Chương 102
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 102: Tắm sắc

Quân Kỳ Ngọc đứng ở cửa một lát, bởi vì Tề Mạc dặn dò hắn, giờ hắn không thích hợp nhìn thẳng ánh sáng mặt trời, tốt nhất là làm quen với ánh trăng trước,  vì vậy hắn mới ra ngoài đi một vòng, tháo mảnh vải bịt mắt xuống, nhìn màn đêm một lúc.

 

Ngay khi hắn vừa kéo tấm vải lên, lại nghe thấy một nữ nhân ầm ĩ thỉnh tội với hắn.

 

Quân Kỳ Ngọc híp mắt nghĩ, mới nhớ ra đây là mỹ nhân Từ tri phủ tặng cho hắn.

 

Chỉ là mỹ nhân này đầu óc có vấn đề, mình vừa hỏi nàng ta một câu nàng ta là ai, nàng ta đã khóc sướt mướt, giống như chịu oan ức gì lớn lắm vậy.

 

“Không thể hiểu nổi.”

 

Nếu là trước kia, dựa vào tính khí nóng nảy của Quân Kỳ Ngọc, chắc chắn đã sai người lôi đi, có điều giờ tính khí đó đã bị Tống Lễ Khanh mài sạch, đối nhân xử thế cũng ôn hòa đi nhiều.

 

Vả lại dạo gần đây tâm tình hắn đang tốt, nên cũng không truy cứu gì cả.

 

“À, ngươi là Hồ Nguyệt Nhi.” Quân Kỳ Ngọc mở miệng nói, “Xin lỗi, ta không nhìn thấy.”

 

Xin lỗi……

 

Hồ Nguyệt Nhi cứng người tại chỗ.

 

Thái tử điện hạ xin lỗi nàng ư! Đây là vinh sủng cực lớn!

 

Ở trong mắt Hồ Nguyệt Nhi, Thái tử điện hạ chính là một vị thần nói một là một, chuyện gì hắn làm cũng đúng, cần gì phải xin lỗi người khác? Hơn nữa nàng cũng biết, tính tình Quân Kỳ Ngọc nóng nảy, ở bên cạnh hắn phải cẩn thận, không để ý một chút thôi là chọc giận hắn.

 

“Không sao…… Không sao đâu điện hạ.”

 

Hốc mắt Hồ Nguyệt Nhi ướt át, Thái tử điện hạ không chỉ nhớ rõ nàng, còn đối với nàng rộng lượng như vậy.

 

Quân Kỳ Ngọc lại hỏi: “Mấy ngày nay ngươi vẫn luôn đi Vọng Khanh Lâu sao?”

 

“Dạ, vâng.” Hồ Nguyệt Nhi thành thật khai báo.

 

“Ừm…… Lễ Khanh có nói gì với ngươi không?”

 

Quân Kỳ Ngọc không phải là ngươi thích buôn chuyện, nhưng hắn luôn muốn thăm dò xem Tống Lễ Khanh suy nghĩ gì về hắn.

 

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.

 

Y không muốn giao tâm cho mình, vậy thì mình đành phải nói bóng nói gió thôi.

 

“Thái tử điện hạ là chỉ?” Hồ Nguyệt Nhi khó hiểu.

 

“Cái gì cũng được, sở thích, suy nghĩ, hoặc là y có từng nhắc đến y thích ai không, người trong lòng hay đại loại vậy……”

 

Quân Kỳ Ngọc cảm thấy hơi không được tự nhiên, mình như vậy có thấp kém quá không?

 

Hồ Nguyệt Nhi thông minh lanh lợi hiểu ra.

 

Thái tử điện hạ đây là mới bắt người trở về, muốn tìm mọi cách để lấy lòng đây.

 

Hồ Nguyệt Nhi tâm địa trăm chuyển, sao có thể để tên ngốc kia cướp nổi bật.

