Chương 107
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí

Cốc Kiều lê từng bước lên chiếc cầu thang kêu kẽo kẹt, bước vào căn phòng nhỏ không cửa sổ. Cô trùm chăn kín mít, bấm dãy số đã lởn vởn trong đầu từ rất lâu. Cứ mỗi lần nhấn một phím, cô lại nghe rõ mồn một nhịp tim đập thình thịch của chính mình.

Điện thoại vừa kết nối, Cốc Kiều không cho phép mình im lặng lấy một giây. Cô nghe thấy giọng mình cất lên, gọi hai tiếng “anh họ”.

Quanh đi quẩn lại, rốt cuộc hai tiếng thốt ra khỏi miệng vẫn là “anh họ”.

Sợ lại bị cúp máy như lần trước, Cốc Kiều nói liền một hơi:

– Anh họ, lần này anh đừng cúp máy vội, nghe em nói hết đã. Em biết anh không thích nói chuyện tiền nong, nhưng ít nhất cũng phải để em cảm ơn anh một tiếng chứ.

Giọng điệu cô cứ như thể đang luận công ban thưởng sau trận thắng, tuyên bố rằng trong tấm huân chương của cô có một nửa công lao thuộc về anh.

Cốc Kiều cười, tự khen mình chẳng chút xấu hổ:

– Cảm ơn anh đã có mắt tinh đời, nhận ra một con ngựa chiến như em. Không báo đáp được quý nhân thì em sẽ áy náy chết mất. Anh họ à, nếu anh không hứng thú với tiền hoa hồng, mình có thể đổi sang cách cảm ơn khác, miễn là nằm trong khả năng của em…

Người ngồi trong chiếc Cadillac hạ cửa kính xe xuống. Nhìn ra ngoài, anh thấy ánh đèn vàng vọt hắt ra từ tầng hai, chẳng rõ là của phòng nào. Anh ngả người vào ghế lái, rút bao thuốc 555 châm một điếu. Đốm lửa cam đỏ bỗng lóe lên trong xe rồi từ từ lụi tàn.

Lạc Bồi Nhân đã hút thuốc được hai năm nay. Ít ra thì hút thuốc vẫn còn tốt chán so với uống rượu, anh chưa thấy ai hút thuốc mà đầu óc mụ mị cả.

Hai người cứ im lặng mãi, mà cước chuyển vùng thì đắt cắt cổ.

– Anh cần em chia sẻ số liệu bán hàng từ lúc mở cửa hàng đến giờ. – Giọng nói trong điện thoại thoáng khựng lại rồi vang lên lần nữa. – Nếu anh đoán không lầm, em còn nắm được cả số liệu của các cửa hàng khác.

Lần này đến lượt Cốc Kiều im lặng. Rồi cô nghe Lạc Bồi Nhân nói tiếp bằng giọng điệu giải quyết công việc:

– Yên tâm, anh không  cùng ngành với em, sẽ không gây trở ngại cho việc kinh doanh của em. Anh chỉ lấy những gì em có thể đưa được thôi. Anh cần dữ liệu để nghiên cứu thị trường, mà em đang có thứ đó.

Anh đoán không sai. Trong cửa hàng của Cốc Kiều quả thật có treo một tấm bảng ghi lời nhắn, nơi cô khuyến khích khách hàng để lại lời nhắn về nhu cầu phần mềm và mức giá họ sẵn lòng chi trả. Ngày nào cô cũng thu thập thông tin, còn số liệu bán hàng thì khỏi phải bàn. Ngoài việc trông coi cửa hàng của mình, cô còn đóng giả khách mua để đi dò la tình hình các cửa hàng khác trong vùng. Sở dĩ cô dám ký hợp đồng đại lý độc quyền cho tựa game kiếm hiệp kia, ngoài trực giác nhạy bén, còn nhờ vào những thông tin cô nắm bắt được.

Cốc Kiều nghe thấy đầu dây bên kia hỏi:

– Hay em cho rằng khoản tiền hoa hồng đó không đủ trả phí cung cấp số liệu? Nếu em thấy ít, anh có thể trả thêm.

Cốc Kiều chẳng ngờ anh lại đưa ra một giải pháp như vậy. Trước đây toàn là cô nhắc đến tiền, giờ lại đến lượt anh. Vậy thì người đến cửa hàng của cô chắc chắn là anh rồi. Có lẽ trước khi bước vào, anh chẳng hay biết đó là cửa hàng của cô, hoặc giả anh đã đi nát cả khu Trung Quan Thôn trước khi đến chỗ cô cũng không biết chừng. Nhưng một người vốn thường trú ở Singapore, dù có quan sát kỹ đến đâu e rằng cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa.

– Không cần thêm tiền đâu, cứ làm như anh nói đi ạ.

Đây là một căn phòng không có cửa sổ, bốn bề lốm đốm những vết nấm mốc loang lổ. Cô tin anh sẽ không lừa mình.

– Nhưng số liệu chi tiết thì em không thể nói qua điện thoại được. Hay là mình tìm một chỗ vừa ăn vừa bàn chuyện nhé? Bữa này em mời!

Dữ liệu của cô nằm ở ba nơi: trong đầu, trong sổ sách và trong máy tính. Máy tính không có ở đây, cô cũng chẳng thể sao chép dữ liệu ra đĩa mềm để đưa ngay cho anh được. Hai thứ còn lại đều cần phải tổng hợp lại.

– Không cần. Phòng anh đặt vốn có hai suất ăn sáng, một mình anh dùng cũng lãng phí.

Nghe cứ như thể lý do anh mời cô ăn sáng chỉ vì khách sạn tặng kèm hai suất, bỏ thì phí vậy. Mà dẫu anh không bồi thêm vế sau, cô cũng chẳng hiểu lầm gì cả.

– Tám giờ sáng mai anh qua đón em. Anh quên mất em ở khách sạn nào rồi, em nhắc lại lần nữa được không?

Chiếc Cadillac vẫn đỗ nguyên tại chỗ. Màn đêm tựa như mực tàu bị pha loãng, đốm sáng cam đỏ kia chỉ cần cách xa một chút là lập tức tan biến vào hư không.

Đúng lúc này, phòng bên cạnh lại có động tĩnh. Những tiếng va chạm x*c th*t cùng tiếng thở dồn dập xuyên qua bức tường mỏng manh chui tọt vào tai Cốc Kiều. Cô biết rõ những âm thanh đó có nghĩa là gì. Chính Lạc Bồi Nhân là người đã khai sáng cho cô về chuyện nam nữ. Từ giới tính đến mọi phương diện khác, anh đều thuộc về một thế giới hoàn toàn xa lạ với cô. Và cũng chính vì niềm tò mò to lớn với thế giới ấy mà cô đã bước đến gần anh, khiến mối quan hệ của họ bước sang trang mới.

Có quá nhiều lý do đằng sau bước chuyển mình ấy: ngoài sự tò mò và tâm lý hiếu thắng khi bị xem thường, nguyên nhân lớn nhất là vì cô chỉ là một trong vô số người họ hàng của anh. Anh có em họ ruột, và trước mặt người em họ đó, cô trông chẳng khác gì đồ giả. Vị trí bạn gái có tính duy nhất cao hơn nhiều so với em họ. Cô sợ nếu mình không nhanh tay chiếm lấy, vị trí đó sẽ thuộc về người khác. Nào ngờ sau này, chính cô lại là người chủ động buông bỏ nó.

Nghĩ đến việc những âm thanh của phòng bên cạnh có thể truyền qua điện thoại đến tai Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều lập tức nói to hơn, lặp lại lời nói dối ban nãy bằng tông giọng đủ để át đi tiếng động bên phòng kia. Cô thậm chí còn quên cả việc từ chối để Lạc Bồi Nhân đến đón, vội vàng chào tạm biệt rồi cúp máy.

Âm thanh từ phòng bên vẫn đều đặn vang lên theo nhịp. Mặt Cốc Kiều đỏ bừng, chẳng rõ vì những tiếng động kia hay vì lời nói dối bằng giọng nữ cao của mình ban nãy. Cô ngồi bó gối trên giường, tì cằm lên đầu gối, dán mắt vào những vết mốc trên tường mà hồi lâu sau mặt vẫn còn nóng ran. Cốc Kiều đưa tay sờ trán, dù bây giờ cô còn thấy buồn ngủ hơn lúc trước nhưng trán không nóng lắm. Cuộn mình trong tấm chăn bông ẩm rít nhớp nháp, Cốc Kiều cảm thấy mình phải đi tắm ngay mới xua đi được cảm giác khó chịu này. Vòi sen phun nước nóng không đều, thành ra cô lại phải tắm nước lúc nóng lúc lạnh.

Cốc Kiều thầm nhủ cái nhà nghỉ này đúng là không hợp vía mình, xem ra chẳng thể ở lâu. Tiết kiệm là một chuyện, nhưng không thể để lỡ việc chính được.

Sáng hôm sau, chưa đến bảy rưỡi, Cốc Kiều đã đi bộ đến khách sạn mà cô nói dối là mình đang ở, vì quãng đường quá gần nên chẳng tài xế taxi nào chịu nhận cuốc. Trời âm u, chực đổ mưa. Cô chê chiếc ô mua lại của chủ nhà nghỉ quá cũ nên cũng chẳng mang theo. Khi cô gần đến nơi thì nghe thấy có người gọi tên mình. Cốc Kiều còn đang ngơ ngác ngó quanh thì Lạc Bồi Nhân đã bước xuống xe. Sự hiện diện của anh càng tôn lên vẻ sang trọng của chiếc xe, dù bản thân nó vốn đã đắt tiền hơn hẳn những chiếc xe thường thấy trên đường. Anh đứng đó, chăm chú nhìn cô bước về phía mình.

Dẫu bây giờ chẳng muốn để người khác phải chờ, cô vẫn nén lại thôi thúc muốn chạy lại phía anh, cố gắng bước đi thật thong dong. Hôm nay cô diện nguyên một cây đỏ rực, từ áo khoác đến mũ nồi, chỉ thiếu đôi khuyên tai đỏ là đủ bộ.

Cô đoán Lạc Bồi Nhân đã thấy mình đi tới từ hướng khác thay vì từ trong khách sạn ra, và có lẽ anh đang nghi ngờ nơi ở thực sự của cô.

Cốc Kiều vội khách sáo lên tiếng trước:

– Anh họ, xe của anh trông oách thật đấy.

Giờ đây, quay lại làm anh em họ nào phải chuyện dễ dàng, nhất là khi anh họ của cô từng công khai mối quan hệ của cả hai với gia đình. Có lẽ lúc đó, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày họ chia tay.

– Anh thuê đấy.

Lạc Bồi Nhân mở cửa ghế phụ, Cốc Kiều bèn ngồi vào. Một mùi bạc hà thanh mát tức thì xộc vào mũi cô. Đó là hương thơm hòa quyện từ sữa tắm, dầu gội, kem đánh răng và bọt cạo râu của anh. Dù mắt luôn nhìn thẳng, Cốc Kiều vẫn không tài nào phớt lờ sự hiện diện của Lạc Bồi Nhân. Cô có cảm giác mình như bị mùi hương ấy bủa vây tứ phía.

– Sao mặt em đỏ vậy?

– Chắc do đứng ngoài trời lạnh ạ.

Tất nhiên còn vì nguyên nhân khác nữa, nhưng thay vì bảo mình hơi sốt hay do bầu không khí trong xe, chẳng thà cứ đổ hết cho trời lạnh để đỡ xấu hổ.

– Em không đi thẳng từ khách sạn ra à? – Lạc Bồi Nhân vừa hỏi vừa tăng nhiệt độ trong xe.

Cốc Kiều cố giữ vẻ bình bĩnh dù mặt vẫn còn đỏ bừng, đáp:

– Sáng nay em dậy sớm nên ra ngoài đi dạo một lát.

Cô nói thêm:

– Anh không cần tăng nhiệt độ vì em đâu, cứ để như cũ là được rồi ạ.

Cốc Kiều nghe thấy tiếng Lạc Bồi Nhân cười khẽ.

– Sao em lại nghĩ là vì em?

Bởi vì lúc cô mới lên xe, nhiệt độ đâu có thế này. Vả lại, theo những gì cô biết, Lạc Bồi Nhân chẳng hề sợ lạnh. Nhưng anh họ vốn là người chu đáo, có lẽ dù người ngồi đây là một cô gái khác, anh cũng sẽ làm như vậy.

Cốc Kiều lại thấy người nóng ran. Hơi ấm trong xe quả thực dễ chịu hơn hẳn cái ẩm lạnh của tiết trời mùa đông.

Cô không muốn sa đà vào chuyện này nữa bèn dứt khoát chuyển chủ đề sang số liệu kinh doanh của cửa hàng. Cô phải nói, bởi nếu dừng lại, cô sợ hương bạc hà trên người anh sẽ lại vây lấy cô, từng chút khơi dậy những ký ức đã qua.

Nghe tiếng máy trộn bê tông ầm ĩ vọng lại, Cốc Kiều ngờ rằng Lạc Bồi Nhân cố tình đi đường vòng. Thành phố này vẫn giữ lại những khu nhà cũ hàng chục, thậm chí hàng trăm năm tuổi, nhưng mỗi ngày trôi qua, các công trình mới vẫn không ngừng mọc lên, chẳng mấy chốc những tòa cao ốc mới sẽ mọc lên như nấm. Có lẽ con người cũng giống như thành phố, đều không thể cứ sống mãi trong quá khứ mà phải xây dựng hiện tại.

Suốt dọc đường, họ không hề nhắc lại chuyện xưa, chỉ toàn bàn về những con số khô khan. Cuộc nói chuyện suôn sẻ đến bất ngờ, Cốc Kiều càng tin chắc rằng Lạc Bồi Nhân đến cửa hàng không phải vì cô. Cô tự thấy mình thật nực cười. Rõ ràng cô là người đề nghị chia tay, chẳng lẽ giờ còn trông mong người ta phải nhớ mãi không quên, đến mức bay từ Singapore về Thượng Hải còn phải cố tình quá cảnh để tạt qua cửa hàng cô xem một cái hay sao?

Ánh mắt Cốc Kiều luôn nhìn thẳng, dường như ngoài con đường phía trước, chẳng còn gì lọt vào mắt cô.

Lạc Bồi Nhân đã cố ý đặt một khách sạn khác, bởi anh không thích chạm mặt đồng nghiệp trong lúc ăn sáng khi đang nghỉ phép.

Bữa sáng ở đây phục vụ theo cả hai hình thức gọi món và buffet. Không ngờ mùa này mà khách sạn lại có cả nước ép cà chua tươi, lâu lắm rồi Cốc Kiều không đụng tới món này. Cô không chọn nước ép cà chua mà chỉ gọi một ly cà phê. Thế nhưng, mấy chữ “nước ép cà chua” làm cô nhớ lại chuyện trước kia của họ. Mỗi lần uống cà phê, cô đều phải cho thêm sữa và đường. Kể cũng lạ, một người rất giỏi ngậm đắng nuốt cay để kiếm tiền như cô lại chẳng thể thực sự ngậm được đắng.

Về điểm này, Lạc Bồi Nhân khác cô một trời một vực. Anh uống cà phê không bao giờ cho thêm bất cứ thứ gì.

Lạc Bồi Nhân gọi cho cô một phần hoành thánh.

– Hoành thánh nhỏ ở đây ngon lắm, em nếm thử xem.

Cốc Kiều thoáng ngập ngừng rồi đáp:

– Cảm ơn anh.

Đây chính là sự khác biệt giữa cô và Lạc Bồi Nhân. Ở một nơi sang trọng thế này, cô sẽ chẳng bao giờ tự gọi cho mình một chén hoành thánh, mà sẽ ưu tiên những món lạ miệng ít khi ăn. Nhưng lúc này đây, cô lại thực sự muốn ăn một chén hoành thánh nhỏ. Cô cần thứ gì đó nóng hổi để làm ấm dạ dày.

Cốc Kiều trải khăn ăn lên đùi. Động tác của cô tao nhã và chậm rãi quá đà, đến mức chính cô cũng thấy mình đang làm màu. Bộ quy tắc bàn ăn này cô vốn học từ Lạc Bồi Nhân, nào ngờ trước mặt cô, anh lại chẳng hề để ý đến những quy tắc ấy nữa.

Cốc Kiều phết một lớp bơ dày lên lát bánh mì nướng, để vị ngọt lấp đầy khoang miệng. Cô có thể ngậm đắng nuốt cay, nhưng tuyệt đối sẽ không ăn những món có vị đắng, trừ phi rảnh rỗi sinh nông nổi. Cốc Kiều phải công nhận bữa sáng ở khách sạn này rất khá.  Tuy không rõ cá hồi có ngon không, nhưng trứng ốp la vừa nhìn đã biết là tuyệt hảo. Lòng đỏ trứng vẫn còn sóng sánh. Dù ngồi rất gần, Cốc Kiều vẫn không nhìn Lạc Bồi Nhân, chỉ tập trung dùng dao dĩa xử lý phần trứng trước mặt mình.

Dưới lớp khăn trải bàn bằng vải lanh trắng, đầu gối hai người chạm vào nhau. Qua lớp váy, Cốc Kiều cảm nhận được cả chất vải quần tây của Lạc Bồi Nhân, thậm chí cả hơi ấm bên dưới lớp vải ấy. Cô vội rụt chân về. Đây là lần tiếp xúc cơ thể đầu tiên của họ kể từ khi gặp lại. Cú va chạm ây mang theo cảm giác tê dại chạy dọc từ hông lên thắt lưng, rồi lan đến tận đầu ngón tay. Cảm giác quen thuộc trong ký ức chợt trỗi dậy, men theo sống lưng xộc thẳng lên não cô. Lần cuối họ gặp nhau là năm 1992, trên chiếc giường đó, đầu gối anh đã tì vào khoeo chân cô, cứ thế nhịp nhàng cọ xát khiến cả hai nóng dần lên.

Cốc Kiều nghe thấy tiếng dao nĩa của chính mình va vào đĩa sứ kêu lanh canh. Âm thanh lanh lảnh ấy đã phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô ngẩng đầu lên, thấy Lạc Bồi Nhân đang nhìn miệng mình. Theo phản xạ, cô đưa khăn ăn lên chấm nhẹ khóe môi. Cốc Kiều không hỏi xem miệng mình có dính gì không, chỉ mở rộng phạm vi lau chùi, song anh vẫn nhìn cô không rời mắt. 

Cốc Kiều thầm mắng mình vô dụng, cô đã dùng khăn ăn lau hết mọi ngóc ngách trên môi rồi. Cái kiểu dùng động tác chậm rãi để tỏ ra tao nhã này thật không hợp với cô chút nào. May mà cô cũng chẳng có ý định đó, chỉ đơn thuần muốn câu giờ để lấy lại bình tĩnh mà thôi.

Cuối cùng, Cốc Kiều cũng bình thường trở lại. Nếu Lạc Bồi Nhân đã muốn bàn chuyện làm ăn, cô rất sẵn lòng tiếp chuyện anh.

Cốc Kiều chủ động nhắc tới buổi ra mắt phần mềm game mà cô dự định tổ chức vào tháng Một năm 1995.

Dường như ly cà phê sữa đã phát huy tác dụng, bởi khi nói về buổi ra mắt, mắt Cốc Kiều sáng rực lên, phong thái hệt như một người đang thuyết trình hòng kêu gọi vốn đầu tư:

– Em sắp tổ chức một buổi ra mắt một tựa game kiếm hiệp do bên em độc quyền phân phối, thời gian dự kiến là Chủ nhật thứ hai của tháng Một năm 1995. Buổi ra mắt của bên em khác với Trường Hữu. Khách của họ phần lớn là doanh nghiệp, còn bên em lại nhắm đến người dùng cá nhân, nên chắc chắn sẽ linh hoạt và thú vị hơn nhiều. Anh còn nhớ Lâm Hải Xuyên không? Dạo này cậu ta mới đóng một bộ phim võ hiệp nên đang nổi đình nổi đám. Hôm đó, cậu ta sẽ đến chủ trì phần bốc thăm trúng thưởng đấy.

Nhìn thần thái khi nói chuyện của Cốc Kiều, chẳng hiểu sao Lạc Bồi Nhân lại bất giác nhớ về một ngày xa xưa, khi cô nói với anh: “Ngày mai nhất định sẽ tốt hơn.” Chỉ là năm ấy, khi cô nói câu đó, gương mặt vẫn còn chút phúng phính của trẻ con.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