Chương 107
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 107

Chương 107: Ghen tuông

 

"Ngọc nhi, ý của con thế nào?"

 

"Mẫu hậu, nhi thần cho rằng việc này không ổn." Cố Thanh Yến nhìn vào đôi mắt tràn đầy yêu thương của Hoàng Hậu, nghiêm túc nói, "Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, lần này nhi thần tòng quân xuất chinh, đã ngộ ra rất nhiều điều."

 

"Người được chọn làm Thái Tử Phi có liên quan đến yên bình của tiền triều và hậu cung, nhi thần trước kia quá tự cho là đúng, chỉ nghĩ đến sự yếu thích của bản thân, mà quên mất trách nhiệm của một Thái tử......"

 

"Liễu Vân Khê chỉ là con thiếp của nhà Lễ Bộ thị lang, thân phận thật sự không thể xứng với ngôi vị Thái Tử Phi!"

 

Hoàng Hậu ngẩn người, ngay sau đó vui mừng cười rộ lên: "Ngọc nhi con nghĩ được như vậy thật sự quá tốt!"

 

"Nếu Thái Tử Phi là thứ nữ nhà thị lang, để những quý nữ cao môn khác làm trắc phi vậy chẳng khác nào tát vào mặt danh gia vọng tộc, trước kia bộ dạng của con như thể không cưới nàng ta không được thật làm ta và phụ hoàng con lo lắng không thôi!" Hoàng hậu oán trách, "Bổn cung cũng chỉ có một mình con là hài tử, tất nhiên hy vọng con và Thái Tử Phi hòa hòa thuận thuận, nhưng nếu Thái Tử Phi là một nữ tử chỉ có sắc chỉ biết lấy sắc dụ hoặc, nhỏ nhen ích kỷ, thì bổn cung không vui! Nàng ta không xứng với con ta!"

 

Cố Thanh Yến ngượng ngùng cười cười: "Là nhi thần nông cạn, đa tạ mẫu hậu vì nhi thần suy xét."

 

Hoàng Hậu nghe được lời này cực kỳ thư thái: "Con đó, cái đứa nhỏ này đi ra ngoài một chuyến trở về quả nhiên khác biệt! Vè phần Liễu Vân Khê, bổn cung và phụ hoàng con đã nghĩ, nếu con thật sự thích nàng ta, đến lúc đó có thể cho nàng ta phân vị Lương Viên, về phần Thái Tử Phi......"

 

"Mẫu hậu, nhi thần còn nhỏ, việc nạp phi không vội." Cố Thanh Yến thành khẩn cầu, "Cầu xin mẫu hậu mấy năm nữa hãy tìm giúp nhi thần."

 

Hoàng hậu gật gật đầu, rất đồng ý nói: "Rất tốt, bổn cung còn nghĩ kinh thành có quý nữ vài nhà còn chưa trưởng thành, còn tiếc nuối không thể theo kịp đại hôn của con ta."

 

"Vậy Liễu Vân Khê......"

 

"Nhi thần có một yêu cầu quá đáng." Cố Thanh Yến lộ vẻ áy náy, "Nhi thần lần này ra ngoài học hỏi không ít, đồng thời cũng hiểu rõ một đạo lý, nam nhi tốt không nên vướng tư tình nhi nữ! Nhi thần thân là Thái tử, phải xứng với ngôi vị này, muốn trợ giúp phụ hoàng xử lý chính vụ, vì bá tánh mà suy nghĩ, chỉ như vậy Đại Diệu ta mới có thể binh hùng tướng mạnh, vạn quốc tới triều! Nhưng trước kia nhi thần đã bày tỏ tâm tình với Liễu Vân Khê, cũng đồng ý sẽ cưới nàng ta, lật lọng như thế không phải là việc làm quân tử, cho nên nhi thần muốn cho nàng ta chút thể diện, không đến mức chờ sau khi Thái Tử Phi vào cửa, khiến hạ nhân xem nhẹ nàng ta......"

 

Hoàng hậu cười hỏi: "Con định tính như thế nào?"

 

"Xin mẫu hậu ra mặt, tìm cớ bảo nàng ta tiến cung bồi người một thời gian."

 

Hoàng hậu gật gật đầu: "Cũng tốt, để nàng ta tới học quy củ, tránh cho đến lúc đó con đại hôn nàng ta lại ghen tuông, không cho phép thêm ai."

 

Cho Liễu Vân Khê tiến cung liền như vậy định ra, một mặt là để ổn định Liễu Vân Khê không cho ả nảy sinh nghi ngờ, mặt khác đương nhiên là tạo cơ hội cho đôi gian phu dâm phụ hẹn hò!

 

Ngẫm lại những lời Liễu Vân Khê nói trước khi Nam Cung Ngọc chết, Cố Thanh Yến tính toán sẽ để cho đứa con của bọn họ có mặt sớm hơn!

