Chương 107
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 107: Tiễn khách

Đàm Hồng Mai kéo đứa trẻ đang khóc thét vì sợ hãi lại, quay sang khuyên giải bà cụ: “Thím ơi, có gì từ từ nói, sao lại động chân động tay thế này!”

Bà cụ thở hổn hển, chỉ tay vào mặt Lâm Tuệ mắng xối xả: “Tao làm thế không phải vì con cháu à! Nó cứ nằng nặc đòi tống con bé vào cái lớp mầm non, rõ ràng là chê bà già này vô dụng!”

Lâm Tuệ tủi thân lau nước mắt: “Mẹ, con đâu có ý đó, lớp mầm non dạy cháu hát hò, học chữ, chứ con đâu dám chê mẹ...”

Chưa nói hết câu cô lại nghẹn ngào.

Cố Minh Nguyệt dìu Lâm Tuệ về nhà mình, quay lại ra hiệu cho Lục Lẫm.

Lục Lẫm hiểu ý, bước tới kéo bà Lý đang hừng hực lửa giận, vừa khuyên vừa dìu bà ngồi xuống ghế đá góc sân, hạ giọng nói:

“Thím bớt giận, nghe cháu nói đã. Lâm Tuệ muốn cho cháu đi học không phải chê thím trông cháu không tốt mà là muốn cháu có bạn có bè lại được học hành, thế là tốt cho cháu mà.”

Nhưng bà Lý vẫn không chịu thôi, ngồi trên ghế đá vỗ đùi đen đét: “Tao thấy nó chê tao già rồi thì có! Ở quê tao một tay nuôi lớn mấy đứa con, có cần đi học hành gì đâu? Chỉ tổ tốn tiền!”

Bà càng nói càng hăng, giọng oang oang khiến mấy nhà hàng xóm tò mò hé cửa nhìn sang.

Lục Lẫm không vội phản bác, đợi bà nói chán chê mới tiếp lời:

“Thím à, thời đại bây giờ khác rồi, trẻ con phải được học hành từ sớm. Thím nhìn xem trong khu này, nhà nào cũng cho con đi học cả, bọn trẻ đi học về đứa nào cũng vui vẻ hoạt bát. Thím không yên tâm thì hôm nào đi theo xem thử, xem ở lớp vui thế nào.”

Bà Lý bỏ ngoài tai lời khuyên của Lục Lẫm, ngồi bệt xuống đất ăn vạ, hai tay đập xuống đất thình thịch, miệng lải nhải mãi một điệp khúc.

“Tao mặc kệ! Cấm tiệt đi học hành gì sất! Cháu tao nuôi, không đến lượt con Lâm Tuệ quyết định!”

Bụi đất bám đầy quần áo, giọng bà chua loét vang vọng khắp sân.

Lục Lẫm cau mày nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi xổm xuống bên cạnh.

Đợi bà bớt hung hăng, anh mới trầm giọng nói: “Thím làm thế này không giải quyết được vấn đề gì đâu, chỉ làm khổ con khổ cháu thôi. Thím nhìn kìa, con bé sợ khóc thét lên rồi, thím nỡ lòng nào?”

Anh chỉ tay về phía đứa bé đang nức nở trong lòng Đàm Hồng Mai.

Bà Lý ngồi bệt dưới đất, gân cổ lên cãi cùn, buông lời hồ đồ.

“Cùng lắm tao bắt thằng Quý Trung về quê làm ruộng với tao! Không thèm ở cái khu gia binh này chịu nhục nữa, đỡ phải nhìn sắc mặt con Lâm Tuệ!”

Câu nói này chọc giận Lục Lẫm, sự kiên nhẫn của anh bay biến sạch, giọng nói lạnh tanh như băng đá.

“Thím nói thế là không được rồi. Phạm Quý Trung phấn đấu trong quân đội là vì cái gia đình này, sao thím nỡ lấy tương lai của cậu ấy ra uy h**p? Khu gia binh là nơi quân đội chăm lo cho người nhà lính, không phải cái chợ để thím làm loạn. Chuyện này mà đến tai lãnh đạo thì người mất mặt là ai?”

Lời nói đanh thép trúng tim đen khiến bà Lý khựng lại, ngước mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lục Lẫm, trong lòng bỗng thấy sợ hãi.

Bà định mắng thêm vài câu nhưng bắt gặp ánh mắt sắc bén của anh, lời lẽ nghẹn ứ ở cổ họng, tay đập đất cũng dừng lại.

Ánh mắt anh sâu thẳm lạnh lẽo khiến bà lão chùn bước, lầm bầm vài câu “Tao làm thế cũng vì tốt cho cháu thôi” sau đó im bặt.

Thực hư thế nào chỉ có bà ta tự biết.

Thấy tình hình đã êm xuôi, Cố Minh Nguyệt dìu Lâm Tuệ mắt đỏ hoe và đứa bé đang sợ hãi co ro, nhẹ nhàng nói: “Lâm Tuệ, sang nhà em nghỉ ngơi chút đã.”

Đưa hai mẹ con về nhà mình, Cố Minh Nguyệt vừa đưa khăn mặt, Lâm Tuệ lại òa khóc nức nở, gục xuống bàn.

Chưa kịp an ủi câu nào thì ngoài cổng có tiếng bước chân, Phạm Quý Trung hộc tốc chạy vào.

Anh ta da ngăm đen, bàn tay thô ráp, nhìn là biết người lính dãi nắng dầm mưa.

Thấy vợ khóc như mưa, anh ta luống cuống vỗ về lưng vợ: “Lâm Tuệ, sao thế em? Ai bắt nạt em à?”

Nghe Cố Minh Nguyệt kể lại đầu đuôi câu chuyện, mặt Phạm Quý Trung đỏ bừng vì giận, nắm chặt tay nghiến răng: “Bà già này hồ đồ quá rồi!”

Nói rồi anh ta định lao ra ngoài, Cố Minh Nguyệt vội ngăn lại: “Anh bình tĩnh đã, nói chuyện tử tế với thím, đừng động tay động chân kẻo lại rối thêm.”

Phạm Quý Trung hít sâu một hơi, gật đầu mạnh: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đưa bà ấy về quê ngay, không để bà ấy gây chuyện nữa!”

Phạm Quý Trung chạy vội về nhà, vừa vào cửa đã thấy bà Lý ngồi ở bậc cửa vỗ đùi chửi đổng.

“Cái thân già này khổ quá mà! Nuôi mày khôn lớn giờ mày nghe vợ bỏ mẹ, đến mẹ mày mày cũng không bênh!”

Thấy sắc mặt Phạm Quý Trung đáng sợ, bà Lý càng làm già ăn vạ.

“Chẳng qua mày chê tao là mẹ kế chứ gì? Tao lên đây chăm cháu cơm nước cho chúng mày, giờ lại mang tiếng bị ghét bỏ!”

Phạm Quý Trung đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc nhưng giọng nói lại bình tĩnh lạ thường:

“Mẹ, công ơn dưỡng dục của mẹ con ghi nhớ cả đời. Mấy năm nay con gửi tiền về đều đặn, việc nặng nhọc trong nhà cũng không để mẹ động tay, con đối xử với mẹ không tệ.”

Anh ta ngừng một chút, giọng nói thêm phần kiên định: “Nhưng mẹ không thể lấy công ơn đó ra để bắt nạt Lâm Tuệ và con gái con được. Họ là vợ con, con con, con phải bảo vệ họ.”

Bà Lý cứng họng, định mở miệng cãi thì Phạm Quý Trung đã chặn lời.

“Một là con đưa mẹ về quê, hàng tháng vẫn gửi tiền biếu mẹ, hai là mẹ tự về và không có đồng nào cả, mẹ tự chọn đi.”

Lời nói chắc nịch như đinh đóng cột khiến bà Lý sững sờ, nhìn vẻ mặt lạnh lùng chưa từng thấy của con trai, bà ta biết không thể giở trò ăn vạ được nữa, giọng chửi bới cũng nhỏ dần.

Thế này thì còn lựa chọn nào nữa? Rõ ràng là đuổi bà ta về quê, sắc mặt bà Lý khó coi vô cùng.

Hồi mẹ ruột Phạm Quý Trung mất, bố anh ta nhanh chóng cưới bà ta về.

Cưới nhau được mấy năm thì ông bà có con riêng, Phạm Quý Trung là anh cả đương nhiên phải gánh vác gia đình.

Năm mười sáu tuổi anh ta may mắn được tuyển vào quân đội, lăn lộn bao năm nay cũng có chút thành tựu.

Lần này bà Lý hăm hở lên trông cháu cũng là muốn cậy nhờ chút tình cảm mẹ con bao năm, xin cho thằng con út một chân trong quân đội còn hơn là cắm mặt vào đất ở quê.

Nghĩ đến đây bà ta nguôi giận phần nào, kéo áo con trai xuống nước năn nỉ: “Quý Trung à, mẹ biết lỗi rồi, con đừng đuổi mẹ về quê, mẹ hứa sau này sẽ sống hòa thuận với Lâm Tuệ mà.”

Nhưng Phạm Quý Trung vẫn không lay chuyển, chỉ lạnh lùng nhìn bà ta.

Thấy van xin không được, bà Lý thẹn quá hóa giận, chỉ ra cửa chửi bới: “Tất cả là tại con Lâm Tuệ không biết đẻ! Lấy chồng bao năm đẻ được mỗi đứa con gái, nhà họ Phạm này tuyệt tự đến nơi rồi!”

Sống từng ấy tuổi, bà ta thừa hiểu thói xấu của đàn ông, chẳng thằng đàn ông nào chấp nhận được chuyện tuyệt tự, bà ta tin Phạm Quý Trung cũng không ngoại lệ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục