Chương 103
Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 103: Lão tổ tông

Bởi vì việc Tạ Trích Tinh làm ra quá thất đức, thế nên khi Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Phù Không, ánh mắt cũng có hơi áy náy: “Xin lỗi nhé, đã gây thêm phiền phức cho ngài rồi.”

“Người cần xin lỗi không phải là cô.” Phù Không lạnh nhạt liếc nhìn Tạ Trích Tinh.

“Đúng vậy.” Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Muốn xin lỗi thì hắn ta mới là người phải xin lỗi, dám uy h**p bản tôn, đúng là gan to bằng trời.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Cầu xin chàng đừng nói nữa.

Cô bất lực thở dài, đang định lên tiếng hòa giải bầu không khí gay go này, tiểu cô nương đã đột nhiên ghé lại gần: “Các người đang nói gì vậy? Sao ta nghe không hiểu gì hết, vì sao lại phải xin lỗi?”

Ánh mắt Phù Không lập tức dịu dàng trở lại: “Hôm nay quầy bán bánh hạt dẻ không bày hàng, ta đã mua bánh hoa hồng về cho nàng.”

“Bánh hoa hồng ở xa lắm đó!” Tiểu cô nương ngạc nhiên hô lớn, sự chú ý của nàng ấy bỗng chốc bị chuyển hướng: “Hèn gì hôm nay huynh về muộn vậy.”

“Nếm thử đi, chắc không tệ đâu.” Phù Không gọi tiểu cô nương lại gần.

Tiểu cô nương thoải mái chạy đến trước mặt Phù Không, mở gói giấy dầu trên tay hắn ta ra. Nhìn những chiếc bánh nhỏ được làm tinh xảo, nàng ấy suýt ch** n**c miếng, nhưng vẫn không quên quay lại hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Cô có muốn ăn không?”

“Cho ta một miếng.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đưa tay ra.

Tiểu cô nương lập tức đưa miếng ngon nhất cho cô, Tiêu Tịch Hòa nhận lấy, thuận tay đưa đến bên miệng Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh thản nhiên cắn một góc nhỏ, cảm thấy mùi vị khá ngon, thế là nhận lấy luôn cả miếng.

Phù Không nhìn chuỗi động tác trơn tru ấy, đáy mắt lóe lên vẻ chế giễu: “Ma Tôn đại nhân đúng là không biết xấu hổ.”

“Vợ đút cho, không thể từ chối được.” Tạ Trích Tinh nói xong, khóe môi nhếch lên đầy thích thú: “À, ngươi không có vợ, tất nhiên không hiểu được.”

Phù Không: “…”

Tiêu Tịch Hòa sợ hắn chọc người ta tức chết, vội vàng đè hắn ngồi xuống ghế. Tạ Trích Tinh cười nhạt, tiếp tục ăn miếng bánh thơm mềm ngọt ngào trong tay. Thấy hắn có đồ ăn đã chịu yên tĩnh lại, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Đang định hỏi thăm Phù Không gần đây thế nào, bỗng thấy đối phương đang chăm chú nhìn tiểu cô nương ăn bánh.

“Đừng ăn vội quá.” Hắn ta vừa nói vừa đưa cốc nước sang cho tiểu cô nương.

Tiêu Tịch Hòa vô thức nhìn thêm vài lần.

Nói một cách công bằng, một nam tử tuấn tú như Phù Không dù có già đi vẫn ưa nhìn như thường, khi đứng cạnh tiểu cô nương cũng không thấy quá chênh lệch. Chỉ là do tuổi tác tăng cao, đôi mắt của hắn ta không còn sắc bén trong trẻo như ngày xưa, vẻ mặt ôn hòa nhìn về phía tiểu cô nương đúng là có dịu dàng thật, nhưng cũng xen lẫn một chút… từ ái không thể bỏ qua.

May mà Phù Không còn biết giới hạn, tuy chăm sóc tiểu cô nương tỉ mỉ chu đáo nhưng ngôn hành cử chỉ đều thể hiện rõ sự kiềm chế, rõ ràng hắn ta không có ý định dùng thân hình 60 tuổi để trêu chọc tâm tư của tiểu cô nương, nếu không thì…

Tiêu Tịch Hòa rùng mình, đang định quay đi bỗng thấy tiểu cô nương đang lén nhìn trộm Phù Không, ánh mắt sáng long lanh như chứa đựng cả dải Ngân Hà, đến gò má cũng ửng hồng.

Cô quá hiểu đây là phản ứng gì, thế nên cũng rất hoảng hốt.

Phù Không liếc nhìn cô rồi lại cụp mắt xuống nhìn tiểu cô nương: “Chẳng phải nàng phơi khoai lang khô sao?”

“À đúng rồi.” Tiểu cô nương hào hứng nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Khoai lang khô ta phơi ngọt lắm, cô đợi ta một chút, ta đi lấy cho cô!”

Nói xong, nàng ấy xoay người chạy đi.

Tiêu Tịch Hòa và Phù Không nhìn theo bóng lưng nàng ấy xa dần, ngay giây tiếp theo đã nhìn vào mắt nhau.

Phù Không: “Nàng ấy rất thích cô.”

Tiêu Tịch Hòa: “Có phải nàng ấy thích ngài không?”

Hai người gần như đồng thời lên tiếng, mức độ ăn ý khiến Tạ Trích Tinh cũng bật cười giễu.

Phù Không khựng lại, trả lời câu hỏi của cô: “Phải”

Hắn ta cũng bất lực, rõ ràng đã kín kẽ dè dặt vậy mà vẫn khiến nàng ấy dao động, chỉ có thể nói rằng mối ràng buộc giữa họ sâu đậm đến mức dù sinh tử luân hồi cũng không thể xóa nhòa.

Tiêu Tịch Hòa nhìn sắc mặt của Phù Không, biết ngay bên dưới sự bất lực ấy còn có đắc chí, ánh mắt nhìn hắn ta cũng tỏ ra khinh thường.

Khinh thường thì có khinh thường, nhưng cô vẫn không hiểu cho lắm…

“Hiện giờ ngài là một lão già đã 60 tuổi, tại sao nàng ấy lại thích ngài?” Cuối cùng cô vẫn quyết định làm rõ.

“Tình sâu nghĩa nặng, khó lòng kiềm chế.” Phù Không chỉ trả lời bằng tám chữ.

Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Bớt bớt lại đi, kiếp này nàng ấy cũng đâu có quen biết ngài.” So với lời hắn ta nói, cô thà tin rằng tiểu cô nương bị bỏ bùa còn hơn.

Phù Không nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Tạ Trích Tinh đầy ẩn ý: “Cô chưa từng như thế, tất nhiên sẽ không hiểu được.”

Tạ Trích Tinh cười giễu: “Ta thấy ngươi không định trẻ lại nữa rồi.”

Phù Không chưng hửng: “Nếu ngài không biến ta trẻ lại, ta sẽ không tham dự hôn lễ.”

“Nếu ngươi không tham dự hôn lễ, ta sẽ giết ngươi.” Tạ Trích Tinh quyết không nhượng bộ.

“Cãi cái gì mà cãi, ngài nhớ đưa Tịch Hòa đến dự hôn lễ đúng giờ đấy.” Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn Phù Không rồi lại nhìn Tạ Trích Tinh: “Còn chàng biến Phù Không trẻ lại ngay cho ta.”

Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, khoanh tay ngồi đó như không có ý định hợp tác.

“Chàng nhanh lên đi, Tịch Hòa nhà ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà kiếp trước sống khổ không nói, kiếp này còn thích một ông già chứ!” Tiêu Tịch Hòa thúc giục.

