Chương 108
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 108: Chắp tay nhường lại

Cái chết, không phải lần đầu tiên Cố Uyên Đình trải quả, kết liễu bản thân cũng không phải.

Vận mệnh trêu đùa, vất vả lắm hắn mới đạt được tất cả, bây giờ lại sắp không còn gì cả.

Hắn tưởng những gì mình đạt được là thiên đường, mà không ngờ thiên đường có nghĩa là chết chóc, lật ngược lại là địa ngục.

Cố Uyên Đình quyết tâm tàn nhẫn, hắn đột nhiên cầm chuôi dao gọt hoa quả, ở trong lòng nói với nguyên chủ, đến đi, cá chết lưới rách.

Bóng đêm yên tĩnh đến lạ.

Thấp thoáng, Cố Uyên Đình nắm thật chặt chuôi đao, xương ngón tay trắng bệch, hắn dường như nghe thấy giọng Nhiên Nhiên, đầu óc luôn choáng váng đau đớn tỉnh táo chốc lát, lại hỗn loạn lên.

Cơn đau đầu dữ dội dường như chia ý thức của hắn thành hai nửa, một nửa lưu luyến cái ôm ấm áp của Nhiên Nhiên, một nửa nói với hắn, cuối cùng vẫn chẳng còn gì cả, chẳng lẽ lại hận nguyên chủ sao? Chi bằng kết thúc mọi chuyện, kéo nguyên chủ xuống địa ngục.

Vậy... Nhiên Nhiên làm sao đây.

Trong lòng Cố Uyên Đình bỗng nhiên lóe lên suy nghĩ này, trước mắt chợt lóe lên dáng vẻ rơi lệ đau khổ của cậu, người bỗng run lên như là sợ hãi, dao không cầm chắc suýt nữa rơi xuống.

Hắn đi rồi, Nhiên Nhiên phải làm sao?

Hắn kéo nguyên chủ rời khỏi nhân thế, Nhiên Nhiên làm sao đây?

Nếu như buổi sáng cậu tỉnh lại, phát hiện hắn ngã trong vũng máu chết đi, sẽ như thế nào?

Cố Uyên Đình không thể tưởng tượng được cảnh đó, toàn thân hắn lạnh run, đột nhiên hắn ném dao trong tay đi, dao gọt hoa quả rơi xuống thảm trải sàn, phát ra một tiếng "bốp" nhỏ, suýt nữa đập phải chân hắn.

... Đối với Tô Ý Nhiên, nhất định là ác mộng đáng sợ nhất.

Cố Uyên Đình chán nản ngồi xuống thảm trải sàn trước ghế sofa, dựa lưng vào ghế, ôm đầu gối co hai chân, tay dài chân dài ngơ ngác co mình lại.

Trong lòng cậu, hắn và nguyên chủ vẫn là một người, dù nhanh chóng phát hiện chân tướng nhưng đối mặt với hiện thực hắn và nguyên chủ cùng chết đi, cậu có thể sẽ suy sụp tinh thần, vĩnh viễn sống trong ác mộng. 

Sau đó ai bảo vệ cậu, chăm sóc cậu đây?

Một mình cậu và con, nên sống tiếp thế nào.

Hắn không thể tự sát...

Hắn muốn yên tĩnh chết đi, muốn chắp tay nhường Nhiên Nhiên mà hắn yêu nhất... cho nguyên chủ.

Cố Uyên Đình ngơ ngác ngồi dưới góc sofa, tầm mắt đờ đẫn rơi vào bóng tối trong hư không.

Còn tuyệt vọng hơn cái chết.

"Anh Đình?" Giọng cậu đột nhiên vang lên, Cố Uyên Đình ngơ ngác nhìn lên trên, cầu thang không biết sáng lên ánh đèn vàng ấm từ bao giờ, tia sáng chiếu xiên vào trong phòng khách tối tăm, như ánh bình minh lúc sớm mai.

Cậu đứng trong ánh sáng, Cố Uyên Đình bất giác đưa tay ra với cậu, như thể người chìm đắm trong tuyệt vọng tìm kiếm sự cứu rỗi cuối cùng.

.

