Chương 103
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý

 Trình phu nhân lại ho khan một hồi lâu, rồi mới điều hòa được hơi thở.“Các con, ta nhìn hai đứa từ nhỏ lớn lên, tính nết thế nào, cách hành xử ra sao lẽ nào ta không rõ? Con vừa nói, Thư Nhi khóc lóc không ngừng nhưng lại không cho báo quan, cuối cùng còn thừa nhận là hai bên tình nguyện… Con bé vốn chẳng bao giờ chịu thiệt, hẳn là có nỗi khổ bất đắc dĩ nào đó, buộc phải nhận chuyện này.”Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hai đứa vốn chẳng hợp nhau, nếu không phải nó sai trước, con trả đũa sau… thì chuyện này cũng không khó đoán.”Hiếm khi Kỳ Hoài Cảnh nảy sinh chút áy náy.Một vụ tai tiếng, tuy là do chính Việt Lăng Thư tự chuốc lấy nhưng dù sao cũng làm mất mặt cả Việt gia.“Cảnh Nhi, đã là ta nhìn ra, thì lão thái gia tự nhiên cũng nhìn ra… Ông để con ra mặt xử lý, cũng là sợ người ngoài phát hiện sơ hở… Khụ khụ, về nhà đi, nhận lỗi với lão thái gia một tiếng đi.” Về đến nhà, hắn đi thẳng tới thư phòng nhưng Việt lão thái gia tử không có ở đó.Người hầu nói, ông đã ra biệt viện ngoại ô kinh thành.Mấy ngày liền trời âm u, cuối cùng cũng đổ một trận mưa lớn kèm sấm chớp. Khi Kỳ Hoài Cảnh tới biệt viện ngoại ô, xuống ngựa thì cả người đã ướt sũng.Biệt viện này cũ kỹ, chỉ có hai gian nhà thấp, mái tranh đã có chỗ sụp, trong cơn gió mưa càng thêm tiêu điều.Trên chiếc bàn thấp, ánh đèn leo lét như hạt đậu, Việt lão thái gia cầm một chiếc bát cũ, tự rót tự uống. Thấy hắn vào, ông cũng không lấy gì làm bất ngờ.“Ngồi đi.”Đây là căn nhà Việt lão thái gia từng thuê ở những năm đầu khốn khó, sau này phát đạt mới mua lại. Từ khi ngoại tổ mẫu mất, mỗi khi gặp chuyện bực bội ông lại đến đây ngồi.Hắn ngồi xuống đối diện, nước mưa vẫn tí tách chảy từ áo xuống nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng, sắc bén như d-ao: “Ngoại tổ phụ, chuyện này là do con làm! Nhưng con lấy răng trả răng, không hổ thẹn với lòng. Nàng ta dám sỉ nhục thê tử của con, nếu đổi lại là người, người có thể trơ mắt nhìn mà chỉ cười cho qua sao?” Việt lão thái gia không đáp, uống cạn bát rư-ợu, ra hiệu hắn rót thêm.Rư-ợu đục ngầu, chính là loại rư-ợu quê mà năm xưa ông vẫn hay uống.“Người ta ai cũng nói ta quá nuông chiều con cháu. Mẫu thân con chính là bị ta chiều hư nhưng bọn họ thì biết gì chứ! Mẫu thân con chào đời vào một ngày mưa lớn, đầu xuân, trời rất lạnh. Ta lúc ấy ra ngoài buôn hàng, vốn định đi suốt đêm để về nhà nào ngờ mưa đêm khiến đường khó đi, đành ngủ lại bên ngoài một đêm. Không ngờ, chính đêm hôm đó, Tuệ Nhi đã sinh non ra mẫu thân con…”“Tuệ Nhi” là tên thuở nữ nhi của ngoại tổ mẫu. Bao nhiêu năm nay, Việt lão thái gia chưa từng gọi bà là “phu nhân” hay “lão phu nhân”, chỉ gọi như vậy.“Đến khi ta trở về nhà vào sáng hôm sau, cả Tuệ Nhi và đứa bé đều toàn thân đẫm má-u. Bà ấy ôm con bé trong lòng, như một con mèo con lạnh cóng, ôm suốt cả đêm mới giữ lại được chút hơi ấm… Nếu mà chậm thêm một khắc, e rằng cả hai mẫu tử đều mất rồi!”Việt lão thái gia nâng bát rư-ợu lên, uống cạn, che đi tiếng nghẹn nơi cổ họng.“Người ta bảo ta quá cưng chiều Nha Nhi, nhưng làm sao ta không thương nó cho được! Vừa mới sinh ra đã chịu tội, còn đang trong tã lót đã phải theo ta và Tuệ Nhi bôn ba khắp nơi. Tuệ Nhi khổ, Nha Nhi cũng khổ… Sau này có bạc, có nhà, có cửa hàng… đương nhiên ta phải nuông chiều nó rồi!”“Còn về cữu cữu của con… đứa trẻ ấy tốt biết bao! Nó sinh muộn, ta lại có ý rèn luyện, để nó đi khắp nam bắc, muốn nó giống ta, nếm trải khổ cực nhân gian. Đáng tiếc… đời quá khổ, lại cư-ớp mất mạng nó một cách vô ích.”Người ngoài vẫn nói Việt lão thái gia không rời được nước suối vùng ngoại ô kinh thành nên hễ xa kinh thành là đau đầu, chẳng bao giờ xuống phía nam làm ăn.Nhưng Kỳ Hoài Cảnh sớm đã biết, thật ra không phải ông không rời được kinh thành, mà là không thể xuống phía nam, nơi quý tử của ông mắc bệnh, để lại vết thương lòng khiến ông đau suốt nửa đời.Việt lão thái gia không biết đã uống bao nhiêu rư-ợu, trên người đã hơi chếnh choáng men say.“Trong đám con cháu các con, đứa mà ta bỏ tâm huyết nhiều nhất chính là Lăng Vân. Vừa sợ nó chịu khổ chịu mệt, lại vừa sợ nó quá nuông chiều mà bất tài, hết sức cẩn thận, hết lời dặn dò vậy mà cuối cùng vẫn không vực dậy nổi… Có lẽ con không biết, năm đó khi để nó mở cửa hàng đầu tiên, ta mỗi ngày đều ngồi trên lầu đối diện bên kia phố, suốt nửa tháng… trơ mắt nhìn cửa hàng chẳng bao lâu đã đóng cửa… Đứa trẻ này, quả thật không có khiếu buôn bán.”“Còn con, nhỏ tuổi hơn nó vậy mà lại thông minh đến thế! Chỉ cần gợi một là hiểu, vừa nghe đã thông suốt, thấy một biết ba khiến biểu ca con chẳng còn điểm gì so được! Nhưng nó lại có một điều hơn con, cũng là điểm giống cữu cữu con nhất, thật thà, chất phác. Ta nghĩ, để các con cùng nhau lớn lên, huynh đệ rồi cũng sẽ có chút tình nghĩa, sau này con có thể kéo nó một tay…”“Còn Lăng Thư, ta biết, đứa nhỏ này hơi nhỏ nhen, từ bé đã ương ương dở dở… Nhưng đôi khi nó làm nũng, lại rất giống mẫu thân con hồi nhỏ, chỉ cho phép người ta chiều chuộng, chỉ cho phép người ta chơi với mình… Ban đầu ta tưởng chỉ là tính trẻ con thôi! Nào ngờ, chút tâm cơ, chút ác ý ban đầu vậy mà lăn dần thành cục diện như hôm nay… Nó tự chuốc lấy, ta chẳng còn gì để nói.”“Ta là một lão già ích kỷ, trong lòng lúc nào cũng canh cánh huyết mạch của cữu cữu con, luôn muốn lo liệu cho huynh muội họ được yên ổn. Dù các con lớn lên cùng nhau, ta vẫn trăm điều lo lắng nên mới nghĩ tới chuyện kết thông gia hai họ… Trên đời, không gì thân thiết bằng phu thê, mà nếu đã thân lại càng thân, sinh con đẻ cái, má-u mủ liền nhau thì con tự nhiên sẽ chăm sóc Lăng Thư, để mắt tới Lăng Vân…”Nói đi nói lại, cũng chỉ vì hai đứa con Việt gia.Kỳ Hoài Cảnh lặng nghe thật lâu, lúc này mới mở miệng: “Con biết, người coi con như cữu cữu, muốn con chống đỡ gia tộc này, nối nghiệp như cữu cữu và cũng như cữu cữu… chăm lo cho các con của ông ấy, giữ cho đời sau Việt gia luôn phú quý an nhàn.”Việt lão thái gia men say lờ mờ, vỗ lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ năm xưa, trước khi phát đạt, bốn người một nhà họ vẫn thường ăn cơm trên chiếc bàn nát này.“Tiểu tử! Con nhớ kỹ… Ông già nhà con không giống con, không phải sinh ra đã hưởng phú quý! Gia nghiệp này có được chẳng dễ dàng, ta muốn con thay cữu cữu con làm người kế thừa. Ta không muốn trơ mắt nhìn nó tan thành mây khói! Không muốn thấy Lăng Vân phá nát sản nghiệp! Không muốn thấy chúng nó… lại phải sống kiếp nghèo bôn ba khắp nơi kiếm sống… Nếu không, những khổ cực, những đắng cay mà ta với Tuệ Nhi đã chịu năm xưa… thì còn tính là gì chứ! Là gì chứ!”Kỳ Hoài Cảnh quay đầu, nhìn khắp căn phòng bày biện cũ kỹ, từng giọt mưa rơi tí tách lên đồ đạc như thể những ngày tháng cơ hàn năm xưa vẫn đang nện thẳng vào trái tim Việt lão thái gia.Hắn nét mặt lạnh lùng, vẫn lắc đầu.“Ngoại tổ phụ, con sinh ra trong nhung lụa. Nhưng ngay từ lúc vừa chào đời, mẫu thân coi con như Đại ca, người coi con như cữu cữu. Một mình con phải sống thay cho ba người! Nhưng con không phải Đại ca, cũng không phải cữu cữu… con là chính con, con có cách sống mà mình muốn!”Việt lão thái gia khẽ cười khổ.Từ lúc hắn từ chối hôn sự, lại từ chối chuyện kế tự, cho đến tình cảnh hôm nay… ông đã hiểu ra.“Biết rồi, ta biết rồi!… Thỉnh thoảng, ta cũng mắng bản thân, nếu là con ruột, cháu ruột của mình liệu ta có thể ép đến mức này, làm khó đến mức này không? Ta… đúng là ích kỷ thật.” Việt lão thái gia rút từ trong ngự-c ra một con dấu ngọc ấm áp, đặt lên chiếc bàn cũ kỹ.Đó là con dấu riêng của ông, tất cả cửa hàng, tất cả người làm của Việt gia đều nhận ra nó.“Nào, cho con đấy! Từ nhỏ con đã thích nó! Năm ngoái ta đưa, con không nhận, còn ném xuống đất… Một đứa đường tôn chẳng nên trò trống gì, một đứa ngoại tôn nên người, ta cân nhắc mãi… Thôi, cho con, cho con đấy!” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]