Chương 109
Dù Gió Đêm Có Thổi - Dung Yên

Chương 109: Ngoại truyện 34 - Gà nhỏ hầm nồi sắt (Quý tiên sinh, đã lâu không gặp)

Đỗ Nhuế không ngờ lại gặp Quý Minh Duệ ở đây.
Cát Thành cách Vân Kinh cả ngàn cây số, đi tàu cao tốc mất bảy tiếng. Một người như Quý Minh Duệ xuất hiện ở đây thật sự lạc lõng.
Nhưng vẫn gặp.
Đỗ Nhuế trấn tĩnh, giọng dịu dàng nhưng pha chút lạnh lùng: “Quý tiên sinh, đã lâu không gặp.”
Sau đó không nói gì thêm.
Quý Minh Duệ , người lưỡi dẻo như lò xò trên bàn đàm phán, tiệc rượu, cười nói phong lưu, có thể chốt dự án hàng chục triệu, hàng tỷ, được xem như huyền thoại trong ngành đầu tư tư nhân, lúc này lại hết lời cạn ý.
Giống như khi Đỗ Nhuế hỏi: “Anh thật sự yêu tôi, hay chỉ chơi đùa thôi?”
Quý Minh Duệ im lặng.
Trong sự im lặng ấy, Đỗ Nhuế nguội lạnh trái tim, nhắm mắt lau nước mắt, hỏi: “Anh vì nổi loạn muộn mà yêu tôi à?”
Quý Minh Duệ nói không phải.
Đỗ Nhuế hỏi: “Vậy là gì?”
Quý Minh Duệ lại im lặng.
Hôm sau, Đỗ Nhuế thu dọn đồ rời khỏi căn hộ, quyết cắt đứt liên lạc với anh.
Không ngờ, hôm sau đến công ty, cô nghe nói một mỹ nữ quyến rũ, phong tình vạn chủng đến tìm Quý Minh Duệ , tự do ra vào tòa cao ốc Cao Chiêm, vào văn phòng anh, tay trong tay, vai kề vai, như đôi bích nhân.
Thật ra mỹ nữ ấy không chỉ là diễn viên nổi tiếng, mà còn là thiên kim nhà họ Trần của tập đoàn C&B.
Thiên kim tiểu thư theo đuổi giấc mơ showbiz, trở thành ngôi sao được vạn người săn đón dưới ánh đèn sân khấu, sau lưng có cả tập đoàn C&B, được yêu chiều hết mực.
Mà nhà họ Trần và nhà họ Quý là thế giao, nếu không có gì bất ngờ, hai người sẽ kết hôn.
Bao năm nay, dù Quý Minh Duệ nổi bật trong ngành đầu tư tư nhân, vẫn không thoát được cái mác “nhà họ Quý”.
Ai cũng biết, làm tài chính mà không có nhân mạch và hậu thuẫn, gần như chỉ là nói suông.
Dưới bốn trường danh giá thì chẳng có tài chính.
Nhất là trong ngành đầu tư tư nhân, không có chút hậu thuẫn, ai dám giao hàng chục triệu cho bạn? Ai đảm bảo một kẻ vô danh có thể tìm được dự án chất lượng tuyệt đối? Nói đi nói lại, người ta nhìn vào nguồn vốn sau lưng.
Quý Minh Duệ nhờ nhà họ Quý mà trở thành huyền thoại thế hệ trẻ ngành đầu tư tư nhân, ngồi ghế cao nhất phòng đầu tư tư nhân của Lai Tinh Chứng Khoán, nhưng cuối cùng có lẽ vẫn phải về thừa kế gia nghiệp nhà họ Quý.
Đỗ Nhuế sau này mới biết những chuyện này.
Ban đầu cô tưởng Quý Minh Duệ bán bảo hiểm.
Hôm phỏng vấn ở Lai Tinh Chứng Khoán, cô đang học năm hai thạc sĩ, nhờ bạn cùng phòng khuyến khích mới nộp hồ sơ, tưởng vòng một sẽ bị loại, không ngờ vài ngày sau được gọi phỏng vấn.
Đêm trước, cô căng thẳng mất ngủ, nhắn tin cho Tiểu Đinh xin an ủi. Tiểu Đinh bảo gọi điện kèm giúp cho cô, nói vài câu đã ngủ khò, ngáy rung trời. Cô tháo tai nghe, mở mắt nhìn trần nhà ngẩn ngơ.
Sáng hôm sau đi phỏng vấn, buồn ngủ chết đi được, lỡ ngồi quá ga tàu điện ngầm, lại quay lại, thời gian vốn eo hẹp càng thêm khốn đốn.
Đến tòa nhà Cao Chiêm, cô lạc đường trong không gian rộng lớn.
Đó là lúc Đỗ Nhuế gặp Quý Minh Duệ .
Cô cầm điện thoại nhìn qua nhìn lại tầng lầu và bảng chỉ dẫn, vội vã chạy lên, lại vội vã chạy xuống, làm hai lần vô ích. Lần thứ ba đi thang máy, cô gặp Quý Minh Duệ mặc vest, rón rén hỏi: “Chào anh, cho tôi hỏi phòng đầu tư ngân hàng thứ mười chín của Lai Tinh Chứng Khoán ở đâu?”
Quý Minh Duệ liếc cô: “Thực tập sinh à?”
“Đi phỏng vấn.” Đỗ Nhuế ủ rũ. “Chỗ này rộng quá, tôi tìm không ra.”
“Ngay tầng cô vừa lên.” đúng lúc Quý Minh Duệ vừa chốt được hợp đồng, tâm trạng tốt, bấm lại thang máy: “Tôi dẫn cô đi.”
“Wow!!!” Đỗ Nhuế mắt sáng rực: “Anh tốt quá! Nếu tôi qua phỏng vấn, nhất định mời anh ăn cơm. Anh ở phòng nào?”
“Cơm thì thôi khỏi đi.” Quý Minh Duệ cười nhạt, lâu rồi không thấy ai năng động thế ở công ty, lịch sự mở cửa thang máy: “Chúc cô phỏng vấn thành công.”
“Anh tốt thật.” Đỗ Nhuế liên tục khen, chưa từng chịu đòn roi công sở, mắt vẫn trong trẻo. Khi Quý Minh Duệ định đóng thang máy, cô chen vào, giữ cửa mở.
Quý Minh Duệ ngạc nhiên: “Hử?”
Đỗ Nhuế gật đầu: “Anh chưa dẫn tôi đi mà. Tôi không tìm được.”
Quý Minh Duệ : “…”
“Anh tốt thế, chắc chắn dẫn tôi tìm được, đúng không?!” Đỗ Nhuế nói.
Chỉ vài câu đã nhận một tấm thẻ “người tốt”, Quý Minh Duệ câm nín, lát sau bật cười, bất đắc dĩ dẫn cô đến phòng đầu tư ngân hàng thứ mười chín.
Thật ra phòng đầu tư ngân hàng và đầu tư tư nhân chẳng liên quan, ít khi có liên hệ công việc. Quý Minh Duệ biết chỗ chỉ vì thấy bảng chỉ dẫn lớn cạnh thang máy.
Anh có phương hướng tốt, nên hơi ngạc nhiên với người lạc đường như Đỗ Nhuế.
Anh hỏi: “Cô thật sự không hiểu hay cố ý?”
“Hả?” Đỗ Nhuế vừa bước nhanh vừa đáp: “Ý gì?”
“Không có gì.” Quý Minh Duệ ngừng lại.
Đỗ Nhuế hỏi anh ở phòng nào, dẫn cô đi có làm lỡ việc không. Quý Minh Duệ cười, nói lấp lửng: “Kiếm tiền.”
Đỗ Nhuế dừng bước: “Anh bán bảo hiểm à?”
Quý Minh Duệ : “…”
Anh không biết sao cô nghĩ đến đó, bị trí tưởng tượng của cô chọc cười, lắc đầu bất đắc dĩ, trong mắt cô thành thừa nhận.
Đỗ Nhuế nhìn đồng hồ, hốt hoảng: “Tôi sắp muộn rồi, đi trước đây. Lần sau gặp lại, nếu tôi có tiền, nhất định mua bảo hiểm của anh, ủng hộ anh làm ăn.”
Nói xong chạy biến.
Ở Chứng Khoán Lai Tinh, nhân viên đều khéo léo, chú trọng hình tượng, dù vội cũng chỉ bước nhanh, chẳng ai chạy như không màng hình ảnh.
Quý Minh Duệ thấy cô gái này đặc biệt, nhưng không để tâm lắm.
Còn Đỗ Nhuế chẳng hy vọng qua phỏng vấn, vì Chứng Khoán Lai Tinh là ngân hàng đầu tư top đầu, hồ sơ như cô được gọi đã là kỳ tích.
Không ngờ vài ngày sau, cô nhận được email thông báo đậu từ HR.
Đỗ Nhuế vui mừng gọi cho Tiểu Đinh chia sẻ, tiện mơ mộng về cuộc sống cắm rễ ở Vân Kinh, còn tự biên một câu chuyện truyền cảm hứng.
Tiểu Đinh nghe một lúc thấy sai sai: “Khoan, sao trong chuyện của cậu toàn tự lực cánh sinh, ngoài kiếm tiền chẳng có gì khác? Tình yêu của cậu đâu?!”
“Tình yêu có gì hay.” Đỗ Nhuế đắp mặt nạ: “Kiếm tiền mới là chân lý.”
Tiểu Đinh: “…Bố mẹ cậu nghe chắc ngất tại chỗ.”
“Nên mình không nói với họ.” Đỗ Nhuế nói. “Cậu nói xem, nếu mình yêu một người bán bảo hiểm, họ sẽ đồng ý không?”
Tiểu Đinh giật mình: “Cậu yêu một người bán bảo hiểm rồi à?”
Đỗ Nhuế gỡ mặt nạ: “Vẫn chưa có gì. Hôm phỏng vấn, anh ấy dẫn đường cho mình, lúc đó gấp quá, mình không xin liên lạc. Người đẹp trai, cao, chắc không thiếu bạn gái đâu.”
Tiểu Đinh giục cô mau đuổi theo, lôi đủ chiêu trò.
Đỗ Nhuế chê cô lải nhải, nói vài câu rồi cúp máy.
Nhưng trước khi ngủ, Tiểu Đinh nhắn: [Tình yêu chẳng liên quan đến chuyện gì khác, dù anh ta bán bảo hiểm hay bán khoai, chỉ cần cậu yêu là được.]
Đỗ Nhuế nhớ lại hôm đó: [Nhưng tôi thấy anh ấy có tiềm năng, chắc chắn sẽ không bán bảo hiểm cả đời.]
Lát sau nhắn thêm: [Mình gặp anh ấy cũng không rung động, chỉ thấy thân thiện thôi.]
Dù sao người tốt như anh trên đời cũng hiếm.
Đó là lần đầu Đỗ Nhuế và Quý Minh Duệ gặp nhau.
Sau đó, Đỗ Nhuế vào phòng mười chín thực tập dưới trướng Rieken, một hôm ăn trưa ở căng tin lại tình cờ gặp Quý Minh Duệ .
Cô gọi: “Anh bán bảo hiểm.”
Quý Minh Duệ không quay lại, cô vội chạy tới, vỗ vai anh từ sau: “Vừa gọi anh, sao anh không để ý tôi.”
