Chương 105: Hôn lễ
Tuy rằng hôn lễ này được tổ chức long trọng, cũng có vô số việc phải lo trước khi tổ chức, nhưng nghi thức diễn ra trong ngày cưới lại không quá phức tạp, vì vậy cho đến tận ngày lễ cưới diễn ra Tiêu Tịch Hòa vẫn chưa có cảm giác chân thật.
Cho đến khi Tạ Trích Tinh đích thân thay đồ cưới cho cô.
“… Tại sao chàng lại mặc cho ta? Ma giới cũng đâu có quy tắc này?” Tiêu Tịch Hòa trốn ra sau cột, nhìn hắn với vẻ mặt hoảng sợ.
Tạ Trích Tinh vẫn hết sức bình thản: “Nàng nhắm nàng tự mặc được sao?”
Đồ cưới của cô rất phức tạp, chồng chất phải hơn mười lớp, chưa kể còn phải phối thêm trang sức phụ kiện, chỉ một mình cô chắc chắn không thể nào mặc được.
Tiêu Tịch Hòa nghe hắn hỏi cũng nghẹn họng, thấy hắn vẫn định tiến lên vội đưa tay ngăn cản: “Sư nương và Nhị sư tỷ có thể giúp ta!”
“Họ đã bận rộn lo liệu cho đám cưới của chúng ta nửa năm nay rồi, đến giờ khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, nàng còn muốn làm phiền họ.” Tạ Trích Tinh tặc lưỡi: “Tiêu Tịch Hòa, đến khi nào nàng mới biết nghĩ cho người khác đây?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Lại đây, đừng làm lỡ giờ lành.” Nét mặt Tạ Trích Tinh dịu đi một chút.
Tiêu Tịch Hòa cắn môi, cuối cùng vẫn lê bước đi tới.
Tạ Trích Tinh thấy vẻ mặt miễn cưỡng của cô cũng phì cười: “Đã có con luôn rồi, còn có gì mà e thẹn nữa.”
Tiêu Tịch Hòa lườm hắn, còn chưa kịp nói gì, Tạ Trích Tinh đã thuần thục xuống tay lột bỏ chiếc áo ngủ mỏng manh trên người cô, trong chớp mắt cô không còn mảnh vải che thân.
Làn da trắng nõn như đậu hũ non lộ ra ngoài sáng, đầu gối sưng đỏ và những dấu hôn kéo dài thành từng mảng đều hiện rõ mồn một. Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống, nhìn thấy những dấu tay rõ ràng trên eo cô, trong đầu chợt hiện lên cảnh phóng túng thỏa thích ngày hôm qua.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh thoáng chốc đã tối lại, hắn đưa tay nắm lấy vai cô, ngón cái v**t v* vết răng để lại trên da thịt. Tiêu Tịch Hòa lùi lại một bước, kéo áo lót vội vàng mặc vào.
Thấy động tác của cô như đề phòng kẻ trộm, Tạ Trích Tinh nhếch môi cười: “Có đến mức phải vậy không, ta còn có thể ăn nàng được chắc?”
“Chàng không thể sao?” Tiêu Tịch Hòa hỏi ngược lại, những vết cắn trên người cô vẫn chưa lặn đi đây này!
Tạ Trích Tinh nhướn mày, từ chối trả lời câu hỏi này: “Nên mặc gì tiếp theo đây?”
“Cái váy kia.” Tiêu Tịch Hòa chỉ về phía chiếc váy lót bên cạnh.
Đồ cưới ở Ma giới phần lớn lấy hai màu đen vàng làm chủ đạo, cô ngại nó quá u ám nên đã đổi thành màu đỏ tươi. Váy áo do những thợ may giỏi nhất của cả hai giới Tiên Ma hợp tác hoàn thành, mỗi một tấc vải đều toát lên vẻ tinh tế và lộng lẫy, Tiêu Tịch Hòa rất thích.
Thế nhưng dường như Tạ Trích Tinh không mấy hài lòng, sau khi buộc váy lót cho cô xong, hắn nhíu mày lùi lại một bước, quan sát cô từ đầu đến chân mấy lượt.
“Không đẹp sao?” Tiêu Tịch Hòa thấp thỏm, khi đó vì muốn cho hắn một bất ngờ nên lúc đặt may đồ cưới cô đã không gọi hắn, thành ra đây vẫn là lần đầu tiên Tạ Trích Tinh thấy cô trong bộ trang phục này.
Tạ Trích Tinh trầm ngâm giây lát: “Đẹp, nhưng chưa đủ.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, đang định hỏi hắn nói vậy là có ý gì, hắn đột nhiên ra tay rót một luồng linh lực vào bộ đồ cưới. Chỉ trong chớp mắt, hoa văn phượng hoàng thêu trên váy áo như sống dậy, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển tựa như ráng chiều phía chân trời.
Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên mở to mắt, đến cả hơi thở cũng chậm lại.
“Thế này còn tạm được.” Tạ Trích Tinh gật gù hài lòng, sau đó bắt đầu khoác lớp tiếp theo lên người cô.
Trong tẩm điện yên tĩnh chỉ còn lại tiếng váy áo sột soạt, vị Ma Tôn đại nhân đã từng một thời kiêu ngạo giờ đây đang khuỵu một gối trước tân nương của mình, chăm chút chỉnh trang lại trang phục cho cô.
Tiêu Tịch Hòa lẳng lặng nhìn đôi mày mắt của hắn, tình yêu trong đáy mắt như đã sắp trào ra.
Tạ Trích Tinh ngẩng đầu lên, ngay lập tức chìm vào đôi mắt trong veo như hồ nước của cô, những ngón tay đang buộc đai lưng cũng vô thức siết chặt lại.
Bầu không khí bỗng trở nên nóng bỏng, hai người im lặng nhìn nhau, sự quyến luyến và mập mờ đang âm thầm nảy nở.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong tẩm điện.
“Thiếu chủ, Thiếu phu nhân! Hai người tranh thủ đi nhé! Mọi người đang đợi bên ngoài đấy!” Lâm Phàn hô to cách một tấm cửa.
Cả hai đều khựng lại, Tiêu Tịch Hòa đỏ mặt nhìn xuống đất, Tạ Trích Tinh cũng đã đứng dậy: “Biết rồi, cút đi.”
Lâm Phàn biết điều chạy đi thật nhanh, trong phòng đã yên tĩnh trở lại.
Tiêu Tịch Hòa ho nhẹ, lái sang chuyện khác: “Lễ phục của chàng đâu?”
Tạ Trích Tinh chăm chú nhìn cô rồi mới quay người đi thay quần áo của mình.
“Thế nào?” Hắn dang hai tay ra, hỏi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn bộ áo bào đỏ mặc trên người hắn cũng bất giác nuốt nước bọt: “Rất… đẹp.”
Thật sự rất đẹp, gam màu rực rỡ càng làm nổi bật lên đôi mày mắt tuấn tú của hắn, đồng thời xua tan đi phần nào khí chất lạnh lùng nghiêm nghị trên người. Rõ ràng vẫn là gương mặt đó, nhưng lại khiến người ta có cảm giác hắn trẻ ra vài tuổi.
Hệt như một thiếu niên đương độ tuổi đầy nhiệt huyết.
Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn hồi lâu bỗng đỏ mặt.
Tạ Trích Tinh nhìn gương mặt ửng hồng của cô, im lặng giây lát bỗng dưng cởi áo choàng ra.
Tiêu Tịch Hòa thấy hành động của hắn cũng sững sốt: “Sao lại cởi ra? Chàng không thích sao?”
“Đợi lát nữa mặc vào lại.” Tạ Trích Tinh vừa nói vừa bắt đầu c** đ* của cô.
Tiêu Tịch Hòa còn đang ngẩn ngơ, cho đến khi váy áo sắp tuột ra khỏi người mới nhận ra hắn định làm gì, cô lập tức hoảng loạn vùng vẫy: “Chàng đừng làm bậy! Còn nhiều người đang đợi kia kìa!”
“Để bọn họ đợi thêm chút nữa.” Tạ Trích Tinh vừa nói vừa cúi xuống cắn môi cô: “Chúng ta động phòng trước, lát nữa hãy bái đường sau.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Trong chính điện, lễ nhạc hợp tấu sôi nổi vô cùng, nhưng hai nhân vật chính của ngày hôm nay vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Thấy giờ lành đã sắp qua, Tạ Vô Ngôn sốt ruột gọi Lâm Phàn lại: “Ngươi chắc chắn vừa nãy đã đi giục hai đứa nó rồi chứ?”
“Chắc chắn mà!” Lâm Phàn bất lực: “Thiếu chủ còn trả lời ta nữa.”
“Trả lời thế nào?” Liễu Giang hỏi.
Lâm Phàn ho nhẹ, bắt chước theo giọng điệu của Tạ Trích Tinh: “Biết rồi, cút đi.”
Khóe miệng Tạ Vô Ngôn giật liên hồi, liếc nhìn Liễu Giang rồi không nói gì nữa. Tân Nguyệt ở bên cạnh cũng thở dài: “Nếu không được nữa thì để An An đi gọi thử xem.”
“Ta thấy được đấy.” Lâm Phàn vội nói: “Thiếu chủ lịch sự với Liễu cô nương hơn ta nhiều.”
Liễu An An nghe vậy còn bĩu môi ghét bỏ, ngẫm nghĩ một lát mới nói: “Đợi thêm một lát, nếu họ vẫn chưa ra, ta sẽ đi giục cho.”
Dường như cũng chỉ còn mỗi cách đó, mọi người đều thở dài chuyển hướng xem ca hát nhảy múa bên dưới. Các khách khứa được mời đến thấy vậy cũng càng thêm tò mò về vị Thiếu phu nhân trong lời đồn này.
“Nếu nói không coi trọng cũng không đúng, đám cưới này được tổ chức rất long trọng thế nhưng nếu nói là coi trọng cũng không hẳn… sắp qua giờ lành rồi mà vẫn chưa thấy tân lang tân nương đâu, rốt cuộc là chuyện gì đây?”
“Còn có thể là chuyện gì được chứ, kiên nhẫn chút đi!”
Chung Thần và Trần Oánh Oánh nhìn nhau, cả hai đều thấy sự bất lực trong mắt đối phương.
So với sự náo nhiệt của những người khác, ở hàng chủ vị lại yên tĩnh hơn nhiều. Lão tổ tông bế Tiểu Tạ Thần ngồi trên ghế, hai người cùng chia sẻ một miếng bánh với nhau.
“Con dự định khi nào thành thân?” Trạch Sinh đột nhiên hỏi.
Tạ Thần vừa mới đủ 5 tuổi: “?”
“Sau khi thành thân, muốn có mấy đứa con?” Trạch Sinh còn hỏi.
Tiểu Tạ Thần ngơ ngác: “Người hỏi con… sao?”
“Nếu không muốn thê tử chịu khổ, mà chính con cũng không muốn tự sinh, ta có thể dạy con một số phương pháp khác, đảm bảo vẫn có thể sở hữu huyết mạch của mình.” Trạch Sinh vừa nói vừa véo má cậu nhóc: “Ta không trông cậy vào mẹ con được nữa, nhiệm vụ mở rộng dòng dõi Lộc Thục nhất mạch này giao lại cho con đấy.”
Tiểu Tạ Thần im lặng hồi lâu, đến khi ăn hết miếng bánh mới nghiêm túc nói: “Con không lấy vợ, cũng không sinh con đâu.”
Trạch Sinh sững sờ, ở phía cửa chính bỗng vang đến tiếng ồn ào, y ngẩng đầu nhìn lên đã trông thấy Tạ Trích Tinh và Tiêu Tịch Hòa nắm tay nhau bước vào.
Tiêu Tịch Hòa không che mặt, thế nên tất cả mọi người đều có thể nhìn rõ gương mặt của cô. Đại điện vốn đang náo nhiệt bỗng nín thinh trong giây lát, ngay sau đó sôi sục trở lại như nước sôi đổ vào dầu.
“Ta biết ngay sẽ như vậy mà.” Trần Oánh Oánh khẽ cười.
Chung Thần nghe vậy cũng bật cười.
Ánh nhìn của mọi người đều đổ dồn theo từng động tác của hai người họ, Tiêu Tịch Hòa có hơi căng thẳng, may mà Tạ Trích Tinh đã kịp thời nắm lấy tay cô.
“Sợ gì chứ, có ta đây.” Hắn dịu giọng lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa cảm động, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.
“Kẻ nào khiến nàng không thoải mái, ta sẽ giết kẻ đó.” Tạ Trích Tinh còn bổ sung thêm.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Nhờ phúc của Ma Tôn đại nhân, giờ cô đã không còn chút căng thẳng nào nữa.
Hai người đan tay vào nhau chầm chậm bước về phía sảnh, vừa đi được một đoạn ngắn bỗng có vô số cánh hoa như mưa rơi xuống, tô điểm thêm một chút sắc màu cho đại điện u tối.
“Ngươi làm à?” Lâm Phàn liếc nhìn người bên cạnh.
Hứa Như Thanh cong môi mỉm cười: “Không đẹp sao?”
Lâm Phàn hừ một tiếng.
Tiêu Tịch Hòa nắm chặt lấy tay Tạ Trích Tinh, hốc mắt bỗng chốc nóng lên, từng cảnh tượng trong quá khứ lần lượt lướt qua trước mắt, mỗi một cảnh tượng tưởng chừng như mới xảy ra ngày hôm qua.
“Ma Tôn đại nhân, chúng ta đã quen biết nhau gần 20 năm rồi.” Cô xúc động nói: “Nếu chúng ta là người phàm, đời người đã trôi qua được một nửa.”
Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Sau này sẽ còn vô số lần 20 năm nữa.”
“Ừm.” Tiêu Tịch Hòa khẽ cười.
Tân Nguyệt lặng lẽ lau khóe mắt, vừa quay đầu lại đối diện với ánh mắt quan tâm của Liễu Giang và Liễu An An, bà không nhịn được bật cười trong nước mắt. Lâm Phàn ở bên cạnh cũng đỡ lấy cánh tay Tạ Vô Ngôn, liên tục thì thầm dặn dò: “Tuyệt đối không được khóc, tuyệt đối không được khóc, có rất nhiều người đang nhìn đấy, ngài mà khóc là thể diện của Ma giới chúng ta sẽ mất hết…”
Lão tổ tông nhìn lướt qua mọi người rồi lại xuống giọng tiếp tục khuyên đứa trẻ trong lòng: “Con thân là hậu duệ của Lộc Thục, sao có thể không sinh con được chứ? Thế này đi, con chịu trách nhiệm sinh, ta sẽ nuôi dưỡng thay con, tuyệt đối không làm lỡ thời gian tu tập của con đâu.”
“Sao người không tự sinh đi?” Tiểu Tạ Thần mới bao lớn mà đã phải đối mặt với việc thành thân sinh con, cậu cảm thấy rất đau đầu.
Lão tổ tông ngập ngừng: “Ta già quá rồi.” Nếu y mà sinh được, cần gì phải hối mấy đứa đời sau này.
Tạ Thần không biết trả lời thế nào cho phải.
Một lúc lâu sau, cậu nhóc chu môi nói: “Nói chung con không sinh đâu.”
Trạch Sinh: “Con đừng vội từ chối, con thử nghĩ xem, vừa không cần mang thai 10 tháng cũng không phải lo lắng bất kỳ di chứng nào mà đã có thể có được hậu duệ của mình, đây là chuyện tốt lớn lao cỡ nào chứ!”
Tạ Thần: “…”
Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh hành lễ với trời đất, xong xuôi hết mấy thủ tục mới nhìn thấy cảnh hai ông cháu đang trò chuyện.
“Trông cả hai hòa thuận quá nhỉ!” Tiêu Tịch Hòa phì cười: “Cũng không biết đang nói chuyện gì, lão tổ tông có vẻ rất kiên nhẫn.”
Tạ Trích Tinh liếc nhìn sang: “Chắc chắn không phải mấy chuyện sinh con đẻ cái rồi.”
Dù lão tổ tông có điên rồ đến mấy cũng sẽ không thúc giục một đứa trẻ chuyện sinh con được.
Tiêu Tịch Hòa gật gù tán thành.
“Tiêu Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh bỗng gọi tên cô.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu: “Hửm?”
“Đã bái trời đất rồi.” Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô: “Kể từ hôm nay nàng chính là phu nhân của ta.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Từ rất lâu trước đây ta đã là phu nhân của chàng rồi.”
Vào đêm Giao Thừa năm đó, hắn khoác bóng đêm tìm đến, giữa bầu trời rực rỡ pháo hoa, hắn nói chỉ muốn đến gặp mặt cô một lần.
Vào giây phút đó, cô thừa nhận mình đã sa vào lưới tình.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden