Chương 104
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 104: Bức thư năm xưa

"Đây là người kia... trước khi chết nhờ ta giữ lại cho cậu, ta thấy nàng thật sự là một người đáng thương nên cũng đồng ý." Lão quản gia nhất thời không biết nên xưng hô với Chung Ly Uyển Uyển thế nào, dứt khoát bỏ qua, "Chỉ là lúc đó cậu còn nhỏ, ta sợ đưa cho cậu rồi cậu không giữ được, nên mới tự ý giữ lại giúp cậu. Ai ngờ không lâu sau cậu đã bị Tướng quân đưa vào cung, một lần cũng đã mười mấy năm."

Ông nói rất nhanh, câu nọ đuổi theo câu kia, nói xong liền ngượng ngùng nhìn hai người muốn nói lại thôi. Phủ Tướng quân hiện tại khách khứa rất nhiều, tự nhiên cần người giúp việc, lần này là ông tranh thủ lúc tính sổ sách trốn ra ngoài, nếu muộn bị người phát hiện không chừng còn bị phạt.

Vân Trần biết khó khăn của ông, đối với ông cũng khá khách khí, đặt túi bạc đã chuẩn bị sẵn vào tay ông: "Phủ vụ bề bộn không làm phiền nữa, đa tạ."

Túi bạc này nặng trĩu, có thể bằng nửa năm bổng lộc của ông. Lão quản gia không rõ ý định của Vân Trần là gì, hơi khựng lại cầm lấy, vừa nói vừa định quỳ xuống tạ ơn, Vân Trần lại giơ tay khẽ ngăn lại: "Không cần, về đi."

"Đa tạ Tứ Điện hạ..." Ông khẽ gật đầu làm tròn lễ nghi, quay người vội vã rời đi.

"Mở ra xem." Vân Trần dời mắt khỏi bóng lưng còng xuống của ông, huých nhẹ Sở Tôn Hành, "Có lẽ là đồ quan trọng, không có chìa khóa ngọc kia không mở được, chắc là cũng không ai động vào."

Sở Tôn Hành gật đầu, chiếc hộp này nhìn không lớn, cầm trên tay cũng nhẹ bẫng. Hắn lấy chìa ngọc ra nhẹ nhàng xoay, một nỗi sợ hãi khó tả không biết từ đâu ập đến trong lòng, nắp hộp hé ra một khe nhỏ, hắn đợi hồi lâu mới mở hẳn ra.

Bên trong chỉ đặt hai tờ giấy gấp chỉnh tề, một tờ là thư, một tờ là tranh.

Chữ trên thư thanh tú mảnh mai, nhưng nét bút nhìn lại không đều, như người sắp chết gắng gượng khó khăn viết từng nét đứt quãng.

Đồng tử Sở Tôn Hành khẽ run rẩy cầm lấy lá thư, im lặng đọc lướt qua một lượt. Trên đó không có xưng hô cũng không có ký tên, chỉ có nửa trang mực đậm nhạt khác nhau, là lời dặn dò bất lực của một người mẹ——

"Con à, mẹ biết không còn cơ hội để con nhớ mặt mẹ nữa rồi, nên chỉ có thể để lại cho con một bức họa, cũng không biết sau này con có nhìn thấy không. Con là đứa con mà mẹ đã trốn tránh hết bình thuốc này đến bình thuốc khác mới giữ lại được, được gặp con mẹ thật sự rất vui, cũng rất luyến tiếc.

Thư mẹ gửi đến đảo Sương Hàn mãi không thấy hồi âm, chắc là mẹ trốn đi nên ông của con giận mẹ, không muốn để ý đến mẹ nữa rồi. Là mẹ quá ích kỷ, biết rằng ngày tháng sau này của con sẽ không tốt mà vẫn sinh con ra, mẹ xin lỗi con.

Nếu con có cơ hội nhìn thấy lá thư này, vậy nhất định là đã gặp ông con rồi, cầm chiếc hộp này đi tìm ông ấy đi, đừng sợ ông ấy, ông là người tốt lắm, nhớ thay mẹ dập đầu với ông ấy.

Mẹ không còn sức nữa rồi, con nhất định phải sống thật tốt, con của mẹ."

...

Chữ trên thư đến đây là hết, nửa trang giấy sau rõ ràng còn vết mực chưa viết xong, nhưng có lẽ bà đã cố gắng đến cực hạn, thật sự không nhấc nổi bút nữa, chỉ có thể gói ghém những nỗi nhớ nhung không thể truyền đạt hết vào câu "con" kia.

Bà nghĩ, cốt nhục chí thân, hắn có thể cảm nhận được.

Vì năm tháng tích tụ, nội dung trên giấy đã sớm nhạt nhòa không rõ. Chữ trên thư còn có thể miễn cưỡng nhận ra đại khái, nhưng dung mạo trên bức họa cuối cùng vẫn không chống lại được sự bào mòn của thời gian, trở nên mờ mờ hư ảo.

Vân Trần nhìn câu "không đợi được hồi âm" mà nhíu mày, trước đây y đã không hiểu vì sao Chung Ly Uyển Uyển thà chết cũng không muốn cầu cứu trên đảo. Bây giờ thì đã hiểu rồi, e rằng bà không phải không muốn, mà là bị người ta chặn đường.

Đáy mắt y hơi lạnh, chuyện này chắc chắn không thể tách khỏi Giang Thắng Bình.

Sở Tôn Hành không để ý đến sắc mặt càng lúc càng âm trầm của Vân Trần, tiếp tục nhìn chằm chằm vào bức họa hồi lâu, khẽ thở dài gấp nó cùng với lá thư bỏ lại vào hộp.

Vân Trần nén lại suy nghĩ, từ cử chỉ thản nhiên của hắn bắt được vài phần mất mát, biết rõ khả năng không lớn, vẫn lấy bức họa ra khỏi hộp: "Trong hoàng thành khắp nơi đều là những người tài giỏi khéo léo, thứ này cứ để ta giữ trước, biết đâu ngày nào đó có thể tìm được thợ phục chế nó, như vậy được không?"

Sở Tôn Hành nhìn y, tim đập rộn ràng khó nhịn. Vân Trần dường như luôn mang theo một cảm giác an bình, có thể khiến sự đen tối bao trùm xung quanh hắn trước đó lập tức tan thành mây khói, mơ hồ nhìn thấy ánh sáng.

Vân Trần nhét bức họa trở lại tay áo, còn muốn nói thêm gì đó, ngẩng đầu lên lại bị người ta đột ngột kéo vào lòng.

Nhiệt độ cơ thể cách mấy lớp áo vẫn ấm áp, lan đến ngực, xua tan phần lớn hơi lạnh. Y nghiêng đầu cắn nhẹ vành tai Sở Tôn Hành, giữ chặt hai tay chủ động vòng qua rồi lại định rút ra của người kia, chậm rãi nói.

"Đã ôm rồi, chạy cái gì, tiếp tục đi."

Gió nhẹ trong lành từ phương đông thổi đến, nhẹ nhàng như nhảy múa. Bên này hai người trốn dưới gốc cây bịt tai làm ngơ, bên kia lão quản gia vừa cất kỹ túi bạc lớn, vừa bước ra khỏi cửa liền bị một nam tử tú lệ ăn mặc như thái giám chặn lại.

Ông nhíu mày đánh giá hồi lâu, xác nhận mình không hề có ấn tượng gì về người này, bèn do dự hỏi: "Vị công công này... ngài là?"

"Nhiều năm không gặp vậy mà ngay cả Lâm quản gia cũng không nhận ra ta rồi." Người đến khẽ cười khổ, "Lúc nhỏ chẳng phải ngài thường nói ta ngốc lắm, sau này sẽ chịu nhiều thiệt thòi sao?"

Lời này vừa thốt ra, mắt lão quản gia lập tức mở to, chỉ vào người đàn ông trước mặt liên tục dậm chân: "Hiên Dung? Sao ngươi lại về rồi? Bộ dạng này là sao?"

Không trách ông không nhận ra, năm xưa đứa trẻ kia vào cung rồi thì không còn liên lạc gì với phủ nữa, Chu Hiên Dung trước mắt và cái vẻ ngốc nghếch trong ấn tượng của ông quả thực khác biệt một trời một vực, suýt chút nữa khiến ông không kịp phản ứng.

"Vào cung rồi liền đến hầu hạ bên cạnh Li phi nương nương." Chu Hiên Dung hận không thể cả đời không nhắc đến nguồn gốc của bộ trang phục này, qua loa vài câu, "Nương nương nghe nói Sở lão Tướng quân bị thương, bảo ta đưa chút thuốc bổ đến."

Hắn dừng lại một lát, lấy hết can đảm đưa một vật nhỏ được gói trong khăn tay ra: "...Ta không tùy tiện ra khỏi cung được, ngài có thể đợi Sở Tướng quân về rồi giúp ta đưa cái này cho hắn được không?"

"Cho Sở thiếu gia?" Lão quản gia nghi hoặc nhìn hắn, "Ngươi tự đưa là được rồi mà, thiếu gia đi cùng Tướng quân về đấy."

Lời ông vừa dứt, phía sau liền như để chứng thực vang lên một tiếng hỏi nghiêm nghị.

"Tìm ta có việc gì?"

Chu Hiên Dung giật mình, quay mạnh người lại, theo bản năng giấu chiếc khăn tay sau lưng. Lão quản gia thấy vậy liền thức thời cáo lui, chỉ để lại hai người nhất thời im lặng nhìn nhau.

Khi Chu Hiên Dung bước vào phủ Sở Mộ Sầm đã chú ý tới, thấy hắn cẩn thận đi về phía hậu viện, sợ hắn bị người ta bắt gặp gây khó dễ bèn dứt khoát đi theo.

Hắn tiến lên vài bước lấy chiếc khăn tay Chu Hiên Dung giấu sau lưng, từ lần trước trong cung dọa người ta sợ rồi, lần này trước khi mở miệng hắn cố ý điều chỉnh sắc mặt, cố gắng hạ giọng hỏi: "Cho ta sao?"

Thấy đồ vật cũng đã nằm trong tay hắn rồi, Chu Hiên Dung cũng không tiện nói không phải, dứt khoát bất chấp tất cả, cúi đầu không dám nhìn hắn: "Vâ, vâng."

"Tướng quân những năm nay chiếu cố ta rất nhiều, ta nghĩ nên tặng chút đồ cảm tạ Tướng quân..."

Giọng hắn vì ngượng ngùng mà càng nói càng nhỏ, Sở Mộ Sầm cúi người ghé sát mới nghe rõ. Hắn gật đầu, cẩn thận mở chiếc khăn tay ra, từ bên trong lấy ra một chiếc bùa bình an được thêu thủ công.

"Á!"

Chu Hiên Dung cũng không ngờ hắn lại cứ thế lấy đồ ra trước mặt mình, nhớ lại cảnh mình trốn trong phòng xâu kim luồn chỉ như cô nương, lập tức tối sầm mặt mày, tiến lên muốn giật lại.

Sở Mộ Sầm móc chiếc bùa bình an khẽ nghiêng tay, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày lại lộ ra vài phần dịu dàng: "Đừng lấy lại, để cho ta."

Một câu nói ngắn gọn khiến Chu Hiên Dung cười khan vài tiếng, hắn nhìn vào vẻ mặt người kia đã thu lại vẻ dịu dàng, vừa định chuồn nhanh, lại chú ý thấy cổ tay phải hắn quấn một vòng băng vải trắng dày cộm.

"Tay Tướng quân sao vậy?" Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, miệng hắn đã hỏi ra.

"Không sao." Sở Mộ Sầm rũ tay xuống, rũ ống tay áo che đi cả băng vải và chiếc bùa bình an, "Vết thương ngoài da thôi, không đáng ngại."

Chu Hiên Dung nghẹn họng, những lời sắp thốt ra đành nuốt ngược trở lại. Hắn vốn muốn hỏi vết thương ngoài da sao lại phải băng dày như vậy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy mình dường như không có lý do gì để hỏi nhiều.

Thấy Sở Mộ Sầm cầm đồ rồi cũng không có ý định rời đi, hắn gượng gạo hỏi một câu: "...Tướng quân khi nào về biên cương?"

"Lập tức."

Thấy hắn có chút kinh ngạc, Sở Mộ Sầm lại giải thích: "Tướng lĩnh không được rời đi quá lâu, mười ngày đã là du di rồi."

Chu Hiên Dung không hiểu những điều này, chỉ im lặng đáp một tiếng. Bỏ qua cảm xúc kỳ lạ đột ngột dâng lên trong lòng, hắn vắt óc hồi lâu cũng không biết nên nói gì, bèn tìm một lý do cáo lui.

"Chu Hiên Dung." Sở Mộ Sầm gọi hắn lại từ phía sau.

"Tướng quân còn có gì dặn dò?"

"Cái này." Hắn móc chiếc bùa bình an vào ngón trỏ khẽ lắc lư, cười rất nhẹ, "Đa tạ."

Chu Hiên Dung nhìn nụ cười của hắn mà cả người ngẩn ra, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Mãi đến khi người kia quay người đi trước hắn một bước, hắn mới ngơ ngác sờ sờ gò má không hiểu sao lại nóng bừng của mình, rồi làm như không có chuyện gì bước ra ngoài.

Sở Tôn Hành dẫn Vân Trần trở lại sân thì vừa vặn chạm mặt hắn. Vân Trần biết Li phi sẽ không chỉ phái một người đến, liền nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy bóng dáng đang ngồi xổm ở một góc nghịch kiến kia.

"Cảnh Hà Tồn."

Cảnh Hà Tồn nghe thấy tiếng gọi, mắt sáng lên quay đầu lại, giả bộ chạy lên hành lễ, sau đó nhìn chằm chằm Vân Trần.

Vân Trần tránh ánh mắt cậu, quay sang dặn Chu Hiên Dung: "Làm phiền Chu công công về nói với mẫu phi một tiếng, Cảnh Hà Tồn cứ ở lại một thời gian, lát nữa sẽ cùng ta về cung."

Chu Hiên Dung bình thản gật đầu đáp vâng, cáo từ Vân Trần rời đi.

Nhớ đến hội chợ pháo hoa đêm ở hoàng thành, mấy người lững thững đến Định Thủy Lâu thuê một gian phòng lớn trên tầng cao nhất. Chưởng quỹ nhận ra họ, cũng ngầm hiểu ý bao trọn cả tầng trên không cho ai làm phiền.

Vân Trần theo lệ gọi hết những món có trong thực đơn, đợi tiểu nhị lục tục bưng hết các đĩa lên, mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, dặn không cần lên hầu hạ.

Khi Tiêu Vị Trọc bảo cha về trước Vân Trần đã đoán được hắn có chuyện muốn nói với mình, cũng đại khái biết là chuyện gì, ánh mắt khẽ dừng lại trên miệng chén bốc hơi nghi ngút, mới trầm giọng hỏi: "Sở lão Tướng quân bị thương có phải là có người cố ý làm vậy không?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (125)
Chương 1: Chương 1: Mây bùn cách biệt Chương 2: Chương 2: Nảy sinh cơ hội Chương 3: Chương 3: Miếu đổ trong rừng Chương 4: Chương 4: Cửa ngầm dưới lòng đất Chương 5: Chương 5: Nửa ngày nhàn rỗi Chương 6: Chương 6: Môn chủ Thanh Vũ Môn Chương 7: Chương 7: Ăn chơi trác táng Chương 8: Chương 8: Dưới dòng nước ngầm Chương 9: Chương 9: Đứa trẻ tìm thân Chương 10: Chương 10: Hóa ra là dưa muối Chương 11: Chương 11: Không thấy tung tích Chương 12: Chương 12: Một mảnh hỗn loạn Chương 13: Chương 13: Hang xác trên núi hoang Chương 14: Chương 14: Sụp xuống bị nhốt Chương 15: Chương 15: Ngươi phải sống Chương 16: Chương 16: Lại thấy ánh mặt trời Chương 17: Chương 17: Vẫn còn sợ hãi Chương 18: Chương 18: Im lặng nhìn nhau Chương 19: Chương 19: Không được chạy lung tung Chương 20: Chương 20: Bất đắc dĩ làm nũng Chương 21: Chương 21: Thịt người sống Chương 22: Chương 22: Bóc tách từng lớp Chương 23: Chương 23: Địa ngục trần gian Chương 24: Chương 24: Gieo gió gặt bão Chương 25: Chương 25: Để lại đường lui Chương 26: Chương 26: Chỉ còn tiếng than Chương 27: Chương 27: Làn gió phản loạn Chương 28: Chương 28: Khởi hành hồi cung Chương 29: Chương 29: Địch ý khó tả Chương 30: Chương 30: Ra tay dạy dỗ Chương 31: Chương 31: Người quen thuở nhỏ Chương 32: Chương 32: Thử lòng Chương 33: Chương 33: Lá gan lớn Chương 34: Chương 34: Kiêu căng hống hách Chương 35: Chương 35: Thiếu niên Tướng quân Chương 36: Chương 36: Không câu nệ tiểu tiết Chương 37: Chương 37: Cuối cùng thành tiếc nuối Chương 38: Chương 38: Lần đầu tranh cãi Chương 39: Chương 39: Quyết ý bày tỏ Chương 40: Chương 40: Cam tâm tình nguyện Chương 41: Chương 41: Âm thầm dò hỏi Chương 42: Chương 42: Xe ngựa tấp nập Chương 43: Chương 43: Chuyện cũ năm xưa Chương 44: Chương 44: Đại hội săn bắn Chương 45: Chương 45: Vật đổi sao dời Chương 46: Chương 46: Biến cố bất ngờ Chương 47: Chương 47: Lại gặp tuyết lớn Chương 48: Chương 48: Mở miệng mời đấu Chương 49: Chương 49: Giá áo túi cơm(*) Chương 50: Chương 50: Mưu đồ bí mật Chương 51: Chương 51: Vu sư Liên Châu Chương 52: Chương 52: Điềm báo chẳng lành Chương 53: Chương 53: Bí đảo Nam Hải Chương 54: Chương 54: Khởi hành ra khơi Chương 55: Chương 55: Đứa bé cai sữa Chương 56: Chương 56: Rơi xuống biển lạc nhau Chương 57: Chương 57: Sống sót sau tai nạn Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59: Lời còn văng vẳng bên tai Chương 60: Chương 60: Quyết không nuốt lời Chương 61: Chương 61: Thân thế bất ngờ Chương 62: Chương 62: Chờ ở đảo ngoài Chương 63: Chương 63: Lão đạo râu trắng Chương 64: Chương 64: Kiếm tên Thanh Ngô Chương 65: Chương 65: Phải dỗ bao lâu Chương 66: Chương 66: Tỉ thí một phen Chương 67: Chương 67: Đi cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Cùng chung chăn gối Chương 69: Chương 69: Nghi ngờ đổi máu Chương 70: Chương 70: Nên sớm chia xa Chương 71: Chương 71: Men say khơi tình Chương 72: Chương 72: Ngươi là của ta Chương 73: Chương 73: Gặp lại đảo chủ Chương 74: Chương 74: Hữu danh vô thực Chương 75: Chương 75: Tắm chung suối thuốc Chương 76: Chương 76: Huyết Hồn Cổ độc Chương 77: Chương 77: Lấy mạng đổi mạng Chương 78: Chương 78: Giấu giếm không nói Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Chờ ngoài cửa Chương 81: Chương 81: Đợi ta trở về Chương 82: Chương 82: Thư tín trao tình Chương 83: Chương 83: Gọi ca ca Chương 84: Chương 84: Tân nhậm thị vệ Chương 85: Chương 85: Chờ thêm vài tháng Chương 86: Chương 86: Lư Châu tìm người Chương 87: Chương 87: Theo dấu tìm nhau Chương 88: Chương 88: Chậm rãi xử lý Chương 89: Chương 89: Có nhớ ta không Chương 90: Chương 90: Người phụ nữ mù Chương 91: Chương 91: Ta tin ngài Chương 92: Chương 92: Quan tài trong nhà cũ Chương 93: Chương 93: Sự cố bất ngờ Chương 94: Chương 94: Bất ngờ xảy ra Chương 95: Chương 95: Vân nghê chi vọng(*) Chương 96: Chương 96: Cái chết tái hiện Chương 97: Chương 97: Dựng đài hát tuồng Chương 98: Chương 98: Màn trướng ấm áp Chương 99: Chương 99: Dư vị chưa tan Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Trở lại Sở phủ Chương 103: Chương 103: Đừng bao giờ quay lại Chương 104: Chương 104: Bức thư năm xưa Chương 105: Chương 105: Tư tâm chuốc say Chương 106: Chương 106: Đông lạnh lại đến Chương 107: Chương 107: Gặp lại chốn cũ Chương 108: Chương 108: Cành liễu để làm gì Chương 109: Chương 109: Họa từ trên trời rơi xuống Chương 110: Chương 110: Ngược lối mà đi Chương 111: Chương 111: Chân tướng cổ độc Chương 112: Chương 112: Nhuyễn ngữ ôn ngôn Chương 113: Chương 113: Ôn lại chuyện cũ Chương 114: Chương 114: Trong lòng hổ thẹn Chương 115: Chương 115: Tuyết trắng xóa Chương 116: Chương 116: Ấm áp nồng nàn Chương 117: Chương 117: Đợi ngươi tỉnh lại Chương 118: Chương 118: Phạm thượng làm loạn Chương 119: Chương 119: Lâu rồi không gặp Chương 120: Chương 120: Muôn vàn sính lễ Chương 121: Chương 121: Đế Hậu đại hôn Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 1 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 2 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 3 Chương 125: Chương 125: Ngoại truyện 4 + 7