Giọng cô thân quen, nụ cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền ngọt ngào, mắt sáng lấp lánh, rất cuốn hút.
Quý Minh Duệ khoanh tay cười nhẹ: “Cô gọi thế, tôi biết cô gọi ai à.”
“Chẳng làm sao.” Đỗ Nhuế sờ mũi: “Tôi không biết tên anh, dù biết gọi thế không lịch sự, nhưng chỉ gọi được thế.”
“Quý Minh Duệ.” anh nói, thong dong chờ phản ứng kinh ngạc của cô thực tập sinh.
Nhìn cô ở đây, biết cô đã qua phỏng vấn.
Mà ở Chứng Khoán Lai Tinh, chắc chẳng ai không biết Quý Minh Duệ phòng đầu tư tư nhân.
Đỗ Nhuế ngẩn ra: “Tên anh à?”
“Đúng.”
Quý Minh Duệ vẫn bình tĩnh quan sát, không ngờ cô vỗ tay: “Trùng hợp ghê! Tôi tên Đỗ Nhuế, tên chúng ta đều có chữ ‘Ruì.*”
Ruì.*: Phiên âm của tên Đỗ Nhuế và Quý Mình Duệ là Dù Ruì và Jì Míng Ruì , nên giống nhau chữ Ruì
Quý Minh Duệ : “…?”
Đỗ Nhuế chìa tay, Quý Minh Duệ cũng đưa tay ra.
Cách bắt tay của Đỗ Nhuế kỳ lạ, như chó con chìa móng, chỉ nắm đầu ngón tay.
Quý Minh Duệ nhìn tay cô, không phải kiểu thon dài thường thấy, mà hơi tròn trịa, nhưng cô không mũm mĩm, cũng không thấp.
Bắt tay xong, Đỗ Nhuế cười: “Lần trước nói mời anh ăn cơm, anh rảnh lúc nào?”
“Gần đây chắc không.” Quý Minh Duệ thấy cô không giống người lừa đảo, nhưng vẫn cảnh giác. Ngày thường đủ loại người tiếp cận anh, kiểu này không hiếm: “Tôi bận lắm, đi trước đây.”
“Vậy nhé,” Đỗ Nhuế lấy điện thoại: “Thêm wechat không? Khi nào có tiền, tôi tìm anh mua bảo hiểm, thật đấy.”
Quý Minh Duệ : “…”
Thật sự coi anh bán bảo hiểm à?
“Nếu anh bán bảo hiểm giá rẻ, tôi còn giúp anh đăng vòng bạn bè quảng cáo,” Đỗ Nhuế nói xong nhét điện thoại cho anh, chạy đến máy bán hàng tự động mua một chai cà phê Starbucks.
Cô thở hổn hển chạy về: “Đây, cho anh. Cơm chưa mời được, mời anh cà phê, cảm ơn anh lần trước dẫn đường. Tôi qua phỏng vấn rồi. Ân nghĩa tái tạo, khắc cốt ghi tâm.”
Quý Minh Duệ cầm chai cà phê trầm tư.
Lâu, rất lâu, rất lâu anh không uống loại cà phê này.
Nhưng anh vẫn khéo léo từ chối thêm wechat: “Bảo hiểm tôi bán không hợp với cô, thêm wechat thì thôi, cảm ơn cà phê của cô, tôi có việc gấp, đi trước đây.”
Đỗ Nhuế không ngại bị từ chối, lấy lại điện thoại, cười nói: “Vậy anh cố lên nhé!”
Đó là lần gặp thứ hai của họ.
Sau đó ở thành phố Ninh, Đỗ Nhuế theo Rieken đi công tác, lại tình cờ gặp Quý Minh Duệ trong thang máy, cô cười chào gọi Quý tiên sinh.
Cô nhét cho anh một xiên kẹo hồ lô chua ăn không hết.
Lúc đó vẫn tưởng anh bán bảo hiểm.
Nhưng hôm sau mới biết, hóa ra anh là thiên tài đầu tư tư nhân được cả công ty bàn tán, Quý Minh Duệ .
Lần sau gặp, Đỗ Nhuế che mặt đi, hận không thể giả vờ không quen.
Lúc này cô mới nghĩ, những hành động trước đây chắc trong mắt Quý Minh Duệ là muốn câu anh.
Nhưng cô không có ý đó.
Cũng lúc cô muốn độn thổ, Quý Minh Duệ túm gáy cô, cười hỏi: “Xiên kẹo hồ lô hôm qua cô nhét cho tôi sao chua thế? Cố ý à?”
Đỗ Nhuế quay lại, mắt hoảng hốt, lắp bắp: “Tổng… Quý tổng.”
Quý Minh Duệ thả tay, lười biếng như thường: “Không gọi tôi bán bảo hiểm nữa à?”
“Do tôi ngu ngốc.” Đỗ Nhuế nuốt nước bọt: “Xin lỗi…”
“Vậy bao giờ mời tôi ăn cơm?” Quý Minh Duệ thích thú nhìn cô lúng túng, trêu cô ở sảnh khách sạn thành phố Ninh: “Tôi muốn ăn bào ngư, cô mời được không?”
Đỗ Nhuế: “…”
Cô mím môi: “Hay là để tôi xin bố mẹ lương hai tháng của họ?”
Quý Minh Duệ cười càng đậm: “Vậy cô mời tôi ăn gì được?”
“Hầm nồi sắt nhé?” Đỗ Nhuế nói: “Ngỗng lớn, gà nhỏ, đều được.” (Hầm nồi sắt, món hầm dân dã vùng Đông Bắc Trung Quốc.)
Quý Minh Duệ : “…”
“Sao cảm giác như cô đang mắng tôi vậy?” Quý Minh Duệ trêu.
Đỗ Nhuế hoảng: “Sao thế được!”
“Hầm nồi sắt gà nhỏ(tiểu kê), là gà nhỏ hay là Tiểu Quý?” *
*Chơi chữ, gà trong tiếng Trung phát âm là jī, Quý phát âm là jì, 2 từ này đồng âm.
“Dĩ nhiên là gà rồi.” Đỗ Nhuế phát âm chuẩn, nghiêm túc giải thích: “Anh là Quý tổng. Tôi mới là tiểu, Tiểu Nhuế.”
Quý Minh Duệ cười vỗ vai cô, không quen nhìn cô lúng túng, vẫn thích dáng vẻ vô tư lự của cô hơn: “Thôi, cứ coi tôi bán bảo hiểm đi.”
Đỗ Nhuế lẩm bẩm: “Nhưng rõ ràng anh không phải.”
“Cái gì?”
“Không có gì.”
“Hử?”
“Tôi mời anh ăn ngỗng lớn hầm nồi sắt.”
Sau đó không biết sao, từ thành phố Ninh về, họ tình cờ gặp, thêm wechat.
Thỉnh thoảng cùng ăn cơm.
Đỗ Nhuế cảm thấy Quý Minh Duệ có lẽ là người rất cô đơn.
Vì quá thông minh, không hòa hợp với xung quanh, tham gia đủ loại tiệc rượu, nâng ly cụng chén, tiệc tan, chỉ còn lại một mình.
Có lần anh uống say, không biết sao lại gọi cho cô.
Cô đang ngủ mơ màng trong ký túc xá, nghe máy, khẽ nói: “Alo?”
Quý Minh Duệ bên kia nôn đến trời đất mịt mù.
Đỗ Nhuế khó nhọc bò dậy, vỗ mặt tỉnh táo, ra ngoài bắt xe tìm anh.
Tìm được Quý Minh Duệ , anh đang ngồi bên lề đường hút thuốc.
Người ngày thường bảnh bao ngồi trên lề đường, áo vest ném một bên, sơ mi trắng lỏng lẻo, da lộ ra đỏ ửng.
Đỗ Nhuế mặc áo lông trắng dày, mặt nhỏ ửng hồng, chạy đến gọi: “Quý Minh Duệ .”
“Ừ.” Quý Minh Duệ ngửa đầu, cười ngây thơ với cô.
Sau này Đỗ Nhuế vô số lần nghĩ, cô luôn có thiện cảm với Quý Minh Duệ , nhưng rung động từ khi nào cô cũng không rõ?
Có lẽ từ lúc anh ngửa đầu cười với cô, hoặc khi anh cười cưng chiều đáp lời cô.
Cô nghĩ, phụ nữ có lẽ trời sinh mềm lòng và khờ dại, nên thấy đàn ông lộ vẻ đáng thương, sẽ không do dự muốn làm cứu tinh của anh ta.
Dù anh ta chỉ đáng thương một khoảnh khắc, còn cô cuối cùng thành đáng thương cả đời.
Nhưng hôm đó, Đỗ Nhuế ngồi xổm nhìn anh, trách móc: “Sao anh uống nhiều thế.”
Quý Minh Duệ không trả lời, chỉ vỗ chỗ bên cạnh: “Ngồi đi.”
Đỗ Nhuế mặc áo lông trắng, ngồi cạnh anh: “Sau này đừng uống nhiều rượu thế.”
Quý Minh Duệ trêu: “Sao? Cô xót à?”
Đỗ Nhuế thành thật: “Phải, tôi xót.”
Nụ cười Quý Minh Duệ vụt tắt, anh dập thuốc, ngón tay xoa cằm cô, không nhẹ nhàng, mang theo gió lạnh hôn tới, người lại nóng bỏng.
Đỗ Nhuế cứ thế sa vào bẫy của anh.
Nhưng đáng nhắc, ngày rời Vân Kinh, Đỗ Nhuế đến một quán ăn ở thành phố Ninh Thị.
Cô gọi món gà nhỏ hầm nồi sắt, thêm một chai Giang Tiểu Bạch ( một loại rượu trắng của Trung Quốc).
Vừa ăn, vừa uống, vừa khóc.

Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (111)
Chương 1: Chương 1: Ai nói cô là bạn gái tôi? Chương 2: Chương 2: “Bây giờ cô ấy là bạn gái anh.” Chương 3: Chương 3: Chu Lãng đưa cô về Chương 4: Chương 4: Anh thích kiểu phóng khoáng Chương 5: Chương 5: Nếu cô ấy trêu chọc anh thì sao? Chương 6: Chương 6: “Cô thì trông cũng khá xinh đẹp.” Chương 7: Chương 7: Người phụ nữ lòng lang dạ sói này Chương 8: Chương 8: Phòng 1909, 10 giờ tối Chương 9: Chương 9: Ngủ với cô Chương 10: Chương 10: Bao nhiêu tiền tôi chuyển. Chương 11: Chương 11: Đi theo tôi, thì không cần lo chuyện tiền bạc Chương 12: Chương 12: Trình Nhị, con cờ hó điên này Chương 13: Chương 13: Em đáng yêu Chương 14: Chương 14: Người tình nhỏ à? Chương 15: Chương 15: “Cô đừng có ý nghĩ không nên có với Trình tổng.” Chương 16: Chương 16: Tôi là Trình Khuyết. Không phải Chu Lãng. Chương 17: Chương 17: Anh Trình nào? Chương 18: Chương 18: Như trắng sáng, như gió mát, như một giấc mơ không muốn tỉnh. Chương 19: Chương 19: Mẹ kiếp! Cô sốt thế mà không biết à? Chương 20: Chương 20: “Cô Thương không hiểu sao?” Chương 21: Chương 21: Đúng là ngọt thật. Chương 22: Chương 22: Anh quan tâm bạn của em thôi. Chương 23: Chương 23: Thay đổi mật khẩu nhà Chương 24: Chương 24: Trình Nhị, đừng manh động. Chương 25: Chương 25: "Mai ăn sáng cùng nhau không?” Chương 26: Chương 26: “Muốn khóc thì lát nữa khóc to chút.” Chương 27: Chương 27: “Cô biết đấy, đừng động lòng với tôi.” Chương 28: Chương 28: Thương Vị Vãn, mắt nhìn của cô kém thật đấy. Chương 29: Chương 29: Anh nhìn đi, trên người còn dấu vết kìa Chương 30: Chương 30: Cô cứ phải lén lút tránh né không thể để người khác thấy như thế à Chương 31: Chương 31: Tối nay cô đi với tôi hay với Chu Lãng? Chương 32: Chương 32: Thương Vị Vãn, cô thật sự nhớ tôi hay giả vờ vậy? Chương 33: Chương 33: Thế này cũng coi là tốt với cô rồi à? Chương 34: Chương 34: Trình tổng là bạn trai của chị à?! Chương 35: Chương 35: Tôi cũng muốn nếm thử. Chương 36: Chương 36: Ngủ cũng ngủ rồi, không phải người đàn ông của cô thì là gì?! Chương 37: Chương 37: Còn ai ngoài cô ấy nữa? Chương 38: Chương 38: Trình Khuyết, anh thích tôi phải không? Chương 39: Chương 39: Tôi bị bà làm cho phát điên rồi. Chương 40: Chương 40: Thấy cô không vui nên muốn dỗ dành cô. Chương 41: Chương 41: Hay là thừa nhận đi. Chương 42: Chương 42: Quay về bên cô Chương 43: Chương 43: Ở bên tôi cả đời đi. Chương 44: Chương 44: Tôi đi đón cô Chương 45: Chương 45: Vừa rồi là bạn trai cô à? Chương 46: Chương 46: Vãn Vãn, cô nói chuyện với bố của khách hàng như thế à? Chương 47: Chương 47: Hay là tôi đến tìm cô nhé Chương 48: Chương 48: Cắt đứt đi. Chương 49: Chương 49: Ngày mối quan hệ của họ kết thúc cũng không còn xa. Chương 50: Chương 50: Nếu cô thích thì sau này tôi sẽ mua cho cô. Chương 51: Chương 51: Tôi thích Chương 52: Chương 52: Vãn Vãn, đừng làm loạn nữa Chương 53: Chương 53: Nhìn thấy mà đau lòng, Vãn Vãn. Chương 54: Chương 54: Anh cũng bớt hút thuốc đi. Chương 55: Chương 55: Vãn Vãn, đừng nhìn! Chương 56: Chương 56: Tập đoàn Minh Quý và tập đoàn Lăng Việt hào môn liên hôn Chương 57: Chương 57: Mà vì cô đã động lòng Chương 58: Chương 58: Anh sẽ cưới tôi chứ? Chương 59: Chương 59: Trong ván cờ mà anh truy đuổi quyết liệt, cuối cùng anh thua trắng Chương 60: Chương 60: Theo tôi làm cô bẩn à? Chương 61: Chương 61: Quà sinh nhật Chương 62: Chương 62: Đồ của ai cũng dám cướp, gan to nhỉ. Chương 63: Chương 63: Mẹ nó, còn không phải vì tôi đau lòng cho cô sao Chương 64: Chương 64: Mình hình như giết người rồi Chương 65: Chương 65: Tất cả những kẻ dám mang ý nghĩ ấy, đều đáng chết. Chương 66: Chương 66: Tôi quan tâm em Chương 67: Chương 67: Mười bốn tuổi, anh quỳ ngoài cổng nhà họ Trình để sám hối Chương 68: Chương 68: Cuộc hôn nhân này ai thích thì làm đi Chương 69: Chương 69: Anh bảo tôi làm bạn gái của anh lúc nào? Chương 70: Chương 70: Thích cái vẻ thanh cao chẳng để ai vào mắt của em. Chương 71: Chương 71: Cam tâm làm con rối ngoan ngoãn của gió trăng Chương 72: Chương 72: Em yêu anh, yêu đến chết đi sống lại càng tốt. Chương 73: Chương 73: Nhà tân hôn cũng không được à? Chương 74: Chương 74: Chơi cho vui thôi. Chương 75: Chương 75: Anh sẽ yêu em đến ngày anh chết. Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện 1 - Cắn vào đây đi, mai anh đi xăm Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện 2 - Mơ thấy sinh con gái Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện 3 - Chúng ta đến cục dân chính đăng ký kết hôn đi Chương 79: Chương 79: Ngoại truyện 4 - Gọi tiếng ông xã nghe xem nào Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện 5 - Đây là hôn trong xe, do anh không kiềm chế được Chương 81: Chương 81: Ngoại truyện 6 - Vãn Vãn ngoan Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 7 - Ngoan nào Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 8 - Về rồi hôn. Chương 84: Chương 84: Ngoại truyện 9 - Điềm báo mang thai Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện 10 - Mặc váy cưới sẽ không đẹp nữa. Chương 86: Chương 86: Ngoại truyện 11 - Tôi không thể tưởng tượng cô dâu sẽ xinh đẹp như thế nào trong chiếc váy cưới này Chương 87: Chương 87: Ngoại truyện 12 - Anh thật sự rất nhớ em, Thương Vị Vãn Chương 88: Chương 88: Ngoại truyện 13 - Anh đến đón người con gái anh yêu. Chương 89: Chương 89: Ngoại truyện 14 - Đón dâu Chương 90: Chương 90: Ngoại truyện 15 - Hôn lễ (Vén tấm voan trắng, hôn lên môi cô) Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện 16 - Tối nay mặc bộ này đi ngủ nhé! Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện 17 - Anh chính là muốn trong đêm tân hôn được buông thả Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 18 - Tối nay làm phiền phu nhân rồi Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 19 - Quý Minh Duệ, anh không có trái tim! Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 20 - Chuyến du lịch tuần trăng mật (Thay hình nền) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 21 - Bố mẹ mới (Khóa học bắt buộc) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 22 - Đặt tên đêm khuya (Lật từ điển Tân Hoa cả đêm) Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 23 - Bình an vô sự (Hình như em bị vỡ ối rồi) Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 24 - Mắt giống anh, Là con gái Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 25 - Khốc Khốc Náo Náo (Con gái anh sợ anh sống lâu quá hay sao ấy) Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 26 - Thương Thư Lê Chương 102: Chương 102: Ngoại truyện 27 - Tiệc trăm ngày (Con gái tôi muốn làm gì thì làm) Chương 103: Chương 103: Ngoại truyện 28 - Bức tranh tụ họp trong đêm Giao thừa Chương 104: Chương 104: Ngoại truyện 29 - Nhật ký chăm con (Thương Thư Lê) Chương 105: Chương 105: Ngoại truyện 30 - Cuộc sống trung học của những người trẻ Chương 106: Chương 106: Ngoại truyện 31 - Chẳng mưa gió, cũng chẳng có nắng trời (Cô gái tên Thương Tình) Chương 107: Chương 107: Ngoại truyện 32 - Thương Tình từng nghĩ mình đã gặp được sự cứu rỗi. Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 33 - Đã lâu không gặp (Đỗ Nhuế x Quý Minh Duệ) Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 34 - Gà nhỏ hầm nồi sắt (Quý tiên sinh, đã lâu không gặp) Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 35 - Thiêu Thân Lao Vào Lửa (Với Quý Minh Duệ, Đỗ Nhuế chính là sản phẩm hết hạn) Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 36 - Ván cờ đối kháng (Đến cưới người anh yêu)