Tô Ý Nhiên ngủ nửa tỉnh nửa mơ thấy lạ, sờ bên kia giường thấy trống không, anh Đình đi vệ sinh lâu như vậy sao vẫn chưa về?

Cậu giật mình, không hiểu sao có linh cảm chẳng lành, trong nháy mắt tỉnh lại, dậy nhìn, đèn trong nhà vệ sinh tắt, bên trong không có ai. Cậu hoang mang tìm khắp nơi, cuối cùng đứng ở cầu thang nhìn thấy hắn trong phòng khách.

Phòng khách không bật đèn, tối om, Tô Ý Nhiên thấy hắn ngơ ngác cuộn người, ánh mắt đờ đẫn, đáng thương ngồi dưới ghế salon, lòng đau nhói: "Anh Đình?"

Cố Uyên Đình như là bị cậu đánh thức, đưa tay ra với cậu như cầu cứu, Tô Ý Nhiên cuống quít xuống nhà, tiến lên nắm chặt tay hắn, sau đó ôm chặt hắn: "Anh Đình, em đây, em đây."

Cố Uyên Đình được cậu ôm, ban đầu còn bình tĩnh được, một lát sau mới như là lấy lại được sức từ trong tuyệt vọng, dần dần khẽ run, đến cuối cùng cả người đều run, cổ họng nghẹn ngào, một câu cũng không nói được.

Tô Ý Nhiên cảm giác được anh Đình trong lòng mình đang run, giọng cậu cũng run theo, vội vỗ lưng hắn, "Anh Đình đừng sợ, đừng sợ, em ở đây, không sao, không sao."

Không biết bao lâu, Cố Uyên Đình mới dần bình tĩnh lại trong sự an ủi của cậu, hắn đột nhiên ôm lấy Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên..."

Tô Ý Nhiên vuốt tóc và sống lưng hắn, hôn hắn: "Em ở đây, anh Đình, đừng sợ." Cố Uyên Đình gọi cậu một tiếng, cậu cũng đáp một tiếng.

Thật lâu sau, Tô Ý Nhiên mới cảm giác được hắn bình tĩnh lại, cậu kéo hắn ngồi lên ghế, tiện tay mở đèn bên cạnh, "tách" một tiếng vang nhỏ, đèn phòng khách sáng lên, bóng đêm bị xua tan, căn phòng sáng bừng.

Tô Ý Nhiên sờ đầu hắn: "Làm sao thế anh? Sao không ngủ mà chạy xuống dưới nhà?"

Cố Uyên Đình ôm cậu, cúi đầu vùi trong lòng cậu, không nói một lời.

Tô Ý Nhiên hỏi hắn: "Lại mơ ác mộng à anh? Giả đấy, đừng sợ." Nói xong, khóe mắt cậu liếc về dao gọt hoa quả trên thảm trải sàn, đột nhiên sợ hết hồn hết vía.

Trong lòng cậu lóe lên một suy đoán đáng sợ, suy đoán này làm cho cậu sợ sệt, làm cho cậu đau lòng như dao cắt, giọng run rẩy: "Anh Đình, anh... anh..."

Cố Uyên Đình nghe thấy giọng cậu là lạ, lập tức hoàn hồn, hắn c*̃ng thoáng nhìn con dao trên thảm trải sàn, vội khom lưng nhặt dao lên, đặt lên chỗ xa trên bàn trà: "... Anh mơ ác mộng, muốn xuống nhà ngồi yên lặng một chút."

Tô Ý Nhiên liếc mắt nhìn dao, yên lặng không tiếng động một lần nữa ôm lấy hắn, hôn hắn, đau lòng đến mức tim co rút lại, lại tỏ như không phát hiện ra gì: "Trời vẫn chưa sáng, lên tầng ngủ thêm một lát đi? Em ngủ cùng anh."

Cố Uyên Đình nhìn cậu, trong mắt có cảm xúc rất sâu đậm đang cuộn trào, không biết trong nháy mắt này trong đầu lóe lên suy nghĩ gì. Hắn không nói gì, nhẹ nhàng hôn cậu, sau ôm cậu lên tầng.

Họ dịu dàng ân ái.

...

Ngày đó, họ không đến bệnh viện theo kế hoạch, Tô Ý Nhiên cứ thế ôm Cố Uyên Đình hoặc là lẳng lặng ngồi, khi thì hôn môi, khi thì nói chuyện, hai người một bước cũng không rời.

Đến tối, Tô Ý Nhiên phát hiện hắn có chút ủ rũ, phờ phạc, cậu sờ trán hắn, phát hiện khá nóng, vội tìm nhiệt kế đo cho hắn, quả nhiên hắn phát sốt nhẹ.

Cậu nghĩ nửa đêm anh Đình ngồi trên đất, quần áo mỏng manh, chắc là lúc đó cảm lạnh nên sinh bệnh.

Cố Uyên Đình không chịu đi bệnh viện, Tô Ý Nhiên đành tìm thuốc hạ sốt trong nhà, rót cốc nước ấm cho hắn uống thuốc, lại sốt ruột bảo hắn nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại dùng nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể cho hắn.

Cố Uyên Đình cứ lẳng lặng nhìn cậu, ngoan ngoãn uống nước, uống thuốc, đo nhiệt độ cơ thể, nằm nghỉ ngơi, cậu bảo hắn làm cái gì thì làm đó.

"Cũng may hạ sốt rồi, tối hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe, mai chúng ta đi bệnh viện nhé?" Tô Ý Nhiên ôm hắn trong chăn, sờ mặt hắn.

Cố Uyên Đình lẳng lặng gật đầu, đột nhiên nói: "Em hôn anh được không?"

Trái tim Tô Ý Nhiên khẽ rung lên, cậu nhẹ nhàng hôn hắn, nụ hôn nhỏ vụn, hôn đến mấy lần.

Dường như Cố Uyên Đình đã thỏa mãn, ôm cậu một hồi, đột nhiên lại hỏi: "Em yêu anh không?"

Tô Ý Nhiên nói: "Em yêu anh."

Cố Uyên Đình khẽ mỉm cười với cậu, hắn nói: "Được."

Hắn còn một câu chưa hỏi, không thể hỏi, không dám hỏi.

... Em có thể nhớ đến anh không?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Mất trí nhớ Chương 2: Chương 2: Cầu hôn nhẹ Chương 3: Chương 3: Tôi không phải tôi Chương 4: Chương 4: Tim đập Chương 5: Chương 5: Tiểu quỷ dấm chua Chương 6: Chương 6: Chia phòng Chương 7: Chương 7: Điên rồi Chương 8: Chương 8: Nhà Chương 9: Chương 9: Chua Chương 10: Chương 10: Áy náy Chương 11: Chương 11: Đoan trang Chương 12: Chương 12: Đại nhân vật phản diện hắc ám Chương 13: Chương 13: Một điểm nhỏ của tảng băng chìm Chương 14: Chương 14: Tất cả mọi thứ Chương 15: Chương 15: Tranh sủng Chương 16: Chương 16: Thức ăn cho chó Chương 17: Chương 17: Bảo vật trấn điếm Chương 18: Chương 18: Đau răng Chương 19: Chương 19: Chiều chuộng Chương 20: Chương 20: Không phải nguyên nhân quan trọng Chương 21: Chương 21: Thời đại thiếu niên Chương 22: Chương 22: Kẻ phung phí Chương 23: Chương 23: Manh Chương 24: Chương 24: Cố · không có tình cảm · Uyên Đình (ba chương hợp một) Chương 25: Chương 25: Trống vắng Chương 26: Chương 26: Tin nhắn Chương 27: Chương 27: Biến thái Chương 28: Chương 28: Tập trung Chương 29: Chương 29: Lúm đồng tiền Chương 30: Chương 30: Đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Làm mất mặt Chương 32: Chương 32: Làm thần tiên Chương 33: Chương 33: Tin tưởng Chương 34: Chương 34: Rớt ngựa Chương 35: Chương 35: Nhạc ru Chương 36: Chương 36: Mưa tuyết Chương 37: Chương 37: Nụ hôn đầu Chương 38: Chương 38: Tôi tự ăn dấm mình Chương 39: Chương 39: Lúc đó, ly hôn Chương 40: Chương 40: Hóa ra ông xã là Chương 41: Chương 41: Khó chịu Chương 42: Chương 42: Tôi tự đội nón xanh cho tôi Chương 43: Chương 43: Dựa Vào Cái Gì Chương 44: Chương 44: Ngóng Trông Chương 45: Chương 45: Lòng Ngứa Ngáy Chương 46: Chương 46: Tui Cũng Muốn Chương 47: Chương 47: Yêu Chương 48: Chương 48: Bây Giờ Cam Lòng Chương 49: Chương 49: Thua Chương 50: Chương 50: Anh Đào Chương 51: Chương 51: Thế Thì Sao Chương 52: Chương 52: Kém Xa Lắm Chương 53: Chương 53: Ha Ha Chương 54: Chương 54: Các Vị Đang Ngồi Chương 55: Chương 55: Bổ Thận Chương 56: Chương 56: Đòi Mạng Chương 57: Chương 57: Trứng Chim Bồ Câu Chương 58: Chương 58: Mỏ Kim Cương Chương 59: Chương 59: Giao Lưu Chương 60: Chương 60: Thay Đổi Chương 61: Chương 61: Tăng Gấp Đôi Chương 62: Chương 62: Hạnh Phúc Chương 63: Chương 63: Sợ Hãi Chương 64: Chương 64: Ngọt Chương 65: Chương 65: Nửa Tháng Chương 66: Chương 66: Đau Chương 67: Chương 67: Hình Ảnh Mơ Hồ Chương 68: Chương 68: Trầm Cảm Sau Sinh Chương 69: Chương 69: Khôi Phục Chương 70: Chương 70: Chữa Trị Chương 71: Chương 71: Đêm đầu mơ màng Chương 72: Chương 72: Không phải cha đẻ Chương 73: Chương 73: Nhanh hơn Chương 74: Chương 74: Kết hôn Chương 75: Chương 75: Lễ cưới Chương 76: Chương 76: Lần đầu tiên Chương 77: Chương 77: Khổ tâm Chương 78: Chương 78: So sánh Chương 79: Chương 79: Đường và dao Chương 80: Chương 80: Hai người Chương 81: Chương 81: Tình yêu của cậu Chương 82: Chương 82: Yêu nhau Chương 83: Chương 83: Quá độ Chương 84: Chương 84: Cốt truyện Chương 85: Chương 85: Cốt truyện 2 Chương 86: Chương 86: Cốt truyện 3 Chương 87: Chương 87: Cốt truyện 4 Chương 88: Chương 88: Quá độ 2 Chương 89: Chương 89: Cảnh trong mơ mơ hồ Chương 90: Chương 90: Meo meo Chương 91: Chương 91: Cắn răng Chương 92: Chương 92: Kiểm tra tâm lý Chương 93: Chương 93: Kế tiếp Chương 94: Chương 94: Ruộng rau Chương 95: Chương 95: Nhà vàng Chương 96: Chương 96: Đoán mệnh Chương 97: Chương 97: Tủ quần áo Chương 98: Chương 98: Biến thái cao cấp Chương 99: Chương 99: Cố Thính Thính kinh nghiệm phong phú Chương 100: Chương 100: Camera theo dõi? Chương 101: Chương 101: Liên tiếp bại lộ Chương 102: Chương 102: Cố Thính Thính bất lực Chương 103: Chương 103: Đấu tranh Chương 104: Chương 104: Dây xích Chương 105: Chương 105: Giam cầm Chương 106: Chương 106: Thuốc liều mạnh Chương 107: Chương 107: Cố Thính Thính hấp tấp Chương 108: Chương 108: Chắp tay nhường lại Chương 109: Chương 109: Hậu sự Chương 110: Chương 110: Khôi phục ký ức Chương 111: Chương 111: Phúc tinh Chương 112: Chương 112: Nguyên nhân mất trí nhớ Chương 113: Chương 113: Bệnh trầm cảm Chương 114: Chương 114: Bệnh thần kinh Chương 115: Chương 115: Cố Thính Thính đau lòng Chương 116: Chương 116: Bới thùng rác Chương 117: Chương 117: Vô dụng Chương 118: Chương 118: Cảm giác an toàn? Chương 119: Chương 119: Mối tình đầu lần thứ ba Chương 120: Chương 120: Ngọt