Tạ Trích Tinh vừa nghe ý cô không phải vì Phù Không đã không còn chống đối nữa, nhưng vẫn cau mày xụ mặt không chịu hành động.

Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn về phía Phù Không.

Phù Không hiểu ý, bước đến trước mặt Tạ Trích Tinh, cúi người cung kính hành lễ: “Trước đây là do Phù Không không hiểu chuyện, không biết báo ơn đã đành lại còn dám đe dọa Ma Tôn đại nhân. Giờ Phù Không đã biết sai rồi, kính xin Ma Tôn đại nhân độ lượng tha cho Phù Không lần này, Phù Không chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.”

Tạ Trích Tinh khinh thường lườm nguýt hắn ta.

Phù Không dứt khoát quỳ xuống.

Tiêu Tịch Hòa không ngờ đường đường là Đảo chủ đảo Bồng Lai mà lại thỏa hiệp đến mức độ này, vừa ngạc nhiên vừa sốt ruột nhìn về phía Tạ Trích Tinh.

Tạ Trích Tinh tặc lưỡi, cuối cùng vẫn ra tay giúp đỡ.

Chỉ một khắc sau, nếp nhăn biến mất, sống lưng thẳng tắp, mái tóc cũng trở nên đen nhánh, rõ ràng Phù Không đã khôi phục thành dung mạo 20 tuổi.

“Khoai lang khô đây rồi!” Tiểu cô nương bưng đĩa chạy vào, ngay lập tức chú ý đến Phù Không bên trong.

Nàng ấy sững sờ, bỗng trở nên rụt rè: “Huynh là ai?”

Hỏi xong lại nhìn khắp chung quanh, nhưng lại phát hiện ba người nàng ấy biết đều không thấy đâu nữa, trong phòng chỉ còn lại người đàn ông tuấn tú ở đối diện.

Tiểu cô nương càng lúc càng căng thẳng, hoảng loạn lùi lại một bước.

Phù Không không có ý dọa nàng ấy, khẽ cười hỏi: “Tịch Hòa, nàng thật sự không nhận ra ta sao?”

Tiểu cô nương ngơ ngác, quan sát kỹ càng gương mặt của đối phương.

Một lúc lâu sau, nàng ấy mới kinh ngạc mở to mắt: “Phù… Phù Không?”

“Ừm.” Phù Không cong môi mỉm cười, băng tuyết lạnh lẽo trong đáy mắt cũng muốn tan chảy.

Tiêu Tịch Hòa đang nấp trong góc tối thấy được cũng thở phào nhẹ nhõm, tươi cười quay sang nhìn Tạ Trích Tinh: “Đi thôi.”

“Không từ biệt à?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa lắc đầu: “Thôi, nàng ấy sẽ khóc mất.”

Tạ Trích Tinh nghe vậy cũng không hỏi thêm, lập tức đưa cô lên pháp khí phi hành.

Tiêu Tịch Hòa hào hứng tựa vào người Tạ Trích Tinh, tắm nắng một lúc mới hỏi: “Người tiếp theo là ai?”

“Chẳng phải nàng đã đoán ra rồi sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Ta chỉ… không dám chắc chắn.”

Dù gì lúc giao nội đan cho mình, ngài ấy đã hóa thành hàng trăm ngàn điểm sáng tản mát trong gió.

Cô nghĩ đến ngài ấy nhưng không dám nói, sợ rằng chỉ là hy vọng hão huyền.

“Vậy nàng cứ chắc chắn đi, chính là người đó đấy.” Tạ Trích Tinh nói một cách thản nhiên, còn không nhịn được phàn nàn: “Mấy người nàng quan tâm, sao mà khó tìm quá.”

Tiêu Tịch Hòa cười khẽ, xoay người lại hôn lên cằm hắn, Tạ Trích Tinh cong khóe môi thôi không phàn nàn nữa.

Hai người lại bay thêm 3 ngày nữa, trong 3 ngày đó Tiêu Tịch Hòa đã hỏi vô số lần khi nào đến nơi, mới đầu Tạ Trích Tinh còn kiên nhẫn trả lời, sau đó chỉ đáp lại qua loa, đến khi cả đáp qua loa cũng không thỏa mãn được cô, bèn dọa nạt: “Nếu nàng còn hỏi nữa, ta sẽ đưa nàng về nhà đấy.”

Tiêu Tịch Hòa đáng thương biết điều ngậm miệng lại, không nói gì nữa.

Trên pháp khí phi hành cuối cùng cũng được yên tĩnh, Tạ Trích Tinh thở phào nhẹ nhõm nhưng rồi lại thấy không quen.

Hồi lâu sau, hắn từ tốn lên tiếng: “Còn nửa ngày nữa.”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, ánh mắt Tạ Trích Tinh dịu dàng trở lại.

“Thôi được rồi… nàng muốn hỏi thì cứ hỏi đi.” Hắn thở dài.

Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ cong môi cười.

Tạ Trích Tinh trước giờ không lừa cô, nửa ngày sau hai người đã đến một tòa thư viện. Vừa đáp xuống bên ngoài thư viện, đã nghe thấy tiếng đọc sách oang oang vang vọng từ bên trong.

“Y nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, lập thư viện này để dạy dỗ bọn trẻ.” Ngay cả Tạ Trích Tinh cũng phải thừa nhận rằng, vị lão tổ tông Lộc Thục này đúng là người có lòng nhân ái to lớn.

Tiêu Tịch Hòa khẽ cười, khóe mắt đã hơi cay.

“Vào thôi.” Tạ Trích Tinh lên tiếng.

Tiêu Tịch Hòa gật đầu, chật vật bước đi bước đầu tiên đi vào trong.

Thư viện không lớn lắm, hai người từ cổng chính đi vào vài bước đã đến sân. Thanh niên đang may vá quần áo cho đám trẻ nghe tiếng động ngẩng lên nhìn ra sân, ánh mắt bắt gặp bóng dáng Tiêu Tịch Hòa đi tới cũng khựng lại.

Cứ như y đã đợi cô rất nhiều năm vậy, vừa thấy cô đến đã cong môi mỉm cười: “Con đến rồi.”

Tiêu Tịch Hòa lặng người nhìn y, trong lúc đực người ra vẫn có thể cảm nhận rõ ràng huyết mạch Lộc Thục đang sôi sục trong cơ thể, đó là tiếng gọi và cộng hưởng cổ xưa, là dấu ấn và ràng buộc không thể xóa nhòa.

Cô hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình, ấn ký màu đỏ tỏa ra ánh sáng yếu ớt như đang đáp lại người trước mắt.

Tiêu Tịch Hòa chớp mắt lặng lẽ bước về phía trước, người thanh niên cũng đặt kim chỉ sang một bên, im lặng nhìn cô đến gần.

Một bước hai bước đến gần, hơi thở của Tiêu Tịch Hòa cũng dần chậm lại.

Cuối cùng, mũi chân cô dừng lại cách người trước mặt nửa bước, cô yên lặng quỳ xuống trước đầu gối y, ngẩng đầu nhìn vào mắt y: “Lão tổ tông.”

Trạch Sinh nghe vậy đưa tay vuốt trán cô: “Ta đã nói rồi, chúng ta rồi sẽ gặp lại.”

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đưa tay nắm lấy cổ tay y, Trạch Sinh để mặc cô lôi kéo, cho đến khi hai bàn tay chạm vào nhau, một luồng ánh sáng nhạt tỏa ra từ chỗ tiếp xúc.

Một lát sau, Tiêu Tịch Hòa buông tay ra, ấn ký đã trở về trên tay Trạch Sinh. Toàn thân người thanh niên chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập ánh sáng, Tiêu Tịch Hòa vô thức nhắm mắt lại, đợi đến khi ánh sáng dần tiêu tán hết, y đã trở về nguyên hình.

Tóc bạc mắt đen, da dẻ trong suốt, đúng là vị lão tổ tông vừa kiêu ngạo vừa dịu dàng của cô đây rồi! Tiêu Tịch Hòa chớp mắt nói: “Vật về chủ cũ.”

Trạch Sinh mỉm cười ôn hòa nhìn cô: “Ta cũng nghe kể đôi điều về những gì con đã trải qua, vất vả cho con rồi.”

“Không vất vả.”

Khóe mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ ửng, còn đang định nói mấy lời tình cảm xúc động đã nghe Trạch Sinh tiếp lời: “Giờ đây hoạn nạn đã qua, cũng nên cân nhắc đến chuyện sinh thêm vài đứa khi còn trẻ tuổi.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (123)
Chương 1: Chương 1: Cô trúng phải Âm Dương Hợp Hoan cổ Chương 2: Chương 2: Ngài có thể nói năng tử tế chút được không? Chương 3: Chương 3: Có chó không thế? Chương 4: Chương 4: Ma sát sẽ sinh nhiệt Chương 5: Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta Chương 6: Chương 6: Sắp chết rồi à Chương 7: Chương 7: Tự mình làm Chương 8: Chương 8: Đến đây! Chương 9: Chương 9: Tu luyện không? Chương 10: Chương 10: Mùa xuân đến rồi! Chương 11: Chương 11: Thất đức Chương 12: Chương 12: Động đến người của ta Chương 13: Chương 13: Tên điên Chương 14: Chương 14: Gần hết rồi Chương 15: Chương 15: Cô đi rồi Chương 16: Chương 16: Tìm người Chương 17: Chương 17: Trốn đi Chương 18: Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát! Chương 19: Chương 19: Gặp lại Chương 20: Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ Chương 21: Chương 21: Sợ hãi Chương 22: Chương 22: Xem cô diễn Chương 23: Chương 23: Đêm nay ở lại với ta Chương 24: Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân Chương 25: Chương 25: Chứng âm hàn tái phát Chương 26: Chương 26: Ấp ủ ý đồ xấu Chương 27: Chương 27: Bại lộ Chương 28: Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi! Chương 29: Chương 29: Quả thật đã có thai rồi! Chương 30: Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi! Chương 31: Chương 31: Thật là trong cái rủi có cái may Chương 32: Chương 32: Đá thử vàng trong mối quan hệ vợ chồng Chương 33: Chương 33: Sức mạnh của nhóc con Chương 34: Chương 34: Lão tổ tông cũng đến rồi Chương 35: Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định Chương 36: Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con! Chương 37: Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm! Chương 38: Chương 38: Giả ngơ phải không? Chương 39: Chương 39: Đến lúc nói cho phụ huynh biết rồi Chương 40: Chương 40: Cuộc hội đàm của thông gia Chương 41: Chương 41: Đến thăm cô Chương 42: Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào Chương 43: Chương 43: Nàng biết ta tốt với nàng Chương 44: Chương 44: Thiếu phu nhân đang làm gì vậy? Chương 45: Chương 45: Ma Tôn “vừa đẹp vừa giàu” Chương 46: Chương 46: Sốt ruột muốn gả Chương 47: Chương 47: Lần đầu động thai Chương 48: Chương 48: Tìm thấy Thiếu phu nhân rồi Chương 49: Chương 49: Đừng có nịnh nọt mẹ ngươi Chương 50: Chương 50: Tâm lý sụp đổ Chương 51: Chương 51: Tên phu nhân Đảo chủ là gì Chương 52: Chương 52: Ngươi phạm quy rồi! Chương 53: Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình Chương 54: Chương 54: Tỷ là vị hôn thê của Đảo chủ chúng ta mà! Chương 55: Chương 55: Con thật sự không muốn đứa bé này sao? Chương 56: Chương 56: Quyết định rồi, đến Bồng Lai thôi Chương 57: Chương 57: Một vở kịch đảo giới tính đầy kịch tính Chương 58: Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân Chương 59: Chương 59: Địa ngục Chương 60: Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta Chương 61: Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta Chương 62: Chương 62: Có lẽ chàng phải dâng trà kính thiếp rồi Chương 63: Chương 63: Cố tình gây sự là chuyện bình thường thôi Chương 64: Chương 64: Trà của thiếp Chương 65: Chương 65: Giận dỗi Chương 66: Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai Chương 67: Chương 67: Nên hủy hôn rồi Chương 68: Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước Chương 69: Chương 69: Đi rồi đi rồi Chương 70: Chương 70: Đi suốt đêm để đến gặp cô Chương 71: Chương 71: Ta không muốn để nàng gánh vác trách nhiệm nữa Chương 72: Chương 72: Định mệnh không duyên không phận Chương 73: Chương 73: Gặp lại Chương 74: Chương 74: Cơn bệnh xuất hiện bất ngờ Chương 75: Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không! Chương 76: Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không Chương 77: Chương 77: Ngươi là thái giám à? Chương 78: Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác Chương 79: Chương 79: Đại, đại, đại biến thái Chương 80: Chương 80: Cô có ý đồ với hắn Chương 81: Chương 81: Có phải như ta nghĩ không? Chương 82: Chương 82: Đó là người bạn đời mà ta đã chọn Chương 83: Chương 83: Ngươi là sói yêu Chương 84: Chương 84: Cuối cùng ảo cảnh cũng kết thúc Chương 85: Chương 85: Sắp sinh rồi Chương 86: Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi Chương 87: Chương 87: Đau không? Chương 88: Chương 88: Nàng đã đi xa rồi… Chương 89: Chương 89: Sống lại Chương 90: Chương 90: Nó chẳng biết gì cả Chương 91: Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao? Chương 92: Chương 92: Đây là con trai của chúng ta Chương 93: Chương 93: Kết thúc phần chính Chương 94: Chương 94: Hiếm khi hồ đồ! Chương 95: Chương 95: Sắp được về nhà rồi! Chương 96: Chương 96: Cả nhà đoàn tụ! Chương 97: Chương 97: Hắn đồng ý rồi! Chương 98: Chương 98: Nuôi con Chương 99: Chương 99: Dưỡng lão? Chương 100: Chương 100: Lo lắng trước ngày cưới Chương 101: Chương 101: Phát thiệp mời Chương 102: Chương 102: Phù Không và nguyên chủ Chương 103: Chương 103: Lão tổ tông Chương 104: Chương 104: Con có muốn nạp thiếp không? Chương 105: Chương 105: Hôn lễ Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Đã Kim Đan rồi sao? Chương 108: Chương 108: Lời nguyền 7 năm Chương 109: Chương 109: Ta sẽ tự đi theo! Chương 110: Chương 110: Ngày mai đến làm việc Chương 111: Chương 111: Trong ly rượu này có thuốc Chương 112: Chương 112: Hay là chúng ta hy sinh cho nhau chút đi? Chương 113: Chương 113: Miễn cưỡng qua đêm Chương 114: Chương 114: Sau khi xong chuyện Chương 115: Chương 115: Anh xong đời rồi! Chương 116: Chương 116: Hay là ngủ cùng nhau? Chương 117: Chương 117: Xong đời rồi, cả hai người đều đã sa vào lưới tình! Chương 118: Chương 118: Em có thể mãi mãi theo tôi… Chương 119: Chương 119: Mang thai Chương 120: Chương 120: Tôi sẽ chịu trách nhiệm Chương 121: Chương 121: Yên tâm rồi! Chương 122: Chương 122: Mọi việc trên đời rồi sẽ viên mãn Chương 123: Chương 123: Xem ra vẫn phải sinh thêm đứa nữa! [Hết]