 

Nếu Liễu Vân Khê đối xử tàn nhẫn với Nam Cung Ngọc vì đã hại ả không thể gả cho Tam hoàng tử, vậy cậu thay Nam Cung Ngọc thành toàn cho ả!

 

Hoàng Hậu hạ ý chỉ, nói gần đây vừa có được một chậu hoa lan hiếm, nghe nói thứ nữ Liễu Vân Khê nhà Lễ Bộ thị lang thiên tư quốc sắc, tâm linh thủ xảo, rất biết làm điểm tâm, vừa lúc mời mỹ nhân tiến cung ngắm hoa, thuận tiện nếm thử tay nghề của mỹ nhân.

 

Tin tức vừa truyền ra, không biết có bao nhiêu quý nữ trong kinh thành hâm mộ ghen tị không thôi, mà Liễu Vân Khê rốt cuộc cũng yên lòng —— Thái tử không quên ả, đây không phải là cầu xin Hoàng Hậu tuyên ả tiến cung sao?

 

Cẩn thận sắp xếp, Liễu Vân Khê trong ánh mắt oán hận của đích tỷ và mẹ cả ngồi lên kiệu tiến cung.

 

Khi Cố Thành Tiêu biết tin tức này mày kiếm nhíu chặt, Liễu Vân Khê là hung thủ trực tiếp hại chết y và Thái tử, muốn y nhìn Thái tử và Liễu Vân Khê thân mật, cho dù biết Thái tử đang diễn kịch, trong lòng cũng rất không thoải mái.

 

Vào buổi hầu triều sớm Cố Thanh Yến nhìn thấy y từ đầu đến chân đều làm mặt lạnh, mãi đến ngày Hoàng Đế hạ lệnh mở tiệc khao thưởng các tướng lĩnh, Cố Thanh Yến mới có cơ hội ở riêng với y.

 

Trong yến hội, bầu không khí tương đương nhẹ nhàng, đại đa số tướng lĩnh đều đang nhìn chằm chằm vũ cơ dáng người uyển chuyển, còn lại thì đang uống rượu ăn thịt. Có người đến kính rượu Thái tử, Cố Thanh Yến ai đến cũng không từ chối, uống lại uống sắc mặt mau chóng đỏ lên.

 

Trong lúc này, Cố Thanh Yến vẫn luôn cố ý vô tình lén ngắm nhìn Cố Thành Tiêu, nhưng nam nhân không biết vì sao, cho dù mắt đối mắt với cậu, cũng nhanh chóng dời đi.

 

Không vui sao?

 

"Đại tướng quân, Cô kính ngươi một ly." Cố Thanh Yến nâng chén về hướng Cố Thành Tiêu, cất cao giọng nói: "Nếu không phải đại tướng quân mấy phen cứu giúp, giờ phút này Cô sẽ không ngồi ở chỗ này, từ hôm nay trở đi, đại tướng quân đó là huynh đệ tốt của Cô!"

 

Cố Thành Tiêu hờ hững: "Không dám nhận, đây đều là bổn phận thần nên làm, điện hạ không cần lo lắng."

 

Hai người xa xa nhìn nhau, ngay sau đó bưng chén rượu lên một hơi cạn sạch.

 

Cố Thanh Yến đem ly rượu úp ngược, ra hiệu, cậu không biết chính là, thật ra Cố Thành Tiêu vẫn luôn chú ý cậu, nhìn gương mặt nở nụ cười xán lạn khi được quần thần kính rượu, đuôi mắt cong lên, đôi mắt đen thanh triệt điểm xuyết sao sáng, hầu kết Cố Thành Tiêu lăn lăn, chỉ có thể rũ mắt cúi đầu im lặng uống rượu.

 

Thẳng đến khi Cố Thanh Yến vô tình làm ngã bình rượu, quần áo bị làm ướt phải đứng dậy đi thay, Cố Thành Tiêu cũng tìm cớ rời đi.

 

Hai người tâm linh tương thông gặp nhau trong sương phòng.

 

Cố Thanh Yến duỗi tay ôm lấy cổ nam nhân, cười khẽ: "Đại tướng quân, không phải muốn đi nhà xí sao? Sao lại chạy tới chỗ này của Cô? Huynh muốn nhìn lén Cô thay quần áo sao?"

 

Cố Thành Tiêu ôm lấy eo cậu, ấn người lên tường, giọng khàn khàn gọi: "Điện hạ, ta......"

 

Ngẩng đầu hôn hôn khóe miệng y, Cố Thanh Yến mặt đỏ bừng hừ một tiếng, "Đại tướng quân, huynh ấp úng cái gì? Là nam nhân phải phóng khoáng một chút!"

 

Khóe môi Cố Thành Tiêu mím thành một đường thẳng, trầm giọng hỏi: "Điện hạ, ngài nói ngài sẽ không cưới Liễu Vân Khê, vậy vì sao phải bảo ả tiến cung?"

 

...... Đây là ghen tuông rồi à?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn