Chương 107
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 107: Tạm thời đã không còn nguy hiểm nữa!

Bức huyết thư mà Bùi Hàn Tùng gửi ra ngoài năm đó thực ra không phải là lời kêu oan dậy trời, mà chỉ đơn thuần là một lá thư nhà. 
Khi bị giam trong ngục, Bùi Hàn Tùng đã sớm nhận ra rằng mọi chuyện không thể cứu vãn nữa, ông cũng ý thức rõ chính vì những việc nơi quan trường của mình đã làm liên lụy đến người nhà, càng biết rõ đứa cháu trai Bùi Diên Văn của mình là người có tấm lòng nhân hậu. Nếu để Bùi Diên Văn biết mình vì mua ngôi nhà để nhận nuôi những đứa trẻ mồ côi mà vô tình dẫn đến tai họa cho cả dòng tộc chắc chắn sẽ ôm hận suốt đời, có chết cũng không thể nhắm mắt xuôi tay. 
Dẫu Bùi gia đã tận số, có lẽ đến cuối cùng tất cả rồi cũng sẽ đi vào con đường chết. Nhưng trong ngục tối, Bùi Hàn Tùng vẫn kiên quyết viết ra bức huyết thư ấy. 
Ánh dương vẫn sẽ ở trên cao tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi vạn vật trên thế gian. 
Kỷ Vân Hành ngồi thu mình trên bậc cửa, nàng khom lưng ôm gối, dáng vẻ nhỏ nhắn thu lại một góc, ngay cả cái bóng hằn dưới đất cũng chỉ còn một nhúm. Nàng nâng bức huyết thư chi chít các chữ trong tay, đọc kỹ từng câu từng chữ.
Vết máu trên giấy đã phai màu qua năm tháng, không còn sự đỏ tươi như khi mới viết ra. Thế nên lá thư trong tay Kỷ Vân Hành, thực ra đã được dùng máu mới để đồ lại một lần nữa.
Là máu của ai thì không cần phải nói.
Trong thư, Bùi Hàn Tùng viết về nỗi lo lắng dành cho vợ và con gái của mình, sự áy náy với các đệ muội trong nhà, còn nhắn nhủ cháu trai Bùi Diên Văn rằng lòng thương xót chúng sinh của y là điều đáng quý trên đời. Bùi Hàn Tùng còn nói, việc Bùi Diên Văn bị kẻ gian lợi dụng để hãm hại Bùi gia không phải lỗi của y. Sau đó, ông còn bày tỏ lòng trung thành với Đại Yến và niềm tiếc nuối khi không thể tận mắt chứng kiến cháu ngoại ra đời. 
Kỷ Vân Hành chợt nhận ra, cháu ngoại mà ông nhắc đến chính là nàng. 
Nàng còn nhìn thấy trong thư nhắc đến:
[Đứa cháu Thiệu Sinh còn nhỏ, trong nhà lại đột ngột gặp nạn, người vô tội bị liên lụy vào, mỗi lần nghĩ tới ta đều hổ thẹn không nguôi.]
[Nếu hậu duệ Bùi gia còn sót lại dòng máu nào trên thế gian, ta mong rằng con cháu của ta hãy kiên cường vượt qua sóng gió, để một ngày nào đó sẽ lật lại vụ án oan, trả lại sự trong sạch cho Bùi gia, đưa kẻ gian ra trước công lý.]
Kỷ Vân Hành đọc đến câu cuối cùng mới nhận ra bàn tay mình run lên bần bật, nước mắt lớn như hạt đậu thi nhau rơi xuống. Nàng hoảng hốt dùng tay áo lau đi, sợ nước mắt làm nhòe mất chữ trên thư, nhưng càng lau càng ướt, đến cuối cùng, ống tay áo cũng sũng nước mà tay nàng cũng đẫm nước. 
Nàng cẩn thận gấp lá thư lại, nhặt lấy nửa cây sáo đặt bên cạnh lên. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, thân sáo hiện rõ những vết xước nhỏ, dù đã được chà dầu cẩn thận nhiều lần nhưng không cách nào xóa được dấu vết của năm tháng. 
Ngón tay nàng lướt nhẹ từng tấc trên thân sáo, đến khi chạm đến dòng chữ khắc chìm, nàng từ từ đưa cây sáo lên cao ngang tầm mắt. Cũng không biết đã dùng phương pháp khắc gì mà chữ khắc vốn mờ nhòe nhưng khi đưa ra trước ánh sáng bỗng phản chiếu hào quang, lộ ra từng nét vàng óng ánh hiện rõ nét chữ phóng khoáng phiêu dật – Thiệu Sinh. 
Cả thế giới của Kỷ Vân Hành bỗng chốc yên lặng lại vào giây phút này, nhưng dường như có cơn bão tố cuồng phong từ bốn phương tám hướng ập đến quét thẳng vào lòng nàng.
Nàng nhớ lại lần đầu họ gặp nhau, Thiệu Sinh đứng trên bãi cỏ xanh ngắt ở một khoảng cách khá xa, quay đầu lại nhìn nàng, còn nở một nụ cười ấm áp. Tưởng rằng chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua, nhưng giờ đây nghĩ lại, đó chính là lần đầu tiên sau bao năm dài, nàng được gặp lại người huynh trưởng thất lạc của mình. 
Bùi Thiệu Sinh ngay từ đầu đã chạy về phía nàng, y nhiều lần ra vào Kỷ gia chỉ để tìm cơ hội, tại một thời điểm không ngờ đến để giới thiệu bản thân với muội muội Kỷ Vân Hành:
“Tại hạ là Thiệu Sinh, trước đó có duyên từng gặp Kỷ cô nương một lần, không biết Kỷ cô nương còn nhớ không?” 
Y giấu họ, dùng bí danh Thiệu Sinh để sống tạm bợ qua ngày, nói muôn vàn lời dối trá để che giấu thân phận của mình.
Hôm ấy trong ngôi nhà cũ nơi ngoại ô, y đã xoa đầu Kỷ Vân Hành, nói với nàng rằng Bùi Diên Văn là cậu ruột của nàng. Y còn kể lại rất nhiều chuyện cũ của Bùi gia năm xưa, lúc nói chuyện trên gương mặt y luôn giữ nụ cười tươi, giấu đi sạch sẽ nhưng bi thương mất mát, khiến Kỷ Vân Hành không nhìn ra chút dấu vết nào.
Đó là thói quen được hình thành qua nhiều năm ẩn nhẫn để che giấu đau thương, để giờ đây y đã có thể nhẹ nhàng nhắc lại những chuyện cũ của Bùi gia, nhắc đến những người người thân quen từng ở bên cạnh nhưng giờ đã không còn trên đời. Thế nên, Kỷ Vân Hành ngây ngô chẳng thể nhìn ra ẩn ý trong nét mặt của y. 
Rất nhiều mảnh ký ức cuộn trào trong tâm trí, đến cuối cùng Kỷ Vân Hành chỉ còn nhớ rõ khoảnh khắc Bùi Thiệu Sinh đứng trước mặt nàng, mỉm cười nói với nàng: 
“Ta có một người muội muội cũng xấp xỉ tuổi cô nương, ta đã ra ngoài bươn chải, ôn thi suốt nhiều năm nên đã lâu chưa về nhà thăm muội ấy. Nhìn thấy cô nương, ta lại nhớ đến muội ấy.”
Bùi Thiệu Sinh là huynh trưởng của nàng, trên người họ chảy chung một dòng máu của Bùi gia, sợi dây gắn kết ấy không thể nào cắt đứt, cho dù họ đã chia xa bao năm.
*** 
“Ầm!” 
Một tiếng động lớn vang lên trong sảnh đường, mấy người trong phòng cứng đờ cả người, cúi đầu xuống thấp không dám động đậy. 
Hứa Quân Hách suýt nữa đã một tay đập vỡ cả bàn, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm: 
“Tiết Kinh Vũ! Ban đầu ta đã sắp đặt thế nào, ông dám chống lại Hoàng lệnh?” 
Tiết Cửu rụt cổ, xoa xoa gáy, gượng gạo đáp: “Việc này cũng không thể trách ta được mà…” 
Hứa Quân Hách lạnh lùng nhìn ông ấy, gằn giọng như cố gắng hết sức để đè xuống lửa giận trong người: 
“Ngay từ đầu ta đã sắp xếp để ông bắn hắn một mũi tên là đủ, vì sao ông lại tự ý thêm vào hai mũi tên? Ông có biết làm vậy suýt lấy mạng hắn không?” 
Tiết Cửu nhăn nhó trả lời: “Tên tiểu tử đó sáng sớm hôm nay đã đến tìm ta, ép ta phải đồng ý. Hắn còn nói nếu ta không làm theo, hắn sẽ giấu một con dao trong tay áo, tìm cơ hội tự đâm vào người mình, ngài nói xem ta từ chối thế nào đây?” 
Hứa Quân Hách nghiến chặt răng, cơn giận trong lòng không thể trút bỏ. 
Bùi Thiệu Sinh đã quyết tâm chết trên đài, chết trước mặt tất cả dân chúng Linh Châu. Y sợ vở kịch không đủ chân thực, không đủ bi tráng để hoàn toàn lật đổ Tôn Tề Tranh. Y đã chờ đợi ngày này quá lâu nên mới muốn đánh cược tất cả, phải dồn hết sức để kế hoạch có thể thành công trót lọt. Vì vậy y đã tự ý sửa đổi kế hoạch, từ một mũi tên ban đầu thành ba mũi tên chí mạng. 
Phàn Văn Trạm và Thích Khuyết đứng bên cạnh cũng không dám lên tiếng nói thay Tiết Cửu. Lúc này, Hứa Quân Hách đang nổi giận ngút trời, ai nói lời nào cũng sẽ bị liên lụy theo. Ba mũi tên trên bàn vẫn còn dính đầy máu tươi, những mũi tên này đã được rút ra từ người Bùi Thiệu Sinh ngay trước mắt bao người. 
Vở kịch này đến giây phút cuối cùng cũng diễn xong, mà còn hạ màn một cách hoàn hảo, nhưng việc tự ý làm trái mệnh lệnh thay đổi kế hoạch là điều tối kỵ. 
“Cút!” Hứa Quân Hách bực dọc hạ lệnh đuổi người: “Cút hết ra ngoài!” 
Mấy người vội vã quay người nhanh chóng rời khỏi phòng. 
Ánh mắt Hứa Quân Hách dừng lại trên những mũi tên trước mặt, máu trên đó đã khô cứng nhuộm đỏ cả thân tên, đầu mũi tên sắc bén đã tạo ra ba lỗ máu lớn trên cơ thể Bùi Thiệu Sinh. Cảnh tượng máu tươi chảy đầm đìa dưới đất vẫn còn in rõ trong trí nhớ hắn. 
Dường như Bùi Thiệu Sinh chỉ tồn tại để chờ đến ngày được thực hiện kế hoạch này. 
“Điện hạ.” Trình Du đứng ngoài cửa bẩm báo: “Trì đại nhân cầu kiến.” 
“Cho vào.” Hứa Quân Hách đáp. 
Ngay sau đó cánh cửa được mở ra, Trì Tiện sải bước đi vào, ánh mắt lạnh lùng lướt qua người Hứa Quân Hách, sau đó trở tay đóng cửa lại. 
Hứa Quân Hách nhếch miệng cười giễu: “Có chuyện gì xấu hổ hay sao mà cần đóng cửa mới dám nói?” 
Trì Tiện không đáp lại câu nói chế nhạo này, hắn ta đóng cửa xong xoay người lại, nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách: “Mũi tên có khắc dấu ấn của Tôn tướng trên bãi cỏ hôm nay thực ra là loại tên đặc chế dùng trong hội săn mùa xuân hằng năm.” 
Mỗi năm vào mùa xuân, Hoàng Đế đều tổ chức một buổi săn bắn lớn, trong đó các đại thần cùng con cháu thế gia tham dự vào đều phải sử dụng loại tên đặc chế này để tiện ghi chép số lượng thú săn được. 
Hứa Quân Hách nhếch môi, giọng điệu lười biếng: “Nhãn lực khá đấy, vậy ngươi muốn nói gì đây?” 
Trì Tiện đáp: “Toàn bộ mũi tên đặc chế của Tôn gia đều được ta tiêu hủy hoàn toàn vào tháng tư năm ngoái, vì vậy mũi tên hôm nay không có xuất xứ từ Tôn gia, mà nó được Thái tôn Điện hạ lấy từ kho vũ khí Hoàng thất.” 
Hứa Quân Hách cười nhạt: “Phải thì sao? Mà không phải thì sao? Ngươi định chứng minh thế nào?” Hắn ngả người ra sau, bày ra tư thế ung dung, ánh mắt thờ ơ lướt qua gương mặt đối phương. 
Lần đầu tiên, gương mặt lạnh lẽo như băng sơn vạn năm của Trì Tiện lộ ra cảm xúc khác biệt. Đôi mày hơi chau lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm chứa đựng một tia phẫn nộ, hắn ta trầm giọng nói: “Hóa ra Thái tôn Điện hạ cũng là người vì để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.” 
Hứa Quân Hách cười khẩy, giọng mỉa mai: “Thật kỳ lạ! Từ lúc nào thì đến lượt con chó của Tôn tướng nói ra những lời này? Đây chẳng phải phong cách thường thấy của các ngươi sao?” 
Trì Tiện nhìn thẳng vào hắn: “Vốn tưởng rằng Thái tôn Điện hạ sẽ khác biệt.” 
“Ta làm như thế nào thì có liên quan gì đến ngươi?” Hứa Quân Hách đứng dậy, khóe môi nhếch lên vẻ chế giễu: “Hôm nay Trì đại nhân đến chỗ ta căm phẫn trút ra những lời này, là vì chủ nhân ngươi đang bị giam vào ngục, hay vì người nào khác?” 
Hứa Quân Hách khẽ cười: “Đáng tiếc, đều đã quá muộn rồi.” 
Khí tức quanh người Trì Tiện không còn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng mà cuộn trào dữ dội, tưởng chừng như sắp bùng phát. Đôi tay hắn ta siết chặt thành nắm đấm, sự căm hận mãnh liệt tỏa ra khắp người, hoàn toàn chẳng còn chút dáng vẻ nhún nhường như trước đây. 
Hứa Quân Hách vẫn thản nhiên nhìn Trì Tiện. Từ lâu hắn đã biết rõ Trì Tiện là con thú dữ có móng vuốt sắc nhọn, chẳng qua ngày thường hắn ta sẽ che giấu nanh vuốt của mình rất kín, hoàn toàn bày ra dáng vẻ của một con chó biết nghe lời.
Cũng chỉ có khi chủ nhân bị tổn thương, con chó trung thành mới nóng lòng, mới tức giận. 
Trì Tiện nhìn chằm chằm vào hắn hồi lâu, cuối cùng cũng buông lỏng nắm đấm, khí tức hung hãn tràn ngập cũng giãn ra.
Cửa phòng mở ra, Trì Tiện xoay người bước đi không ngoảnh đầu lại. 
Hứa Quân Hách đi tới bậc cửa, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Trì Tiện một hồi rồi cất bước rời đi dưới ánh nắng. Hắn đi qua tiền viện, men theo hành lang uốn khúc, cuối cùng dừng lại trước một tiểu viện. 
Còn chưa bước vào, hắn đã thấy Kỷ Vân Hành ngồi thu mình trên bậc cửa, cúi đầu nhìn chăm chăm vào thứ gì đó. 
Trái tim Hứa Quân Hách như nhũn ra, hắn xua tay bảo những tùy tùng theo sau rời đi rồi một mình tiến lại gần nàng. 
Cũng không biết Kỷ Vân Hành đã ngồi ở đây bao lâu, mặt mày và cổ đã hứng nắng đỏ bừng hiện rõ trên nước da trắng sáng. Nàng nghe thấy có người đến gần nhưng không có phản ứng nào, như thể tư thế ôm gối cuộn mình thế này khiến nàng cảm thấy an toàn nên không muốn thay đổi.
Hứa Quân Hách ngồi xuống bên cạnh nàng, hắn thở dài một hơi rồi vòng tay qua eo bế nàng sang ngồi trên đùi mình, sau đó gập đôi chân dài lại làm chỗ tựa lưng cho nàng, cúi xuống nhìn vào mặt nàng: 
“Để ta xem xem, đôi mắt này khóc đến mức nào rồi, còn có thể ra ngoài gặp người ta được không?” 
Kỷ Vân Hành cúi đầu không nói, trong tay vẫn nắm chặt nửa cây sáo gãy kia. 
Hứa Quân Hách đưa tay lau sạch nước mắt trên khóe mắt nàng, nhưng nàng quay mặt đi muốn né tránh. Hắn biết trong lòng nàng còn giận còn oán, bèn siết chặt vòng tay ôm nàng để chạm trán vào thái dương nàng, dịu dàng nói: 
“Ta biết nàng trách ta giấu giếm, nhưng nếu nói cho nàng biết kế hoạch này, nàng nhất định sẽ ngăn cản, đúng không?” 
Đây cũng chính là lý do hắn không nói trước với Kỷ Vân Hành. Nếu nàng biết nội dung trong kế hoạch, bất luận thế nào cũng sẽ không đồng ý, thậm chí sẽ còn đòi đứng ra để thay người diễn trên sân khấu thành nàng. 
Một mặt là yêu cầu của Bùi Thiệu Sinh, mặt khác cũng vì lòng riêng của Hứa Quân Hách. 
Hắn có thể tự mình mạo hiểm, bao lần thoát hiểm trong gang tấc, nhưng Kỷ Vân Hành thì không. 
“Hữu Hữu.” Hứa Quân Hách ôm lấy nàng, khẽ gọi tên nàng, hơi thở ấm áp phả vào tai, giọng hắn mềm mại như nước: “Nàng cũng phải cho Bùi Thiệu Sinh một cơ hội chứ!” 
Lúc này Kỷ Vân Hành mới có phản ứng, chầm chậm ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng nói cũng đã khàn: “Cơ hội gì?” 
“Cơ hội đứng trước người trong thiên hạ, rửa oan cho Bùi gia.” Hứa Quân Hách nhẹ giọng, trong mắt hắn lại thoáng hiện vẻ bi thương như ngày nào: “Hắn đã chờ đợi suốt bao năm nay chỉ để làm được điều này. Thậm chí, hắn giấu cả thân phận không muốn nói với nàng là vì muốn tự hoàn thành chuyện này.” 
Với Bùi Thiệu Sinh, sống hay chết đã không còn quan trọng, trong tâm trí y chỉ còn duy nhất một mục đích. 
Kỷ Vân Hành im lặng siết chặt đoạn sáo trong tay, nhớ lại buổi tối hôm trước, Bùi Thiệu Sinh đã đến tìm nàng, dùng cây sáo này để thổi một khúc nhạc kỳ lạ và buồn cười, còn nói rằng chỉ cần nàng nghe thấy thì người nhà họ Bùi cũng sẽ nghe thấy. 
Giờ nghĩ lại, đó dường như là lời từ biệt. 
Nhưng Thiệu Sinh không nói ra bằng lời mà đã gửi gắm tất cả trong tiếng sáo, chỉ dành cho Kỷ Vân Hành nghe. 
Nàng khẽ nhắm đôi mắt đã đau nhói, giọt nước mắt trong veo từ khóe mắt lăn dài xuống má. Hứa Quân Hách ôm nàng nhỏ giọng dỗ dành, tay kia vỗ về sau lưng nói rất nhiều những lời an ủi. Nhưng Kỷ Vân Hành từ đầu đến cuối vẫn im lặng, nàng không muốn nói chuyện, ngay cả một tiếng ừ hử cũng chẳng có.
Hứa Quân Hách trước nay chưa bao giờ kiên nhẫn như lúc này, cũng không biết đã ôm nàng dỗ dành bao lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa vang lên ở sau lưng.
Cả hai cùng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Sở Tình đi ra với bộ dạng đầy máu. Cả người bà đẫm mồ hôi, trên quần áo loang lổ vết máu, đôi tay đỏ lòm trông vô cùng đáng sợ.
Hứa Quân Hách đỡ eo Kỷ Vân Hành giúp nàng đứng lên, rồi hỏi: “Thế nào rồi?”
Sở Tình không đáp ngay mà bước nhanh đến bàn, uống cạn một chén trà rồi thở phào: “Suýt thì chết khát.”
Kỷ Vân Hành bước qua ngưỡng cửa, run rẩy gọi bà: “Dì Tình…”
“Tạm thời không còn nguy hiểm nữa.” Sở Tình đáp.
Câu nói này khiến cả Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách đều thở phào nhẹ nhõm, sợi dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng, cả cơ thể cũng thoải mái hơn.
“Ba mũi tên tuy đều tránh được chỗ hiểm, nhưng vết thương rất sâu lại còn mất máu quá nhiều. Nếu đưa về chậm thêm một chút, e rằng đến thần tiên cũng không cứu nổi.” Sở Tình quệt mồ hôi trên trán, vô tình làm máu vấy lên gương mặt đã mệt nhoài: “May mà hiện giờ đã cầm máu, còn giữ được hơi thở. Nếu qua được hai ngày tới thì sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.”
Bà mệt đến mức ngồi phịch xuống ghế, giơ hai tay của mình lên xem, đầu ngón tay đến giờ vẫn còn run rẩy không ngừng.
Chính bà cũng không ngờ mình đã lớn từng tuổi này rồi mà vẫn có thể giành người từ tay Diêm Vương, bà thầm cảm thấy may mắn vì mình đã lựa chọn đến Linh Châu, còn nói: “Ngày thường ta không thích mạnh miệng, nhưng nếu tình trạng như hôm nay mà để bất kỳ y sư nào ở Linh Châu chữa trị, họ cũng đều bó tay.”
Bởi thứ cứu sống Bùi Thiệu Sinh không phải thuốc, mà là độc.
Trong tay Sở Tình có một loại độc có thể khiến máu đông lại, bà đã dùng nó để cầm máu cho ba vết thương lớn trên người Bùi Thiệu Sinh. Tuy nhiên trong dùng độc, cần phải chú trọng liều lượng, chỉ cần nhiều thêm một chút là có thể lấy mạng người, nhất là với một người bị thương nặng đang thoi thóp như Bùi Thiệu Sinh.
Sở Tình không dám nắm chắc thành công hoàn toàn, nhưng trong tình huống nguy cấp như thế, bà không có thời gian do dự, may mà y thuật cao siêu của bà đã thành công cứu được mạng cho Bùi Thiệu Sinh.
Kỷ Vân Hành như trút được gánh nặng trong lòng, vui mừng đến rơi nước mắt, nàng liên tục nói cảm ơn Sở Tình rồi muốn vào trong xem xem Bùi Thiệu Sinh thế nào.
Hứa Quân Hách ngăn nàng lại, khuyên nhủ: “Hãy để hắn nghỉ ngơi trước đã, đợi khi tình trạng khá hơn một chút rồi hẵng vào.”
Chính Hứa Quân Hách cũng thầm cảm thấy may mắn vì đã vượt qua tai họa lần này, vốn dĩ kế hoạch ban đầu là để Bùi Thiệu Sinh bị thương nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Nào ngờ y lại tự ý hành động, suýt chút nữa đã bỏ mạng ngay tại chỗ.
Nếu như Bùi Thiệu Sinh thực sự chết đi, Kỷ Vân Hành chắc chắn sẽ hận hắn cả đời, nào còn chịu quay về Kinh thành với hắn nữa chứ!
Hứa Quân Hách thầm nghĩ: “Người anh vợ này cũng thật đúng là… May mà hắn thi trượt, nếu không khi vào triều đình còn có ai dám làm việc với hắn nữa chứ?”
Hắn ôm lấy Kỷ Vân Hành, dỗ dành: “Sáng giờ nàng cũng không ăn gì rồi, đi ăn uống lót dạ trước đã rồi từ từ chờ đợi cũng không muộn.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tiết Đại Thử - Chương 1: Buổi họp chợ người đến người đi không ngớt, nó là chó con không ai cần, Kỷ Vâ Chương 2: Chương 2: Để ta xem em là chó đực hay chó cái? Chương 3: Chương 3: Kỷ Vân Hành nghe tiếng ngẩng đầu lên, trong nháy mắt đã chạm phải ánh mắt của Hứa Quân Hách Chương 4: Chương 4: Lựa chọn một mối hôn sự tốt Chương 5: Chương 5: Khách quý ở Liên Y Lâu Chương 6: Chương 6: “Vậy là cô cho rằng ta không phân biệt đúng sai, trách nhầm người tốt?” Chương 7: Chương 7: “Chỉ có cô mới nghĩ ra hình phạt nhàm chán như vậy.” Chương 8: Chương 8: Quả nhiên thỏ khi bị dồn ép cùng đường cũng sẽ cắn người Chương 9: Chương 9: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ. Tên của cô lấy từ trong câu này sao?” Chương 10: Chương 10: Ông ngoại của cô chính là tham quan lớn nhất Linh Châu. Chương 11: Chương 11: Cô có hận cha mình không? Chương 12: Chương 12: Tường nhà cô cũng không cản được ta, ta muốn đến thì đến thôi! Chương 13: Chương 13: Ngài mau nói đi chứ! Chương 14: Chương 14: Kỷ Vân Hành lập tức tái mặt, hoảng sợ đến mức làm rơi xiên kẹo xuống đất. Chương 15: Chương 15: Hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác. Chương 16: Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng Chương 17: Chương 17: Ngày mai Lương Học có đến không? Chương 18: Chương 18: “Ta ghét bọn họ, ghét cả Hoàng thái tôn!” Chương 19: Chương 19: Hứa Quân Hách thầm cười nhạo nàng trong lòng Chương 20: Chương 20: “Lá gan của cô lớn nhỉ?” Chương 21: Chương 21: Không phải Kỷ Vân Hành không thích náo nhiệt, mà là không thích náo nhiệt ở sân trước. Chương 22: Chương 22: Hoàng thái tôn? Nàng lẩm bẩm nói: “Lương Học?” Chương 23: Chương 23: Kỷ Vân Hành thật sự rất yêu thích cây trâm vàng đó. Chương 24: Chương 24: “Lương Học, có thể không đi không?” Chương 25: Chương 25: Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân. Chương 26: Chương 26: “Lương Học gạt ta.” Kỷ Vân Hành ôm giỏ nhỏ, quay người rời đi, lẩm bẩm nói: “Đáng ghét.” Chương 27: Chương 27: Cuộc gặp gỡ này đến quá bất ngờ, cả hai dường như đều chưa kịp phản ứng. Chương 28: Chương 28: Kỷ Vân Hành gật đầu, trong mắt đầy vẻ tín nhiệm: “Quả nhiên Lương Học nói đúng.” Chương 29: Chương 29: Mỗi một biểu cảm, Kỷ Vân Hành đều có thể hiểu được. Chương 30: Chương 30: “An đắc quảng hạ thiên vạn gian, đại tý thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan.” Chương 31: Chương 31: Biến thành chó con một thời gian, không ngờ lại hình thành thói quen tự nói chuyện một mình, hỏng rồi! Chương 32: Chương 32: Kỷ Vân Hành thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt nàng đỏ bừng, lắp bắp nói: “Không, không phải ta!” Chương 33: Chương 33: Thiệu sinh ca ca đó là gì của cô? Chương 34: Chương 34: Hứa Quân Hách hạ thấp giọng như đang dỗ dành nàng. Chương 35: Chương 35: Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Yến Chương 36: Chương 36: Dân cẩu bái kiến Thái tôn Điện hạ! Chương 37: Chương 37: Đệ nhất hèn nhát! Chương 38: Chương 38: Điện hạ chỉ cần dọa ta là được rồi! Chương 39: Chương 39: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.” Chương 40: Chương 40: Ngốc một chút cũng tốt, dễ lừa! Chương 41: Chương 41: “Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?” Chương 42: Chương 42: “Thiên hạ tấp nập, đều vì lợi ích mà đến; thiên hạ xô bồ, đều vì lợi ích mà đi.” Chương 43: Chương 43: Quyển 2: Tiết Đông Chí - Chương 43: Nàng không kìm được đưa tay khẽ chạm lên đôi mắt hắn. Chương 44: Chương 44: “Lương Học bị trúng độc, cả mắt và tai đều đã hỏng rồi, con muốn nhờ dì cứu Lương Học.” Chương 45: Chương 45: Tựa như màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng. Chương 46: Chương 46: Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài! Chương 47: Chương 47: Hứa Quân Hách trở tay chạm nhẹ vào nó rồi giữ lấy sự ấm áp ấy trong tay mình. Chương 48: Chương 48: Đây chính là bài học mà thần minh của Linh Châu dạy cho Trữ quân của Đại Yến. Chương 49: Chương 49: “Là Thái tôn phi mà Tiểu điện hạ tự mình chọn phải không?” Chương 50: Chương 50: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.” Chương 51: Chương 51: Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy. Chương 52: Chương 52: “Bởi vì Lương Học chính là tinh thông việc học.” Chương 53: Chương 53: “Học được nịnh hót.” Hứa Quân Hách hừ nhẹ một tiếng. Chương 54: Chương 54: “Cô biết người mình vẽ là ai không?” Hứa Quân Hách hỏi. Chương 55: Chương 55: “Lật lại bản án cũ, để chân tướng được phơi bày trước thiên hạ.” Chương 56: Chương 56: Hắn nhìn đôi mắt đầy tin tưởng của Kỷ Vân Hành, bèn quyết định lờ đi cảm giác chiếm hữu lạ kỳ của bản thân Chương 57: Chương 57: Lẽ nào lòng Kỷ Vân Hành lại khó yên phận như vậy, nhất định phải đặt lên người ai đó à? Chương 58: Chương 58: Khuôn mặt nàng hiện lên sự vui mừng khi tình cờ gặp được Hứa Quân Hách. Chương 59: Chương 59: “Đúng vậy, nàng ấy thông minh lanh lợi, ta rất thích.” Chương 60: Chương 60: “Ta có thể dạy cô” Chương 61: Chương 61: Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu Chương 62: Chương 62: “Là thích túi thơm của cô, hay là thứ gì khác?” Chương 63: Chương 63: Lời ngọt ngào như chiếc bẫy khiến người ta cam lòng sa chân vào. Chương 64: Chương 64: Nếu đã là thứ nàng học từ hắn, hắn thu lại cũng chẳng có gì sai. Chương 65: Chương 65: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.” Chương 66: Chương 66: “Chỗ này bẩn rồi, để ta rửa sạch cho cô.” Chương 67: Chương 67: “Rốt cuộc cô đang sống vì ai?” Chương 68: Chương 68: Hắn cứ nhìn mình mãi thế này nhất định là có chuyện muốn nói với mình Chương 69: Chương 69: “Nàng hãy mang túi thơm đã thêu xong đến tặng ta.” Chương 70: Chương 70: Túi thơm này là của Đỗ công tử, không phải của ngài! Chương 71: Chương 71: Ta với nàng ấy, ai hẹn trước? Chương 72: Chương 72: Chỉ tiếc giấy ngắn tình dài! Chương 73: Chương 73: Kỷ Vân Hành là cây non lớn lên trên vùng đất lạnh giá này, lúc nào bị gió thổi trúng đều sẽ ngả nghiêng ngả ngửa Chương 74: Chương 74: “Năm nay thí chủ lại đến rồi!” Chương 75: Chương 75: Quyển 3: Tiết Xuân Phân - Chương 75: Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ Chương 76: Chương 76: Chỉ xuân mới biết chốn này! Chương 77: Chương 77: Kỷ Vân Hành cảm thấy mình sẽ không phạm phải bất kỳ luật lệ nào của Kinh thành nữa! Chương 78: Chương 78: Ta phải đi rồi! Ta xuống núi đây! Chương 79: Chương 79: Nàng liếm môi, mong rằng Hứa Quân Hách sẽ không bao giờ nhớ lại chuyện hôm đó! Chương 80: Chương 80: Trêu chọc Hoàng thái tôn sẽ bị nhốt vào nhà lao đấy! Chương 81: Chương 81: Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không? Chương 82: Chương 82: Làm người phải biết ơn báo đáp! Chương 83: Chương 83: Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, h Chương 84: Chương 84: Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia. Chương 85: Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.” Chương 86: Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết. Chương 87: Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất! Chương 88: Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng! Chương 89: Chương 89: Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta! Chương 90: Chương 90: Nàng cũng cảm thấy ta đang ức hiếp nàng sao? Chương 91: Chương 91: Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức hiếp ta! Chương 92: Chương 92: Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa! Chương 93: Chương 93: Cũng chính vì chuyện đó mà sau này ông ta mới phải sống mấy năm trời trong vai người lương thiện. Chương 94: Chương 94: Đây mới là thứ mà Hứa Quân Hách đang tìm kiếm! Chương 95: Chương 95: Tựa như lửa đồng không thể dập tắt, xuân đến gió lại thổi bừng Chương 96: Chương 96: Rất nhiều năm sau khi Kỷ Vân Hành nhớ lại đêm tối đó, nàng vẫn cảm thấy đó là con đường núi đáng sợ nhất mà n Chương 97: Chương 97: Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy? Chương 98: Chương 98: “Đối với ta, đó chính là mất mát.” Chương 99: Chương 99: Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ. Chương 100: Chương 100: Vị này chính là Thái tôn Điện hạ…! Chương 101: Chương 101: Đại cô nương, Hoàng thượng cho gọi người! Chương 102: Chương 102: Nhưng nếu chúng ta thành hôn, Hoàng cung cũng sẽ là nhà của nàng! Chương 103: Chương 103: Kỷ Vân Hành, nàng rất đáng ghét! Chương 104: Chương 104: Những điều này… không được xem là thích sao? Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Cũng chính vào lúc này, Kỷ Vân Hành mới hiểu ra rằng nàng không phải trận gió đông ấy! Chương 107: Chương 107: Tạm thời đã không còn nguy hiểm nữa! Chương 108: Chương 108: Trì Tiện đời này chỉ trung thành với một chủ! Chương 109: Chương 109: Chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng! (Hoàn chính văn) Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1: Nửa đoạn sáo gãy – Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ! Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2: Mùng bảy tháng bảy: Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ! Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3: Rời Linh Châu đến Kinh Thành: Thế là rất nhiều năm sau đó, nàng đã không còn cô đơn nữa! Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4: Yến tiệc mừng năm mới – Nguyệt một đời bên nhau! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1). Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2) Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7: Nếu án oan năm đó không xảy ra (3) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8: Nếu án oan năm đó không xảy ra (4) (Hoàn toàn văn)