 

“Có ạ, y luôn đứng ở Vọng Khanh Lâu trông về hướng Tây Bắc, nhớ đến tình lang của y.”

 

“Ồ? Thật không? Y thực sự nói như vậy với ngươi, y chính miệng nói hai chữ….tình lang sao?”

 

Quân Kỳ Ngọc không tin lắm, nhưng Tống Lễ Khanh đúng là luôn nhớ Tinh Húc ca ca của y.

 

Tình lang hay không tình lang cái gì, chỉ là……lời vớ vẩn thôi.

 

“Đúng vậy, thiếp luôn đối xử chân thành với mọi người, y tin thiếp nên mới nói cho thiếp, bằng không làm sao thiếp biết y đã thành hôn, điện hạ hỏi, thiếp mới nói bí mật của y với người khác, y chỉ là không quên được người xưa, điện hạ đừng trách y.”

 

Quân Kỳ Ngọc không nói gì, xem ra là tức giận tên ngốc kia rồi.

 

Hồ Nguyệt Nhi lại góp gió nói: “Ai……Y năm lần bảy lượt muốn rời khỏi phủ Kỳ Lân, chỉ để vì gặp tình lang của y, điện hạ không bằng……thành toàn cho y đi.”

 

“Ngươi thì biết cái gì?”

 

Quân Kỳ Ngọc hừ một tiếng, dáng vẻ bực bội, Hồ Nguyệt Nhi sợ liên lụy, vội vàng ngậm miệng.

 

Quân Kỳ Ngọc xoay người rời đi, phần lớn là muốn đến Vọng Khanh Lâu để tính sổ.

 

“Thái tử điện hạ, ngài đi lại không tiện, để thiếp đỡ ngài.”

 

Hồ Nguyệt Nhi muốn đi xem náo nhiệt, nàng ngược lại muốn xem Thái tử điện hạ sẽ xử lý tên ngốc kia thế nào.

 

“Không cần, phủ Kỳ Lân ta quen thuộc hơn ngươi.”

 

Quân Kỳ Ngọc từ chối, nghênh ngang rời đi, từng viên gạch, viên ngói trong phủ Kỳ Lân hắn đều rõ ràng, huống chi hiện tại xuyên qua khe hở hắn cũng nhìn thấy đường.

 

Thời điểm Quân Kỳ Ngọc đến gõ cửa, thị nữ đã chuẩn bị xong nước nóng, Tống Lễ Khanh chuẩn bị c** q**n áo, tắm gội cho sạch sẽ.

 

Mấy ngày nay trèo tường chạy trốn, chân y chạy đến nhức mỏi, ngâm một lúc cho sảng khoái tinh thần.

 

“Lễ Khanh, ngủ rồi sao?”

 

“Chưa……”

 

Tống Lễ Khanh thành thật trả lời, lúc sau mới nhớ ra mình không muốn gặp hắn, lần nào Quân Kỳ Ngọc đến, cũng bám dính cả ngày, đuổi cũng không đi, vì thế lập tức sửa miệng.

 

“Ngủ rồi!”

 

Nhưng đã muộn, Quân Kỳ Ngọc lẻn qua khe cửa đi vào.

 

Tống Lễ Khanh nghe thấy tiếng động, kéo quần áo vừa cởi được một nửa lên.

 

“Ngươi đừng tới đây, ta đang tắm.”

 

Quân Kỳ Ngọc vươn cổ nhìn, tiếc là bị bình phong che kín mít.

 

“Không sao, hai chúng ta còn phân ta ngươi cái gì.” Quân Kỳ Ngọc trong lòng bổ sung thêm một câu, “Cũng không phải chưa từng thấy.”

 

Nhưng sao bây giờ nhìn một cái thôi cũng khó khăn như vậy? Quân Kỳ Ngọc đồng thời than thở.

 

“A, ngươi định làm gì?”

