằng, lúc cô nói chuyện phiếm cùng Dư Lượng thì Mạc Hạm đã kêu Trác Nhiên rời khỏi phòng nghỉ đi lấy đồ uống rồi.

Để cho cô ta thấy cô cùng Mạc Hạm dựa vào nhau xem kịch bản, còn không bằng để cho cô ta ra ngoài chạy việc.

Dù sao lời thoại cô cũng đã học đến thuộc làu, xem hay không cũng thế.

Quý Thiển Ngưng đưa kịch bản cho Mạc Hạm: "Vậy chị xem đi."
Mạc Hạm quả nhiên không khách khí, tùy tiện lật xem nhưng xem chưa được một phút lại đột nhiên hỏi cô: "Khẩn trương à?"
Quý Thiển Ngưng vốn dĩ không muốn để ý tới chị, nhưng ở phim trường lúc nào cũng có kẻ đến người đi, một người mới như cô làm sao dám không cho người nổi tiếng như Mạc Hạm chút mặt mũi được, mới không tình nguyện mà trả lời: "Không khẩn trương...."
...Mới là lạ.

Còn chưa bắt đầu quay, lòng bàn tay cô đã ra đầy mồ hôi.

Nhưng những cái này Mạc Hạm lại không phát hiện.

Mạc Hạm nhìn lướt qua, thấy cô ăn mặc kín mít, tầm mắt lại quay lại mặt cô nhìn kỹ một lát, nói: "Tạo hình của em bây giờ, đặc biệt giống rùa đen."
"......" Quý Thiển Ngưng hung hăng trừng chị.

Chị mới là rùa đen, cả nhà chị đều là rùa đen!
"Vì sao lại giống rùa đen à?" Mạc Hạm làm lơ ánh mắt lên án của cô, tự nói: "Đầu thì nhỏ, người thì tròn, chân thì ngắn."
Quý Thiển Ngưng: "......" Người ta không muốn nói chuyện với chị nữa, hơn nữa còn muốn che miệng chị lại đó!
Cô cảm thấy chính mình không thể quá thiện lành, thiện lành thì sẽ bị người ta khinh thường.

Cô cũng không thèm giữ gìn cái gọi là "người mới thì nên lễ phép thân thiết", vươn tay cứng rắn nói: "Trả kịch bản lại cho tôi."
Mạc Hạm đặt kịch bản vào tay cô, lại không hoàn toàn buông tay, cơ thể nghiêng về phía trước, thấy cô phồng mang trợn mắt liền hỏi: "Giận?"

Quý Thiển Ngưng âm dương quái khí nói: "Ngài là ảnh hậu, tôi chỉ là một diễn viên nhỏ, sao dám tức giận với ngài."
"Lời này vừa nghe liền biết là nghĩ một đằng nói một nẻo."
"......"
"Cơm hộp ăn ngon không?"
Quý Thiển Ngưng đang thầm mắng chị ở trong lòng, nên không theo kịp trò đùa của chị, hỏi: "Cơm hộp gì?"
"Rượu vang đỏ, thịt bò nạm, gà sốt terayaki, canh cải thảo với cẩu kỷ."
Chờ chị nói xong tên món ăn, Quý Thiển Ngưng mới nhớ đây là đồ ăn ngày đó cô ăn chung với Mạc Hạm, nhất thời cạn lời.

Người này không biết lựa lời nói sao? Trình độ tám chuyện thật nhạt nhẽo.

Mắng thầm xong, Quý Thiển Ngưng xụ mặt, khẩu thị tâm phi mà nói: "Khó ăn gần chết."
Mạc Hạm không hề bực tức, nhẹ nhàng cười nói: "Khó ăn mà em ăn nhiều vậy à?"
"......!Đó là chị bắt tôi ăn!"
"Cho qua chút, cho qua một chút." Người phụ trách dọn đạo cụ vừa đi vừa nói.

Quý Thiển Ngưng chỉ lo đấu võ mồm, không kịp tránh người phụ trách kia, cơ thể chưa kịp đứng vững thì một bóng hình đã áp sát cô, cô liền theo bản năng mà hô ra tiếng.

Mạc Hạm ép cô vào sát tường, bả vai tựa vào vai cô, hai tròng mắt tựa hồ sâu không hề chớp mắt mà nhìn cô.

Khoảng cách này so với lúc xem kịch bản còn gần hơn......!
Quý Thiển Ngưng không dám động, trộm nuốt nước bọt.

Mạc Hạm tới gần tai cô, thầm thì: "Tôi kêu em ăn em liền ăn, ngoan vậy sao?"
......!
"《Mê vụ》 cảnh 237 lần thứ nhất......"
"Chờ một chút." Thư ký trường quay còn chưa đập bảng, đạo diễn liền kêu dừng lại.

Trương Đào nhìn chằm chằm vào máy quay chỗ người nào đó: "Sao tai tiểu Quý đỏ như vậy? Nhìn giả quá, nhân viên trang điểm nhanh đánh thêm phấn cho cô ấy đi."
Nhân viên trang điểm liền mang theo hộp dụng cụ vào phim trường, chưa kịp quay thì đã phải dừng làm Quý Thiển Ngưng cảm thấy giống như bị xì hơi, vô cùng xấu hổ.

"Tai cô rất nóng đó." Nhân viên trang điểm nói.

Quý Thiển Ngưng càng xấu hổ, mất tự nhiên mà trả lời: "Có thể là do quá lạnh đó."
Vì để tiện quay phim nên cô đã cởi áo ấm ra, hiện tại trên người chỉ mang ba lớp áo, lạnh thì lạnh nhưng còn không đến mức đem lỗ tai đông lạnh thành như vậy.

Mười phút trước, Mạc Hạm ở bên tai cô nói xong câu nói kia, cũng không biết là cố ý hay vô tình mà đôi môi mềm mại của chị lướt nhẹ qua vành tai cô, chỗ đó lại là chỗ nhạy cảm, bị chị cọ qua một chút liền đỏ ửng lên.

......!Quá không có tiền đồ rồi.

Cô như bịt tai trộm chuông mà dùng tay che lỗ tai lại, bị Mạc Hạm thấy được.

Nhưng Mạc Hạm cũng không nói cái gì, mà hỏi cô: "Còn khẩn trương không?"
"......" Một khắc đó đại não Quý Thiển Ngưng liền trống rỗng.

Bị Mạc Hạm chọc như vậy, cảm giác khẩn trương khi gần đóng phim liền biến mất, chỉ còn lại sự rối bời.

Mạc Hạm, cái đồ quỷ M này, thế mà lại dám ở trước mặt nhiều nhân viên như vậy chọc cô!
Thật là đáng ghét!
Cảnh này Mạc Hạm không có diễn, nhưng chị cũng không có đi nghỉ, cầm một lọ sữa chua ung dung nhàn nhã cùng đạo diễn ngồi sau máy quay mà theo dõi.

Bỗng dưng chị ngẩng đầu lên, vô tình đụng phải ánh mắt của Quý Thiển Ngưng, tay phải liền nhấc lên, ngón tay nhẹ nhàng cọ qua môi mỏng, có chút ý vị thâm trường mà nở nụ cười với Quý Thiển Ngưng đang đứng cách đó 10 mét
Quý Thiển Ngưng: "......"
Người này rõ ràng là tới quẫy nhiễu việc đóng phim của cô mà.

- --
Nếu còn sót lỗi chính tả hay cmt nhé..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2