 

Thấy Quân Kỳ Ngọc vòng đi vào, Tống Lễ Khanh ngăn hắn lại.

 

“Ta…… Ta chà lưng giúp ngươi, vết thương sau lưng ngươi còn chưa lành đúng không? Chắc chắn là tắm rửa không tiện.” Quân Kỳ Ngọc tùy ý viện ra cái cớ.

 

“Không cần.”

 

Tống Lễ Khanh cảm thấy kỳ quặc, không được tự nhiên, với lại việc khỏa thân trước mặt Quân Kỳ Ngọc là chuyện rất không an toàn.

 

“Có cần.”

 

Quân Kỳ Ngọc cố chấp muốn chui vào, Tống Lễ Khanh kiên quyết ngăn lại.

 

“Lễ Khanh, ngươi sợ ta nhìn thấy ngươi sao? Bây giờ ta đã mù, ngươi có cho ta nhìn ta cũng nhìn không được. Hử? Mùi gì thế nhỉ? Mấy ngày rồi ngươi chưa cọ lưng đúng không? Trên người toàn mùi chua. Nếu ngươi không thích vậy thì ta gọi nha hoàn tới chà cho ngươi.”

 

Quân Kỳ Ngọc bắt chẹt y, Tống Lễ Khanh thích sạch sẽ, chắc chắn không chịu được bị nói là hôi hám.

 

Quả nhiên, Tống Lễ Khanh lập tức ngửi quần áo của mình, không thúi mà, nhưng trong sách nói, người thối không ngửi được trên người mình có mùi thối.

 

Quân Kỳ Ngọc nói cũng không phải không có lý, dù sao hắn cũng mù.

 

Thà để Quân Kỳ Ngọc làm còn hơn là để một cô nương xoa khắp người.

 

Ngay cả trước kia, y cũng không để Tiểu Địch hầu hạ mình tắm gội.

 

Nghĩ vậy, lực ngăn cản của Tống Lễ Khanh dần yếu đi.

 

Quân Kỳ Ngọc thuận lợi tiến vào, Tống Lễ Khanh nhìn thấy bộ dáng mò mẫm của hắn, cũng không khúc mắc nữa.

 

“c** q**n áo chưa?” Quân Kỳ Ngọc đứng đó hỏi, “Cần ta giúp ngươi không?”

 

“Ta tự làm được.”

 

Tống Lễ Khanh vẫn cảm thấy là lạ nên quay người lại, sau đó từ từ cởi áo ngoài và quần áo lót ra.

 

Quân Kỳ Ngọc đứng bất động, tầm nhìn từ khe hở bị hạn chế, chỉ có thể nhìn thấy mắt cá chân mảnh khảnh của Tống Lễ Khanh, trong lòng Quân Kỳ Ngọc ngứa ngáy, dùng sức ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy bắp chân non mịn.

 

Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ, Tống Lễ Khanh đã trốn vào trong thùng tắm, ẩn mình dưới làn nước ấm. 

 

Quân Kỳ Ngọc gào thét trong lòng, đáng tiếc quá đi.

 

“Không phải ngươi muốn chà lưng cho ta sao? Còn ngây ra đó làm gì?” Tống Lễ Khanh quay đầu lại hỏi.

 

“À, tới đây tới đây.”

 

Quân Kỳ Ngọc mò đi qua, Tống Lễ Khanh đưa cho hắn một cái gáo bầu, Quân Kỳ Ngọc múc nước ấm, chậm rãi làm ướt mái tóc đen của Tống Lễ Khanh.

 

Quân Kỳ Ngọc vốn thị lực có hạn, thứ nước nóng đáng ghét này còn bốc đầy hơi, khiến trước mắt hắn mờ mịt một mảnh, không nhìn rõ gì cả, chỉ có tấm lưng nõn nà của Tống Lễ Khanh, dưới ánh nến chiếu rọi, như tỏa ra ánh sáng thuần khiết.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng